Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 158: Hắc Tử nuốt chửng linh hồn của Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:12:37 | Lượt xem: 1

Trên đỉnh Cửu Tiêu, mây mù máu cuồn cuộn như những dải lụa tử thần quấn lấy các trụ cột của Thiên Đình. Không gian xung quanh vỡ nát thành từng mảnh, lộ ra những khe nứt đen ngòm của hư không, nhưng ngay lập tức những khe nứt ấy lại được lấp đầy bởi một loại năng lượng vàng kim rực rỡ.

Đó là hơi thở của Thiên Đạo.

Giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, Cổ Thiên Thánh đứng đó, mái tóc dài trắng xóa tung bay, bộ hoàng bào thêu chín con kim long đã rách mướp, để lộ ra lồng ngực bị xuyên thấu bởi một đạo kiếm khí Hư Vô. Tuy nhiên, kỳ lạ thay, vết thương ấy không hề chảy máu. Từng tia sáng màu vàng lạt liên tục bò trườn trên da thịt hắn như những con giun đất, điên cuồng vá víu lại những tế bào bị phá hủy.

"Ha ha ha! Diệp Hư Không, ngươi thấy chưa? Trẫm đã nói rồi, trẫm chính là Thiên Đạo!" Cổ Thiên Thánh ngửa mặt lên trời cười điên dại, đôi mắt nhuốm màu hoàng kim vặn vẹo. "Chỉ cần cái phiến thiên địa này còn tồn tại, trẫm sẽ bất tử bất diệt. Sức mạnh Hư Vô của ngươi dù có mạnh đến đâu, cũng chỉ có thể mài mòn ta nhất thời, không thể xóa sổ ta vĩnh viễn!"

Diệp Hư Không đứng lơ lửng trên không trung, tay cầm chuôi Hư Vô Kiếm đen tuyền. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như mặt hồ băng ngàn năm, không hề có lấy một tia dao động trước sự khiêu khích của kẻ phản đồ. Hắn khẽ liếc nhìn xuống dưới, nơi Lạc Thần Hi đang dùng Dao Trì Thánh Lực che chở cho Tiền Đa Đa.

"Sự bất tử dựa trên sự ký sinh thì có gì đáng tự hào?" Giọng nói của Diệp Hư Không bình thản nhưng lại vang vọng khắp vạn dặm, mang theo uy áp khiến vạn vật phải quỳ gối. "Ngươi tự xưng là Thiên Đạo, nhưng thực chất chỉ là một con rận đang hút máu thế giới này để duy trì hơi tàn. Cổ Thiên Thánh, ngươi tưởng ta không nhìn ra sợi dây xích mệnh của ngươi sao?"

Cổ Thiên Thánh nụ cười chợt tắt lịm, đồng tử co rút lại: "Ngươi nói cái gì?"

Diệp Hư Không không trả lời hắn. Hắn nhẹ nhàng huýt sáo một tiếng ngắn.

Ngay lập tức, con chó đen nhỏ vẫn luôn lười biếng nằm cuộn tròn trên vai Tiền Đa Đa đột ngột mở mắt. Đôi mắt vốn dĩ mang vẻ khinh bỉ nhân gian của Hắc Tử lúc này lại bốc lên hai ngọn lửa màu tím đen sâu thẳm. Nó khẽ vươn vai, một tiếng "gừ" nhẹ từ cổ họng nó phát ra khiến cả bình diện không gian của Thượng Giới rung chuyển dữ dội.

"Đến lúc làm việc rồi, Hắc Tử." Diệp Hư Không nhàn nhạt nói.

"Gâu!"

Hắc Tử sủa một tiếng, nhưng âm thanh ấy không còn là tiếng chó sủa thông thường mà là một tiếng gầm thái cổ có khả năng chấn toét màng nhĩ của các vị Thần Vương đứng gần đó. Thân hình nhỏ bé của nó lao vút lên không trung, mỗi bước đi của nó đều khiến không gian dưới chân sụp đổ, tạo thành những hố đen không đáy.

Tiền Đa Đa đứng dưới đất, hai tay run rẩy ôm chặt cái túi tiền khổng lồ, miệng lẩm bẩm: "Trời ạ, Đại ca thật sự để con chó này ra tay sao? Đây… đây là Thiên Đạo linh hồn đó nha! Ăn vào có đau bụng không?"

Lạc Thần Hi đôi môi đỏ mọng khẽ mở, ánh mắt kinh ngạc: "Thôn Thiên Thú… trong truyền thuyết có thể nuốt chửng cả thái dương, không ngờ thực thể lại ở bên cạnh Diệp Hư Không bấy lâu nay."

