Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 153: Diệp Hư Không bị trấn áp vào địa ngục**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:09:27 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 153: VÔ GIAN TRẤN ÁP, HỒN ĐỌA CỬU U**

Trận mưa máu đen ngòm đổ xuống Đỉnh Thiên Vực mang theo một mùi vị mục nát của thời đại cũ đã sụp đổ.

Diệp Hư Không đứng giữa đống tro tàn của Thiên Đình, vạt áo bào đen tung bay trong gió dữ, thanh Hư Vô Kiếm không lưỡi trên tay hắn đang rung lên từng hồi ong ong kỳ lạ. Hắn vừa thực hiện một kỳ tích tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả: Nhất niệm xóa sổ sự tồn tại của Thiên Đế Cổ Thiên Thánh khỏi dòng lịch sử. Tuy nhiên, cái giá của việc "nhất niệm diệt thương khung" dường như lớn hơn hắn tưởng tượng.

"Hư… Hư không…"

Một tiếng gọi từ xa xăm vọng lại. Diệp Hư Không quay đầu, thấy bóng dáng Lạc Thần Hi đang liều chết băng qua những khe nứt không gian đổ nát để tiến về phía mình. Khuôn mặt thanh tú vốn luôn giữ vẻ băng lãnh của nàng lúc này ngập tràn sự hoảng sợ. Nàng dường như nhìn thấy một điều gì đó đáng sợ hơn cả cái chết đang lơ lửng sau lưng hắn.

Diệp Hư Không định mở miệng nói gì đó, nhưng đột ngột, sắc mặt hắn đại biến.

Hắn cảm nhận được. Một sức nặng nghìn nghịt, mang theo quy tắc của vô số kỷ nguyên quá khứ, đang đồng loạt giáng xuống.

*Rắc!*

Tiếng không gian vỡ vụn không phải từ ngoại lực, mà từ bên trong linh hồn hắn. Cửu giới vốn dĩ là một hệ thống cân bằng, và Cổ Thiên Thánh dù độc ác, vẫn là một mắt xích giữ cho càn khôn bất diệt. Khi mắt xích đó bị xóa bỏ một cách bạo liệt, "Ý chí của Thiên Đạo" — thứ bản năng sơ khai nhất của vũ trụ — đã phát động cơ chế thanh trừng đối với kẻ nghịch thiên.

Từ dưới chân Diệp Hư Không, mặt đất sụp đổ hoàn toàn, không phải là vực thẳm thông thường, mà là một vùng xoáy đen kịt tỏa ra thứ tử khí lạnh thấu tận tủy cốt. Đó là cửa ngõ dẫn đến Cửu U Vô Gian — tầng địa ngục đáng sợ nhất mà ngay cả Thần Đế năm xưa cũng phải kiêng dè.

"Nghịch tặc Diệp Hư Không, ngươi giết Đế, phá trời, tội nghiệt thấu trời xanh! Hôm nay, vạn giới làm lồng, linh hồn ngươi sẽ bị trấn áp trong Vô Gian vĩnh viễn không được siêu sinh!"

Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng, không mang theo một chút cảm xúc nhân loại nào vang lên từ đỉnh đầu không trung. Đó là âm thanh của Thiên Đạo Pháp Thân.

Vừa dứt lời, từ trong hư không mọc ra vạn trượng xích sắt màu huyết sắc. Những sợi xích này không phải đúc từ thần thiết, mà được kết tụ từ "Nhân Quả Chi Lực". Mỗi sợi xích đều quấn lấy linh hồn hắn, mang theo hơi thở của những sinh linh từng bị hắn tiêu diệt, kéo ghì hắn xuống hố đen sâu thẳm.

"Cút!"

Diệp Hư Không gầm lên, đôi mắt xám tro lóe lên thần quang nghẹt thở. Hắn vung tay, một luồng Hư Vô Lực bùng nổ, định đánh tan nhân quả xiềng xích. Nhưng lần này, sức mạnh của hắn như rơi vào vũng bùn. Sức mạnh "Nhất Niệm" vừa rồi đã vắt kiệt một phần căn cơ của hắn, khiến cho sự đồng hóa trở nên trì trệ.

"Đừng chạm vào hắn!" Hắc Tử từ xa lao tới, chân thân Thôn Thiên Thú to lớn như ngọn núi gầm thét, nhe nanh múa vuốt định xé nát thiên võng. Nhưng một tia lôi điện tím đậm từ thiên đạo giáng xuống, đánh văng Hắc Tử văng xa hàng vạn dặm.

