Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 174: Kẻ xâm lược từ bên ngoài Biển Hư Vô**
**CHƯƠNG 174: KẺ XÂM LƯỢC TỪ BÊN NGOÀI BIỂN HƯ VÔ**
Gió lạnh rít gào trên đỉnh Thiên Tận Đầu, từng bông tuyết nặng trĩu mang theo hàn ý thấu xương rơi xuống, nhưng chưa kịp chạm vào vạt áo của Diệp Hư Không đã bị một tầng năng lượng vô hình đồng hóa thành hư vô. Không gian nơi đây vốn đã mỏng manh, sau nhát kiếm thử nghiệm lúc trước của hắn, sự cân bằng của quy tắc lại càng thêm hỗn loạn.
Diệp Hư Không đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả một bầu trời sao đang sụp đổ. Hắn không nhìn vào cảnh tuyết tan hoang dưới chân, mà nhìn thẳng lên bầu trời xám xịt – nơi mà đại đa số tu sĩ cho là điểm tận cùng của thế giới.
Ở đó, ẩn sau những tầng mây cuồn cuộn, một vết nứt đen ngòm như một con mắt quỷ đang từ từ hé mở.
“Hư Không… đang rò rỉ.” Lạc Thần Hi khẽ thốt lên, thanh âm trong trẻo như tiếng khánh ngọc vang lên giữa màn đêm. Nàng bước đến bên cạnh hắn, đôi lông mày liễu hơi nhíu lại, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy thanh linh kiếm, toàn thân tỏa ra hàn khí của Cửu Âm Tuyệt Thể để chống chọi với áp lực vô hình đang đè nặng từ phía trên.
Diệp Hư Không gật đầu, giọng nói mang theo một loại lãnh đạm thấu triệt: “Thiên Đạo của Hoang Khư Giới quá già cỗi rồi. Cổ Thiên Thánh cùng lũ nô tài ở Thiên Đạo Minh chỉ biết đục khoét linh mạch, cưỡng ép thu hoạch vận khí của chúng sinh để kéo dài thọ mệnh cho mình. Họ không biết rằng, khi ý chí thế giới suy yếu, cái màng bảo vệ bao bọc chúng ta sẽ trở thành một miếng mồi ngon trong mắt những kẻ săn mồi ngoài kia.”
Dứt lời, hắn bỗng dưng nheo mắt lại.
*Rắc!*
Một âm thanh giòn giã vang lên, không phải tiếng băng nứt, mà là tiếng quy tắc không gian bị nghiền nát. Từ trong vết nứt đen ngòm trên bầu trời, một luồng khí tức xám ngoét, tanh nồng mùi mục rữa đột ngột tràn xuống. Luồng khí đó đi đến đâu, không gian quanh đó lập tức bị biến dạng, thực tại như bị một bàn tay vô hình vò nát.
Tuyết trắng quanh Thiên Tận Đầu vốn là biểu tượng của sự thuần khiết, nhưng khi chạm phải luồng khí xám kia, chúng lập tức biến thành chất lỏng đen kịt, hôi thối, bốc lên những làn khói ăn mòn vạn vật.
“Đó là cái gì?” Lạc Thần Hi kinh hãi. Nàng chưa từng thấy loại sức mạnh nào tà ác và kỳ dị đến mức này, ngay cả Thôn Thiên Ma Công của Cổ Thiên Thánh mà Diệp Hư Không từng nhắc tới, dường như cũng mang hơi hướng của trật tự, còn luồng khí này… nó hoàn toàn là hỗn mang.
“Thợ Săn Hư Không.” Diệp Hư Không nhàn nhạt lên tiếng, trong đôi mắt hắn loé lên một tia hoài niệm lạnh lẽo: “Những sinh vật sống sót trong Biển Hư Vô bao la. Chúng không có hình thể cố định, linh hồn cũng không nằm trong lục đạo luân hồi. Chúng lang thang giữa các khe hở của đa nguyên vũ trụ, đánh hơi thấy sự suy tàn của các giới để tìm đến… nuốt chửng.”
