Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 165: Sự sụp đổ của Thiên Đình**
**CHƯƠNG 165: NHẤT NIỆM DIỆT THƯƠNG KHUNG, THIÊN ĐÌNH SỤP ĐỔ**
Trên đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, nơi vốn dĩ là biểu tượng của quyền uy tối thượng và sự vĩnh hằng, giờ đây chỉ còn là một khung cảnh tận thế tan hoang. Những cung điện bằng bạch ngọc ngàn năm sụp đổ, gạch ngói vỡ vụn trôi lơ lửng trong không trung bị vặn xoắn bởi những dòng xoáy năng lượng hỗn loạn. Mây lành tan biến, thay vào đó là một màu xám xịt của tro bụi và máu của những vị thần tiên vừa ngã xuống.
Cổ Thiên Thánh đứng đó, mái tóc dài hỗn loạn bay trong gió dữ. Long bào thêu hình chín con kim long đại diện cho chí cao vô thượng đã rách nát, lộ ra lồng ngực đang phập phồng kịch liệt. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, đầy vẻ điên cuồng và không cam lòng.
"Diệp Hư Không! Ngươi muốn hủy diệt Thiên Đạo? Ngươi có biết mình đang làm gì không?" Giọng nói của Cổ Thiên Thánh khản đặc, vang vọng khắp vòm trời đang rạn nứt. "Nếu Thiên Đạo sụp đổ, vạn vật sẽ mất đi trật tự! Chúng sinh sẽ chìm trong hỗn mang! Ngươi là kẻ tội đồ của cả vũ trụ này!"
Cách đó không xa, Diệp Hư Không đứng lơ lửng trên hư không, dưới chân hắn không có bất kỳ một luồng linh khí nào nâng đỡ, nhưng dường như cả thế giới đang phải phủ phục trước bước chân của hắn. Hư Vô Kiếm — thanh kiếm đen tuyền không lưỡi — tỏa ra một làn khói mỏng manh, che mờ cả thực tại xung quanh. Ánh mắt Diệp Hư Không thâm trầm như biển sâu, nhìn thấu qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của Cổ Thiên Thánh, nhìn thẳng vào linh hồn mục nát của kẻ phản đồ.
"Trật tự mà ngươi nói, chính là lấy chúng sinh làm huyết nhục để nuôi dưỡng sự trường sinh của riêng ngươi sao?" Diệp Hư Không thản nhiên cất lời, giọng nói không lớn nhưng lại át đi tiếng sấm sét đang rạch nát bầu trời. "Thiên đạo mà ngươi tôn thờ, thực chất chỉ là một ý niệm lỗi thời của ta từ kiếp trước. Ngươi coi nó là bảo vật, còn ta… coi nó là xiềng xích."
"Câm mồm!" Cổ Thiên Thánh gầm lên. Hắn quyết định liều mạng một lần cuối cùng. Hắn dang rộng hai tay, vận chuyển toàn bộ lực lượng của Thôn Thiên Ma Công đến mức cực hạn. Một lỗ đen khổng lồ hiện ra phía sau lưng hắn, nuốt chửng những tàn hồn và linh khí còn sót lại trên chiến trường. Huyết mạch Thiên Đế trong người hắn cháy bùng lên, khiến thân hình hắn to lớn lên gấp mười lần, giống như một vị thần khổng lồ từ thời khai thiên lập địa.
"Thiên Đạo Minh Ước – Vạn Pháp Quy Nhất!"
Hắn chắp hai tay lại, mười vạn tám ngàn đạo pháp tắc từ chín tầng trời đồng loạt giáng xuống, tụ hội vào lòng bàn tay hắn, tạo thành một khối cầu ánh sáng chói lòa như một mặt trời rực cháy. Sức mạnh này mạnh đến mức khiến không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ thành từng mảng đen kịt.
