Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 163: Thức tỉnh cảnh giới \”Vô Định\”**
**Chương 163: Thức tỉnh cảnh giới "Vô Định"**
Giữa Biển Hư Vô mênh mông không một tia sáng, thời gian và không gian dường như đã đánh mất đi ý nghĩa vốn có của chúng. Sự sụp đổ của Thiên Đình kiếp trước đã quét sạch tất cả những dấu vết của trật tự cũ, chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc.
Lạc Thần Hi quỳ trên mảnh vỡ của một ngôi sao đã lụi tàn, đôi bàn tay trắng muốt run rẩy áp chặt thanh Hư Vô Kiếm vào ngực. Nước mắt nàng rơi xuống chuôi kiếm lạnh lẽo, vỡ tan thành những hạt sương linh khí lấp lánh. Nàng không nghe thấy tiếng gọi của Tiền Đa Đa, cũng không nhìn thấy ánh mắt u sầu của Hắc Tử. Trong tâm trí nàng lúc này chỉ còn lại hình bóng của nam nhân ấy — người đã dùng một ý niệm cuối cùng để đẩy nàng ra khỏi vùng xoáy hủy diệt, còn bản thân hắn lại tan biến vào hư không.
"Hư Không… chàng nói vạn vật khởi đầu từ hư vô, vậy tại sao hư vô lại mang chàng đi mất?" Nàng nghẹn ngào, giọng nói lạc đi giữa hư không vô tận.
Ngay lúc đó, một tràng cười điên cuồng, khản đặc vang lên từ phía sau những đám mây tàn tro.
"Ha ha ha! Chết rồi! Hắn cuối cùng cũng chết rồi!"
Giữa đống đổ nát, một bóng người thảm hại bò ra. Đó là Cổ Thiên Thánh. Vị Thiên Đế đương nhiệm, kẻ từng cao cao tại thượng thống trị cửu giới, nay chỉ còn là một khối thịt đầy máu, mất đi nửa thân dưới, linh hồn đầy những vết nứt toác. Thôn Thiên Ma Công của hắn đã bị đánh tan, căn cơ Thần Đế vỡ vụn, nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu kia vẫn rực cháy ngọn lửa tham độc.
Hắn nhìn chằm chằm vào thanh Hư Vô Kiếm trong tay Lạc Thần Hi, hơi thở dồn dập: "Diệp Hư Không đã chết, Hư Vô Châu chắc chắn đang nằm trong thanh kiếm kia. Giao nó cho trẫm! Trẫm là Thiên Đế, trẫm là chủ nhân duy nhất của thế giới này!"
Lạc Thần Hi từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt vốn dĩ dịu dàng thanh cao nay chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng bùng phát, biến cả không gian xung quanh thành một hầm băng vĩnh cửu.
"Ngươi… vẫn chưa chết?" Nàng đứng dậy, thanh Hư Vô Kiếm trong tay phát ra những tiếng u minh run rẩy.
"Chết? Thiên đạo còn, trẫm bất tử!" Cổ Thiên Thánh gầm lên, hắn dùng chút sức tàn cuối cùng thi triển cấm thuật, hút lấy huyết khí của những thiên binh thiên tướng đã tử trận xung quanh, gượng ép hồi phục một phần sức mạnh. "Đưa đây!"
Một bàn tay khổng lồ bằng ma khí chộp tới. Lạc Thần Hi không lùi bước, nàng vung kiếm, một dải băng tinh vạn dặm chém ngang không trung. Nhưng nàng biết, bản thân nàng chỉ mới chạm đến ngưỡng Thần Quang, đối mặt với một Thần Đế dù đã tàn phế như Cổ Thiên Thánh, nàng vẫn quá yếu ớt.
*Oanh!*
Dải băng tinh vỡ vụn. Lạc Thần Hi bị đánh văng ra xa, máu tươi thấm đỏ tà áo trắng tinh khôi. Nhưng dù có ngã xuống, tay nàng vẫn nắm chặt lấy chuôi kiếm không rời.