Hắn vừa dứt lời, từ trong khe nứt không gian, một cái móng vuốt khổng lồ, xám xịt với những chiếc gai nhọn hoắt như những ngọn núi thu nhỏ đột ngột thò ra. Nó cắm chặt vào mép của vết nứt, dùng lực xé mạnh một cái.
*Oanh!*
Toàn bộ cực Bắc chấn động. Những dãy núi tuyết ngàn năm sụp đổ tan tành, mặt đất nứt toác ra thành những rãnh sâu hoắm.
Từ bên trong vết nứt, một sinh vật khổng lồ dài hàng dặm từ từ bò ra. Nó trông giống như một con sâu róm mang lớp vảy bạc của cá, nhưng lại có hàng nghìn con mắt đỏ ngầu mọc khắp cơ thể. Mỗi lần một con mắt của nó chớp lại, không gian xung quanh lại bị hút sạch linh khí.
“Đây là… cấp bậc Thần Vương?” Lạc Thần Hi sắc mặt trắng bệch. Ở Hạ giới này, tu vi Kim Đan hay Nguyên Anh đã là đỉnh phong, Hóa Thần đã là truyền thuyết. Thế nhưng quái vật trước mắt, khí tức của nó rõ ràng đã vượt qua giới hạn của trật tự thế giới này.
“Nó bị áp chế bởi Thiên Đạo, nên thực lực chỉ còn ở mức tương đương Vương Cảnh đỉnh phong. Nhưng đối với thế giới này, thế đã là thảm họa rồi.”
Diệp Hư Không không hề sợ hãi, trái lại, hắn cảm thấy máu trong người mình đang bắt đầu nóng lên. Cảm giác này… cảm giác đối đầu với sự hỗn mang chân chính, mới là thứ mà một Thần Đế như hắn hằng khao khát.
Con quái vật Hư Không ngóc đầu dậy, nghìn con mắt đỏ đồng loạt khóa chặt lấy hai sinh vật nhỏ bé đứng trên đỉnh Thiên Tận Đầu. Nó cảm nhận được một thứ mà nó thèm khát nhất: Hư Vô Lực thuần túy phát ra từ cơ thể Diệp Hư Không.
Nó gầm lên một tiếng, thanh âm không truyền qua không khí mà đâm thẳng vào thức hải của sinh linh. Lạc Thần Hi cảm thấy đầu óc choáng váng, máu tươi từ khóe miệng rỉ ra.
Diệp Hư Không hừ lạnh một tiếng, một đạo ý niệm mang theo uy nghiêm vĩnh hằng phóng ra, che chắn cho Lạc Thần Hi. Hắn bước lên một bước, mỗi bước chân rơi xuống, một vòng tròn đen tuyền lan tỏa ra dưới gót giày, ngăn cách hoàn toàn sự xâm nhiễm của luồng khí xám.
“Ngươi chọn sai đối tượng rồi, sâu bọ.”
Hắn giơ tay ra, Hư Vô Kiếm không có lưỡi từ từ ngưng tụ trong lòng bàn tay. Một thanh kiếm đen tuyền, dường như không có trọng lượng, cũng không có bất kỳ luồng khí tức nào phát ra, nhưng khi nó xuất hiện, ngay cả con quái vật nghìn mắt kia cũng bắt đầu run rẩy. Đó là sự sợ hãi bản năng của một kẻ săn mồi khi đứng trước chúa tể thực sự của vực thẳm.
Con quái vật không cam lòng, nó há cái mồm to lớn như vực thẳm, bắn ra một luồng ánh sáng màu xám chứa đựng quy tắc phân rã, đủ để xóa sổ một tòa thành trì trong nháy mắt.
“Nhất Niệm – Tịch Diệt.”
Diệp Hư Không không vung kiếm, chỉ đơn giản là khẽ đọc.
