Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 179: Trở thành Chủ Tể Hư Vô**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:28:59 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 179: TRỞ THÀNH CHỦ TỂ HƯ VÔ**

Tại đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, nơi từng là cấm địa bất khả xâm phạm của Thiên Đình, lúc này chỉ còn lại một mảnh hoang tàn nhưng đầy tĩnh lặng. Mây mù thần thánh đã tản đi, để lộ ra một khoảng không tối tăm, thâm thẳm như con mắt của vũ trụ đang nhìn xuống chúng sinh.

Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong cơn gió lốc của các mảnh vỡ không gian. Trên tay hắn, chuôi kiếm của Hư Vô Kiếm không còn phát ra ánh sáng, mà dường như đang nuốt chửng mọi tia sáng xung quanh. Sau khi thực hiện "Nhất Niệm" để xóa sổ Cổ Thiên Thánh, khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là sự sắc bén của một thanh thần kiếm vừa ra khỏi vỏ, mà là sự thâm trầm của đại dương, sự tĩnh mịch của cõi vĩnh hằng.

Trong đan điền của hắn, Hư Vô Châu — vật khởi nguyên của vũ trụ — đang xoay tròn với tốc độ kinh hoàng. Mỗi vòng xoay của nó không còn tạo ra linh lực thông thường, mà là từng luồng "Hư Vô Lực" xám xịt, nguyên thủy nhất. Những luồng lực lượng này thấm vào từng thớ thịt, từng tế bào, gột rửa đi những tàn tích cuối cùng của phàm trần và thần tính cũ kỹ.

"Sư phụ…"

Tiếng gọi nhỏ nhẹ của Lạc Thần Hi vang lên từ phía sau. Nàng đứng đó, sắc mặt hơi tái đi vì áp lực kinh khủng tỏa ra từ vị thế của Diệp Hư Không. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng dường như đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà là sự cộng minh trước một cấp độ sinh mệnh hoàn toàn mới.

Diệp Hư Không không quay đầu lại, nhưng giọng nói của hắn vang lên ngay trong thức hải của nàng, dịu dàng nhưng mang theo uy nghiêm bất tận: "Thần Hi, lùi lại. Trật tự cũ đã tan biến, nhưng để kiến tạo trật tự mới, ta phải bước qua cánh cửa đó."

"Cánh cửa đó… là gì?" Nàng lo lắng hỏi.

"Là sự hư vô tuyệt đối. Nơi không có thời gian, không có không gian, không có nhân quả."

Nói đoạn, Diệp Hư Không nhắm mắt lại. Ý thức của hắn bắt đầu bành trướng. Nó vượt ra khỏi Thiên Đình, vượt qua chín tầng trời, bao phủ lấy Trung Giới mờ ảo, rồi xuyên thấu xuống tận Hạ Giới Hoang Khư. Hắn thấy Tiền Đa Đa đang ngồi bệt dưới đất ở một hòn đảo xa xôi, mồ hôi nhễ nhại vì vừa điều động hàng tỉ linh thạch để duy trì trận pháp cho Hư Vô Cung. Hắn thấy Hắc Tử đang nhe nanh múa vuốt với những tên tàn quân của Thiên Đạo Minh, ánh mắt khinh bỉ đầy ngạo mạn.

Tất cả những hình ảnh đó, đối với hắn lúc này, vừa chân thực lại vừa xa vời như một giấc chiêm bao.

*“Vạn vật khởi đầu từ Hư Vô, kết thúc cũng tại Hư Vô.”*

Câu chân ngôn đó vang lên rầm rập trong đầu Diệp Hư Không. Bỗng nhiên, Hư Vô Châu trong đan điền nứt vỡ. Không phải là sự sụp đổ, mà là sự hóa hợp. Nó tan ra, biến thành một điểm đen vô tận nằm ngay vị trí trái tim hắn.

OÀNH!

Một tiếng nổ không phát ra âm thanh nhưng lại chấn động đến linh hồn của mọi sinh linh trong tam thiên đại thế giới. Từ người Diệp Hư Không, một quầng sáng màu tro xám lan tỏa với tốc độ vượt qua cả ánh sáng. Đi đến đâu, những quy tắc thiên đạo già cỗi, mục nát bị "ăn mòn" và tái tạo lại đến đó.

Cảnh giới của hắn bắt đầu leo thang một cách điên cuồng.
Thần Đế Đỉnh Phong…
Bán Bộ Vô Định…

Và rồi, một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Mọi quy tắc vật lý dường như dừng lại. Những mảnh vỡ thiên đình đang rơi xuống bỗng treo lơ lửng giữa không trung. Lạc Thần Hi thấy mình không thể cử động, ngay cả ý nghĩ cũng như bị đóng băng.

