Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 159: Tiền Đa Đa dùng vạn bảo trấn áp không gian**
Cửu Tiêu Thiên Ngoại lúc này giống như một bức tranh thủy mặc bị đổ thêm một gáo nước lạnh, nhòe nhoẹt và hỗn loạn. Sau khi chiêu thức “Nhất Niệm” của Diệp Hư Không giáng xuống, hư không vốn dĩ bền bỉ trăm triệu năm bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn, lộ ra những khe nứt đen ngòm như miệng thú dữ muốn nuốt chửng tất cả.
Cổ Thiên Thánh, kẻ từng đứng đầu vạn giới với uy nghiêm ngút trời, giờ đây thê thảm không lời nào diễn tả được. Một nửa thân xác của hắn đã bị đồng hóa thành bụi trần hư vô, tàn hồn run rẩy trong cơn lốc của sự tẩy xóa. Tuy nhiên, ở cảnh giới Thần Đế đương nhiệm, chấp niệm sinh tồn của hắn mạnh mẽ đến mức điên cuồng.
"Diệp Hư Không! Ngươi muốn ta chết? Không dễ thế đâu!"
Cổ Thiên Thánh gầm lên một tiếng đầy tuyệt vọng, bàn tay còn lại run rẩy móc ra một tấm phù lục vàng óng, phía trên khắc họa những đồ đằng không gian phức tạp và cổ xưa nhất – Thái Cổ Vạn Giới Phù. Đây là át chủ bài cuối cùng mà hắn dùng hàng vạn năm tâm huyết, dùng máu của ba nghìn tu sĩ tinh nhuệ để tế luyện, có thể cưỡng ép xuyên thủng mọi rào cản quy tắc để trốn vào biển hư vô vô định.
"Vèo!"
Ánh sáng vàng kim chói mắt bùng lên, không gian xung quanh Cổ Thiên Thánh bắt đầu vặn xoắn. Một đường hầm hư ảo đang hình thành, muốn đưa hắn rời khỏi chiến trường địa ngục này.
Diệp Hư Không đứng lơ lửng giữa không trung, vạt áo đen bay phất phơ theo gió lớn, đôi mắt hắn sâu thẳm như hồ nước không đáy, bình thản nhìn hành động vùng vẫy cuối cùng của đối thủ. Hắn không có ý định ra tay lần nữa, bởi vì phía sau hắn, một thân hình tròn trịa như một quả cầu lớn đã lặng lẽ bước ra.
"Muốn chạy? Ở trước mặt Tiền gia gia ngươi mà đòi chơi trò tẩu thoát không gian sao? Ngươi coi tiền của ta là giấy vụn chắc?"
Tiền Đa Đa vừa thở hồng hộc vừa lau mồ hôi trên trán, khuôn mặt béo tròn vốn dĩ luôn tươi cười hiện lên một vẻ nghiêm túc hiếm thấy. Hắn liếc mắt nhìn Diệp Hư Không một cái, nhận được cái gật đầu nhẹ nhàng từ đại ca, máu trong người hắn bỗng nhiên sục sôi.
Tiền Đa Đa đứng giữa không trung, hai tay giơ cao, một luồng khí cơ vàng óng ánh – hơi thở của sự giàu sang tột độ – từ cơ thể hắn bùng phát. Tụ Bảo Thể, một trong những thể chất kỳ lạ nhất vạn giới, lúc này mới thật sự phô diễn uy năng khủng bố của nó.
"Đại ca đã lo phần sát nhân, vậy phần khóa chân lũ tôm tép này cứ để đệ lo!"
Tiền Đa Đa gầm lên một tiếng, từ trong tay áo rộng thùng thình của hắn, hàng loạt vệt sáng bắt đầu bắn ra. Một cái, mười cái, trăm cái… rồi hàng vạn món bảo vật lấp lánh như mưa sao băng, che kín cả một phương trời.
"Vạn Bảo Trấn Không – Đô La Thần Chưởng!"
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng nổ liên miên không dứt. Đầu tiên là ba nghìn sáu trăm đạo Thiên La Trận Kỳ đồng loạt cắm chặt vào các điểm nút không gian xung quanh. Mỗi lá cờ đều phát ra ánh sáng lung linh, kết nối với nhau thành một mạng lưới pháp tắc dày đặc, trực tiếp khâu lại những vết nứt mà Thái Cổ Vạn Giới Phù vừa xé ra.
Cổ Thiên Thánh trợn tròn mắt, con đường hầm không gian đang hình thành bỗng nhiên bị khựng lại, như thể một cỗ máy đang chạy nhanh thì bị người ta ném vào một đống đá vụn.
"Cái gì? Chỉ là những món linh khí hạ phẩm và trung phẩm… tại sao có thể phong tỏa được quy tắc không gian của ta?" Cổ Thiên Thánh hét lên điên cuồng.