Một màn sương đen nhạt từ người hắn tràn ra, nhẹ nhàng như làn khói mùa thu. Khi luồng ánh sáng xám kia va chạm với làn khói đen, nó không hề nổ tung, cũng không bị đẩy lùi. Nó giống như một dòng suối đổ vào đại dương bao la, cứ thế lặng lẽ tan biến, không để lại một chút dấu vết nào của sự tồn tại.
“Cái gì?” Lạc Thần Hi đứng phía sau, tận mắt chứng kiến cảnh tượng nghẹt thở đó. Đây không phải là chiến đấu, đây là sự “xóa sổ” đúng nghĩa.
Diệp Hư Không lại bước thêm bước nữa, lần này hắn đã đứng đối diện với cái đầu khổng lồ của quái vật. Đôi mắt hắn nhìn sâu vào một trong nghìn con mắt của nó, giọng nói lạnh thấu tận linh hồn: “Biển Hư Vô là nơi ta từng dạo chơi như đi dạo trong vườn sau. Loại sâu róm như ngươi, kiếp trước ta còn chẳng buồn dùng làm mồi câu cá.”
Hắn đưa tay chạm khẽ vào lớp vảy xám của nó.
“Hóa.”
Một từ duy nhất thoát ra.
Từ điểm chạm của ngón tay Diệp Hư Không, một mảng màu xám trắng lập tức biến thành tro bụi và tan rã. Sự tan rã này lây lan với tốc độ kinh hoàng, nhanh hơn cả sấm chớp. Chỉ trong vài nhịp thở, con quái vật dài hàng dặm vốn đang diễu võ dương oai bỗng dưng nát bấy ra, từng mảng da thịt, xương cốt, và ngay cả những linh hồn tàn khuyết bên trong nó cũng bị chuyển hóa thành năng lượng nguyên thủy, bị cuốn vào đan điền của Diệp Hư Không qua lỗ hổng của Hư Vô Châu.
Trời đất trở lại yên tĩnh. Tuyết lại rơi, nhưng không còn sự mục nát.
Khe nứt trên bầu trời dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, nó rung rinh như muốn khép lại. Nhưng Diệp Hư Không không cho phép điều đó. Hắn nhìn lên, ánh mắt đầy vẻ lạnh lẽo.
“Đến rồi thì ở lại đi.”
Hắn phất tay, một đạo kiếm khí đen kịt từ Hư Vô Kiếm chém thẳng lên bầu trời. Nhát kiếm này không phải để chém vỡ, mà là để “khóa”. Quy tắc Hư Vô bao phủ lấy vết nứt, biến nó thành một cái neo cố định không gian.
“Thần Hi, có một tin tốt và một tin xấu.” Diệp Hư Không quay đầu lại, tà áo bay phấp phới, khí chất vương giả tỏa ra khiến nàng vô thức muốn quỳ xuống bái lạy.
Lạc Thần Hi cố giữ bình tĩnh, hít một hơi sâu: “Chàng nói đi.”
“Tin xấu là màng bảo vệ của Hoang Khư Giới đã xuất hiện một lỗ thủng vĩnh viễn không thể vá lại được bằng quy tắc thông thường. Thiên Đạo Minh sẽ sớm phát hiện ra điều này và họ sẽ phái người đến đây để điều tra, hoặc chiếm đoạt khí tức từ Biển Hư Vô.”
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia sáng xảo quyệt: “Tin tốt là, lỗ thủng này hiện tại nằm dưới sự kiểm soát của ta. Ta có thể dùng nó để dẫn dụ những sinh vật hư không vào đây, biến chúng thành tài nguyên để ta phục hồi tu vi. Đây chính là ‘linh mạch’ tốt nhất thế gian, vượt xa mọi linh thạch ở thượng giới.”
