Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 178: Truy quét tận gốc kẻ xâm lược**
**CHƯƠNG 178: TRUY QUÉT TẬN GỐC KẺ XÂM LƯỢC**
Thiên Đình sụp đổ.
Những mảnh vỡ của cung điện dát vàng, những cột trụ chạm khắc rồng phượng cổ xưa vốn là biểu tượng của quyền uy tối thượng suốt mười vạn năm qua, giờ đây chỉ còn là đống tro tàn vụn vặt trôi nổi trong hư không. Khói bụi xám xịt cuộn xoáy giữa những khe nứt không gian, bị gió lốc năng lượng cuốn đi tận chân trời. Máu của chư thần — thứ huyết dịch mang theo ánh kim linh động — vương vãi trên nền gạch vỡ, lấp lánh một cách thê lương dưới ánh sáng nhạt nhòa của các tinh tú đang tàn lụi.
Diệp Hư Không đứng đó, giữa tâm chấn của sự hủy diệt. Hư Vô Kiếm trong tay hắn không còn tỏa ra kiếm khí sắc lạnh, mà thay vào đó là một loại khí tức thâm trầm đến cực điểm, như thể chính thanh kiếm là một điểm đen hút trọn mọi ánh sáng và âm thanh vào lòng nó. Tà áo đen của hắn tung bay trong gió dữ, ánh mắt nhìn thấu qua lớp sương mù của hỗn loạn, khóa chặt vào bóng dáng thảm hại đang nằm phủ phục phía dưới.
Cổ Thiên Thánh — Thiên Đế đương nhiệm từng oai trấn cửu giới — lúc này không khác gì một con chó mất nhà. Thần bào rách nát, vương miện vỡ vụn, và thứ đáng sợ nhất chính là khuôn mặt hắn: phân nửa đã bị sức mạnh Hư Vô gặm nhấm, lộ ra phần xương trắng hếu và những thớ thịt đang không ngừng phân rã thành cát bụi.
“Ngươi… Diệp Hư Không… ngươi tưởng rằng giết ta là kết thúc sao?” Cổ Thiên Thánh cười khàn đặc, máu tươi trào ra từ khóe miệng không ngừng được. “Ta chỉ là… một con tốt. Thiên đạo của thế giới này đã chết từ lâu, thứ mà ta phục vụ… mới là thực tại vĩnh hằng!”
Diệp Hư Không lạnh lùng tiến bước. Mỗi bước chân của hắn đạp xuống không gian đều khiến mặt đất dưới chân (vốn là hư không) hiện lên những đóa sen đen huyền bí.
“Ngươi muốn nói đến những kẻ đến từ phía bên kia Biển Hư Vô?” Giọng nói của Diệp Hư Không bình thản nhưng mang theo sức nặng của vạn dặm núi sông. “Hư Thần Tộc? Những kẻ coi vạn giới là bãi chăn thả, coi chúng sinh là hoa trái để gặt hái mỗi kỷ nguyên?”
Đôi mắt Cổ Thiên Thánh co rút lại đầy kinh hoàng: “Ngươi… làm sao ngươi biết được?”
“Vì ta là Hư Vô.”
Diệp Hư Không dừng bước trước mặt phản đồ của mình, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng. “Ngươi mở cửa cho chúng vào để đổi lấy sự trường sinh giả tạo. Ngươi dùng huyết mạch của đồng bào để tưới đẫm cái cây tham vọng của mình. Cổ Thiên Thánh, tội của ngươi không chỉ là phản bội sư môn, mà là phản bội cả sự sống.”
Nói đoạn, Diệp Hư Không đưa tay ra. Không cần dùng kiếm, chỉ một cái búng tay nhẹ nhàng.
*Xoẹt.*
Một vệt sáng xám bạc lóe lên, nhưng nó không cắt vào da thịt Cổ Thiên Thánh. Nó cắt vào “vận mệnh” của hắn. Toàn bộ tu vi Thôn Thiên Ma Công mà Cổ Thiên Thánh tích lũy bằng cách nuốt chửng linh khí vạn giới bắt đầu bị tước đoạt một cách thô bạo. Từng đạo linh hồn bị giam cầm trong cơ thể hắn được giải phóng, biến thành những đốm sáng trắng bay vút lên trời cao, hòa vào hư không vĩnh hằng.