Trên cao, Cổ Thiên Thánh cảm nhận được một mối đe dọa bản năng đang ập đến. Hắn gầm lên, hai tay kết ấn: "Thiên Đạo Vô Tình, Trấn Áp Càn Khôn!"

Một bàn tay khổng lồ được ngưng tụ từ quy tắc thuần túy nhất của thế giới giáng xuống từ tầng trời thứ chín, mang theo sức mạnh có thể nghiền nát một tinh cầu. Nhưng Hắc Tử lại không hề né tránh. Nó há cái miệng nhỏ của mình ra.

*Vù!*

Một cảnh tượng khiến vạn cổ phải ghi nhớ hiện ra. Cái miệng của con chó nhỏ bỗng chốc hóa thành một xoáy nước đen ngòm che phủ cả bầu trời. Bàn tay Thiên Đạo khổng lồ khi chạm vào phạm vi của xoáy nước ấy liền bị vặn xoắn, phân rã thành những hạt ánh sáng vàng tinh khiết nhất rồi bị nuốt trọn vào trong một cách dễ dàng.

Hắc Tử sau khi nuốt gọn đòn tấn công của Cổ Thiên Thánh, nó không dừng lại mà còn liếm mép một cái, ánh mắt lộ vẻ tham lam cực độ nhìn chằm chằm vào cơ thể của Thiên Đế.

"Súc sinh! Ngươi dám nuốt chửng quy tắc của ta?" Cổ Thiên Thánh kinh hãi, hắn cảm nhận được mối liên kết giữa mình và ý chí thế giới đang bị rung động.

Hắn điên cuồng thi triển Thôn Thiên Ma Công, muốn hút ngược lại linh khí từ xung quanh để tái tạo hộ thân lân giáp. Thế nhưng, hắn kinh hoàng nhận ra rằng, mọi linh khí xung quanh đều đang bị một lực hút mạnh mẽ hơn gấp vạn lần lôi kéo về phía con chó đen kia.

Hắc Tử bỗng nhiên rùng mình, hình hài của nó bắt đầu phình to. Lớp lông đen ngắn rụng xuống, thay vào đó là những lớp vảy sừng mang theo hoa văn của hỗn mang. Đôi cánh rồng đen sẫm rách rưới dang rộng che lấp cả mặt trời. Đỉnh đầu nó mọc ra một chiếc sừng đơn độc màu tím điện, xung quanh quấn quýt những tia sét tàn phanh.

Đây chính là chân thân Thái Cổ Thôn Thiên Thú – khắc tinh duy nhất của vạn vật có thực thể và không có thực thể trong vũ trụ.

"Hư Vô hóa vạn vật, Thôn Thiên nuốt hư vô." Diệp Hư Không lạnh lùng thốt lên tám chữ. "Cổ Thiên Thánh, sự bất tử của ngươi lấy từ linh hồn Thiên Đạo, vậy nếu linh hồn ấy không còn nữa, ngươi lấy cái gì để hồi sinh?"

"Không! Dừng lại!" Cổ Thiên Thánh hét lên tuyệt vọng.

Hắc Tử gầm vang, nó lao tới nhanh như một tia chớp đen. Cái miệng rộng như cửa địa ngục áp sát đỉnh đầu Cổ Thiên Thánh. Một sợi dây xích màu vàng rực, vô hình với người thường nhưng hiện rõ mồn một trong mắt Thần Đế, đang nối liền bách hội huyệt của Cổ Thiên Thánh với thiên không.

Đó chính là Linh Hồn Thiên Đạo – thứ mà Cổ Thiên Thánh đã đánh cắp và dung hợp để chiếm lấy ngôi vị chủ tể.

Hắc Tử không thèm quan tâm đến nhục thân của đối thủ, nó chỉ nhắm vào sợi xích vàng kia mà cắn mạnh một cái.

*Rắc!*

Một âm thanh như pha lê vỡ vụn vang lên giữa tâm linh của mỗi sinh linh tại Hoang Khư Giới và Cửu Tiêu Thiên Ngoại. Cả thế giới dường như tối sầm lại trong một giây, sấm chớp cuồng nạo nổi lên như ngày tận thế.

Sợi dây xích vàng bị Hắc Tử cắn đứt, phần linh hồn Thiên Đạo rực rỡ bị nó nhai ngấu nghiến như một miếng thịt ngon lành.

"Aaaaaaaa!"

