Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 182: Lạc Thần Hi mang thai**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:31:25 | Lượt xem: 3

Trên đỉnh đỉnh phù không sơn cao nhất của Hư Vô Cung, sương mây lượn lờ bao phủ như những dải lụa mềm mại dệt từ linh khí hóa lỏng. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời vạn dặm, biến mặt biển mây phía dưới thành một lò lửa rực rỡ và tráng lệ.

Diệp Hư Không đứng ở rìa vách đá, tà áo bào đen tuyền khẽ bay trong gió, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả tinh không bao la nhìn về phía đường chân trời xa xăm. Sau khi quét sạch các thế lực phản nghịch tại Linh Khư Giới, danh tiếng của Hư Vô Cung đã đạt đến mức không ai không biết, không ai không sợ. Thế nhưng, vào lúc này, trên gương mặt luôn mang vẻ lạnh lùng, bình thản trước mọi biến cố của hắn, lại thoáng hiện lên một tia suy tư sâu kín.

Hắn khẽ nhíu mày, cảm giác bất an không phải đến từ kẻ địch, mà đến từ một hơi thở phía sau lưng.

"Thần Hi?"

Một bóng dáng thanh khiết như tuyết trắng, mang theo hơi lạnh thanh cao thoát tục từ từ bước đến. Lạc Thần Hi nhẹ nhàng đi tới bên cạnh hắn, nhưng bước chân vốn dĩ linh động của nàng hôm nay lại có phần nặng nề. Sắc mặt nàng hơi nhợt nhạt, tơ lụa mỏng manh không che giấu được vẻ mệt mỏi nơi đáy mắt.

Diệp Hư Không ngay lập tức xoay người, vươn tay đỡ lấy eo nàng, luồng linh lực ấm áp nhưng bá đạo của Hư Vô Lực tinh khiết nhất lập tức chuyển sang, khẽ luân chuyển khắp kinh mạch của nàng.

"Linh lực trong người nàng tại sao lại có chút rối loạn? Cửu Âm Tuyệt Thể lại tái phát sao?" Giọng nói của hắn trầm thấp nhưng tràn đầy vẻ quan tâm không che giấu.

Lạc Thần Hi khẽ dựa đầu vào vai hắn, nhẹ lắc đầu, giọng nói thanh tao như tiếng khánh ngọc: "Không phải Tuyệt Thể… chỉ là mấy ngày nay, thiếp cảm thấy linh hải luôn bị một sức hút kỳ lạ nuốt chửng linh khí. Ngay cả đạo cơ cũng có chút rung động."

Diệp Hư Không đôi mắt híp lại, một tia thần thức mạnh mẽ tới cực điểm, mang theo quy tắc của Hư Vô Thần Đế, lặng lẽ xâm nhập vào trong đan điền của Lạc Thần Hi. Hắn đã từng đứng trên đỉnh cao vạn giới, kiến thức sâu rộng không gì không biết, nhưng khi thần thức vừa chạm sâu vào trung tâm linh hải của nàng, cả người hắn bỗng cứng đờ.

Trong biển linh lực mênh mông như băng tuyết kia, có một điểm sáng nhỏ bé đang không ngừng nhấp nháy. Nó rất nhỏ, mỏng manh như một ngọn đèn dầu trong gió bão, nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt đến kinh hồn. Điểm sáng ấy đang chậm rãi hô hấp theo một nhịp điệu kỳ lạ, mỗi một hơi thở của nó đều đồng điệu với thiên địa đại đạo xung quanh.

Điều khiến Diệp Hư Không sững sờ nhất chính là, bao quanh điểm sáng ấy không chỉ có hơi thở Cửu Âm cực hàn, mà còn mang theo một tia khí tức của Hư Vô… nguyên thủy nhất, thuần túy nhất.

"Đây là…" Diệp Hư Không nín thở, đôi tay vốn có thể cầm kiếm bình định thương khung lúc này lại run rẩy kịch liệt.

