Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 175: Diệp Hư Không một mình đối đầu ngoại tộc**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:23:47 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 175: NHẤT NHÂN NHẤT KIẾM, TRẤN THỦ THIÊN TẬN**

Gió tuyết tại cực Bắc vốn đã lạnh lẽo thấu xương, nhưng lúc này, một luồng khí tức còn âm hàn và tà dị gấp trăm lần đang từ trong vết nứt không gian tràn ra, khiến cho cả vùng Thiên Tận Đầu trở nên u ám. Không gian xung quanh vết nứt bắt đầu vặn xoắn, những tia chớp màu tím đen nhảy múa loạn xạ như những con mãng xà điên cuồng, xé toạc bầu trời vốn dĩ đã mỏng manh của Hoang Khư Giới.

"Gào…!"

Một tiếng gầm rống mang theo tần số rung động cực kỳ khó chịu vang lên, đánh thẳng vào thần hồn của người nghe. Từ trong màn sương đen đậm đặc, những sinh vật có hình thù kỳ quái bắt đầu lộ diện. Chúng không có thực thể rõ ràng, tựa như những cái bóng đen cao lớn với đôi mắt rực cháy ánh tím lịm. Mỗi khi chúng bước ra, lớp tuyết dưới chân không phải tan chảy, mà là bị "ăn mòn" sạch sẽ, để lại những hố đen không đáy.

"Vực Ngoại Sơ Ảnh!" Lạc Thần Hi khẽ biến sắc, bàn tay ngọc bích nắm chặt lấy cán kiếm, khí tức Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng tự động bộc phát, hóa thành một tầng màng băng tinh bao phủ xung quanh để chống lại sự xâm thực của hắc khí. "Diệp Hư Không, đây không phải sinh vật của giới này. Chúng đến từ Biển Hư Vô, là những kẻ chuyên nuốt chửng linh tính của các giới diện."

Tiền Đa Đa sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, tay run rẩy ôm chặt cái túi tiền hộ mệnh, nấp sau lưng Hắc Tử: "Đại… đại ca, lũ này nhìn không giống thứ gì có thể dùng tiền mua chuộc được đâu! Hay là chúng ta… rút trước?"

Hắc Tử lúc này không còn dáng vẻ một con chó đen nhỏ tầm thường. Bộ lông nó dựng đứng, đôi mắt vốn lờ đờ đột nhiên phát ra ánh sáng vàng kim đầy uy nghiêm, một luồng uy áp từ thời Thái Cổ mơ hồ hiện hữu. Nó khinh bỉ nhìn Tiền Đa Đa một cái, sau đó hướng về phía vết nứt mà gầm gừ, trong họng phát ra những tiếng sấm rền: "Mập mạp nhát gan, có chủ nhân ở đây, một đám sâu bọ cũng có thể làm loạn sao?"

Diệp Hư Không vẫn đứng đó, thanh bào trong gió tuyết phần phật bay. Ánh mắt hắn bình thản đến lạ kỳ, như thể trước mặt không phải là thiên quân vạn mã ngoại tộc mà chỉ là những hạt bụi phù phiếm.

"Thần Hi, dẫn Đa Đa lùi lại ba nghìn dặm." Diệp Hư Không nhẹ giọng ra lệnh, thanh âm tuy nhỏ nhưng rõ ràng lọt vào tai mỗi người.

"Nhưng…" Lạc Thần Hi lo lắng định nói gì đó.

"Nghe lời ta. Ở đây, một mình ta là đủ."

Lời vừa dứt, Diệp Hư Không bước lên một bước. Chỉ một bước đơn giản, nhưng mặt đất rung chuyển dữ dội. Hắn không rút kiếm ngay, mà chỉ đưa một ngón tay trỏ lên không trung, hướng về phía lũ quái vật đang tràn ra như thác đổ.

"Hư Vô Chỉ – Tĩnh Lặng."

