Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 160: Trận chiến phá vỡ các tầng không gian**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:13:40 | Lượt xem: 2

Chương 160: Nhất Niệm Xuyên Không, Trấn Sát Biển Hư Vô

Trên đỉnh Cửu Tiêu Thiên Ngoại, linh khí vốn dĩ nồng đậm đến mức hóa sương mù lúc này lại bị xé toạc bởi hai luồng khí thế khủng khiếp. Một bên là ánh vàng kim rực rỡ nhưng mang theo sự tàn bạo, tham lam của Cổ Thiên Thánh; một bên là luồng hắc khí tĩnh lặng, thâm trầm nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của Diệp Hư Không.

Cổ Thiên Thánh đứng trên đỉnh Linh Tiêu Bảo Điện, mái tóc trắng tung bay trong cuồng phong, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì phẫn nộ và sợ hãi. Hắn không thể tin được, kẻ mà hắn từng tự tay đâm một nhát sau lưng, kẻ mà hắn tưởng rằng đã tan biến hoàn toàn khỏi dòng sông lịch sử, giờ đây lại đứng trước mặt hắn với tư thế của một vị vạn cổ chi vương.

“Diệp Hư Không! Ngươi nghĩ rằng chỉ với một bộ tàn hồn trọng sinh, ngươi có thể lật đổ trật tự mà ta đã dày công xây dựng suốt vạn năm sao?” Cổ Thiên Thánh gầm lên, hai tay hắn kết ấn nhanh đến mức để lại hàng ngàn tàn ảnh. “Thôn Thiên Ma Công: Vạn Giới Quy Nhất!”

Ngay lập tức, bầu trời Thần Giới sụp đổ. Một cái miệng khổng lồ như một hố đen tử thần hiện ra, nó không chỉ nuốt chửng linh khí xung quanh mà còn bắt đầu hút lấy sinh mạng của các binh lính Thiên Đạo Minh phía dưới. Những tiếng gào thét thảm thiết vang lên, xác người khô héo rơi rụng như lá vàng mùa thu, toàn bộ sức mạnh đó đều đổ dồn vào cơ thể Cổ Thiên Thánh, khiến khí thế của hắn tăng vọt lên một tầng cao mới, tiệm cận với cảnh giới Vô Định.

Diệp Hư Không đứng lơ lửng giữa hư không, sắc mặt hắn bình thản đến lạ kỳ. Đôi mắt hắn nhìn thấu qua những lớp ảo ảnh của quyền lực và dục vọng, nhìn thẳng vào chân tâm mục nát của đồ đệ năm xưa.

“Cổ Thiên Thánh, vạn năm qua đi, ngươi vẫn chẳng hiểu thế nào là Hư Vô.”

Diệp Hư Không đưa tay ra, chuôi kiếm đen tuyền hiện ra trong lòng bàn tay. Không có lưỡi kiếm, không có ánh sáng hào nhoáng, nhưng ngay khi thanh Hư Vô Kiếm xuất hiện, không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn và tan rã.

“Nhất Niệm: Không Gian Trầm Luân.”

Hắn khẽ búng tay vào chuôi kiếm. “Rắc!” Một tiếng động như tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên trên khắp Thần Giới. Toàn bộ kiến trúc vĩ đại của Thiên Đình, những cột trụ chạm rồng khắc phượng, những dãy cung điện nguy nga bỗng chốc rạn nứt rồi biến mất, không phải bị đập nát, mà là bị xóa sổ khỏi thực tại.

Cú va chạm của hai luồng sức mạnh tối cao tạo ra một xung lực kinh hoàng. Không gian của Thần Giới vốn dĩ vô cùng kiên cố giờ đây mỏng manh như một tờ giấy bị đốt cháy. “Oành!” Một tiếng nổ xuyên thấu tâm can vang lên, cả hai hóa thành hai luồng sáng, một vàng một đen, lao vút xuyên qua tầng mây Cửu Tiêu, phá vỡ lớp màng bảo vệ của Thần Giới, trực tiếp tiến nhập vào dòng chảy không gian giữa các tầng mây.