"Lão Đại!" Mập mạp Tiền Đa Đa gào lên, trên tay hắn những bảo vật hộ thân trị giá liên thành nổ tung liên tục khi hắn cố tiến lại gần nhưng đều vô dụng trước sức ép của quy tắc thế giới.

Lạc Thần Hi đã đến rất gần, tay nàng đưa ra, chỉ còn cách đầu ngón tay của Diệp Hư Không vài tấc.

"Tránh ra!" Diệp Hư Không nghiến răng quát lớn. Hắn nhìn thấy ánh sáng của Vô Gian ngục đang nuốt chửng tất cả, nếu nàng chạm vào hắn, nàng cũng sẽ bị kéo xuống nơi vĩnh hằng cô tịch đó.

Hắn chủ động thu tay lại, nở một nụ cười thê lương mà kiêu ngạo: "Chăm sóc tốt cho bọn họ. Địa ngục này… vốn dĩ đã chờ ta quá lâu rồi."

*Oàng!*

Một tiếng nổ chấn động thiên địa, hố đen đóng sầm lại. Diệp Hư Không cùng hàng vạn sợi xích nhân quả biến mất khỏi thực tại. Bầu trời Cửu Tiêu đột ngột trở nên vắng lặng, chỉ còn lại mảnh vỡ Thiên Đình và tiếng khóc uất nghẹn của Lạc Thần Hi giữa gió lạnh.

Tại một không gian khác.

Diệp Hư Không cảm thấy mình đang rơi tự do qua những tầng mây xám xịt của tử khí. Hơi lạnh ở đây không đóng băng da thịt, mà nó đang đóng băng linh hồn. Đây là nơi thời gian ngừng chảy, nơi mọi đau khổ đều bị phóng đại lên gấp ngàn lần.

*Bịch!*

Hắn rơi xuống một vùng đất phẳng lì đen bóng như gương. Xung quanh hắn, hàng ngàn bóng ma vật vờ bắt đầu hiện hình. Đó là những cường giả quá khứ, những kẻ từng đứng đầu một phương nhưng vì nghịch thiên mà bị giam giữ ở đây, lúc này chỉ còn là những cái xác không hồn, chỉ biết gào rú và thèm khát linh khí.

"Hư Vô Thần Đế… ngươi cuối cùng cũng đến đây rồi." Một âm thanh khàn đặc, u ám vang lên từ trong bóng tối.

Diệp Hư Không chậm rãi đứng dậy. Dù linh hồn đang bị xích sắt xuyên thấu, sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như kiếm. Hắn nhìn quanh, khinh bỉ nhếch môi: "Địa ngục Vô Gian chỉ có thế này thôi sao? Cố nhân đâu cả rồi? Tại sao không ra nghênh tiếp ta?"

Từ trong bóng tối, một thân ảnh quen thuộc dần hiện ra. Đó là một thiếu nữ mang y phục màu xanh thanh nhã, gương mặt nàng xinh đẹp như tranh vẽ, đôi mắt long lanh chứa đựng sự dịu dàng nhưng lại mang theo một mũi dao độc địa.

Tô Thanh Tuyết.

Hồng nhan tri kỷ kiếp trước, người đã đâm hắn một nhát chí mạng khi hắn đang đột phá cảnh giới Vô Định.

"Không… nàng không phải là nàng ta." Diệp Hư Không lạnh lùng nói, "Chỉ là một ảo ảnh do Vô Gian Ngục tạo ra từ ký ức của ta."

Ảo ảnh Tô Thanh Tuyết tiến lại gần, đôi bàn tay lạnh lẽo vuốt ve gò má hắn: "Hư Không, chàng vốn không thuộc về thực tại này. Thế gian là đau khổ, sao không cùng thiếp ở lại đây, hóa thành hư không đích thực? Ở nơi này, không có phản bội, không có tranh giành…"

Diệp Hư Không nhìn vào mắt nàng, trong thâm tâm hắn, một cơn sóng thần đang trỗi dậy. Những uất hận, cay đắng và đau khổ tích tụ suốt hai kiếp người như muốn bùng nổ. Nhân quả xiềng xích trên người hắn càng quấn chặt hơn, dường như cảm xúc của hắn càng dao động, cái lồng này càng kiên cố.

Nhưng đột nhiên, hắn bật cười. Tiếng cười ngạo nghễ vang vọng khắp tầng địa ngục u tối, khiến những linh hồn xung quanh phải run rẩy vì kinh sợ.

"Hư vô đích thực sao? Các ngươi hiểu thế nào là Hư Vô?"

Hắn vươn tay, trực tiếp bóp nát cái cổ thanh tú của ảo ảnh Tô Thanh Tuyết. Ảo ảnh vỡ tan thành những mảnh khói đen xám.

