Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 172: Những ngày tháng bình yên**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:21:35 | Lượt xem: 3

Chương 172: Những ngày tháng bình yên

Ánh hoàng hôn tại Hoang Khư giới mang một sắc đỏ trầm buồn nhưng ấm áp, khác xa với sự lộng lẫy hào nhoáng của chín tầng mây nơi Cửu Tiêu Thiên Ngoại. Gió thổi qua những rặng cỏ lau xào xạc bên bìa rừng, mang theo mùi của đất ẩm, của khói bếp từ những ngôi làng xa xa, và cả hương vị nồng đượm của nhân gian khói lửa mà từ lâu Diệp Hư Không đã dần quên mất.

Sau những trận sát phạt kinh tâm động phách, sau khi một mình một kiếm chém tan mưu đồ của Thiên Đạo Minh tại Trung Giới, Diệp Hư Không đột ngột biến mất. Không ai biết hắn đi đâu, ngay cả những thuộc hạ thân tín nhất trong Hư Vô Cung cũng chỉ nhận được một mảnh linh thư ngắn gọn: “Tịnh tâm, chớ tìm.”

Thanh Vân Thành, nơi khởi đầu cho hành trình trọng sinh đầy máu và lửa của Hư Vô Thần Đế, giờ đây hiện ra trước mắt hắn như một bức tranh cũ kỹ đã phai màu theo năm tháng.

Dưới gốc liễu già bên cổng thành, một đôi nam nữ lặng lẽ tản bộ. Nam nhân mặc trường bào màu xanh nhạt giản dị, tóc đen buộc hờ bằng một dải lụa, dung mạo tuy không quá kinh thế hãi tục nhưng đôi mắt ấy lại sâu thẳm như đầm nước nghìn năm, nhìn thấu mọi hư ảo của hồng trần. Đi bên cạnh hắn là một thiếu nữ che mặt bằng khăn voan mỏng. Dù che đi dung nhan, nhưng khí chất thanh cao thoát tục, đôi mắt như làn thu thủy của nàng vẫn khiến không ít khách bộ hành phải ngẩn ngơ nhìn theo.

“Đã lâu lắm rồi, ta mới lại thấy ngươi tĩnh lặng như thế này.” Lạc Thần Hi khẽ mở lời, giọng nói như tiếng chuông bạc gõ vào mặt hồ yên ả.

Diệp Hư Không đưa tay vuốt ngược một lọn tóc bị gió thổi loạn, nhàn nhạt đáp: “Tu hành mấy nghìn năm, ta vốn tưởng rằng đỉnh cao của đạo là vĩnh hằng và sức mạnh tuyệt đối. Nhưng khi đứng trên đỉnh Cửu Tiêu nhìn xuống, ta mới nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều thứ bình dị. Hư Vô, đôi khi không phải là xóa sạch tất cả, mà là giữ lại những gì chân thực nhất trong trái tim.”

Lạc Thần Hi mỉm cười. Nàng vốn là Thánh nữ Dao Trì, cao cao tại thượng, nhưng từ khi theo hắn, nàng đã học được cách nhìn thế giới theo một lăng kính khác. Đối với nàng, Cửu Âm Tuyệt Thể không còn là lời nguyền, mà là một phần bản ngã giúp nàng thấu hiểu hơn sự ấm áp mà nam nhân này đang tìm kiếm.

Hai người bước vào thành. Thanh Vân Thành giờ đây đã phồn hoa hơn trước rất nhiều. Những dãy lầu cao mọc lên, tiếng rao hàng của những kẻ bán rong, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ vang vọng khắp các ngõ phố. Chẳng ai có thể ngờ rằng, kẻ đã từng làm đảo điên vạn giới, người mà chỉ cần một ý niệm có thể khiến thương khung sụp đổ, hiện đang đi bộ giữa đám đông, thản nhiên mua hai xâu kẹo hồ lô từ một lão già khắc khổ.

“Nếm thử đi, vị chua ngọt này chính là vị của nhân sinh.” Diệp Hư Không đưa một xâu cho Thần Hi.

Nàng hơi ngỡ ngàng, sau đó khẽ gỡ lớp khăn voan, để lộ một khóe môi cong đẹp đến nao lòng, nhẹ nhàng cắn một miếng. Vị đường giòn tan hòa cùng vị chua của trái cây khiến nàng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ — một sự thỏa mãn thuần túy, không liên quan đến linh khí hay tu vi.

“Rất ngon.” Nàng khẽ nói.