Chiến trường lúc này không còn bị giới hạn bởi địa lý. Họ chiến đấu xuyên qua các kẽ hở của thực tại.

Lúc này, tại Hạ Giới và Trung Giới, sinh linh vạn vật ngẩng đầu lên đều thấy một cảnh tượng kinh hoàng: bầu trời bỗng nhiên nứt ra những khe rãnh đen ngòm, từ đó phát ra những tiếng sấm nổ vang trời. Từng đợt linh lực dư thừa từ cuộc chiến tràn xuống khiến những ngọn núi khổng lồ bị san phẳng chỉ trong một nhịp thở.

“Chạy mau! Thiên sụp đổ rồi!” Những tu sĩ vốn cao cao tại thượng giờ đây cũng chỉ như những con kiến cỏ dưới chân gã khổng lồ.

Bên trong khe nứt không gian, Cổ Thiên Thánh bắt đầu cảm thấy áp lực. Mỗi khi hắn tung ra một chiêu thức mang sức mạnh phá thiên diệt địa, Diệp Hư Không chỉ cần khẽ vẫy tay, sức mạnh đó liền bị đồng hóa vào hư vô. Hắn như thể đang đấm vào một vũng bùn lầy không đáy, càng vùng vẫy càng bị chìm sâu.

“Ngươi rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới gì?” Cổ Thiên Thánh gầm gừ, khóe miệng rỉ máu. Hắn dùng hết sức bình sinh, đánh ra một đòn khiến không gian quanh hai người hoàn toàn vỡ nát, đẩy cả hai vào một vùng không gian màu xám xịt, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh, không có quy tắc.

Đó chính là **Biển Hư Vô (Void Ocean)**.

Nơi này là ranh giới cuối cùng của vũ trụ, nơi vạn vật bắt đầu và kết thúc. Tại đây, áp lực từ những cơn sóng Hư Vô Lực đủ để nghiền nát một Tiên Đế trong nháy mắt.

Cổ Thiên Thánh bắt đầu run rẩy. Hắn nhận ra mình đang đánh mất quyền kiểm soát. Thôn Thiên Ma Công của hắn vốn dĩ là để cướp đoạt, nhưng ở nơi “không có gì để cướp” như Biển Hư Vô, hắn chẳng khác nào một kẻ chết đuối giữa đại dương linh khí kiệt quệ.

Trái ngược với sự hoảng loạn của Cổ Thiên Thánh, Diệp Hư Không lại như cá gặp nước. Hơi thở của hắn hòa quyện hoàn hảo với nhịp đập của Biển Hư Vô. Hư Vô Thần Thể của hắn đang hấp thụ những tinh hoa nguyên thủy nhất từ khởi nguyên vũ trụ.

“Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng vạn năm để xây dựng Thiên Đình, dùng máu của chúng sinh để đắp lên ngai vàng. Nhưng trong mắt ta, tất cả chỉ là mây khói.” Diệp Hư Không bước từng bước trên mặt sóng của Biển Hư Vô, mỗi bước chân của hắn khiến hàng vạn mảnh vỡ thế giới trôi nổi xung quanh phục tùng.

“Ta không cam tâm! Ta là Thiên Đế! Ta là chủ tể của Thương Khung này!” Cổ Thiên Thánh điên cuồng gào thét. Hắn thiêu đốt cả nguyên thần, hóa thân thành một con ma thần khổng lồ cao vạn dặm, muốn dùng sức mạnh vật chất cuối cùng để đè bẹp Diệp Hư Không.

Diệp Hư Không ngước nhìn con ma thần đang lao đến, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo tuyệt đối. Thanh Hư Vô Kiếm trong tay hắn bỗng nhiên biến mất, tan chảy vào không khí.