Hắn không tin vào cảm giác của mình, lại lần nữa dùng "Nhất Niệm Thần Nhãn" soi chiếu vào căn nguyên. Lần này, hắn nhìn thấy rõ ràng một bào thai còn chưa thành hình, nhưng đã bắt đầu ngưng tụ ra kinh mạch huyết thống. Đó là sự dung hợp hoàn hảo giữa huyết mạch của hắn – vị Thần Đế từng đứng đầu vũ trụ – và Cửu Âm Tuyệt Thể của nàng.

"Hư Không… có chuyện gì vậy? Có phải thiếp bị trúng độc của bọn người Thiên Đạo Minh không?" Lạc Thần Hi thấy vẻ mặt thẫn thờ của hắn, lòng thầm thắt lại, lo lắng hỏi.

Diệp Hư Không hít một hơi thật sâu, vẻ lạnh lùng tan biến, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ và ấm áp nhất mà Lạc Thần Hi từng thấy từ trước đến nay. Hắn vòng tay ôm chặt lấy nàng vào lòng, như thể đang ôm lấy bảo vật quý giá nhất của cả nhân gian.

"Thần Hi… nàng không bị bệnh, cũng không phải trúng độc." Hắn ghé sát tai nàng, thì thầm với giọng điệu đầy xúc động: "Chúng ta… sắp có hài tử rồi."

Cả không gian như lắng đọng lại. Lạc Thần Hi ngẩn người, đôi mắt đẹp mở to đầy vẻ không tin nổi. Đối với những tu sĩ cường đại như bọn họ, nhất là người sở hữu thể chất đặc thù và tu vi nghịch thiên, việc kết tinh một sinh mệnh mới là cực kỳ khó khăn, đôi khi là điều không tưởng trong hàng vạn năm.

Nàng run run đưa tay chạm lên bụng mình, nơi ấy dường như quả thật đang truyền đến một hơi ấm quen thuộc nhưng cũng thật lạ lẫm.

"Thiếp… mang thai sao? Là sự thật sao?" Nước mắt chẳng biết từ lúc nào đã lăn dài trên má nàng, đó là niềm hạnh phúc vô bờ sau bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu trận chiến sinh tử giữa hai người.

"Là sự thật. Huyết mạch của nó thậm chí còn vượt qua cả ta năm xưa." Diệp Hư Không khẽ hôn lên trán nàng, "Nó mang trong mình sức mạnh của Hư Vô, sinh ra đã là đứa con của Vũ Trụ."

Đúng lúc này, từ xa có tiếng chân chạy bình bịch vang dội cả ngọn núi, phá vỡ bầu không khí lãng mạn.

"Lão đại! Lão đại! Tin mừng lớn! Tin mừng lớn đây!"

Tiền Đa Đa với thân hình mập mạp quen thuộc, mồ hôi nhễ nhại, tay bưng một bát sâm linh ngàn năm hồng hộc chạy tới. Theo sau là Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này đang mang vẻ mặt khinh bỉ, thong dong đi từng bước một.

Tiền Đa Đa vừa chạy tới, hơi thở còn chưa kịp ổn định đã vung cái bàn tính vàng lên: "Lão đại, ta vừa nhận được mật báo, ở cực Đông xuất hiện một tòa kho tàng Thái Cổ… ủa? Sao không khí có gì đó lạ lạ?"

Hắn khựng lại, nhìn thấy Diệp Hư Không đang ôm chặt Lạc Thần Hi, nhất là ánh mắt "ôn nhu đến rùng mình" của vị Thần Đế sát phạt quyết đoán này, khiến tên mập này rùng mình một cái.

"Mập mạp, đưa tai đây." Diệp Hư Không khẽ ra hiệu.

Tiền Đa Đa tò mò ghé tai vào, sau khi nghe Diệp Hư Không nói khẽ một câu, cái bát sâm trên tay hắn rơi choang xuống đất, vỡ tan tành. Đôi mắt híp lại của tên mập đột nhiên trợn ngược lên, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng.