“Aaa! Không! Tu vi của ta! Ngai vàng của ta!” Cổ Thiên Thánh gào thét thảm thiết khi cơ thể hắn dần teo tóp lại, biến thành một bộ xương già nua, nhăn nheo trong nháy mắt.
“Kết thúc ở đây thôi.”
Diệp Hư Không không liếc mắt nhìn cái xác khô của kẻ thù thêm một lần nào. Hắn xoay người, hướng về phía vết nứt khổng lồ đang rỉ ra thứ chất lỏng màu đen ngòm ở tận cùng bầu trời. Đó là nơi liên kết giữa Thương Khung và Đa vũ trụ, cũng là con đường mà quân đoàn xâm lược đang rục rịch tràn vào.
“Đại ca!” Một tiếng gọi hào hứng vang lên.
Từ phía dưới, một bóng dáng to béo, khoác bộ y phục dát toàn trân châu bảo ngọc cưỡi trên một con chó đen nhỏ đang bay vút lên. Tiền Đa Đa thở hổn hển, gương mặt tròn vo đầy mồ hôi nhưng ánh mắt lại sáng rực như linh thạch cấp cao.
“Mập mạp, đồ đệ của ta đến rồi à?” Diệp Hư Không nhếch môi, nụ cười hiếm hoi hiện trên khuôn mặt thâm trầm.
“Đến chứ! Ta đã vét sạch kho lương của mười vạn tông môn ở Hạ Giới và Trung Giới để mang linh thạch đến cho huynh đây. Đánh nhau thì phải tốn kém, ta hiểu mà!” Tiền Đa Đa vỗ vỗ vào cái túi trữ vật khổng lồ đeo quanh bụng.
“Gâu!” Hắc Tử, con chó đen nhỏ vốn là Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, khinh bỉ nhìn Tiền Đa Đa một cái rồi nhảy phắt lên vai Diệp Hư Không. Nó nhìn chằm chằm vào vết nứt không gian, hàm răng nhỏ nhắn nhe ra, phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa. Sức mạnh trong cơ thể nhỏ bé đó đang sục sôi, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ thứ gì dám bước qua ranh giới.
Đúng lúc đó, một bóng hình thanh tú như tiên giáng trần cũng đáp xuống bên cạnh Diệp Hư Không. Lạc Thần Hi, Thánh nữ của Dao Trì, khí chất lạnh lùng băng thanh giờ đây mang thêm một phần uy nghiêm của một vị Thần Vương tương lai. Thanh kiếm trong tay nàng tỏa ra khí tức Cửu Âm Tuyệt Thể lạnh lẽo, đóng băng cả không gian xung quanh.
“Hư Không, bọn chúng đang đến.” Nàng nhẹ nhàng nói, đôi mắt đẹp nhìn sâu vào vết nứt đen ngòm kia. “Ta cảm nhận được hơi thở của hàng vạn sinh linh kỳ dị, chúng không thuộc về đạo tắc của chúng ta.”
“Đúng vậy.” Diệp Hư Không nắm chặt Hư Vô Kiếm. “Bọn chúng là ‘Kẻ dọn dẹp’ của đa vũ trụ. Khi một vũ trụ trở nên già cỗi, chúng sẽ đến để tiêu hủy tất cả và mang tro bụi về làm dưỡng chất cho trung tâm vĩnh hằng. Nhưng Thương Khung này chưa chết. Nó chỉ bị nhiễm độc bởi những kẻ như Cổ Thiên Thánh mà thôi.”
Hắn nhìn hai người đồng hành của mình và chú thú cưng đặc biệt: “Mọi người ở lại trấn giữ Thiên Đình, thu xếp tàn cục. Ta sẽ đi một chuyến… sang phía bên kia.”
“Cái gì? Một mình huynh?” Tiền Đa Đa hốt hoảng. “Phía sau cái lỗ đó là Biển Hư Vô đó! Nghe nói ở đó không có phương hướng, không có thời gian, đi vào là không thấy ngày ra!”
“Ta chính là Hư Vô. Biển Hư Vô đối với kẻ khác là nấm mồ, đối với ta là sân nhà.” Diệp Hư Không vỗ vai tên mập, rồi nhìn sang Lạc Thần Hi, ánh mắt hắn trở nên mềm mỏng hơn đôi chút. “Chờ ta trở lại. Sau trận này, vạn giới sẽ được bình yên.”