Lạc Thần Hi nghe mà lặng người. Người đàn ông này… hắn coi quái vật tiêu diệt thế giới là “tài nguyên”? Hắn coi sự sụp đổ của thiên đạo là “cơ hội”?
Nàng nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, chợt nhận ra rằng, dù hắn đang ở trong thân xác phế vật Diệp gia, nhưng cái linh hồn bên trong ấy quả thật chính là vị Chúa tể đã từng đứng trên đỉnh cao nhất của vạn giới.
“Chàng định làm gì tiếp theo?” Nàng khẽ hỏi.
Diệp Hư Không nhìn về hướng Nam – nơi có đại gia tộc Diệp gia và những thế lực đã từng coi thường hắn.
“Thiên hạ sắp loạn. Khi những sinh vật hư không bắt đầu xâm nhập, Thiên Đạo Minh sẽ không thể giấu giếm được sự yếu ớt của mình nữa. Chúng ta cần tăng tốc. Ta sẽ xây dựng một pháo đài ngay tại Thiên Tận Đầu này. Mập mạp Tiền Đa Đa sẽ lo về kinh tế, ngươi lo về việc chiêu mộ những người đủ can đảm để nhìn vào Hư Vô mà không điên loạn.”
Hắn nhìn lên vết nứt không gian, lẩm bẩm: “Cổ Thiên Thánh, ngươi nghĩ ngươi đang ngồi vững trên ngai vàng sao? Ngươi không biết rằng bầu trời mà ngươi đang cai trị, thực chất chỉ là một lớp giấy mỏng đang rách dần.”
Diệp Hư Không giơ tay ra phía sau, Hư Vô Kiếm biến mất vào khoảng không. Hắn nắm lấy bàn tay lạnh giá của Lạc Thần Hi, truyền sang cho nàng một luồng ấm áp kỳ lạ.
“Đi thôi, chúng ta cần tìm một vài ‘nguyên liệu’ để bố trí một trận pháp nghìn năm. Có vẻ như vị bằng hữu Mập Mạp của chúng ta đã tìm thấy một kho báu thú vị ở vùng gần đây rồi.”
Hai bóng người dắt tay nhau bước đi giữa màn tuyết trắng xóa. Ở phía sau họ, trên đỉnh cao nhất của cực Bắc, vết nứt đen ngòm vẫn sừng sững ở đó, nhưng giờ đây nó không còn mang vẻ đe dọa, mà giống như một cánh cổng được trấn giữ bởi một vị thần đế đang dần thức tỉnh.
Mọi thứ chỉ mới là bắt đầu. Một kỷ nguyên mà linh khí không còn là thứ duy nhất định đoạt sức mạnh, một kỷ nguyên mà sự tồn tại và hư vô giao thoa, đang chính thức khởi đầu tại Hoang Khư Giới hẻo lánh này.
Trong thâm tâm Diệp Hư Không, hắn biết rõ rằng, việc giết một con quái vật hư không chỉ là màn khởi động. Kẻ thực sự đứng sau việc đục khoét lớp màng thế giới để dẫn dụ sinh vật ngoại giới vào, có lẽ không chỉ đơn giản là do Thiên Đạo suy yếu tự nhiên.
Hắn cảm nhận được mùi vị của sự phản bội cũ.
*“Nếu quả thật là ngươi đã nhúng tay vào đây để tìm kiếm sự trường sinh bất tử… thì Cổ Thiên Thánh, ta sẽ khiến ngươi biết thế nào là cái giá của việc mở cửa đón quỷ.”*
Tiếng bước chân của hắn lún sâu vào tuyết, âm thanh xào xạc hòa cùng tiếng gió rít, báo hiệu một cơn bão sắp sửa quét sạch toàn bộ trật tự cũ của Cửu Tiêu Thiên Ngoại.
Thế giới này, hoặc sẽ tái sinh trong Hư Vô, hoặc sẽ bị diệt vong trong Hư Vô. Và Diệp Hư Không chính là người cầm cán cân đó.
[Hết chương 174]