“Ngươi nói ngươi là chủ tể của Thương Khung? Vậy hôm nay, ta sẽ để ngươi thấy cái gọi là… Nhất Niệm Diệt Thương Khung.”

Hắn nhắm mắt lại. Cả không gian Biển Hư Vô bỗng nhiên tĩnh lặng đến cực điểm. Ngay cả những cơn sóng năng lượng cuồng bạo cũng dừng lại, như thể thời gian đã bị đóng băng bởi một ý chí tối thượng.

Một điểm đen nhỏ như hạt cát xuất hiện giữa trán Diệp Hư Không, sau đó lan rộng ra. Hắn không ra chiêu, không thi triển pháp thuật, hắn chỉ đơn giản là… phủ định sự tồn tại của kẻ thù.

“Vốn dĩ không có Cổ Thiên Thánh, cũng chẳng có Thiên Đạo Minh. Vạn vật trở về cát bụi, khởi nguyên từ hư không.”

Một luồng gợn sóng vô hình lan tỏa. Khi nó đi qua cơ thể của con ma thần khổng lồ, một cảnh tượng kinh dị xảy ra: những cánh tay, lớp vảy, và cả linh hồn của Cổ Thiên Thánh bắt đầu biến thành những hạt bụi nhỏ li ti, rồi sau đó biến mất hoàn toàn, không để lại một chút dấu vết, không có máu chảy, không có tiếng nổ.

“Sư phụ… cứu con…” Trong giây phút cuối cùng khi linh hồn sắp tan rã, bản tính hèn nhát và sự hối hận muộn màng của Cổ Thiên Thánh trỗi dậy. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt của Diệp Hư Không không phải là hận thù, mà là sự thờ ơ tột cùng.

Sự hận thù còn có nghĩa là ghi nhớ, còn sự thờ ơ của Diệp Hư Không nghĩa là hắn chưa từng xem Cổ Thiên Thánh là một đối thủ xứng tầm.

Trong chớp mắt, Cổ Thiên Thánh hoàn toàn tan biến. Vị Thiên Đế đương nhiệm, kẻ thống trị Cửu Giới suốt vạn năm, đã bị xóa sổ khỏi thực tại bằng một ý niệm đơn giản nhất.

Hư Không trở lại yên tĩnh.

Diệp Hư Không đứng một mình giữa Biển Hư Vô mênh mông. Bộ y phục đen tuyền của hắn khẽ lay động. Những mảnh vỡ của không gian bắt đầu tự chữa lành, trật tự mới đang được hình thành từ đống đổ nát của cái cũ.

Ở một phương trời xa xôi bên ngoài Biển Hư Vô, Lạc Thần Hi, Tiền Đa Đa và Hắc Tử đang lo lắng chờ đợi. Bỗng nhiên, không gian rạn nứt, một bóng người thanh mảnh, thâm trầm bước ra.

“Kết thúc rồi sao, đại ca?” Tiền Đa Đa lắp bắp hỏi, miệng vẫn còn ngậm một viên linh đan phục hồi.

Diệp Hư Không không trả lời ngay, hắn nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới đang ló dạng qua những tầng mây đang tan biến của Thần Giới. Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh của Hư Vô đang cuộn trào, đồng thời cũng cảm nhận được gánh nặng của người thủ hộ vũ trụ.

“Đây chỉ mới là khởi đầu.” Diệp Hư Không khẽ nói, giọng nói tan vào trong gió, nhưng uy nghiêm chấn động cả Thương Khung.

Trận chiến phá vỡ các tầng không gian kết thúc, nhưng truyền thuyết về Hư Vô Thần Đế thực sự bây giờ mới chính thức khắc ghi vào tâm khảm của vạn giới chúng sinh. Một trật tự mới đã mở ra, nơi kẻ mạnh nhất không phải kẻ có nhiều nhất, mà là kẻ hiểu rõ nhất sự hư ảo của vạn vật.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8