"Hư vô không phải là trốn tránh trong bóng tối này. Hư vô là sự thống trị tuyệt đối đối với thực tại và hư ảo. Ta là kẻ sáng tạo ra quy tắc, cũng là kẻ định đoạt diệt vong. Cái địa ngục này, nếu nó muốn giam cầm ta, vậy ta liền biến nó thành một phần thân thể của ta!"

Dứt lời, Diệp Hư Không khoanh chân ngồi xuống ngay giữa vùng tử khí. Một luồng lực lượng xám xịt bắt đầu từ đan điền hắn lan tỏa ra, chính là Hư Vô Diệt Thế Quyết cấp độ cao nhất.

Thay vì kháng cự sự trấn áp của Vô Gian Ngục, hắn bắt đầu… thôn phệ nó.

Vạn trượng nhân quả xích bắt đầu rạn nứt khi tiếp xúc với Hư Vô Lực. Những tiếng gào khóc của các vong hồn xung quanh chuyển từ thèm khát sang sợ hãi tột độ. Diệp Hư Không nhắm mắt, linh thức của hắn trải rộng ra khắp Cửu U.

Hắn phát hiện ra, Vô Gian Ngục này không phải là một thực thể độc lập. Nó thực chất là một lỗ hổng trong màng bảo vệ Thương Khung, là nơi chứa đựng toàn bộ năng lượng "Phế thải" của Thiên Đạo trong hàng tỷ năm.

Cổ Thiên Thánh là Thiên Đế đại diện cho sự sống và trật tự, thì Vô Gian Ngục này đại diện cho cái chết và hỗn loạn của Thiên Đạo.

"Thì ra đây là món quà cuối cùng mà thế giới này dành cho ta." Diệp Hư Không thầm nghĩ, gương mặt hắn trở nên bình thản đến lạ lùng. "Thôn phệ Cổ Thiên Thánh chỉ giúp ta xóa bỏ rào cản, nhưng thôn phệ Vô Gian Ngục… mới thực sự giúp ta bước vào cảnh giới Hư Vô chân chính."

Bên trong linh hồn hắn, *Hư Vô Châu* bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, như một con quái thú bị bỏ đói nghìn năm vừa thấy miếng mồi ngon. Những luồng khí xám xịt bao phủ lấy hắn, biến hắn thành một cái kén khổng lồ giữa lòng địa ngục.

Lúc này, tại Đỉnh Thiên Vực của Hạ Giới.

Lạc Thần Hi đang quỳ trên mặt đất, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên kiên định lạ thường. Nàng nhìn về phía Hắc Tử và Tiền Đa Đa đang tuyệt vọng, giọng nói trong trẻo mà đầy uy quyền vang lên:

"Đừng bỏ cuộc. Hắn chưa chết."

Nàng đứng dậy, khí chất Thánh Nữ của Dao Trì phát tiết toàn bộ, Cửu Âm Tuyệt Thể trong cơ thể nàng bắt đầu bùng phát năng lượng lạnh lẽo cực độ. Nàng biết, nếu muốn cứu Diệp Hư Không, nàng phải làm một việc chưa từng có: Mở ra con đường từ Hạ giới đi thẳng xuống Cửu U.

"Mập mạp, đưa toàn bộ linh thạch và bảo vật cung cấp năng lượng cho ta! Hắc Tử, chuẩn bị dùng Thôn Thiên chi lực phá vỡ kết giới không gian! Chúng ta sẽ xuống đó… đón hắn về!"

Sâu trong Vô Gian Ngục, tiếng xích sắt gãy vụn *rắc rắc* không ngừng vang lên.

Giữa bóng tối, đôi mắt của Diệp Hư Không một lần nữa mở ra. Lần này, không còn chút hơi thở của con người, cũng không còn sự hận thù của một Thần Đế bị phản bội. Chỉ có một sự trống rỗng sâu thăm thẳm như hố đen vũ trụ.

Hắn giơ bàn tay lên, nhìn những sợi xích nhân quả đang tan chảy thành năng lượng nguyên thủy đi vào cơ thể mình.

"Thiên đạo, ngươi muốn dùng nhân quả để xích ta? Nhưng ngươi lại quên mất, chính ta… là nhân quả duy nhất của thế giới này."

Hắn đứng dậy, mỗi bước chân đi qua, đất đai của địa ngục liền biến thành hư vô. Vô Gian Ngục rộng lớn vạn dặm bắt đầu sụp đổ từ bên trong.

Cuộc trấn áp này, không phải là kết thúc cho Diệp Hư Không.

Đây là khởi đầu cho sự hủy diệt thật sự của Thương Khung.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8