Ngay tại khoảnh khắc Cổ Thiên Thánh chuẩn bị giáng xuống đòn kết liễu để đoạt kiếm, thanh Hư Vô Kiếm bỗng dưng lặng im. Sự rung động bần bật ban nãy biến mất, thay vào đó là một luồng khí tức kỳ lạ bắt đầu lan tỏa.
Luồng khí ấy không nóng, không lạnh, không mang theo sát ý, cũng không có sinh cơ. Nó giống như một sự tồn tại nằm ngoài mọi quy luật của ngũ hành và âm dương.
—
Sâu trong ý thức của Diệp Hư Không.
Hắn thấy mình đang đứng giữa một khoảng không không có điểm đầu, cũng chẳng có điểm kết thúc. Đây không phải là cái chết, cũng không phải là linh hồn trạng thái. Hắn cảm nhận được mình đang tan ra, đồng hóa với Biển Hư Vô bao quanh vạn giới.
Kiếp trước, hắn là Thần Đế, hắn thống lĩnh vạn vật bằng quy tắc.
Hắn nghĩ rằng mình đã chạm tới đỉnh cao. Nhưng lúc này, khi cơ thể tan biến, hắn mới nhận ra rằng "Thần Đế" vẫn là một danh hiệu, "Quy tắc" vẫn là một sự ràng buộc. Còn Thiên Đạo? Thiên Đạo chẳng qua cũng chỉ là một ý chí tự xưng là tối cao để cai trị những kẻ yếu đuối.
*Thế nào là Hư Vô?*
Hư Vô không phải là sự biến mất. Hư Vô là trạng thái trước khi vạn vật sinh ra, và là nơi vạn vật thuộc về sau khi tàn lụi.
Nếu coi vũ trụ là một bức họa, thì Hư Vô chính là trang giấy trắng. Không có trang giấy, bức họa không thể tồn tại. Trang giấy có thể chứa đựng mọi nét vẽ, nhưng không một nét vẽ nào có thể định nghĩa được trang giấy.
"Vạn vật có định, hư vô vô định…"
Một luồng sáng xám xịt từ trong tâm hồn Diệp Hư Không bừng sáng. Những mảnh vỡ của Hư Vô Châu bỗng nhiên tụ hội lại, nhưng chúng không tái tạo thành viên châu, mà hòa tan vào từng tế bào, từng sợi ý niệm của hắn.
Cảnh giới Thần Đế mà hắn từng tự hào, lúc này sụp đổ như những tòa lâu đài trên cát. Từ trong đống đổ nát của trật tự cũ, một loại sức mạnh mới đang trỗi dậy.
Đó là sự tự do tuyệt đối. Không bị thời gian trói buộc, không bị không gian ngăn trở, không bị nhân quả xích xiềng.
**Vô Định Cảnh.**
Một cảnh giới chưa từng có trong sử sách, một cảnh giới mà ngay cả những vị thần sơ khai cũng chưa bao giờ nghe nói đến. Vượt qua cả khái niệm về quyền năng, Diệp Hư Không lúc này chính là Hư Vô, và Hư Vô chính là hắn.
—
Bên ngoài thực tại.
Bàn tay ma khí của Cổ Thiên Thánh chỉ còn cách đỉnh đầu Lạc Thần Hi chưa đầy một tấc. Hắn đắc thắng cười gằn, nhưng nụ cười ấy bỗng chốc cứng đờ trên môi.
Vì hắn nhận thấy, bàn tay ma khí của mình đang dần biến mất. Không phải bị đánh tan, mà là "không tồn tại". Giống như một dòng chữ bị cục tẩy xóa sạch trên mặt giấy, ma khí của hắn tan biến vào hư không một cách lặng lẽ nhất.
"Cái gì?!" Cổ Thiên Thánh kinh hãi lùi lại.
*Ong!*
Thanh Hư Vô Kiếm trong tay Lạc Thần Hi bỗng nhiên bay lên không trung. Từ trong hư không trống rỗng, một bàn tay thon dài, mang theo vẻ thâm trầm của năm tháng vạn cổ, khẽ nắm lấy chuôi kiếm.