Lạc Thần Hi định nói gì đó, nhưng rồi nàng im lặng, chỉ gật đầu một cách kiên định: “Ta sẽ thủ hộ nơi này, cho đến khi hơi thở cuối cùng cạn kiệt.”
Diệp Hư Không không chần chừ thêm. Hắn phóng vút đi, thân ảnh như một mũi tên đen đâm thẳng vào vết nứt không gian khổng lồ kia.
Vừa bước qua ranh giới của Thương Khung, một khung cảnh kỳ vĩ đến rợn người hiện ra trước mắt Diệp Hư Không.
Đây chính là Biển Hư Vô. Một không gian bao la vô tận, tối đen như mực nhưng lại rải rác những “bong bóng” khổng lồ đang tỏa ra ánh sáng muôn màu. Mỗi bong bóng đó là một vũ trụ, một thế giới với quy luật đạo tắc riêng biệt. Có cái rực rỡ như hồng ngọc, có cái u ám như vũng bùn.
Và ở ngay trước mặt hắn, một hạm đội khổng lồ gồm những chiến thuyền làm bằng xương trắng và hắc thạch đang dàn trận. Chúng có kích thước lớn hơn cả những hành tinh, với hàng vạn quân đoàn Hư Thần Tộc — những thực thể mang hình dáng dị hợm, trên người quấn đầy những xiềng xích năng lượng đen tối.
“Kẻ nào to gan dám ngăn cản bước tiến của Quân đoàn Thanh Tẩy?” Một tiếng gầm vọng ra từ chiến thuyền dẫn đầu, chấn động cả một vùng Biển Hư Vô. Một vị thống lĩnh cao hàng trăm trượng, khoác bộ giáp làm từ linh hồn của các vị thần, tay cầm thanh đại đao bốc khói đen bước ra không trung.
Diệp Hư Không đứng nhỏ bé giữa biển sao, nhưng khí thế của hắn lại khiến cả hạm đội khổng lồ kia phải chững lại. Hắn từ từ giơ thanh Hư Vô Kiếm không lưỡi lên, ngang tầm mắt.
“Ta là Diệp Hư Không.” Hắn nhẹ nhàng xưng tên. “Ta đến đây không phải để đàm phán.”
Vị thống lĩnh Hư Thần Tộc cười lạnh: “Một tên thổ著 từ một vũ trụ đang lụi tàn mà cũng dám kiêu ngạo? Ngươi biết đa vũ trụ lớn thế nào không? Ngươi chỉ là một hạt cát giữa sa mạc thôi!”
“Lớn hay nhỏ, một niệm là đủ.”
Diệp Hư Không khép mắt lại. Hư Vô Châu trong đan điền hắn bắt đầu xoay tròn với tốc độ kinh khủng. Hư Vô Lực — năng lượng khởi nguyên của toàn bộ đa vũ trụ — bắt đầu đổ xô về phía hắn như trăm sông đổ về biển.
Vùng không gian xung quanh Diệp Hư Không bắt đầu sụp đổ. Không phải là sự sụp đổ của vật chất, mà là sự biến mất của khái niệm.
“Nhất Niệm Kiếm Ý — Vạn Giới Quy Hư!”
Diệp Hư Không vung kiếm.
Một đường kiếm không màu hiện ra. Nó không nhanh, không chậm, nhưng nó đi qua đến đâu, không gian ở đó bị xóa sổ hoàn toàn. Những chiến thuyền xương trắng cứng nhất đa vũ trụ chạm vào đường kiếm đó liền tan chảy như tuyết gặp mặt trời, không để lại bất cứ dấu vết gì, kể cả tàn tro.
“Không thể nào! Đây là sức mạnh của Chủ Tể! Tại sao một vũ trụ cấp thấp lại sinh ra một Chủ Tể?!” Vị thống lĩnh gào lên trong tuyệt vọng. Hắn vung đại đao định chống cự, nhưng thanh đao vừa chạm vào kiếm ý của Diệp Hư Không liền biến thành những hạt cát vô định, rồi biến mất hẳn khỏi dòng lịch sử.
Toàn bộ hạm đội nghìn dặm, hàng vạn chiến binh hung hãn, chỉ trong một nhịp thở của Diệp Hư Không, đã bị “xóa” sạch khỏi Biển Hư Vô.
Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy vùng biên giới.
Diệp Hư Không đứng đó, ngực phập phồng nhẹ nhàng. Thi triển một chiêu thức mang cấp độ Chủ Tể tốn kém sức lực hơn hắn tưởng, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lẹm như cũ. Hắn biết đây chỉ là đội quân tiên phong. Ngoài kia, trong bóng tối sâu thẳm của Biển Hư Vô, còn vô số thế lực khác đang rình rập.
“Truy quét tận gốc…” Diệp Hư Không lầm bầm.
Hắn đưa tay vuốt dọc theo sống kiếm đen tuyền. “Nếu chúng sinh muốn ta làm Đế, ta sẽ làm Đế. Nếu Thiên đạo muốn ta làm Nghịch tặc, ta sẽ diệt Thiên đạo. Nhưng nếu thế giới này cần một bàn tay dọn dẹp kẻ ngoại lai… thì ta sẽ là thanh kiếm sắc bén nhất.”
Hắn quay nhìn lại phía sau. Qua vết nứt không gian, hắn nhìn thấy ánh sáng yếu ớt của Thương Khung Giới, nhìn thấy hình ảnh Lạc Thần Hi đang ngẩng đầu trông ngóng.
Diệp Hư Không không trở về ngay. Hắn vung tay, dùng sức mạnh Hư Vô của mình kiến tạo nên một vòng xoáy năng lượng khổng lồ ngay tại vết nứt — **Vũ Trụ Hộ Thuẫn**. Từ nay về sau, bất cứ kẻ nào không thuộc về thế giới này, nếu dám bước vào, sẽ lập tức bị sức mạnh Hư Vô phân hóa thành không hư.
Làm xong tất cả, Diệp Hư Không bước ngược trở lại. Khi thân ảnh hắn vừa bước chân ra khỏi vết nứt và quay về với Thương Khung, vết nứt khổng lồ phía sau lưng hắn cũng từ từ khép lại, lành lặn như chưa từng có một cuộc xâm lược nào.
Dưới chân hắn, Thiên Đình đang bắt đầu quá trình tái thiết. Những mầm non của linh dược bắt đầu mọc lên từ những kẽ nứt.
Hắc Tử nhảy xuống khỏi vai hắn, chạy vòng quanh chân Diệp Hư Không như thể mừng chủ nhân thắng trận trở về. Tiền Đa Đa chạy lại, mồm mép tía li: “Đại ca! Huynh làm gì bên kia mà nhanh thế? Ta mới kịp tính toán xem nếu huynh thua thì ta sẽ bán đứng thiên đình cho bọn kia giá bao nhiêu… Á! Ta nói đùa, nói đùa thôi mà!”
Diệp Hư Không không thèm chấp tên mập, hắn nhìn sang Lạc Thần Hi. Nàng mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ khiến cả thiên địa dường như sáng bừng lên.
“Đã giải quyết xong?” Nàng hỏi nhỏ.
“Xong rồi.” Diệp Hư Không gật đầu. “Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Đa vũ trụ rất rộng lớn, ta cảm nhận được có những luồng sức mạnh cũ đang thức tỉnh. Những món nợ của kiếp trước, dường như không chỉ nằm gọn trong chín tầng trời này.”
Hắn nhìn lên đỉnh cao nhất của bầu trời, nơi không gian vẫn còn mờ ảo.
“Cổ Thiên Thánh đã chết, nhưng Thiên Đạo Minh vẫn còn rễ sâu. Chúng ta cần thiết lập một trật tự mới. Một trật tự mà ở đó, hư vô không phải là chết chóc, mà là sự tự do tuyệt đối.”
Diệp Hư Không nâng Hư Vô Kiếm lên cao. Tiếng reo hò từ phía dưới vang lên không dứt, rung chuyển cả đất trời.
Danh hiệu **Hư Vô Thần Đế** từ hôm nay sẽ không còn là một quá khứ xa xăm, mà là một sự thực hiện hữu, trấn giữ thương khung, uy nhiếp vạn giới.
Hành trình chinh phạt đa vũ trụ, lật mở những bí ẩn về nguồn gốc của Hư Vô Châu và những vị thần thái cổ, chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này. Một ý niệm, định đoạt sống còn của cả một thời đại mới.