Một vòng tròn màu xám mờ ảo từ đầu ngón tay hắn lan tỏa. Trong chớp mắt, mọi âm thanh gầm rú bỗng chốc biến mất. Tuyết rơi ngừng lại giữa không trung, những con Vực Ngoại Sơ Ảnh đang lao tới bỗng nhiên bị khựng lại như những bức tượng đá. Thời gian không dừng lại, mà là "không gian" xung quanh chúng đã bị tước đoạt toàn bộ động năng, trở về trạng thái nguyên thủy nhất của hư vô.

Lạc Thần Hi kinh ngạc đến mức nghẹt thở. Nàng là Thánh nữ Dao Trì, kiến thức uyên bác, nhưng chưa từng thấy công pháp nào có thể định đoạt quy tắc thế giới một cách tùy ý như vậy ở một giới diện thấp kém như Hoang Khư Giới.

"Chết đi."

Diệp Hư Không khẽ búng tay.

"Rắc!"

Hàng nghìn con Sơ Ảnh đang bị đóng băng đồng loạt vỡ vụn thành những hạt tinh thể màu đen, rồi biến mất hoàn toàn vào hư không, không để lại một chút dấu vết nào của linh khí hay huyết nhục. Đây chính là sự bá đạo của Hư Vô Lực – nó không giết chóc, nó xóa sổ sự tồn tại.

Thế nhưng, đây mới chỉ là màn dạo đầu. Từ sâu trong vết nứt, một bàn tay khổng lồ, che lấp cả một phương trời, đang từ từ thò ra. Bàn tay ấy bao phủ bởi những vảy sừng đen kịt, mỗi một móng tay đều dài như một ngọn núi nhỏ, mang theo quy tắc của Thần Cảnh uy áp.

"Kẻ nào dám ngăn cản bước tiến của Vực Ngoại vương tộc?" Một giọng nói già nua, đầy uy quyền và tàn nhẫn vang lên từ phía bên kia vết nứt.

Kẻ này chưa hoàn toàn bước qua, nhưng áp lực từ hắn đã khiến không gian của Hoang Khư Giới bắt đầu rạn nứt. Những ngọn núi xung quanh Thiên Tận Đầu sụp đổ tan tành dưới sức ép của cấp bậc Thần Cảnh.

Tiền Đa Đa hét lên một tiếng rồi ngất lịm đi vì không chịu nổi áp lực. Lạc Thần Hi cũng phải quỳ một gối xuống đất, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng: "Thần… Thần Vương? Làm sao có thể… Quy tắc hạ giới sẽ sụp đổ mất!"

Diệp Hư Không nhìn bàn tay khổng lồ kia, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo: "Vương tộc? Ở kiếp trước, vương tộc của các ngươi ngay cả tư cách quỳ dưới chân ta cũng không có. Bây giờ chỉ dựa vào một cái móng tay mà đòi định đoạt thế giới này?"

Hắn chậm rãi nắm lấy chuôi thanh kiếm đen tuyền không lưỡi phía sau lưng.

"Hư Vô Kiếm, đã lâu không uống máu Thần Vương. Tuy hiện tại ngươi chỉ có thể phát huy một phần vạn uy lực, nhưng dùng để trảm một phân thân của lũ chuột nhắt này, hẳn là cũng đủ rồi."

Ngay khi Diệp Hư Không rút kiếm, bầu trời đột ngột đổi màu. Mọi ánh sáng mặt trời đều bị hút cạn, chỉ còn lại một màu xám xịt bao trùm vạn dặm. Diệp Hư Không không nhảy lên, không lao vào chiến đấu. Hắn chỉ đơn giản là nhắm mắt lại.

Linh hồn của hắn, thần thức của vị Thần Đế vĩ đại nhất lịch sử, trong khoảnh khắc này dung hợp hoàn hảo với Hư Vô Châu trong đan điền.

"Nhất Niệm – Kiếm Quy Hư Vô."

Hắn vung kiếm. Một đường kiếm không có ánh sáng, không có tiếng động, cũng không có kiếm khí sắc bén như người ta hằng tưởng tượng. Chỉ có một vệt đen mờ ảo rạch đôi bầu trời.

Vệt đen ấy đi qua đâu, không gian liền lành lại ở đó. Nhưng điều kỳ dị là, bàn tay khổng lồ của vị Thần Vương kia, ngay khi chạm vào vệt đen đó, bỗng nhiên dừng lại.