"Ngu ngốc!" Tiền Đa Đa cười lạnh, đôi mắt nhỏ híp lại đầy khôn ngoan. "Lượng biến sẽ dẫn đến chất biến. Ngươi dùng một món thần vật cấp cao, nhưng ta dùng mười vạn món pháp bảo mang thuộc tính 'Trấn áp' để đè chết ngươi. Tiền của ta không quý ở chất, mà quý ở số lượng!"
Nói đoạn, Tiền Đa Đa tiếp tục vung tay. Một cái đỉnh lớn bằng đồng thau nặng hàng nghìn cân từ trong hư không rơi xuống, trấn giữ phương Đông. Một chiếc gương đồng sáng chói hiện lên ở phương Tây, phản chiếu mọi kẽ hở của không gian. Một chuỗi hạt trân châu lấp lánh chăng ngang phương Nam, và một cây thước ngọc lục bảo khóa chặt phương Bắc.
Chưa dừng lại ở đó, hàng nghìn túi linh thạch thượng phẩm từ tay Tiền Đa Đa nổ tung, hóa thành một biển linh khí tinh khiết, điên cuồng tiếp thêm năng lượng cho "Vạn Bảo Trận".
Khung cảnh lúc này vô cùng tráng lệ và cũng đầy "mùi tiền". Những vị Thần Vương còn sót lại của Thiên Đạo Minh đứng ngây người. Họ từng thấy cao thủ chiến đấu bằng thần thông, bằng kiếm ý, bằng ma công, nhưng chưa bao giờ thấy ai chiến đấu bằng cách ném ra cả một núi bảo vật, ném ra sự tích lũy của vài mươi thương hội lớn nhất vạn giới như thế này.
"Hóa ra… Tiền huynh thật sự là kẻ mạnh nhất trong chúng ta về mặt tài chính." Một Thần Vương của phe địch cay đắng thốt lên khi thấy thanh thần kiếm của mình bị một đống pháp bảo đồng nát của Tiền Đa Đa vây chặt đến mức không thể nhúc nhích.
Không gian xung quanh Cổ Thiên Thánh lúc này đã bị khóa chết hoàn toàn. Nó trở nên đặc quánh như hổ phách, đến một hạt bụi cũng không thể lay chuyển. Thái Cổ Vạn Giới Phù trên tay Cổ Thiên Thánh phát ra tiếng kêu "rắc rắc" rồi nát vụn thành tro bụi vì không chịu nổi áp lực của mười vạn món bảo vật đang cùng lúc trấn áp.
Cổ Thiên Thánh hoàn toàn tuyệt vọng. Hắn cảm thấy mình như một con cá nhỏ bị nhốt trong một khối băng vĩnh cửu. Sự vùng vẫy của hắn trở nên nực cười trước sự giàu có bao la của tên béo trước mặt.
Lạc Thần Hi đứng nhìn từ xa, khóe môi hơi cong lên một nụ cười nhẹ. Nàng khẽ nói với Hắc Tử đang ngồi trên vai mình: "Xem ra chúng ta không cần lo lắng cho Đa Đa nữa rồi. Hắn thật sự đã tìm ra con đường của riêng mình."
Hắc Tử khịt mũi một cái, đôi mắt đen láy nhìn về phía đám bảo vật lấp lánh kia, lộ ra một chút vẻ thèm thuồng nhưng nhanh chóng chuyển sang sự khinh bỉ đặc trưng: "Uông! Chỉ là một đống rác rưởi lấp lánh thôi, nếu là lão tử, lão tử một miếng là nuốt hết!"
Tuy nói vậy, nhưng Hắc Tử cũng không ngăn được sự nể phục nhỏ nhoi dành cho Tiền Đa Đa. Để duy trì một trận pháp tiêu tốn đến mức kinh người này, không chỉ cần tiền, mà cần một tinh thần lực cực kỳ kiên trì để điều khiển vạn vật cùng lúc.
Tiền Đa Đa lúc này mặt mũi đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại, hắn hét lớn: "Đại ca! Đệ khóa chặt hắn rồi! Hắn giờ chỉ là một con rùa trong hũ, đại ca muốn nướng hay hầm thì tùy!"
Diệp Hư Không bước tới, mỗi bước chân của hắn đi trên những đạo hào quang bảo vật của Tiền Đa Đa đều tạo nên những gợn sóng hư vô thanh khiết. Hắn nhìn Cổ Thiên Thánh đang bất động giữa khối không gian bị phong tỏa, ánh mắt không còn sự thù hận, chỉ còn lại sự trống rỗng vô biên.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi nghĩ rằng dựa vào bí pháp không gian là có thể chạy thoát khỏi Hư Vô sao?" Diệp Hư Không trầm giọng nói, âm thanh vang vọng xuyên thấu qua khối hổ phách không gian, rót thẳng vào linh hồn đối thủ. "Hư Vô chính là điểm khởi đầu và điểm kết thúc của không gian. Ngươi chạy đi đâu cũng là nằm trong lòng của Hư Vô."