"Cái… cái gì?! Lão đại… người nói thật sao? Tiểu Thần Đế sắp ra đời?!"

Hắn nhảy dựng lên như một quả cầu thịt, vừa cười vừa múa chân loạn xạ: "Trời ơi! Tuyệt vời! Tuyệt vời quá! Tiền Đa Đa ta phải bắt đầu tích góp tiền mừng ngay từ bây giờ! Ta phải mua cả một tòa tinh cầu để làm quà gặp mặt cho điệt tử! Không, mười tòa! Phải mười tòa!"

Hắc Tử lúc này cũng bỗng nhiên dựng đứng đôi tai nhỏ, cái đuôi cụt ngủn ngoáy liên hồi. Nó bước tới cạnh Lạc Thần Hi, mũi khẽ hếch lên ngửi ngửi khí tức trên người nàng, rồi đột nhiên ngửa cổ lên trời hú vang một tiếng chấn động núi rừng. Một luồng uy áp Thôn Thiên Thú nhàn nhạt tỏa ra, dường như nó cũng đang tuyên bố sự bảo hộ tuyệt đối dành cho sinh mệnh nhỏ bé đang thành hình kia.

Tin tức Lạc Thần Hi mang thai chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp Hư Vô Cung với tốc độ chóng mặt, khiến toàn bộ môn phái chìm đắm trong không khí hân hoan chưa từng có. Tuy nhiên, giữa niềm vui sướng ấy, Diệp Hư Không vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết.

Đêm hôm đó, hắn đứng một mình trong thư phòng, nhìn vào bản đồ của Thượng Giới – Cửu Tiêu Thiên Ngoại. Ánh mắt hắn dần trở nên sắc lạnh.

Sự xuất hiện của đứa trẻ này là một phước lành, nhưng cũng đồng thời là một biến số cực lớn. Những kẻ cầm quyền trên Thiên Đình kia, đặc biệt là Cổ Thiên Thánh, nếu biết được sự tồn tại của một "Tiểu Hư Vô", bọn chúng nhất định sẽ điên cuồng đến mức không từ thủ đoạn để tiêu diệt mầm mống này.

Huyết mạch Hư Vô Thần Đế quá mức kinh thế hãi tục, đủ để khiến cho cả thiên đạo của thế giới này cảm thấy run sợ.

"Ngươi lo lắng sao?" Lạc Thần Hi từ bên trong bước ra, khoác lên vai hắn một chiếc áo choàng. Nàng nhìn thấy ánh mắt hắn, liền hiểu ngay những gì chồng mình đang suy nghĩ.

Diệp Hư Không nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, đặt lên ngực mình: "Thần Hi, có lẽ một trận chiến lớn nhất lịch sử sắp nổ ra sớm hơn dự kiến. Khi hài tử này chào đời, nó sẽ là tiêu điểm của cả vạn giới. Ta không cho phép bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì làm tổn hại đến mẹ con nàng."

Hắn dừng lại một chút, một ý niệm bộc phát, không khí xung quanh đột nhiên đông cứng lại, quy tắc thời gian và không gian dường như đều phải quỳ xuống xưng thần trước mặt hắn.

"Nếu Thiên đạo này muốn cướp lấy mạng sống của hài tử ta, ta sẽ nhất niệm diệt cả Thương khung. Nếu vạn giới này không dung nạp được nó, ta sẽ xóa sổ vạn giới, tạo ra một trật tự hoàn toàn mới!"

Giọng nói của hắn bình thản nhưng chứa đựng ý chí sát phạt nghịch thiên không thể lay chuyển. Lạc Thần Hi dựa đầu vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của nam tử này. Nàng biết, hắn nói được là sẽ làm được. Vì bảo vệ mái ấm nhỏ bé này, vị Thần Đế trọng sinh kia sẵn sàng đối đầu với toàn bộ vũ trụ.