Ở phía dưới, giữa đống đổ nát của Thiên Đình, Tiền Đa Đa đang dùng một kiện thần binh hình cái bát khổng lồ để che chắn cho mình và một nhóm người sống sót. Hắn nhìn lên bầu trời, mồ hôi chảy ròng ròng: "Mẹ kiếp, Cổ Thiên Thánh chơi khô máu rồi! Lão đại, ngài mà không đỡ được chiêu này thì vốn liếng của ta mất trắng hết đấy!"
Hắc Tử, con chó đen nhỏ lúc này đã hóa thành bản thể Thôn Thiên Thú to lớn như một ngọn núi, lông lá dựng đứng, đôi mắt lấp lánh tia tử quang. Nó khẽ gầm gừ, sẵn sàng lao lên xé xác đối thủ nếu chủ nhân có mệnh hệ gì.
Trong khi đó, Lạc Thần Hi nằm trong vòng tay của một nữ tu Hư Vô Cung, đôi mắt mệt mỏi vẫn cố nhìn về phía bóng lưng gầy yếu nhưng vững chãi kia. Nàng thầm nguyện cầu, không phải cầu cho thế giới được cứu rỗi, mà chỉ cầu cho người đàn ông kia có thể bình an quay về.
Đối mặt với đòn tấn công hủy thiên diệt địa của Cổ Thiên Thánh, Diệp Hư Không không hề lùi bước. Hắn chậm rãi giơ bàn tay phải lên.
"Vạn vật khởi đầu từ Hư Vô, kết thúc cũng tại Hư Vô."
Hắn nhắm mắt lại. Trong thâm thức của hắn, không còn là chiến trường đổ nát, không còn là kẻ thù điên dại. Hắn nhìn thấy sự khởi đầu của vũ trụ, nơi chưa có linh khí, chưa có quy tắc, chỉ có một khoảng không tĩnh lặng vô cùng.
Cảnh giới "Vô Định" không phải là đỉnh cao của tu luyện, mà là sự rũ bỏ hoàn toàn những khái niệm của tu luyện. Hắn không cần mượn lực lượng của trời đất, vì chính hắn đã vượt ra ngoài trời đất.
"Nhất Niệm… Diệt Thương Khung."
Diệp Hư Không khẽ búng tay một cái.
Cái búng tay ấy nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng trong mắt những cường giả đứng đầu thế giới, đó lại là khoảnh khắc đáng sợ nhất mà họ từng chứng kiến trong đời.
Không có tiếng nổ lớn kinh thiên động địa. Không có ánh sáng chói mắt.
Chỉ có sự biến mất.
Khối cầu ánh sáng chứa đựng mười vạn pháp tắc của Cổ Thiên Thánh khi chạm vào một vòng tròn đen mờ phát ra từ ngón tay Diệp Hư Không thì lập tức tan biến. Không phải bị đẩy lùi, không phải bị hấp thụ, mà là bị "xóa sổ" khỏi thực tại.
Cổ Thiên Thánh sững sờ. Hắn nhìn thấy bàn tay của chính mình bắt đầu trở nên trong suốt, rồi hóa thành những hạt bụi li ti và biến mất hoàn toàn. Sự xóa sổ này lan nhanh như vết dầu loang, từ đôi tay đến bờ vai, rồi đến cơ thể khổng lồ của hắn.
"Không… không thể nào! Ta là Thiên Đế! Ta là người nắm giữ mệnh vận! Ngươi không thể giết ta! Ngươi không có quyền xóa sổ sự tồn tại của ta!" Cổ Thiên Thánh gào thét trong tuyệt vọng. Hắn cố gắng vận dụng mọi thần thông để ngăn cản, nhưng vô ích. Ở trước mặt Hư Vô lực chân chính, mọi pháp tắc đều trở nên vô nghĩa.
"Ngươi chưa bao giờ là người nắm giữ mệnh vận," Diệp Hư Không bình thản nói, đôi mắt hắn không chút gợn sóng. "Ngươi chỉ là một ảo mộng trong giấc ngủ của Hư Vô mà thôi."
