Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 176: Sức mạnh của sự đoàn kết**
**Chương 176: Sức mạnh của sự đoàn kết**
Bầu trời Cửu Tiêu Thiên Ngoại chưa bao giờ trở nên thê lương đến thế.
Những vết nứt không gian như những vết sẹo rỉ máu đen ngòm chằng chịt khắp vòm trời. Thiên đạo già cỗi đang thực hiện hơi thở cuối cùng của mình bằng cách điên cuồng hút lấy linh khí và sinh mệnh từ vạn giới. Tại trung tâm của cuộc bạo loạn năng lượng ấy, Thiên Đình – biểu tượng của quyền uy tối thượng suốt vạn năm qua – tỏa ra ánh sáng vàng kim giả tạo, nhưng ẩn sâu bên dưới là những huyết trận khổng lồ đang xay nghiền hồn phách của hàng triệu sinh linh mỗi giây.
Cổ Thiên Thánh ngồi trên ngai vàng cao ngất, ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn xuống cảnh tượng đổ nát bên dưới. Hắn cần nhiều sức mạnh hơn nữa. Để đối đầu với một Diệp Hư Không đã trở về từ cõi chết, hắn không ngại biến cả vũ trụ này thành vật tế phẩm.
"Giết sạch những kẻ dám phản kháng. Thiên Đạo Minh không cần những con sâu kiến vô dụng. Hãy để máu của chúng nuôi dưỡng Thương Khung này một lần nữa!" – Giọng nói của Cổ Thiên Thánh mang theo quy tắc Thần Đế, vang dội như sấm sét qua từng kẽ hở của các tầng trời.
Dưới sự chỉ thị của hắn, hàng vạn chiến thuyền của Thiên Đạo Minh, với lớp giáp bạc chói lòa và những khẩu linh pháo nạp đầy sức mạnh hủy diệt, bắt đầu dội cơn mưa lửa xuống các thành trì còn sót lại. Khói lửa bốc cao ngút trời, tiếng khóc than vang vọng khắp vạn dặm núi sông.
Nhưng ngay khi sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm, từ phía chân trời xa thẳm, một đạo kiếm khí màu đen tuyền chợt xé toang màn đêm u ám. Đạo kiếm khí ấy không mang theo uy áp rầm rộ, nó lặng lẽ đi qua đến đâu, không gian và quy tắc điên loạn ở đó đều bị san bằng, trả về một sự tĩnh lặng đến rợn người.
Một bóng người vận hắc bào bước ra từ trong hư không, vạt áo tung bay trong cơn cuồng phong. Ánh mắt Diệp Hư Không nhìn sâu vào sâu thẳm Cửu Tiêu, thanh âm của hắn không lớn, nhưng truyền thấu vào tâm khảm của mỗi một tu sĩ đang thoi thóp trên vạn giới:
"Thiên Đạo mà các ngươi thờ phụng đang ăn thịt các ngươi. Vận mệnh mà các ngươi tin tưởng là xiềng xích của kẻ thù. Hôm nay, ta lấy danh nghĩa Hư Vô, cho các ngươi một cơ hội để tự cầm lấy vận mệnh của chính mình."
Vừa dứt lời, từ phía sau hắn, hàng triệu ánh sáng li ti bắt đầu xuất hiện. Đó là các đệ tử của Hư Vô Cung, là những tán tu từng bị khinh miệt, là những tiểu gia tộc bị chà đạp dưới gót chân Thiên Đạo Minh suốt bao năm qua.
"Hư Vô Cung đệ tử, kết trận!" – Tiếng hô vang dội của Tiền Đa Đa cắt ngang không gian.
Tên mập lúc này không còn vẻ cợt nhả thường ngày. Hắn đứng trên một tòa lầu các lơ lửng được đúc toàn bằng Thiên Tinh Thạch tinh khiết nhất. Toàn thân hắn tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ của Tụ Bảo Thể. Hắn vung tay lên, hàng ức vạn Linh Thạch thượng phẩm rơi xuống như mưa, nhưng thay vì rơi xuống đất, chúng nổ tung giữa không trung, hóa thành một dòng thác linh lực khổng lồ bổ sung cho mọi chiến binh bên phe Hư Vô Cung.