Họ tiếp tục bước về hướng phủ đệ của Diệp gia năm xưa. Qua bao nhiêu biến cố, Diệp gia nay đã không còn là tiểu gia tộc nhỏ bé nữa. Nhờ cái danh của Diệp Hư Không – dù hắn chưa bao giờ chính thức thừa nhận là người của tộc này kể từ khi trọng sinh – nhưng sự ảnh hưởng từ các cuộc thanh trừng của hắn năm xưa đã khiến các thế lực quanh đây đều phải nể sợ Diệp gia ba phần.

Đến trước cổng phủ, Diệp Hư Không dừng bước. Cánh cổng gỗ lớn màu đỏ thắm vẫn sừng sững đó, nhưng hơi thở bên trong đã khác. Một đám tiểu bối Diệp gia đang vây quanh một gốc cây cổ thụ ở sân trước, dường như đang tổ chức một cuộc khảo hạch tu vi nhỏ.

“Diệp Lâm, ngươi đường đường là đích tôn, vậy mà ngay cả Khai Mạch tầng thứ nhất cũng không đột phá nổi? Đúng là phế vật, y hệt cái kẻ tên Diệp Hư Không trong lời kể của tiền nhân!” Một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi, dáng vẻ hống hách, tay cầm roi da đang mỉa mai một đứa trẻ gầy gò khác.

Đứa trẻ bị gọi là Diệp Lâm quỳ trên mặt đất, ánh mắt chứa đầy sự u uất nhưng không thiếu phần kiên định: “Gia chủ đã nói, tiên tổ Hư Không cũng từng bị gọi là phế vật, nhưng cuối cùng người vẫn trở thành thần thoại. Ngươi không được nhục mạ danh tự của người!”

“Hừ! Ngươi cũng dám so sánh với hắn? Hắn là yêu nghiệt nghìn năm có một, còn ngươi chỉ là đồ bỏ đi!” Thiếu niên kia vung roi định quất xuống.

Nhưng, chiếc roi ấy lơ lửng giữa không trung như thể chạm vào một bức tường vô hình. Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh.

Đám trẻ trong sân sững sờ. Chúng cảm nhận được một áp lực không tên, không dữ dội như cuồng phong, mà lại tĩnh mịch như đêm đen, khiến hơi thở của chúng nghẹn lại.

Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi bước vào từ cổng chính. Người bảo vệ gia tộc vốn định chặn lại, nhưng chẳng hiểu sao, mỗi bước chân của Diệp Hư Không đi tới, họ lại cảm thấy cơ thể mềm nhũn, tâm hồn run rẩy tự động nhường lối.

Diệp Hư Không đi đến trước mặt thiếu niên cầm roi, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua. Chỉ một cái liếc nhìn ấy, gã thiếu niên kia lập tức ngã nhào ra đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chiếc roi da vỡ vụn thành tro bụi một cách âm thầm.

“Lấy cái danh phế vật để sỉ nhục kẻ khác, đó không phải là uy quyền của cường giả, mà là sự hèn hạ của những kẻ có tầm nhìn ngắn hẹp.” Giọng nói của Diệp Hư Không không lớn, nhưng vang vọng sâu trong thức hải của tất cả những ai có mặt ở đó.

Lạc Thần Hi đứng bên cạnh, nhẹ nhàng đưa tay đỡ đứa trẻ Diệp Lâm đứng dậy. Một luồng linh lực băng thanh khiết chảy vào cơ thể đứa trẻ, lập tức khai thông các kinh mạch đang bị tắc nghẽn. Diệp Lâm ngẩn ngơ nhìn hai vị thần tiên trước mặt, nó cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình nào đó vô cùng ấm áp.

“Vị tiền bối này…” Đứa trẻ mấp máy môi.

Diệp Hư Không xoa đầu nó, lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc giản cũ kỹ: “Đây không phải công pháp cao siêu, chỉ là tâm pháp dưỡng tâm. Hãy nhớ kỹ, tu hành trước tiên là tu tâm. Nếu tâm không tĩnh, có thành thần cũng chỉ là ác ma mà thôi.”

Đúng lúc này, một lão già từ hậu viện hối hả chạy ra. Đó là vị trưởng lão đương nhiệm của Diệp gia. Khi nhìn thấy bóng dáng nam nhân áo xanh kia, lão trợn trừng mắt, đôi chân run bần bật rồi quỳ sụp xuống: “Tổ… Tổ nhân… Diệp Hư Không thiếu gia? Là ngài sao?”

Những kẻ xung quanh nghe thấy ba chữ “Diệp Hư Không” thì mặt cắt không còn giọt máu. Huyền thoại sống, người đã quét sạch cả Hạ giới, rồi đi lên Trung Giới chiến vạn vị Thần Vương, giờ đang đứng ở đây?

