Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 180: Truyền thừa lại công pháp**
CHƯƠNG 180: TRUYỀN THỪA LẠI CÔNG PHÁP
Trời cao không mây, nhưng vạn dặm hư không lại phảng phất một luồng áp bức vô hình, khiến cả những vị cường giả Thần Cảnh cũng phải nín thở khi ngẩng đầu nhìn về phía Cửu Tiêu Thiên Ngoại. Sau khi Thiên Đình cũ sụp đổ dưới ý niệm của Diệp Hư Không, trật tự của vạn giới đã được tái thiết, linh khí không còn bị thắt chặt mà chảy tràn như thủy triều xuống những vùng đất héo hon nhất.
Giữa biển mây cuồn cuộn, một tòa đình đài lơ lửng, hoàn toàn được tạo nên từ năng lượng Hư Vô đen tuyền, cô độc và thanh cao.
Diệp Hư Không đứng ở mép đình, tà áo bào đen thêu những hoa văn chìm huyền bí tung bay trong gió dữ. Ánh mắt hắn bình thản nhưng thâm trầm vô tận, dường như trong đôi đồng tử ấy, người ta có thể nhìn thấy sự sinh diệt của một ngàn thái dương. Hắn đã đứng ở vị trí này quá lâu, vượt xa cả đỉnh phong của Thần Đế kiếp trước.
Sức mạnh "Vô Định" cho phép hắn chạm tới chân lý khởi nguyên, nhưng cũng mang lại một sự cô tịch khó tả.
"Đang nghĩ gì vậy?"
Một giọng nói thanh tao như tiếng chuông bạc gõ vào mặt hồ đóng băng vang lên. Lạc Thần Hi bước tới, làn váy trắng tinh khôi của nàng lay động tựa như đóa hoa sen tuyết nở giữa hư vô. Cửu Âm Tuyệt Thể năm xưa giờ đã được Diệp Hư Không hóa giải hoàn toàn, trở thành Thánh Thể cực hàn hiếm có, khí chất băng sơn nhưng lại mang theo chút dịu dàng chỉ dành riêng cho người nam tử trước mặt.
Diệp Hư Không không quay đầu lại, hắn chìa bàn tay ra, một hạt sáng nhỏ li ti màu đen xám hiện lên giữa lòng bàn tay, nó không ngừng co rụt rồi giãn nở, mỗi nhịp đập đều làm không gian xung quanh vặn xoắn.
"Thần Hi, Hư Vô không phải là mục đích, nó là khởi đầu." Diệp Hư Không chậm rãi nói, giọng trầm thấp có sức xuyên thấu linh hồn. "Vạn vật từ hư vô mà ra, cuối cùng cũng sẽ trở về hư vô. Nhưng trên con đường đi đến điểm cuối đó, ta cần một người… không phải để thay thế ta, mà là để chứng minh rằng đạo của ta có thể được kế thừa bởi những linh hồn không thuộc về thái cổ."
Lạc Thần Hi khẽ chớp mắt, nụ cười nhẹ hiện trên môi: "Huynh muốn tìm truyền nhân? Ở Thượng Giới này, chỉ sợ bất kỳ thiên tài nào nghe thấy tên huynh cũng sẽ quỳ gục trước cổng Hư Vô Cung mà xin được bái sư."
"Không." Diệp Hư Không lắc đầu. "Thiên tài Thượng Giới mang quá nhiều tạp niệm của quy tắc hiện hữu. Kẻ ta tìm, phải là kẻ hiểu được vị đắng của sự trống rỗng, và vị ngọt của sự tự do khi không có gì để mất."
Ngay lúc đó, một tiếng gầm gừ ngạo nghễ vang lên từ phía dưới đình đài. Một con chó đen nhỏ, lông lá mượt mà nhưng đôi mắt lại sáng rực tia máu và sự khinh bỉ vạn vật, nhảy vọt lên. Đó chính là Hắc Tử – Thôn Thiên Thú danh chấn thiên hạ, kẻ có thể nuốt cả một tầng trời nhưng giờ đây chỉ thích nằm lười biếng dưới chân Diệp Hư Không.
"Đại ca, nếu huynh muốn truyền công, sao không truyền cho lão Mập kia?" Hắc Tử khạc ra một luồng hắc khí, miệng méo xệch. "Tên đó vừa tìm thấy một kho báu cấp Thần ở phương Bắc, đang cười đến mức miệng rộng đến mang tai rồi."
Nói đoạn, một thân hình mập mạp, vàng ngọc đầy người từ đằng xa bay tới. Tiền Đa Đa thở hồng hộc, trên tay vẫn còn cầm một cái tính toán bàn vàng ròng.