Một giây…

Hai giây…

"Không! Điều này không thể nào! Ngươi là ai? Sức mạnh này… Hư Vô Chi Ý?! Tại sao ở nơi hoang dã này lại có người lĩnh ngộ được thứ lực lượng tối thượng ấy?"

Tiếng thét từ bên kia vết nứt đầy rẫy sự sợ hãi tột cùng. Ngay sau đó, bàn tay khổng lồ bắt đầu tan rã từ những ngón tay trở lên. Nó không phải bị chém đứt, mà là bị một lực lượng vô hình đồng hóa, biến thành hư vô một cách không thể cứu vãn. Sự tan rã lan nhanh theo cánh tay, xuyên qua vết nứt, đánh thẳng vào bản thể của kẻ đang đứng ở bên kia.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu trong Biển Hư Vô, kéo theo tiếng kêu thảm thiết đau đớn. Vết nứt không gian vốn đang mở rộng, bỗng dưng co rút lại kịch liệt, như thể nó đang cố gắng trốn chạy khỏi sự hiện diện của Diệp Hư Không.

Trời đất trở lại yên tĩnh. Gió tuyết vẫn thổi, nhưng hắc khí tà ác đã bị quét sạch sành sanh.

Diệp Hư Không thu kiếm, hơi thở có chút dồn dập. Tuy tinh thần hắn là Thần Đế, nhưng thân xác hiện tại mới chỉ là Linh Cảnh, cưỡng ép thi triển Nhất Niệm Kiếm Ý đối phó với cường giả cấp Thần Vương thực sự là một gánh nặng không nhỏ.

"Đại ca… huynh… huynh còn là người không?" Tiền Đa Đa vừa tỉnh dậy, chứng kiến cảnh tượng bàn tay Thần Vương tan biến, lẩm bẩm hỏi như người mất hồn.

Hắc Tử lúc này cũng thu lại uy áp, thu nhỏ lại thành một con chó đen nhỏ, nó lon ton chạy lại liếm tay Diệp Hư Không, ánh mắt đầy vẻ lấy lòng nhưng cũng không giấu nổi sự sùng bái. "Chủ nhân thật bá đạo, chiêu đó của người so với năm đó còn mang theo một loại quy tắc diệt tuyệt khó hiểu hơn."

Lạc Thần Hi từ từ đứng dậy, nàng nhìn bóng lưng cao gầy của Diệp Hư Không, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng từng nghĩ hắn chỉ là một thiên tài có nhiều bí mật, một kẻ có thể giúp nàng chữa trị thể chất. Nhưng sau kiếm vừa rồi, nàng nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng.

Người đàn ông này không thuộc về giới diện này, cũng không thuộc về Cửu Tiêu. Hắn đứng ở một độ cao mà nàng ngay cả việc ngước nhìn cũng cảm thấy choáng váng.

Diệp Hư Không quay đầu lại, sắc mặt hơi nhợt nhạt nhưng đôi mắt vẫn thâm trầm như cũ. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà hắn cảm nhận được có vài luồng thần thức từ Thượng giới đang dòm ngó qua các đại trận giám sát.

Hắn khẽ nhếch môi, lẩm bẩm: "Cổ Thiên Thánh, hẳn là ngươi đã nhìn thấy. Ta đã trở lại, và lần này, không chỉ là ngai vàng của ngươi, mà ngay cả cái Thiên Đạo mục nát mà ngươi đang dựa dẫm, ta cũng sẽ nhất niệm diệt tận."

Phía trên tầng mây cao nhất của Cửu Tiêu, trong một tòa cung điện nguy nga rực rỡ vàng kim, một nam tử trung niên mặc long bào đang ngồi trên bảo tọa bỗng nhiên mở bừng mắt. Một tia máu từ hốc mắt hắn chảy xuống, làm khuôn mặt anh tuấn trở nên vặn vẹo.