Một thân ảnh từ từ hiện ra.
Hắn mặc một trường bào đen tuyền như được dệt từ bóng tối của vũ trụ, mái tóc dài tung bay giữa những cơn gió hư vô. Ánh mắt hắn, một đôi mắt đen thẳm không thấy đáy, nhìn vào đó người ta không thấy sự phẫn nộ, cũng không thấy sự hận thù, mà chỉ thấy một sự tĩnh lặng vĩnh hằng có thể nhấn chìm cả thiên địa.
Diệp Hư Không.
"Hư… Hư Không?" Lạc Thần Hi ngẩn ngơ nhìn bóng lưng ấy, nước mắt lại rơi, nhưng lần này là niềm hạnh phúc vỡ òa.
Hắc Tử sủa vang một tiếng chấn động, cái đuôi nó ngoáy liên hồi, đôi mắt nhỏ đế híp lại vì vui sướng. Tiền Đa Đa thì há hốc miệng, sau đó nhảy dựng lên: "Lão đại! Ta biết ngay mà! Người là ai chứ, người làm sao mà chết được!"
Cổ Thiên Thánh nhìn thấy Diệp Hư Không, đồng tử co rút lại như gặp phải quỷ dữ: "Không thể nào! Ngươi đã tự bạo! Linh hồn ngươi đã bị Thiên Đạo cắn trả! Tại sao ngươi có thể trở lại? Khí tức này… ngươi đang ở cảnh giới gì?"
Diệp Hư Không khẽ hạ bước chân. Mỗi bước hắn đi, dưới chân lại nở ra một đóa hoa sen màu xám nhạt, sau đó tan biến ngay lập tức. Cả không gian Biển Hư Vô như đang cúi đầu chào đón vị chủ nhân đích thực của mình.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi hỏi ta ở cảnh giới gì?" Giọng nói của Diệp Hư Không vang lên, không phải từ miệng, mà là từ mọi ngóc ngách của không gian, như thể cả vũ trụ đang cùng lên tiếng. "Ngươi tôn thờ Thiên Đạo, nhưng Thiên Đạo trong mắt ta, chẳng qua chỉ là một ý niệm định hình. Còn ta… đã vượt ra ngoài sự định hình đó."
"Vớ vẩn! Trẫm không tin! Thôn Thiên Ma Công, vạn giới quy nhất!" Cổ Thiên Thánh điên cuồng gầm thét, hắn đốt cháy nốt phần linh hồn cuối cùng, hóa thành một hố đen khổng lồ lao về phía Diệp Hư Không, muốn nuốt chửng tất cả.
Diệp Hư Không đứng đó, không hề cử động. Hắn thậm chí còn không thèm rút Hư Vô Kiếm ra khỏi vỏ (dù nó cũng không có lưỡi). Hắn chỉ khẽ đưa một ngón tay lên, chỉ vào hư không trước mặt.
"Nhất niệm… hóa không."
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng như hơi thở.
Hố đen khổng lồ đang lao tới bỗng chốc khựng lại. Toàn bộ áp lực kinh người, toàn bộ ma khí ngập trời của vị Thiên Đế đương nhiệm, trong nháy mắt biến thành những đốm sáng nhỏ li ti, rồi tan biến hoàn toàn.
Không có nổ tung, không có hào quang rực rỡ. Chỉ có một sự biến mất tuyệt đối.
Cổ Thiên Thánh sững sờ. Hắn cúi xuống nhìn thân thể mình. Từng mảng da thịt của hắn bắt đầu trong suốt, sau đó tan ra như khói bụi trước gió. Hắn không hề cảm thấy đau đớn, bởi vì ngay cả cảm giác đau đớn của hắn cũng đang bị xóa sổ.
"Đây là… cái gì? Ngươi đã làm gì?" Cổ Thiên Thánh run rẩy, giọng nói cũng bắt đầu mờ nhạt dần.