Trong khoảnh khắc đó, Diệp Hư Không đã chạm đến cảnh giới truyền thuyết: **Chủ Tể Hư Vô.**

Ở cảnh giới này, hắn không còn cần nhìn bằng mắt, không cần đánh bằng tay. Vũ trụ chính là hắn, và hắn chính là vũ trụ. Hắn thấy dòng sông thời gian không còn là một đường thẳng chạy từ quá khứ đến tương lai, mà là một vòng tròn khép kín dưới chân mình. Hắn có thể nhìn thấy kiếp trước của chính mình khi còn là một vị Thần Đế ngạo nghễ nhưng đầy sơ hở. Hắn nhìn thấy giây phút mình bị phản bội, thấy hồn phách đau đớn dung hợp với Hư Vô Châu.

Hóa ra, tất cả không phải là ngẫu nhiên. Hư Vô Châu không phải vô tình chọn hắn, mà là chính hắn ở cảnh giới Chủ Tể của hiện tại, đã gửi món quà đó về quá khứ để tự cứu lấy mình, tạo thành một vòng lặp nhân quả hoàn mỹ.

Diệp Hư Không mở mắt. Đôi mắt hắn bây giờ không còn con ngươi, chỉ là hai vùng không gian đen thẳm chứa đựng vô số tinh hà đang hình thành và diệt vong.

Hắn khẽ giơ tay lên, ngón tay hướng về phía bầu trời Cửu Tiêu đang rách nát.

"Nhất Niệm… Sáng Thế."

Theo lời nói của hắn, sự hư vô bắt đầu biến hóa. Những nơi vốn là tử địa, nay linh khí nồng đậm phun trào. Những quy tắc "thiên đạo ăn thịt người" trước kia bị xóa bỏ, thay vào đó là một quy tắc mới: Sự cân bằng. Kẻ mạnh không còn có thể tùy ý tước đoạt sinh mệnh của kẻ yếu dựa trên sự ưu ái của thiên đạo. Thế giới không còn là một cái lồng để nuôi dưỡng những vị thần tham lam, mà là một mảnh đất tự do cho mọi sinh linh tự tìm con đường của mình.

Áp lực kinh khủng tan biến. Lạc Thần Hi ngã quỵ xuống, nàng thở dốc, ngước nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không. Nàng cảm thấy người đàn ông trước mắt đã trở nên xa lạ vô cùng, cao không thể với tới, nhưng khi hắn quay đầu lại, ánh mắt đen thẳm kia bỗng chốc trở nên nhu hòa lạ thường.

"Thần Hi, xong rồi."

Hắn bước tới một bước, và dường như không gian dưới chân tự động co ngắn lại để đưa hắn đến trước mặt nàng. Diệp Hư Không chìa tay ra, nắm lấy bàn tay lạnh giá của Lạc Thần Hi. Sức mạnh Hư Vô dịu dàng bao bọc lấy nàng, vĩnh viễn hóa giải cái gọi là Cửu Âm Tuyệt Thể, biến nó thành một nguồn năng lượng sống dồi dào chưa từng có.

Ở phương xa, Tiền Đa Đa cảm thấy áp lực đè nặng trên người đột nhiên biến mất, thay vào đó là một luồng cảm ngộ mãnh liệt về "Tụ Bảo Thể". Gã cười ha hả, nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt mập mạp: "Đại ca làm được rồi! Ha ha ha! Từ nay về sau, vạn giới này, ai dám chọc vào Tiền Đa Đa ta nữa?"

Hắc Tử gầm lên một tiếng dài, thân hình nó phình to như một ngọn núi lớn, che khuất cả mặt trời. Đôi cánh đen kịt của Thôn Thiên Thú dang rộng, nó bay lượn trên bầu trời như một vị hộ thần vĩnh cửu.

Diệp Hư Không đứng trên đỉnh cao của thực tại, nhìn xuống vạn vật đang tái sinh. Hắn biết rằng, ở những nơi xa xôi ngoài Biển Hư Vô, vẫn còn những luồng ý chí cổ xưa đang rình rập, những "thợ săn" từ những vũ trụ khác có thể đang hướng mắt về phía này.

Nhưng hắn không còn lo lắng nữa.

Hắn nắm lấy chuôi Hư Vô Kiếm. Thanh kiếm đen tuyền lúc này mới thực sự hiện hình, không có lưỡi nhưng uy thế của nó khiến toàn bộ thương khung phải cúi đầu.

"Ta là Hư Vô. Ta là khởi đầu và là kết thúc."

Tiếng nói của hắn không vang dội, nhưng nó in sâu vào linh hồn của mỗi sinh linh từ phàm nhân đến thần thánh. Đó là lời tuyên cáo của một Chủ Tể mới.

Trận chiến với Cổ Thiên Thánh chỉ là một chương cũ đã khép lại. Giờ đây, đứng ở đỉnh cao của Cửu Tiêu, Diệp Hư Không bắt đầu nhìn về phía những bóng tối nằm ngoài biên giới của vũ trụ này. Với "Nhất Niệm" trong tay, hắn đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ thứ gì dám thách thức trật tự mà hắn vừa kiến tạo.

Thương khung đã diệt. Hư Vô đã thành.

Dưới ánh bình minh mới của một thời đại chưa từng có, Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi đứng bên nhau, nhìn về phía chân trời vô tận. Hành trình thực sự của một vị Chủ Tể, giờ đây mới chính thức khởi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8