"Đại ca! Đại ca! Huynh nói tìm người kế thừa? Chuyện này không ổn, chuyện này cực kỳ không ổn!" Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán, gương mặt đầy vẻ tiếc của. "Huynh là Hư Vô Thần Đế, công pháp của huynh là vô giá. Nếu muốn truyền đi, ít nhất cũng phải tổ chức một buổi đấu giá quy mô toàn vũ trụ, mỗi người tham gia phải nộp vạn viên Thần tinh phí vào cửa…"
Diệp Hư Không bật cười, sự thâm trầm trong ánh mắt tan đi phần nào. Hắn vỗ vai Tiền Đa Đa, nói: "Đi thôi, về lại Hoang Khư Giới một chuyến. Sơ tâm khởi điểm ở đâu, ta sẽ gieo hạt giống ở đó."
…
Hoang Khư Giới, Đại Chu thành.
Nơi này từng là một góc nhỏ nghèo nàn của hạ giới, nhưng nhờ sự thăng hoa của thiên đạo, linh khí giờ đây đã nồng đậm hơn trước gấp bội. Tuy nhiên, nơi nào có con người, nơi đó có sự phân cấp và bất công.
Lâm Uyên đang quỳ giữa vũng bùn.
Cậu thiếu niên mười lăm tuổi, gương mặt lấm lem máu và bụi, đôi mắt sưng húp nhưng vẫn trừng trừng nhìn những kẻ đứng trước mặt. Quần áo cậu rách nát, xương sườn bên trái dường như đã gãy mất vài cái, mỗi nhịp thở đều mang tới cơn đau thấu tận tim gan.
"Một phế vật không linh căn, vậy mà cũng dám mơ ước gia nhập Linh Vân Tông?" Một thiếu niên mặc cẩm y sang trọng, dẫm chân lên bàn tay của Lâm Uyên, nghiến mạnh. "Lâm gia chúng ta nuôi ngươi bao nhiêu năm qua, chính là để ngươi làm nô tài cho bản thiếu gia, chứ không phải để ngươi nuôi mộng trở thành tiên nhân!"
Lâm Uyên nghiến răng đến bật máu, không kêu một tiếng. Cậu không có linh căn, không có bối cảnh, thậm chí cha mẹ cũng là ai cũng không biết. Thứ duy nhất cậu có là một tâm niệm kiên định đến cố chấp: Cậu muốn xóa sổ sự bất công này. Cậu muốn một thứ sức mạnh có thể biến những kẻ cao ngạo này thành tro bụi, biến sự tồn tại của bọn họ thành con số không.
"Ta… không… phục…" Cậu khàn giọng thốt ra từng chữ.
"Không phục? Vậy thì đi chết đi!"
Tên thiếu niên cẩm y rút ra một thanh đoản kiếm tỏa sáng linh quang, đâm thẳng xuống tim Lâm Uyên.
Thế nhưng, mũi kiếm dừng lại cách ngực Lâm Uyên đúng một thốn. Không gian tại khoảnh khắc đó đột nhiên đông cứng lại. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm cả khu phố sầm uất. Gió ngừng thổi, lá ngừng rơi, và hơi thở của hàng trăm người xung quanh cũng bị chặn đứng trong cuống họng.
Lâm Uyên ngẩng đầu lên.
Từ trong hư không, bốn hình bóng chậm rãi bước ra. Dẫn đầu là một nam tử mặc hắc y, bước chân hắn không chạm đất, mỗi bước đi đều khiến những quy tắc của trời đất tự động tránh xa, tạo thành một vùng chân không kỳ dị. Đi bên cạnh hắn là một nữ tử thanh tú như trăng rằm, một gã mập mạp đeo đầy vàng bạc và một con chó đen nhỏ mang vẻ mặt khinh khỉnh.
Tên thiếu niên cẩm y và đám tay sai đứng yên như tượng gỗ, đôi mắt họ tràn đầy nỗi sợ hãi kinh hoàng nhưng không thể cử động dù chỉ một ngón tay.
Diệp Hư Không đứng trước mặt Lâm Uyên, cúi xuống nhìn cậu bé.
"Ngươi muốn sức mạnh không?" Diệp Hư Không hỏi. Tiếng nói không truyền qua không khí, mà đi thẳng vào linh hồn Lâm Uyên.
Lâm Uyên sững sờ nhìn người nam tử có ánh mắt như hố đen sâu thẳm trước mặt. Cậu không cảm nhận được linh khí từ người này, nhưng cậu cảm thấy một sự đồng điệu lạ lùng. Người này… chính là sự hư không mà cậu hằng khao khát.
"Ta muốn." Lâm Uyên đáp lại bằng ý niệm, dứt khoát không chút do dự.
"Để trả thù? Để đứng lên đỉnh cao? Hay để bảo vệ?" Diệp Hư Không lại hỏi.
Lâm Uyên nhìn xuống đôi bàn tay đẫm máu của mình, rồi nhìn về phía bầu trời xa xăm: "Để không bao giờ có ai phải quỳ dưới bùn như ta nữa. Để tất cả những thứ rác rưởi giả dối này… đều tan biến."