"Mẹ kiếp! Tiền lão gia ta cả đời chưa bao giờ hào phóng thế này!" – Tiền Đa Đa gầm lên, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt rực lửa. "Hôm nay, cho dù phải tiêu tán hết gia sản của cả đời ta, ta cũng phải dùng tiền đè chết cái đám chó săn Thiên Đạo Minh này!"
Sức mạnh tài lực hóa thành những tấm khiên linh năng vững chắc, bao bọc lấy các tu sĩ hạ giới có tu vi thấp kém nhất. Cùng lúc đó, một tiếng gầm vang trời phát ra từ cạnh Diệp Hư Không.
Hắc Tử – con chó đen nhỏ luôn bị coi là thú nuôi – giờ đây đã hóa thân thành một con thần thú to lớn bằng cả một dãy núi. Bộ lông đen lánh như chứa đựng cả một hố đen vũ trụ. Nó chính là Thôn Thiên Thú thái cổ, hiện chân thân chính để đối chọi với các hộ pháp của Thiên Đình. Hắc Tử không còn ánh mắt khinh bỉ mà là sự khát máu điên cuồng. Mỗi lần nó há miệng là một chiếc chiến thuyền của Thiên Đạo Minh bị nuốt chửng vào bụng, không còn để lại một mẩu rác.
Ở một cánh quân khác, Lạc Thần Hi tựa như một tiên tử giáng trần, đứng trên một đóa sen băng khổng lồ. Cửu Âm Tuyệt Thể sau khi được Diệp Hư Không dung hợp sức mạnh Hư Vô nay đã trở thành cực hạn chi âm có thể đông cứng cả linh hồn. Nàng dẫn đầu đoàn nữ tu của Dao Trì và những người tự nguyện rời bỏ các Thánh địa hủ bại. Mỗi khi tay áo nàng vẫy lên, một vạn kiếm bằng băng được hình thành từ ý niệm Hư Vô đâm xuyên qua hàng ngũ địch quân.
"Lạc tỷ tỷ, chúng ta không thể lùi bước!" – Một tiểu nữ tu mới chỉ ở Trúc Cơ cảnh, gương mặt lem luốc nhưng đôi mắt sáng ngời, hét vang khi dùng toàn bộ tu vi yếu ớt của mình để kết chung một cái trận pháp lớn cùng hàng ngàn người khác.
Trận chiến trở nên cực kỳ tàn khốc. Trên bầu trời, các tu sĩ Vương Cảnh của Thiên Đạo Minh va chạm dữ dội với các thủ lĩnh của Hư Vô Cung. Mỗi một lần dư chấn năng lượng tỏa ra là một mảnh lục địa bị vỡ nát.
Nhưng điều khiến Cổ Thiên Thánh kinh ngạc không phải là sức mạnh của Diệp Hư Không, mà là ý chí của lũ "sâu kiến". Hắn nhìn thấy một vị tu sĩ già nua, người chỉ có tu vi Kim Đan nghèo nàn, khi bị một đạo tiên quang của Thần Quan chém đứt nửa người, ông ta không hề bỏ chạy. Thay vào đó, ông lão nhe răng cười ra máu, ôm chặt lấy chân vị Thần Quan đó rồi tự bạo linh cốt.
"Đoàn kết? Các ngươi cho rằng một lũ kiến tập hợp lại có thể lung lay được vạn cổ sơn hà của ta sao?" – Cổ Thiên Thánh từ trên cao nhìn xuống, phẩy tay một cái, một đạo Thôn Thiên Ma Khí giáng xuống nhằm tiêu diệt cánh quân của Lạc Thần Hi.
Diệp Hư Không đột ngột di động. Hắn không dùng chiêu thức rườm rà. Chỉ là một cái phất tay nhẹ nhàng hướng lên trời.