Cổ Thiên Thánh ôm lấy đầu, gào thét trong đau đớn tột cùng. Cơ thể hắn bắt đầu rạn nứt như gốm sứ bị nung quá lửa. Ánh sáng vàng trên da thịt hắn vụt tắt, thay vào đó là sự xám xịt của cái chết và sự già nua nhanh chóng. Trong nháy mắt, từ một thanh niên tráng kiện đầy uy quyền, hắn hóa thành một lão già lụ khụ, da dẻ nhăn nheo, tóc rụng sạch, đôi mắt mờ đục chứa đựng nỗi sợ hãi tột độ.

Linh hồn Thiên Đạo bị nuốt chửng đồng nghĩa với việc sự bất tử của hắn đã hoàn toàn tan biến. Giờ đây, hắn chỉ là một tu sĩ Thần Đế trọng thương, không còn được trời đất chở che.

Hắc Tử sau khi nuốt trọn linh hồn Thiên Đạo, nó ợ lên một tiếng vang rền, thân hình to lớn dần co lại thành hình hài con chó đen nhỏ nhắn ban đầu. Nó bay về phía Diệp Hư Không, cọ cái đầu nhỏ vào chân hắn như thể đang đòi công lao, đôi mắt tinh ranh liếc về phía Cổ Thiên Thánh đầy sự coi thường.

Diệp Hư Không vỗ nhẹ đầu Hắc Tử, ánh mắt hướng về kẻ đang nằm thoi thóp giữa những đống đổ nát của Thiên Điện.

"Sự bất tử của ngươi, ta đã thu hồi."

Diệp Hư Không bước tới, mỗi bước đi đều khiến hư không xung quanh biến thành những đóa hoa sen đen lặng lẽ nở rộ rồi tàn lụi.

Cổ Thiên Thánh run rẩy ngẩng đầu, miệng lẩm bẩm không thành tiếng: "Sư… Sư phụ… xin hãy… tha cho ta một con đường sống… Ta là vì bị Thiên Đạo dụ dỗ… ta không cố ý…"

"Sư phụ?" Diệp Hư Không dừng bước, một nụ cười nhàn nhạt đầy mỉa mai hiện trên môi. "Từ lúc ngươi dùng Thôn Thiên Ma Công đâm thanh kiếm vào ngực ta nghìn năm trước, hai chữ đó đã sớm hóa thành hư vô rồi."

Hắn nâng tay phải lên, chỉ một ngón tay về phía Cổ Thiên Thánh. Không gian xung quanh kẻ phản diện bắt đầu co rút lại, quy tắc thời gian và không gian ở đó dường như bị đình chỉ hoàn toàn.

"Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng máu của vạn linh để đổi lấy vinh quang giả tạo. Vậy hãy để ngươi nếm trải sự cô độc của hư vô thật sự."

Diệp Hư Không lạnh lùng nói, ý chí của hắn bao trùm cả bầu trời:

"Nhất niệm… Tiêu tán!"

Cổ Thiên Thánh mở to mắt, nhưng không có một giọt máu nào chảy ra, không có một vụ nổ nào chấn động. Cơ thể hắn bắt đầu từ đầu ngón chân, cứ thế biến mất. Không phải là tan chảy, không phải bị thiêu đốt, mà là sự "xóa bỏ".

Từng tấc thịt, từng sợi tàn hồn, cho đến cả ký ức về cái tên "Cổ Thiên Thánh" đang bị một sức mạnh không thể cưỡng lại tẩy xóa khỏi dòng thời gian của thế giới này.

"Đại ca ra tay rồi! Chiêu Nhất Niệm Diệt Thương Khung này xem bao nhiêu lần vẫn thấy rùng mình!" Tiền Đa Đa nuốt nước miếng, vô thức xoa xoa cổ mình.

Lạc Thần Hi đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không. Nàng hiểu rằng, khoảnh khắc Cổ Thiên Thánh biến mất, cũng là lúc trật tự cũ của vạn giới sụp đổ. Một thời đại mới do Diệp Hư Không làm chủ tể đã chính thức bắt đầu.

Hắc Tử lúc này lại nhảy lên vai Diệp Hư Không, vẫy vẫy cái đuôi ngắn, dường như rất hài lòng với món quà "Linh hồn Thiên Đạo" vừa rồi. Nó ngáp một cái dài, chuẩn bị cho một giấc ngủ say sau khi đã thưởng thức xong bữa đại tiệc tinh hoa nhất vũ trụ.

Cửu Tiêu Thiên Ngoại, gió ngừng thổi, máu ngừng rơi.

Vạn giới yên lặng.

Hư Vô Thần Đế, thật sự đã trở về.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8