Cùng lúc đó, tại Cửu Tiêu Thiên Ngoại, bên trong Thiên Đình nguy nga rực rỡ nhưng lạnh lẽo, một gã đàn ông ngồi trên ngai vàng cao ngất ngưởng bỗng nhiên mở mắt. Cổ Thiên Thánh khẽ nhíu mày, nhìn về hướng của Linh Khư Giới, trong lòng dấy lên một sự bất an vô cớ.

Hắn cảm nhận được Thiên Cơ vừa bị nhiễu loạn kịch liệt, dường như có một thế lực nào đó vốn không thuộc về thế giới này đang dần dần trỗi dậy, đe dọa trực tiếp đến sự thống trị của hắn.

"Diệp Hư Không… rốt cuộc ngươi đang âm mưu điều gì?" Cổ Thiên Thánh lẩm bẩm, đôi mắt hiện lên tia hung tàn.

Quay lại Hư Vô Cung, Diệp Hư Không đã bắt đầu thi triển những đại trận hộ pháp mạnh mẽ nhất chưa từng xuất hiện ở hạ giới. Hắn dùng Hư Vô Lực phong tỏa toàn bộ linh khí xung quanh đỉnh núi, tạo ra một vùng "Tuyệt Đối Lãnh Địa" mà ngay cả Tiên Đế cũng không thể rình rập bằng thần thức.

Mấy tháng sau đó là khoảng thời gian bình yên nhất nhưng cũng tất bật nhất. Tiền Đa Đa không quản ngại khó khăn, dùng số tài sản kếch xù của mình mua sạch toàn bộ những tiên thảo bổ âm, hộ thai quý hiếm nhất từ khắp các đại lục. Hắc Tử thì gần như trở thành một bóng ma trung thành, không bao giờ rời khỏi Lạc Thần Hi quá ba bước, bất kỳ kẻ nào tiến gần phạm vi bảo vệ đều bị ánh mắt khinh bỉ và uy áp thú hoàng của nó dọa cho phát khiếp.

Nhìn Lạc Thần Hi bụng ngày một nhô cao, nụ cười trên môi nàng mỗi ngày một nhiều, lòng Diệp Hư Không càng thêm kiên định. Hắn biết, hài tử này chính là tia sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời tăm tối, tràn ngập hận thù của một kẻ trọng sinh như hắn.

Mười đời Thần Đế, nghìn kiếp đơn độc, đến kiếp này, hắn mới thực sự cảm thấy mình là một con người thực sự, có máu có thịt, có thứ để yêu thương và bảo vệ hơn cả sinh mạng chính mình.

Hành trình của Diệp Hư Không vốn là con đường máu lửa chinh phục đỉnh cao, nhưng giờ đây, bước chân của hắn mang thêm một trọng trách mới: Xây dựng một thế giới bình yên cho hài tử sắp chào đời. Và để làm được điều đó, thanh Hư Vô Kiếm trong tay hắn, chỉ có thể sắc lạnh và tàn độc hơn nữa đối với kẻ thù.

"Con à, cha sẽ dành tặng cho con một món quà đặc biệt khi con ra đời." Diệp Hư Không khẽ đặt tay lên bụng vợ, ánh mắt phóng lên tận trời xanh, "Món quà đó… chính là cái đầu của kẻ tự xưng là Thiên Đế kia."

Bầu trời rực sáng một đạo lôi điện đỏ ngầu như muốn đáp trả lời thách thức của hắn, nhưng chỉ trong tích tắc, dưới một ý niệm của Diệp Hư Không, đám mây sấm sét ấy lập tức tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.

Thế gian này, ai dám cản đường Thần Đế? Ai dám chạm vào hài tử của Hư Vô?

Nhất niệm diệt thương khung, không còn là lời nói suông. Một kỷ nguyên rực rỡ nhưng cũng tàn khốc nhất, đang chờ đợi hài tử mang huyết mạch Hư Vô và Cửu Âm chào đời để chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8