*Hư Vô – Tuyệt Diệt.*
Toàn bộ ma khí của Cổ Thiên Thánh khi chạm vào không gian xung quanh Diệp Hư Không liền tan biến như khói mây gặp nắng hạ. Không nổ mạnh, không chấn động, chỉ có sự trống rỗng đáng sợ.
"Ngươi sai rồi, Cổ Thiên Thánh." – Diệp Hư Không nhẹ giọng, nhưng âm thanh vang vọng giữa tiếng gào thét của chiến trường. "Sức mạnh thực sự của vũ trụ này không nằm ở Thiên Đạo ích kỷ của ngươi, cũng không nằm ở sự trường sinh giả tạo mà ngươi đang tìm kiếm. Nó nằm ở đây…"
Diệp Hư Không chỉ tay xuống phía dưới. Tại đó, các tu sĩ từ bốn phương tám hướng đang đổ về. Những người chưa từng gặp mặt, những chủng tộc vốn có thâm thù đại hận, giờ đây đang vai kề vai. Một gã yêu tộc đô con đang dùng cơ thể chắn cho một đạo sĩ nhân tộc đang niệm chú. Một tán tu nghèo khổ trao viên đan dược duy nhất cho một vị thiếu gia của thế gia đại tộc.
Những sợi tơ ánh sáng nhỏ bé bắt đầu tỏa ra từ hàng triệu tu sĩ ấy. Đó là ý chí sống, là niềm tin vào tự do. Những sợi tơ này tụ hội về phía Hư Vô Cung, không ngừng truyền vào Hư Vô Châu trong đan điền của Diệp Hư Không.
"Vạn giới chung lòng, Nhất Niệm có thể nghịch chuyển Thương Khung!"
Bầu không khí chiến trường đột nhiên thay đổi. Những tu sĩ bị trọng thương bỗng thấy vết thương lành lại với tốc độ kinh hoàng nhờ sự đồng hóa năng lượng của Diệp Hư Không. Sức mạnh của hàng triệu người tụ lại thành một luồng ý chí vô hình, ép cho ánh sáng của Thiên Đình bắt đầu lung lay.
"Giết! Giết hết cho ta!" – Cổ Thiên Thánh hoảng loạn, lần đầu tiên sau vạn năm, hắn cảm thấy sợ hãi trước sự trỗi dậy của những kẻ mà hắn vẫn luôn gọi là "con sâu cái kiến".
Tiền Đa Đa hét lớn: "Toàn quân xông lên! Phá nát cái Thiên Đình rách nát này!"
Hắc Tử rống lên một tiếng làm rung chuyển cửu tầng mây, dẫn đầu đạo quân tấn công vào cổng chính. Lạc Thần Hi như một mũi tên sắc bén xé tan đội hình phòng ngự của Thần Quân.
Bên cạnh Diệp Hư Không, hàng vạn ý niệm đang sôi sục. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập trái tim của từng sinh linh phía sau mình. Đây chính là sức mạnh mà kiếp trước hắn đã bỏ lỡ. Khi đó, hắn là một kẻ cô độc trên đỉnh cao quyền lực. Còn giờ đây, hắn là người dẫn đầu một cuộc đại cách mạng của vạn vật.
"Cổ Thiên Thánh, ngày tàn của ngươi đến rồi."
Diệp Hư Không mở mắt, đôi đồng tử màu xám bạc ánh lên một tia sáng thâm trầm nhìn thấu vạn cổ. Tay hắn đặt lên chuôi kiếm của Hư Vô Kiếm vẫn chưa hề rút ra. Cả bầu trời phía sau hắn không còn là bóng tối hay máu đen, mà là một màu bạc sáng chói của hy vọng và sự giải thoát.
Vạn giới tu sĩ đồng loạt gào thét, khí thế của sự đoàn kết biến thành một đạo thần quang khổng lồ, theo sát sau gót chân của Thần Đế bước thẳng lên thiên giai, hướng tới đỉnh cao nhất của Thiên Đình. Một trang lịch sử mới của vũ trụ, chính thức bắt đầu từ những hơi thở rực cháy sự sống này.