Trong khoảnh khắc cuối cùng, toàn bộ linh hồn của Cổ Thiên Thánh bị lực lượng Hư Vô đồng hóa. Mọi ký ức về hắn, mọi dấu vết của hắn trong dòng lịch sử đều bị bóc tách và trả về với sự hư ảo. Một vị Thiên Đế thống trị vạn giới hàng vạn năm, giờ đây không để lại lấy một hạt cát.
Ngay khi Cổ Thiên Thánh tan biến, Thiên Đình mất đi sự chống đỡ cuối cùng từ quy tắc Thiên Đạo cũng bắt đầu sụp đổ thực sự. Tòa cung điện vĩ đại nhất, Thiên Đế Cung, rắc một tiếng rồi gãy làm đôi. Toàn bộ nền móng của chín tầng trời rung chuyển dữ dội, bắt đầu rơi xuống hạ giới giống như một cơn mưa thiên thạch khổng lồ.
Bầu trời Cửu Tiêu bị xé toạc, lộ ra không gian hỗn loạn đầy những vệt sáng lấp lánh của Biển Hư Vô bên ngoài. Những tu sĩ của Thiên Đạo Minh thấy chủ tử đã chết, hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu, kẻ thì quỳ lạy xin tha, kẻ thì phát điên lao vào những khe nứt không gian để tìm đường sống.
Diệp Hư Không thở hắt ra một hơi. Mái tóc hắn chuyển sang màu trắng xóa trong chốc lát, dấu hiệu của sự tiêu hao cực độ khi chạm vào quyền năng sáng thế. Hắn lập tức hạ xuống mặt đất, nơi Lạc Thần Hi đang nhìn hắn với ánh mắt chan chứa lệ.
Hắn quỳ xuống bên cạnh nàng, bỏ qua tất cả vương quyền và vị thế vừa giành được. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt nàng, dùng một phần Hư Vô Lực dịu dàng nhất để chữa lành những thương tổn bên trong cơ thể nàng.
"Hư Không… chàng làm được rồi." Lạc Thần Hi khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy.
"Chúng ta làm được rồi," hắn sửa lại, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt lãnh đạm.
Xung quanh họ, chiến hỏa dần tàn. Tiền Đa Đa nhảy cẫng lên ăn mừng, suýt chút nữa làm rơi đống nhẫn trữ vật chứa đầy chiến lợi phẩm. Hắc Tử đã thu nhỏ lại thành hình dạng con chó nhỏ, nằm dài ra đất, lưỡi thè ra thở dốc nhưng ánh mắt thì vô cùng đắc ý.
Những đám mây đen dần tản đi. Một loại ánh sáng mới, không phải ánh sáng chói lòa của Thiên Đạo cũ, mà là một loại hào quang ôn hòa, thanh khiết bắt đầu chiếu rọi khắp vạn giới. Đó là ánh sáng của sự tự do, của một thế giới không còn bị áp chế bởi ý chí của một cá nhân duy nhất.
Diệp Hư Không đứng dậy, nhìn về phía chân trời vô tận. Hắn biết, Cổ Thiên Thánh chỉ là một thử thách trên con đường tu hành dài đằng đẵng của hắn. Thiên Đình sụp đổ chỉ là sự khởi đầu cho một trật tự mới. Ngoài kia, trong Biển Hư Vô mênh mông, còn có những bí mật cổ xưa hơn, những thế giới mạnh mẽ hơn đang chờ đợi.
Nhưng lúc này, hắn chỉ muốn dắt tay người mình thương, cùng những huynh đệ của mình, bước đi trên mảnh đất vừa được tái sinh này.
Vạn dặm núi sông giờ đây đã yên bình. Nhất niệm diệt thương khung, nhất niệm… định thái bình.
Kỷ nguyên của Hư Vô Thần Đế, kể từ giây phút này, chính thức khai mở.