Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 177: Nhất Niệm: Vũ Trụ Hộ Thuẫn**
Tiếng nổ vang lên từ sâu thẳm trong Cửu Tiêu Thiên Ngoại, không phải là âm thanh chấn động màng nhĩ thông thường, mà là tiếng vỡ vụn của quy tắc không gian.
Cổ Thiên Thánh, kẻ đang đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Đình, khuôn mặt vốn dĩ anh tuấn nay đã vặn vẹo đến mức kinh tởm. Mái tóc trắng của hắn bay loạn xạ trong luồng khí kịch độc của Thôn Thiên Ma Công. Hắn nhìn xuống đại quân Hư Vô Cung đang tiến công như vũ bão, nhìn thấy sự sụp đổ của một đế chế vạn năm mà hắn dày công xây dựng, trong mắt chỉ còn lại một sự điên cuồng tột độ.
"Diệp Hư Không! Ngươi muốn vạn giới này được tự do? Ngươi muốn cứu lấy những kẻ giun dế này sao?" Cổ Thiên Thánh cười sằng sặc, nụ cười vang dội khắp chín tầng trời, lạnh lẽo đến thấu xương. "Nếu Trẫm đã không có được, vậy thì cả Thương Khung này hãy chôn cùng Trẫm đi! Thiên Đạo Luân Hồi — Đại Tịch Diệt!"
Vừa dứt lời, bàn tay Cổ Thiên Thánh đâm sầm xuống mặt đất của Linh Tiêu Điện. Một luồng sáng đen kịt mang theo hơi thở của sự mục nát bắt đầu lan tỏa. Đây không phải là sức mạnh của tu sĩ, mà là lệnh trừng phạt tối cao của Thiên Đạo bị vặn vẹo.
Toàn bộ Cửu Tiêu đột ngột run rẩy dữ dội. Bầu trời vốn đang rực rỡ bởi ánh hào quang của chiến trận bỗng chốc bị xé toạc thành vô số những vết nứt đen ngòm. Những "dòng thác" hư vô đen kịch từ bên ngoài màng thế giới bắt đầu đổ ập vào, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.
Sự diệt vong này không chỉ giới hạn ở Thượng Giới. Qua những vết nứt không gian, những luồng năng lượng tịch diệt ấy đang tràn xuống Trung Giới, rồi lao thẳng về phía Hạ giới – Hoang Khư Giới yếu ớt.
Tại Hạ giới, hàng tỷ sinh linh ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đang rỉ máu đen. Những người mẹ ôm chặt lấy con mình, những người già quỳ xuống cầu nguyện, nhưng Thiên Đạo mà họ tôn thờ nay đã trở thành lưỡi đao đồ tể. Các ngọn núi bắt đầu tan rã như cát bụi, nước biển bốc hơi trong nháy mắt khi chạm vào khí tịch diệt.
"Khốn kiếp! Hắn điên rồi!" Tiền Đa Đa hét lên, khuôn mặt mập mạp tái mét. Hắn điên cuồng vứt ra hàng ngàn món bảo vật phòng ngự cấp Thiên, nỗ lực dựng lên những tấm màn ánh sáng để che chắn cho binh sĩ Hư Vô Cung, nhưng chúng chỉ trụ được nửa nhịp thở đã nát vụn thành mây khói.
Lạc Thần Hi nắm chặt thanh kiếm trong tay, hàn khí từ Cửu Âm Tuyệt Thể tỏa ra lạnh lẽo nhưng trước sức mạnh diệt thế này, nàng cảm nhận được một sự bất lực sâu sắc. Nàng nhìn về phía bóng lưng của người đàn ông đứng ở trung tâm vòng xoáy — Diệp Hư Không.
Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng cổ. Gió thổi tung vạt áo bào đen tuyền của hắn. Ánh mắt hắn lúc này không nhìn vào Cổ Thiên Thánh, mà là nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây mù, nhìn về phía vạn giới đang rên rỉ dưới lưỡi hái tử thần.
Trong đan điền hắn, Hư Vô Châu xoay chuyển với tốc độ cực đại, phát ra tiếng rung oong oong đầy nhức nhối. Sức mạnh của hàng triệu ý chí tu sĩ vừa truyền vào lúc này đang cuộn trào như đại dương nổi sóng.
Hắn chợt nhận ra một điều mà kiếp trước, khi ngồi trên ngôi vị Thần Đế vĩ đại, hắn chưa bao giờ hiểu thấu.
Sức mạnh của Hư Vô không chỉ là để hủy diệt. Hư Vô là khởi đầu, là không gian chứa đựng tất cả. Muốn cứu vạn vật, không thể chỉ dùng sức mạnh để đối kháng với Thiên Đạo, mà phải biến mình thành một Thiên Đạo mới — một Thiên Đạo bao dung thay vì cai trị.