Diệp Hư Không xua tay, ý bảo lão đứng dậy: “Ta chỉ là khách qua đường. Đừng làm rộn.”

Ánh mắt hắn liếc nhìn về phía gian nhà chính, nơi năm xưa hắn từng bị Diệp Phàm và đám trưởng lão sỉ nhục. Mọi hận thù giờ đây đối với hắn đã hóa thành hư không, mờ nhạt đến mức chẳng đáng để một ý niệm động lòng. Hắn không giết kẻ hống hách vừa rồi, vì đối với hắn hiện tại, mạng của những kẻ ấy chẳng khác gì hạt bụi bên lề đường, có cũng được, mất cũng chẳng sao.

Hắn dắt tay Lạc Thần Hi rời khỏi Diệp phủ, để lại sau lưng những tiếng kinh hãi và sùng bái.

Họ đi dọc theo bờ sông Thanh Vân, nơi mặt nước đang dát bạc dưới ánh trăng vừa ló rạng.

“Ngươi vẫn là người đa tình.” Lạc Thần Hi trêu chọc.

“Đa tình cũng tốt, vô tình cũng hay. Hư Vô không có nghĩa là lãnh đạm.” Diệp Hư Không dừng lại bên một chiếc thuyền nan nhỏ, gật đầu với vị phu thuyền già: “Lão gia tử, có thể chở chúng ta đi một đoạn không?”

Lão phu thuyền cười hiền hậu, hàm răng sún mấy chiếc: “Hai vị khách quan cứ lên thuyền, gió mát thế này, trăng sáng thế kia, không du ngoạn thì thật uổng.”

Chiếc thuyền lướt nhẹ trên dòng sông yên ả. Diệp Hư Không nằm ngửa trên khoang thuyền, tay gối sau đầu, nhìn lên bầu trời sao vô tận. Ở kia, nơi xa xôi ngoài vạn dặm, chắc hẳn Cổ Thiên Thánh đang điên cuồng lật tung vạn giới để tìm hắn. Chắc hẳn quân đoàn Thiên Đạo Minh đang thiết lập những thiên la địa võng. Nhưng ở đây, trong khoảnh khắc này, hắn chỉ là một lữ khách bình thường đang ngắm trăng cùng người con gái mình thương.

Lạc Thần Hi ngồi bên cạnh, nàng lấy ra một cây tiêu ngọc, khẽ đặt lên môi.

Tiếng tiêu nổi lên, trầm bổng giữa màn đêm u tịch. Tiếng tiêu ấy mang theo nỗi niềm của vạn năm cô tịch, mang theo khát khao về một thái bình thịnh thế, và hơn hết, nó chứa đựng một lời hứa thủy chung.

Trong trạng thái thả lỏng tuyệt đối này, Diệp Hư Không cảm nhận được *Hư Vô Châu* trong đan điền đang khẽ xoay chuyển. Hắn không cần tu luyện, linh lực xung quanh tự động thấm vào từng lỗ chân lông. Ý chí của hắn như mở rộng ra, bao trùm lấy toàn bộ Hoang Khư Giới, rồi lan xa đến cả Biển Hư Vô.

Hắn đột nhiên hiểu ra một điều. Nhất niệm diệt thương khung, không nhất thiết phải là phá hủy. Nếu tâm hắn an định, cả thương khung sẽ theo đó mà an định. Nếu tâm hắn cuồng nộ, vạn vật sẽ hóa thành tro bụi.

Sức mạnh thực sự của Thần Đế không nằm ở quyền uy cai trị, mà nằm ở sự lựa chọn.

“Thần Hi.” Hắn gọi nhỏ.

“Hửm?” Nàng dừng tiếng tiêu, nghiêng đầu nhìn hắn.

“Nơi này bình yên quá, nhưng ta biết nó sẽ không kéo dài mãi mãi.” Diệp Hư Không ngồi dậy, nhìn vào mắt nàng: “Cổ Thiên Thánh đã bắt đầu chạm vào quy tắc tối cao của Hư Vô. Nếu để hắn thành công, thế giới này, dòng sông này, ngay cả xâu kẹo hồ lô lúc nãy cũng sẽ bị hắn nuốt chửng.”

Ánh mắt Lạc Thần Hi trở nên kiên định: “Vậy thì chúng ta sẽ cùng hắn phân thắng bại. Ngươi muốn bảo vệ trật tự này, ta sẽ là thanh kiếm bên cạnh ngươi.”

Diệp Hư Không mỉm cười, một nụ cười không có sự kiêu ngạo thường thấy, mà chỉ có sự tự tin tuyệt đối: “Không cần là kiếm. Ngươi cứ là chính ngươi, là Thần Hi của ta. Mọi sự dơ bẩn của thế gian này, ta sẽ dùng nhất niệm để quét sạch.”

