Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 170: Tiền Đa Đa trở thành Thần Tài vũ trụ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:20:11 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 170: TIỀN ĐA ĐA TRỞ THÀNH THẦN TÀI VŨ TRỤ**

Giữa mênh mông tinh hà, nơi Hư Vô Cung sừng sững như một tòa hải đăng vĩnh hằng soi sáng vạn giới, không khí lúc này không còn sự sát phạt nghẹt thở của những trận đại chiến, mà thay vào đó là một sự trật tự, phồn vinh đến lạ kỳ. Sau khi Diệp Hư Không nhất niệm xóa sổ Thiên Đạo Minh gian ác, thiết lập nên một trật tự vũ trụ mới dựa trên sự cân bằng, vấn đề đau đầu nhất không phải là trấn áp loạn quân, mà là làm sao để tài nguyên của vạn giới được lưu thông bình đẳng.

Lúc này, tại Thiên Bảo Các – trung tâm tài chính lớn nhất của Hư Vô Cung, tiếng bàn tính kêu "lách cách" vang lên như một bản giao hưởng không hồi kết.

Giữa hàng ngàn cuộn thẻ tre bằng ngọc quý và những tấm bản đồ tinh hệ đang trôi nổi, một bóng hình mập mạp, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt sáng quắc như hai viên bảo ngọc, chính là Tiền Đa Đa. Hắn không còn là gã thiếu gia bị gia tộc ruồng bỏ ở Hạ Giới năm nào, mà giờ đây, mỗi hơi thở của hắn đều khiến dòng chảy linh thạch của cả cửu tầng trời phải rung chuyển.

"Không được! Tỷ lệ đổi linh thạch lấy Hư Vô Tệ tại Huyền Cơ giới phải hạ xuống ba phần mười! Bọn họ vừa trải qua đại hạn linh mạch, nếu còn ép giá, con dân nơi đó sẽ lầm than. Chúng ta làm ăn là để dưỡng vạn thế, không phải để tận diệt!"

Tiền Đa Đa vung tay, một đạo thần niệm bay ra, truyền đạt mệnh lệnh đi khắp các thương hội dưới quyền. Hắn lau mồ hôi, vừa định bưng chén tiên trà lên uống thì một đạo hắc quang xẹt qua.

"Chó… Hắc Tử! Ngươi lại trộm mất Long Tu Đan của ta rồi!" Tiền Đa Đa gào lên.

Hắc Tử – con chó đen nhỏ với đôi mắt luôn mang vẻ khinh bỉ cố hữu – đang nhai chóp chép một viên đan dược cấp Thần một cách ngon lành. Nó liếc nhìn cái bụng phệ của Tiền Đa Đa, khịt mũi một cái rồi dùng thần niệm truyền âm thẳng vào đầu hắn:

"Tiền béo, ngươi giàu nhất vạn giới, ăn một viên thuốc thì chết ai? Với lại, ta là đang giúp ngươi giảm cân. Nhìn ngươi kìa, sắp lấp đầy cả cái Thiên Bảo Các này rồi."

"Ngươi… ngươi cái đồ thối tha này! Đó là tài sản chung của Hư Vô Cung!" Tiền Đa Đa nghiến răng, nhưng nhìn vẻ mặt nghênh ngang của Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, hắn cũng chỉ biết thở dài.

Đúng lúc đó, không gian trong căn phòng bỗng nhiên dao động. Một luồng hơi thở thanh khiết, trống rỗng nhưng chứa đựng uy nghiêm tuyệt đối tràn ngập căn phòng. Diệp Hư Không bước ra từ hư không, bên cạnh là Lạc Thần Hi với tà áo trắng thoát tục, đẹp tựa tiên huyền.

Tiền Đa Đa thấy vậy, vội vàng chỉnh lại y phục, hành lễ: "Cung chủ! Nàng… khụ, Thánh nữ, hai vị sao lại có hứng thú đến cái hang đầy mùi tiền bạc này?"

Diệp Hư Không khẽ mỉm cười, ánh mắt thâm trầm lướt qua những bảng biểu kinh tế khổng lồ đang xoay chuyển trong không trung. Hắn vỗ vai Tiền Đa Đa, nói giọng chân thành: "Đa Đa, huynh đệ ta đã chinh chiến bao năm, ta quét sạch kẻ thù, nhưng để xây dựng lại một vũ trụ thái bình, ta cần một người giữ tay chèo cho mạch máu của thế giới này. Và người đó chỉ có thể là ngươi."

Lạc Thần Hi cũng khẽ gật đầu, giọng nói như tiếng chuông bạc: "Đa Đa đạo hữu, huynh mang trong mình Tụ Bảo Thể, nhưng điều quý giá hơn cả chính là cái tâm 'nguyên tắc' của huynh. Vạn giới hiện nay cần một chuẩn mực về trao đổi, không thể để mạnh được yếu thua như thời Cổ Thiên Thánh nữa."

Tiền Đa Đa nghe vậy, khuôn mặt mập mạp bỗng trở nên nghiêm nghị. Hắn đứng thẳng người, hào quang từ Tụ Bảo Thể trong cơ thể bắt đầu phát tán, cộng hưởng với linh khí của vạn bảo vật xung quanh.