"Sức mạnh đó… là hắn! Thật sự là hắn đã trở lại!" Cổ Thiên Thánh gầm lên, chưởng lực cuồng bạo đánh nát một dãy long trụ xung quanh. "Diệp Hư Không, ngươi đã chết một lần, ta có thể giết ngươi lần thứ hai! Truyền lệnh của trẫm, phái tất cả các Thần Quan xuống Hạ giới, cho dù có phải san bằng Hoang Khư Giới cũng phải mang đầu hắn về đây cho ta!"

Trong khi đó, tại Thiên Tận Đầu, Diệp Hư Không đã thu lại thanh kiếm. Hắn ra hiệu cho Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa.

"Chỗ này tạm thời ổn định rồi. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Đám người ở Thượng giới sẽ sớm phát điên thôi." Diệp Hư Không nhìn Tiền Đa Đa: "Mập mạp, pháo đài mà ta nói ngươi chuẩn bị, đã có địa điểm chưa?"

Tiền Đa Đa lập tức vỗ ngực, quên sạch cả nỗi sợ hãi vừa rồi: "Đại ca yên tâm! Có số tiền mà huynh đưa cho, cộng với quan hệ của thương hội nhà ta, em đã mua đứt một vùng dãy núi nằm trên linh mạch lớn nhất Hoang Khư Giới ở Trung Thổ. Chúng ta sẽ xây dựng ở đó một cứ điểm bất khả xâm phạm!"

"Tốt." Diệp Hư Không gật đầu. "Thần Hi, ngươi đi cùng chúng ta chứ?"

Lạc Thần Hi nhìn vào mắt hắn, không chút do dự mà gật đầu: "Ta đã rời khỏi Thánh địa, giờ đây cũng không còn nơi nào để đi. Hơn nữa, ta muốn thấy… rốt cuộc ngươi sẽ dẫn thế giới này đi về đâu."

"Sẽ là một nơi mà không ai có thể khống chế vận mệnh của người khác." Diệp Hư Không nhàn nhạt nói, rồi phất tay áo một cái. Một luồng lực lượng hư vô bao bọc lấy cả ba người và Hắc Tử, hóa thành một đạo cầu vồng màu xám nhạt, xé gió bay đi về hướng Trung Thổ, để lại phía sau một Thiên Tận Đầu hoang vắng nhưng đã không còn dấu tích của ngoại tộc.

Trong tâm thức của Diệp Hư Không lúc này, Hư Vô Châu đang xoay chuyển nhanh chóng. Sau khi nuốt chửng năng lượng từ cánh tay của vị Thần Vương ngoại tộc kia, nó dường như đã thức tỉnh thêm một phần nhỏ sức mạnh gốc.

Hắn cảm nhận được một tia ký ức mờ nhạt từ tiền kiếp đang ùa về. Một mảnh vỡ của bí mật về việc tại sao năm đó hắn lại bị phản bội thực sự. Cổ Thiên Thánh có lẽ chỉ là một quân cờ, một kẻ thừa nước đục thả câu. Kẻ thực sự hạ độc thủ khi hắn đột phá cảnh giới "Vô Định", dường như còn ẩn nấp sâu hơn cả Thiên Đạo.

*“Cho dù là ai, cho dù ngươi có là hóa thân của quy tắc vũ trụ này đi chăng nữa…”* Diệp Hư Không thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia sát khí lạnh lùng. *“Nợ máu của ta, nợ của cả vạn giới mà ngươi đang thao túng, ta sẽ dùng Nhất Niệm này mà thanh toán hết thảy.”*

Con đường phục thù của Thần Đế, chính thức mở màn từ đây. Những kẻ từng sỉ nhục hắn là phế vật, những kẻ từng phản bội hắn vì danh lợi, sớm muộn gì cũng sẽ phải run rẩy khi cái tên "Hư Vô" một lần nữa vang vọng khắp cửu giới thương khung.

Gió tuyết phía sau dần mờ đi, tương lai phía trước dù là biển máu hay hố sâu vạn trượng, Diệp Hư Không cũng sẽ không lùi bước. Bởi vì hắn chính là Hư Vô, và trong Hư Vô, hắn là chúa tể duy nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8