Bỗng nhiên, mặt nước vốn đang yên bình bỗng gợn sóng dữ dội. Từ phía xa, bầu trời phương Bắc bỗng xuất hiện một vết nứt đen ngòm. Một áp lực khủng khiếp từ trên cao giáng xuống, khiến vạn vật trong Thanh Vân Thành run rẩy. Một luồng linh thức mang theo tà khí ngút trời càn quét qua Hạ giới.

“Diệp Hư Không! Ta biết ngươi ở đây! Ra mặt đi!” Một giọng nói ồm ồm như sấm sét nổ tung trên tầng mây, đó là phân thân của một trong tứ đại hộ pháp của Thiên Đạo Minh – Ám Thiên Thần Vương.

Cư dân thành Thanh Vân hoảng loạn, nhiều kẻ quỳ lạy van xin.

Lạc Thần Hi đứng phắt dậy, đôi mắt băng lãnh như tuyết đầu mùa: “Chúng đến sớm hơn ta tưởng.”

Diệp Hư Không vẫn ngồi yên trên thuyền, ánh mắt thậm chí không thèm nhìn về phía vết nứt không gian kia. Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm một hạt đậu trên dĩa đồ nhắm, búng nhẹ vào không trung.

“Nhất niệm… Đốn định.”

Một hành động tưởng chừng bình thường, nhưng ngay lập tức, toàn bộ không gian bị đóng băng. Luồng linh thức tà ác của Ám Thiên Thần Vương như chạm phải mặt trời, tan chảy và biến mất không dấu vết. Vết nứt trên bầu trời khép lại trong tích tắc, yên ả như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Xa xa ở Thượng Giới, Ám Thiên Thần Vương đang ngồi thiền bỗng hộc máu, thần sắc kinh hoàng, linh hồn bị thương nặng đến mức suýt thì tan vỡ. Hắn không thể tin được, đối phương thậm chí không ra mặt, chỉ cần một ý niệm đã khiến phân thân mạnh nhất của mình bị xóa sổ.

Tại chiếc thuyền nhỏ, lão phu thuyền vừa chớp mắt một cái, tự lẩm bẩm: “Quái lạ, sao vừa rồi trời tự nhiên tối sầm lại nhỉ?”

Diệp Hư Không mỉm cười với lão: “Chắc là mây đen thôi lão gia tử. Chúng ta tiếp tục đi, ta muốn đến chân ngọn núi đằng kia xem hoa nở.”

Lạc Thần Hi ngồi xuống, ánh mắt đầy nhu tình nhìn người nam nhân trước mặt. Nàng biết, dù là lúc chiến đấu sát phạt vạn giới hay lúc ngồi thuyền dạo sông, hắn vẫn luôn là hắn – một Diệp Hư Không bất định nhưng cũng đầy chân thật.

Đêm đó, bên bờ sông Thanh Vân, hoa bỉ ngạn nở rộ dọc hai bên bờ, một khung cảnh mỹ lệ như tranh vẽ. Không ai biết rằng, một đại họa vừa bị xóa bỏ trong tích tắc.

Những ngày bình yên này đối với Diệp Hư Không chính là liều thuốc bổ quý giá nhất trước khi bước vào cuộc chiến sinh tử cuối cùng. Hắn cần nạp đầy hơi thở nhân gian này vào ký ức, để khi đối mặt với Hư Vô tuyệt đối, hắn sẽ không bị sự hư vô ấy nuốt chửng bản tâm.

“Ngày mai chúng ta đi đâu?” Thần Hi hỏi.

“Đến cực Bắc. Nghe nói ở đó có tuyết rơi suốt nghìn năm, ta muốn cùng nàng ngắm tuyết rơi, rồi sau đó… ta sẽ đi lấy đầu của Cổ Thiên Thánh.”

Lời nói nhẹ tênh, như gió thoảng qua tai, nhưng sát khí hàm chứa trong đó đã khiến Biển Hư Vô ở tầng không gian thứ chín bắt đầu cuộn sóng.

Màn đêm dần sâu, chiếc thuyền nhỏ vẫn lững lờ trôi, mang theo vị Thần Đế vĩ đại nhất lịch sử đang đắm chìm trong giấc nồng giữa nhân gian thái bình. Đây có lẽ là chương truyện dịu dàng nhất trong cuộc đời bão táp của Diệp Hư Không, là khoảng lặng quý giá trước khi hắn dùng một ý niệm cuối cùng để thay đổi cả càn khôn vĩnh cửu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8