"Hư Vô chi tâm, bao hàm vạn tượng."
Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt lại, một tay đưa ra phía trước, lòng bàn tay hướng về phía đại địa đang tan vỡ.
"Vạn giới chung lòng, nghe ta hiệu lệnh. Nhất Niệm…"
Tiếng nói của hắn không lớn, nhưng nó vang lên trực tiếp trong linh hồn của mọi sinh linh trong tam giới. Những tu sĩ đang tuyệt vọng, những thường dân đang chờ chết, tất cả đều nghe thấy một âm thanh thanh lãnh, bình thản nhưng đầy uy quyền.
"VŨ TRỤ HỘ THUẪN!"
*Oành!*
Một vòng tròn màu bạc xám đột ngột bùng nổ từ vị trí của Diệp Hư Không. Nó không lan tỏa theo cách thông thường của linh lực, mà nó "nhảy vọt" qua các quy tắc thời không.
Chỉ trong một cái chớp mắt, một tấm màn ánh sáng mỏng manh nhưng dẻo dai vô cùng đã bao phủ lấy toàn bộ chiến trường Cửu Tiêu. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Tại Trung Giới, hàng vạn tinh cầu đang chuẩn bị vỡ vụn bỗng nhiên được một lớp màng bạc nhẹ nhàng bao lấy, ngăn cách hoàn toàn với khí tịch diệt của Thiên Đạo.
Thanh Vân Thành, nơi khởi đầu của Diệp Hư Không ở Hạ giới, những tia sét đen đủ sức hủy diệt cả một lục địa vừa chuẩn bị giáng xuống đầu những người dân vô tội thì va phải một vách ngăn vô hình. Một tiếng "vù vù" thanh thản vang lên, sức mạnh tịch diệt nổ tung bên ngoài tấm màn, còn bên trong, những đứa trẻ ngơ ngác nhìn thấy bầu trời đột nhiên trở nên tĩnh lặng và lấp lánh ánh sao bạc.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Diệp Hư Không. Để duy trì một lớp phòng ngự che chắn cho cả một vũ trụ cùng lúc, cái giá phải trả là khủng khiếp. Kinh mạch của hắn bắt đầu nứt ra, máu thấm qua lỗ chân lông, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định đến đáng sợ.
Mỗi sợi ý chí của chúng sinh truyền vào lúc này giống như những sợi chỉ nhỏ bé, giúp hắn đan kết nên tấm lưới bảo vệ khổng lồ ấy. Hắn đang gánh vác mạng sống của hàng triệu triệu sinh linh trên vai theo đúng nghĩa đen.
"Vô ích thôi!" Cổ Thiên Thánh gầm lên, hai mắt đỏ rực như máu. "Sức mạnh của một cá nhân làm sao chống lại sự phẫn nộ của cả Thương Khung? Ngươi sẽ bị nghiền nát!"
Hắn thúc giục Thiên Đạo, biến những kẽ nứt không gian thành những chiếc răng nanh khổng lồ, điên cuồng cắn xé lớp màng bảo vệ của Diệp Hư Không. Mỗi lần một "chiếc răng" ấy va chạm với Hộ Thuẫn, cơ thể Diệp Hư Không lại rung lên, một ngụm máu vàng óng tràn ra khóe môi.
"Không!" Lạc Thần Hi hét lên, nàng không chút do dự bay đến phía sau Diệp Hư Không, áp hai bàn tay lên lưng hắn, truyền toàn bộ băng nguyên lực của Cửu Âm Tuyệt Thể để ổn định linh hồn hắn.
"Huynh đệ, ta không có nhiều lực, nhưng ta có tiền! Không, ta có bảo vật!" Tiền Đa Đa gào lên, hắn đốt cháy cả tuổi thọ của mình để kích hoạt *Tụ Bảo Thể*, biến hàng triệu linh thạch cấp cao thành dòng năng lượng thuần khiết nhất hướng về phía Diệp Hư Không.
Hắc Tử, con chó đen nhỏ bé bấy lâu, nay hóa thân thành Thôn Thiên Thú khổng lồ vạn trượng, nó lao thẳng lên không trung, dùng cơ thể cường đại của mình chặn lấy một vết nứt lớn đang phun trào năng lượng tịch diệt ngay phía trên đầu Diệp Hư Không.
"Chủ nhân, Hắc Tử chưa ăn no, chưa muốn chết! Ngươi phải trụ vững!" Con thú gầm lên đau đớn khi lớp da lông sắt thép bị khí tịch diệt bào mòn.