Cổ Thiên Thánh muốn mở miệng cầu xin, nhưng cả cơ hàm cũng đã bị hàng vạn sợi xích ánh sáng từ pháp bảo của Tiền Đa Đa khóa lại. Hắn chỉ có thể nhìn thấy cái chết đang lững lờ trôi tới, trong hình hài của một thiếu niên với đôi mắt thâm trầm.
Diệp Hư Không giơ tay ra, bàn tay trắng trẻo thon dài chậm rãi đặt lên khối không gian bị đóng băng.
"Kết thúc rồi."
Một luồng sáng đen huyền ảo từ lòng bàn tay hắn lan tỏa ra. Nơi nào luồng sáng đen đi qua, hàng vạn món pháp bảo của Tiền Đa Đa đều tự động tách ra, nhường đường như những thần dân đang đón chào vị vua của mình.
Khối không gian đặc quánh kia bắt đầu rạn nứt, nhưng không phải là tan vỡ, mà là tan biến. Cổ Thiên Thánh cảm thấy một sự lạnh lẽo chưa từng có thấm vào xương tủy. Linh hồn hắn đang bị tước đoạt, sự tồn tại của hắn đang bị xóa bỏ tận gốc rễ.
Cửu Tiêu Thiên Ngoại một lần nữa chứng kiến uy năng của "Nhất Niệm Diệt Thương Khung". Một ý niệm của Thần Đế đích thực có thể khiến vạn vật tái sinh, nhưng cũng có thể khiến một vị cường giả cấp cao biến thành hư vô một cách im lìm nhất.
Cổ Thiên Thánh tan biến hoàn toàn, không để lại dù chỉ một sợi tàn hồn, không một vệt máu, thậm chí khí tức của hắn cũng bị gột sạch khỏi thiên địa này.
Sau khi mục tiêu biến mất, Tiền Đa Đa thở phào nhẹ nhõm, hắn vẫy tay một cái, "Hưu hưu hưu", hàng vạn món pháp bảo như có linh tính đồng loạt thu hồi vào trong túi Càn Khôn lớn trên hông hắn. Hắn lảo đảo suýt ngã, nhưng may mắn là Hắc Tử đã nhanh chóng xuất hiện, dùng đầu đỡ lấy cái bụng mỡ của hắn.
"Làm tốt lắm, Đa Đa." Diệp Hư Không quay người lại, trong mắt hiện lên một chút ấm áp dành cho những người đồng đội đã theo hắn từ hạ giới lên tới tận đây.
Tiền Đa Đa cười hắc hắc, lại trở về cái dáng vẻ tham tiền thường ngày: "Đại ca quá khen! Chẳng qua là đốt chút tiền thôi mà, không có tiền thì ta lại kiếm. Chỉ cần đại ca còn, Hư Vô Cung còn, chúng ta sợ gì không có linh thạch tiêu xài?"
Lạc Thần Hi nhẹ bước tới, nàng nhìn bầu trời đang dần khép lại những vết nứt, nhìn vạn giới phía dưới đang chấn động trước sự ngã xuống của Thiên Đế cũ. Nàng hiểu rằng, hôm nay là ngày tận thế của Thiên Đạo Minh, nhưng đồng thời cũng là bình minh của một kỷ nguyên mới.
Diệp Hư Không nhìn lên đỉnh cao nhất của chín tầng trời, nơi Thiên Đình huy hoàng vẫn còn đang lấp lánh ánh vàng nhưng đã mất đi linh hồn. Hắn biết, con đường của hắn vẫn chưa dừng lại ở đây. Hư Vô không chỉ là diệt thế, mà còn là kiến thiết.
"Thiên đạo mục nát, trật tự sụp đổ. Từ nay về sau, vạn giới sẽ do chúng ta lập lại."
Giọng nói của Diệp Hư Không không lớn, nhưng nó xuyên qua lớp lớp mây mờ, vang vọng đến từng ngõ ngách của Hoang Khư Giới, Linh Khư Giới và Cửu Tiêu Thiên Ngoại. Tất cả sinh linh đều cảm nhận được một sự tự do vô hình đang trỗi dậy, thoát khỏi sự kiềm tỏa của cái bẫy Thiên Đạo bấy lâu nay.
Trên vai Diệp Hư Không, Hắc Tử ngửa cổ lên trời gầm thét, hình bóng của một con chó đen nhỏ bé bỗng chốc hóa thành một bóng thú khổng lồ che lấp cả mặt trăng, tượng trưng cho sức mạnh nuốt chửng mọi kẻ thù. Tiền Đa Đa thì đứng đó, bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán xem trận chiến vừa rồi hắn đã tiêu tốn bao nhiêu, và nên lấy cái gì ở Thiên Đình để bù lỗ.
Gió lạnh rít qua kẽ lá, một kỷ nguyên của Hư Vô Thần Đế, chính thức mở màn.