"Hư Không, nếu ngươi đã tin ta, ta nhất định sẽ khiến cho ngay cả một phế vật ở hạ giới cũng có thể dùng sức lao động để đổi lấy tài nguyên tu luyện, khiến cho linh mạch không còn là của riêng các đại tông môn. Ta sẽ biến vũ trụ này thành một bàn cờ mà tiền bạc là nước cờ để cứu nhân độ thế!"

Diệp Hư Không ánh mắt lóe lên một tia sáng dị thường. Hắn đưa tay ra, Hư Vô Lực bắt đầu hội tụ, hình thành nên một chiếc ấn vàng ròng lấp lánh, nhưng bên trong chiếc ấn lại ẩn chứa một tia Hư Vô Ý Chí đen tuyền.

"Hôm nay, ta lấy danh nghĩa Hư Vô Thần Đế, sắc phong Tiền Đa Đa làm 'Vạn Giới Thần Tài'. Ngươi sẽ cai quản thiên khố, điều phối linh mạch, thiết lập luật lệ thương mại cho Tam Thiên Đại Thế Giới. Nhất niệm của ngươi, sẽ quyết định sự hưng vong của mọi thương hội; nhất ý của ngươi, sẽ là phúc lợi cho muôn dân."

Dứt lời, chiếc ấn Thần Tài bay thẳng vào trán Tiền Đa Đa.

"Ầm!"

Một luồng ánh sáng vàng kim khổng lồ từ Hư Vô Cung phóng thẳng lên chín tầng trời, lan tỏa khắp vạn giới. Tại các tiểu tinh cầu xa xôi nhất, những người buôn bán nhỏ, những tu sĩ nghèo khổ bỗng thấy trong đầu mình hiện lên một bảng khế ước công bằng.

Tiền Đa Đa nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, cảnh giới của hắn bắt đầu đột phá thần tốc. Tụ Bảo Thể tiến hóa lên một tầm cao chưa từng có: Thần Tài Kim Thân. Hắn có thể cảm nhận được từng đồng tiền lẻ đang chuyển động trong túi một kẻ phàm nhân, cảm nhận được từng tia linh mạch đang ẩn giấu sâu dưới lòng đất.

Hắn không chỉ nhìn thấy vàng bạc, mà nhìn thấy cả "vận khí" của sự thịnh vượng.

Hắc Tử lúc này cũng thôi trêu chọc, nó đứng dậy, bộ lông đen dựng đứng, nhìn Tiền Đa Đa với vẻ nể trọng hiếm hoi. "Tên béo này… cuối cùng cũng tìm ra đạo của mình rồi."

Khi luồng sáng nhạt dần, Tiền Đa Đa mở mắt ra. Khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Tuy vẫn mập mạp, vẫn có chút vẻ ngoài "ham tiền", nhưng đôi mắt hắn giờ đây chứa đựng sự bao dung của kẻ nắm giữ sinh mệnh kinh tế toàn cầu.

"Xong rồi!" Tiền Đa Đa cười hà hà, thói cũ khó bỏ, hắn xoa xoa hai tay. "Hư Không, hiện nay quỹ ngân khố của chúng ta đang thiếu hụt một chút vì việc tái thiết hạ giới. Ngươi xem… cái thanh Hư Vô Kiếm kia của ngươi, có thể cho ta mượn đem đi trưng bày bán vé tham quan một chút không? Ta đảm bảo doanh thu một ngày có thể mua được cả một tinh hệ!"

Diệp Hư Không dở khóc dở cười, lắc đầu thở dài: "Ngươi đúng là Thần Tài. Vừa sắc phong xong đã định kiếm tiền trên đầu Thần Đế."

Lạc Thần Hi bật cười khúc khích, không gian xung quanh bỗng chốc trở nên ấm áp vô ngần.

Đêm đó, vạn giới đều thấy một ngôi sao mới mọc lên, sáng rực rỡ và mang sắc vàng kim phú quý. Đó là tinh cầu của Thần Tài, nơi mà mọi sự trao đổi đều dựa trên công bằng, nơi mà kẻ nghèo hèn nhất cũng thấy được hy vọng.

Dưới sự dẫn dắt của Diệp Hư Không và sự quản lý tài tình của Tiền Đa Đa, một kỷ nguyên "Vĩnh Hằng Thịnh Thế" thực sự bắt đầu. Không còn tiếng khóc của những kẻ bị bóc lột, chỉ còn tiếng "lách cách" vui tai của những bàn tính, báo hiệu cho một tương lai nơi mà Hư Vô không còn là sự diệt vong, mà là một khởi đầu vô hạn của giàu sang và hạnh phúc.

Tiền Đa Đa đứng trên đỉnh cao của Thiên Bảo Các, nhìn xuống vũ trụ bao la, thầm nhủ: "Gia tộc đã ruồng bỏ ta ơi, nhìn xem, bây giờ cả vũ trụ này đều là khách hàng của ta!"

Hắc Tử đi ngang qua, khinh khỉnh bồi thêm một câu: "Bớt tự luyến đi béo, lo mà chuẩn bị đùi gà thần cấp cho ta, bằng không ta sẽ ăn sạch cái sổ cái của ngươi đấy!"

Tiếng cười vang động cả vùng trời, báo hiệu một chương mới huy hoàng trong thiên tình sử và anh hùng ca của Hư Vô Thần Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8