Diệp Hư Không cảm nhận được hơi ấm từ Lạc Thần Hi, sự liều mạng của Tiền Đa Đa và lòng trung thành của Hắc Tử. Một luồng sức mạnh mới lạ, ấm áp và kiên cố chưa từng có nảy sinh trong tâm khảm hắn. Đó là thứ sức mạnh không thuộc về tu vi, mà thuộc về sự ràng buộc giữa con người với con người.
"Nếu Thiên đạo muốn hủy diệt để sinh tồn…"
Ánh mắt Diệp Hư Không chợt bùng lên một tia sáng lạnh thấu xương. Hắn đứng thẳng dậy, uy áp Thần Đế vốn đã bị kìm nén bấy lâu nay bộc phát hoàn toàn.
"…Vậy thì ta sẽ xóa sổ Thiên đạo để vạn vật trường tồn!"
Diệp Hư Không đột nhiên thu hồi bàn tay đang che chắn. Nhưng lạ lùng thay, Vũ Trụ Hộ Thuẫn không mất đi, mà trái lại còn tỏa sáng rực rỡ hơn. Toàn bộ lớp màn bạc bạc lúc này đã ổn định, nó không còn tiêu tốn sức mạnh của Diệp Hư Không nữa, mà bắt đầu tự hấp thụ năng lượng công kích từ phía Thiên Đạo để tự củng cố bản thân.
*Hóa công kích thành hư vô, mượn hư vô nuôi dưỡng trật tự.*
Đây chính là chân lý tối cao của *Hư Vô Diệt Thế Quyết* — Giai đoạn cuối cùng: *Sáng Thế*.
Diệp Hư Không xoay người lại, đối mặt với Cổ Thiên Thánh đang kinh hoàng. Giữa cảnh tượng diệt vong hỗn loạn, Diệp Hư Không bước đi một cách thong dong trên hư không, mỗi bước chân hắn đạp lên đều khiến năng lượng tịch diệt xung quanh tan biến sạch sẽ.
Bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên chuôi thanh Hư Vô Kiếm đen tuyền sau lưng.
"Hộ thuẫn đã xong. Giờ là lúc…" Diệp Hư Không lạnh lùng thốt ra bốn chữ khiến toàn bộ thiên đình dường như ngưng đọng:
"…Nhất Niệm Kiếm Ý."
Không có tiếng kiếm reo, không có hào quang rực rỡ. Khi chuôi kiếm vừa nhích ra khỏi vỏ một phân, một đường chỉ xám bạc mỏng manh xuất hiện trên không trung, cắt ngang qua dòng thời gian, cắt ngang qua ý chí điên cuồng của Cổ Thiên Thánh, và cắt ngang qua cả xiềng xích của Thiên Đạo đang trói buộc vạn giới.
Thảm họa dịch diệt đột ngột dừng lại. Vũ trụ đang gào thét bỗng trở nên im lặng như tờ. Vũ Trụ Hộ Thuẫn rực sáng lên lần cuối cùng trước khi lặn sâu vào lòng của vạn giới, vĩnh viễn trở thành một tầng bảo vệ bí mật cho sinh linh.
Máu từ miệng Cổ Thiên Thánh bắt đầu tuôn ra, hắn nhìn thấy một đường kiếm ý đi qua lồng ngực mình, nhưng không cảm thấy đau đớn, chỉ thấy một sự trống rỗng vô hạn.
"Nhất niệm… diệt thương khung…" Hắn thều thào, ánh mắt dần mất đi tiêu cự.
Diệp Hư Không đứng trước mặt hắn, lạnh lùng rút thanh kiếm hoàn toàn ra khỏi vỏ. Đây là lần đầu tiên thế gian thấy được toàn diện của Hư Vô Kiếm. Nó không có lưỡi, chỉ là một khối không gian sẫm màu sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng thiên đạo để hại đời. Hôm nay, ta dùng hư vô để tiễn ngươi vào hư vô."
Cả thiên đình rung chuyển trong đợt sóng xung kích cuối cùng của ý niệm. Ở phía xa, những tu sĩ thoát chết đang quỳ sụp xuống, hô vang danh hiệu của người vừa bảo vệ họ khỏi sự diệt vong. Tiếng hô vang vọng khắp cửu tầng mây, át cả tiếng nổ của tàn dư thiên kiếp.
Trận chiến chưa kết thúc, nhưng từ khoảnh khắc Vũ Trụ Hộ Thuẫn hiện thế, cả vạn giới đều biết rằng: Một vị chủ tể thực sự, một Thần Đế mang trái tim cứu thế, đã chính thức trở về.