"Ngươi chưa bao giờ hiểu." Diệp Hư Không bước đến trước mặt hắn, ánh mắt bình thản như nhìn một hạt cát. "Sức mạnh thực sự không phải là chiếm đoạt, mà là thấu hiểu sự trống rỗng. Ngươi dùng cả đời để giành lấy ngai vàng, để rồi cuối cùng nhận ra, ngai vàng đó cũng chỉ là hư ảo trong mắt ta."
"Ngươi… ngươi đã trở thành… Thần?" Cổ Thiên Thánh thều thào.
"Thần? Không." Diệp Hư Không khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. "Ta là Hư Vô."
*Phù.*
Một cơn gió nhẹ thổi qua, dấu vết cuối cùng của Cổ Thiên Thánh — vị Thiên Đế từng một thời che trời bằng một tay, kẻ đã phản bội sư phụ mình để lên ngôi tối cao — đã hoàn toàn biến mất khỏi dòng chảy lịch sử. Không có luân hồi, không có kiếp sau, sự tồn tại của hắn đã bị "xóa" khỏi bản đồ thực tại một cách triệt để nhất.
Diệp Hư Không quay người lại, bước về phía Lạc Thần Hi.
Ánh sáng của Vô Định Cảnh lan tỏa, chữa lành những vết thương trên cơ thể nàng, xoa dịu nỗi đau trong linh hồn nàng. Nàng nhìn hắn, cảm giác nam nhân trước mặt vẫn là Diệp Hư Không của nàng, nhưng đồng thời cũng vĩ đại và xa xăm như cả dải ngân hà.
"Chàng thực sự đã trở lại?" Nàng khẽ hỏi, giọng vẫn còn run.
Diệp Hư Không đưa tay vuốt tóc nàng, ánh mắt nhu hòa đi nghìn lần: "Ta đã nói sẽ không bỏ rơi nàng. Thiên đạo không thể giữ ta, hư vô càng không thể giữ ta."
Hắn ngước nhìn lên bầu trời vừa mới được tái sinh sau "nhất niệm" diệt thế của mình. Vũ trụ giờ đây sạch sẽ, không còn sự áp bức của Thiên Đạo Minh, không còn những quy tắc hủ bại của Cổ Thiên Thánh.
Nhưng Diệp Hư Không biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Cảnh giới "Vô Định" đã cho hắn nhìn thấy những thứ xa hơn cả Cửu Tiêu Thiên Ngoại. Ngoài kia, trong Biển Hư Vô sâu thẳm, vẫn còn những tồn tại cổ xưa hơn, những bí mật về nguồn gốc của chính Hư Vô Châu mà hắn đang nắm giữ.
"Lão đại! Người bá đạo quá!" Tiền Đa Đa chạy tới, mặt mũi hớn hở. "Giờ chúng ta đi đâu đây? Thiên Đình sập rồi, chúng ta có nên lập một cái Hư Vô Đình không? Ta tình nguyện làm Thần Tài điều hành ngân khố!"
Hắc Tử khinh bỉ nhìn cái bụng mỡ của Tiền Đa Đa, sau đó dụi đầu vào chân Diệp Hư Không, phát ra những tiếng gừ gừ đầy thỏa mãn.
Diệp Hư Không mỉm cười, nắm lấy tay Lạc Thần Hi. Hắn khẽ nói:
"Đi dọn dẹp đống đổ nát này trước đã. Sau đó… ta sẽ đưa các ngươi đi xem khởi nguyên thực sự của thế giới."
Với một ý niệm, bóng dáng của cả bốn người biến mất vào không trung, để lại một Biển Hư Vô lặng lẽ nhưng chứa đựng đầy hy vọng.
Hư Vô Thần Đế đã trở lại, nhưng lần này, hắn không còn là người đứng đầu vạn giới để cai trị. Hắn là người đứng trên tất cả, để bảo vệ sự tự do mà hắn đã dùng cả hai mạng người để đổi lấy.
Từ đây, chương mới của vũ trụ chính thức bắt đầu. Một chương mang tên: **Vô Định Thiên Hạ**.