Diệp Hư Không mỉm cười. Đó là nụ cười của sự hài lòng. "Tâm niệm xóa bỏ vạn vật. Ngươi có tâm tính phù hợp với 'Hư Vô'."
Hắn đưa ngón tay trỏ ra, khẽ chạm vào trán của Lâm Uyên. Một đạo u quang đen kịt, lạnh lẽo và uy nghiêm vô tận tuôn chảy vào thức hải của thiếu niên.
"Đây là một phần của *Hư Vô Diệt Thế Quyết*. Ta không truyền cho ngươi toàn bộ, bởi đạo của ta là của ta, đạo của ngươi phải do ngươi đi tìm." Diệp Hư Không thu tay lại, không gian xung quanh bắt đầu khôi phục sự lưu động. "Ngươi sẽ trải qua nỗi đau đớn mà chưa một tu sĩ nào từng nếm trải. Cơ thể ngươi sẽ bị xé nát và tái cấu trúc liên tục cho đến khi nó tương thích với Hư Vô Lực. Nếu ngươi chết, nghĩa là ngươi không đủ tư cách."
"Đại ca, huynh thật sự chọn một đứa nhỏ phế vật này sao?" Tiền Đa Đa lầm bầm, nhưng đôi mắt lại sáng rực khi nhìn về phía Lâm Uyên. "Này nhóc, lấy được truyền thừa của đại ca ta, sau này ngươi chính là người quyền lực nhất thế giới này đó, có cần đầu tư kinh doanh gì thì cứ tìm Tiền mập ta nhé!"
Lạc Thần Hi dịu dàng bước tới, đặt một viên ngọc màu xanh biếc vào tay Lâm Uyên: "Đây là tủy lăng ngọc, nó sẽ giúp linh hồn ngươi tỉnh táo trong cơn đau. Cố gắng lên, đứa nhỏ."
Hắc Tử khịt mũi một cái, ném ra một khúc xương được làm từ tinh hoa đá thái cổ: "Cầm lấy mà mài răng, tu luyện công pháp của hắn… không dễ chịu đâu."
Lâm Uyên ôm lấy những vật phẩm ấy, cảm thấy một luồng năng lượng khủng khiếp đang tàn phá đan điền của mình, nhưng trái tim cậu lại bùng cháy một ngọn lửa chưa từng có.
Diệp Hư Không nhìn thoáng qua đám người đang run rẩy xung quanh, chỉ cần một ý niệm của hắn, tất cả bọn họ sẽ bốc hơi khỏi dòng lịch sử. Nhưng hắn không làm vậy. Hắn để dành những kẻ này cho Lâm Uyên. Một truyền nhân phải bắt đầu từ việc dọn dẹp chính những bóng tối xung quanh mình.
"Vạn dặm núi sông hóa tro bụi, chỉ trong một ý niệm." Diệp Hư Không khẽ vẫy tay.
Cả bốn người đột ngột tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại Lâm Uyên đứng đó, luồng khí đen từ trong cơ thể cậu bộc phát ra ngoài, khiến thanh đoản kiếm của tên thiếu niên cẩm y chạm vào người cậu ngay lập tức bị tan rã, hóa thành bột mịn rồi biến mất hoàn toàn.
Đám thiếu niên kia kinh hãi lùi lại, hét lên thảm thiết khi nhìn thấy Lâm Uyên đứng dậy, đôi mắt cậu đã biến thành một màu đen sâu thẳm, không chứa bất kỳ ánh sáng nào.
Ở một tầng trời cực cao, Diệp Hư Không nhìn xuống, bóng dáng Lâm Uyên ngày càng nhỏ dần.
"Huynh đã tìm thấy người thay thế chưa?" Lạc Thần Hi nhẹ nhàng hỏi.
Diệp Hư Không nắm lấy tay nàng, hướng ánh mắt về phía Biển Hư Vô vô tận ngoài kia, nơi những bí mật lớn hơn đang chờ đón.
"Chưa. Hắn chỉ là một hạt giống. Trật tự mới cần được bảo vệ khi ta vắng mặt." Diệp Hư Không kiên định nói. "Bây giờ, chúng ta đi thôi. Cửu Tiêu Thiên Ngoại không phải là đích đến cuối cùng. Hư Vô vĩnh hằng còn những tầng không gian mà ngay cả Thiên Đạo cũng chưa bao giờ dám chạm tới."
Dưới sự chứng kiến của những vì sao vừa được tái sinh, Hư Vô Thần Đế dẫn theo những người đồng hành trung thành nhất của mình, hóa thành một luồng hắc mang xé rách màng ngăn thế giới, bay thẳng vào vùng biển hư không hỗn độn.
Nhất niệm diệt thương khung, nhưng một niệm khác, lại chính là khởi đầu cho một huyền thoại mới vĩ đại hơn.