Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 184: Hắc Tử làm bảo mẫu**
Trong tòa điện thờ uy nghiêm của Hư Vô Cung, vốn dĩ phải là nơi tĩnh mịch để vị Thần Đế tọa trấn vạn giới, lúc này lại vang lên những âm thanh cực kỳ không hài hòa.
"Gâu! Gâu gâu!"
Hắc Tử – vị Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, kẻ mà chỉ cần hiện ra chân thân cũng đủ khiến một tầng trời sụp đổ, hiện tại đang ở trong hình dạng một con chó đen nhỏ nhắn, lông mượt như lụa. Nó đang đứng bằng hai chân sau, hai chân trước múa may loạn xạ trước một chiếc nôi được chế tác từ vạn năm Hàn Ngọc cùng Thái Dương Kim Tinh.
Trong nôi, tiểu hoàng tử Diệp Vĩnh Hi đang trố mắt nhìn, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả tinh không bao la, nhìn chăm chú vào cái "vật thể" đen thùi lùi đang làm trò trước mặt mình.
"Đại trượng phu co được giãn được, bản tôn đây là đang vì tương lai của Hư Vô tộc, không phải làm trò hề! Tuyệt đối không phải!" Hắc Tử gầm gừ trong lòng, nhưng cái đuôi phía sau lại bất giác vẫy tít mù.
Chuyện là, sau khi Diệp Hư Không dùng một kiếm quét sạch hàng trăm Thần Vương của Thiên Đạo Minh làm lễ mừng đầy tháng (sớm) cho con trai, hắn lại phải bận rộn thiết lập lại cấm chế xung quanh Hoang Khư Giới để ngăn chặn sự dòm ngó của những lão quái vật Thượng Giới. Lạc Thần Hi thì sau khi hạ sinh thiên tài nhỏ này, thể chất Cửu Âm Tuyệt Thể đang trong quá trình chuyển hóa thành Cửu Âm Thần Thể, cần bế quan tĩnh dưỡng.
Trọng trách "bảo mẫu" nặng nề, hiển nhiên rơi vào tay kẻ rảnh rỗi nhất và có thực lực nhất: Hắc Tử.
"Cái đồ chó đen này, ngươi múa thế thì tiểu chủ nhân hiểu thế nào được?"
Một giọng nói lanh lảnh vang lên, kèm theo đó là mùi tiền nồng nặc. Tiền Đa Đa bước vào, thân hình béo tròn của hắn lắc lư như một quả bóng. Hắn mang theo một cái túi càn khôn to tướng, lạch bạch chạy tới bên chiếc nôi.
"Nào, Vĩnh Hi ngoan, nhìn xem chú Mập mang gì đến cho cháu này."
Tiền Đa Đa móc ra một viên ngọc rực rỡ sắc màu, linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù. "Đây là Thần Cực Long Châu, được lấy từ hang ổ của một con Kim Long tại Thần Giới đó nha. Đưa cho cháu chơi cầm tay, sau này sẽ có long khí hộ thể!"
Hắc Tử khinh bỉ liếc xéo một cái, khẽ khịt mũi. Đối với Thôn Thiên Thú, mấy thứ linh khí rườm rà này chỉ là đồ ăn nhẹ. Nó vươn móng vuốt ra, gạt nhẹ viên Long Châu sang một bên.
"Gâu!" (Đồ dung tục!)
Tiền Đa Đa trợn mắt: "Ngươi nói ai dung tục? Ngươi biết viên ngọc này đáng giá bao nhiêu linh thạch không? Có thể mua đứt mười cái thành trì ở Trung Giới đấy!"
Trong lúc hai "bảo mẫu" đang mải mê tranh cãi, tiểu Vĩnh Hi bất ngờ cựa quậy. Đứa bé này từ khi sinh ra đã mang theo Hư Vô Chi Lực, không hề khóc lóc như hài nhi bình thường. Hắn đưa bàn tay nhỏ xíu, trắng nần nẫn ra không trung, nắm hờ một cái.
Một luồng dao động đen kịt, mỏng như sợi tơ đột ngột xuất hiện.
Hắc Tử lập tức dựng đứng lông tơ, thân hình nhỏ bé bật lùi lại phía sau một trượng. Đôi mắt thú của nó tràn đầy kinh hãi: "Nhất… Nhất Niệm Kiếm Ý?"
Tiền Đa Đa không nhìn ra sự nguy hiểm, thấy đứa bé nắm tay thì cứ tưởng nó đòi quà, bèn cười hì hì đưa ngón tay béo múp vào định cho Vĩnh Hi nắm.
"Chết tiệt! Mập mạp, rút tay lại ngay!" Hắc Tử không nhịn được nữa, rống lên bằng thần niệm.
Nhưng đã muộn. Bàn tay nhỏ của Vĩnh Hi nắm chặt lấy ngón tay của Tiền Đa Đa.
"Vù!"
Không có máu chảy, không có tiếng nổ, nhưng một mảnh vạt áo tơ tằm thượng hạng trên cánh tay của Tiền Đa Đa bỗng dưng biến mất, cứ như thể nó chưa bao giờ tồn tại. Thậm chí, không khí xung quanh bàn tay nhỏ bé kia bắt đầu vặn xoắn, tạo thành một lỗ đen nhỏ xíu.
Tiền Đa Đa tái mặt, cảm thấy linh khí trong cơ thể mình như bị một lực lượng vô hình hút cạn trong nháy mắt.
"Mẹ ơi! Đại ca cứu mạng!" Tiền Đa Đa hét toáng lên, muốn rút tay lại nhưng không dám, vì sợ sức mạnh phản chấn sẽ làm đau tiểu tổ tông này.
Hắc Tử nghiến răng, nó không thể đứng nhìn. Dù sao nó cũng là Thôn Thiên Thú, năng lực đồng hóa chỉ đứng sau Hư Vô Lực. Nó lập tức nhảy vọt tới, há miệng ngậm lấy luồng hắc khí đang phát tán xung quanh Vĩnh Hi, rồi cố gắng nuốt ngược vào bụng.
"Gừ… oác…"
Hắc Tử trừng mắt, cái bụng tròn vo của nó phình đại lên rồi lại xẹp xuống. Năng lực của tiểu chủ nhân dù chỉ là bản năng phát ra, nhưng độ tinh khiết thì cao tới mức đáng sợ, suýt chút nữa làm nổ tung cả không gian nội thể của nó.
Vĩnh Hi thấy "con chó đen" nuốt mất cái sợi dây đen xinh xắn của mình, bỗng nhiên mếu máo.
"Không xong rồi! Tiểu chủ nhân sắp khóc!" Tiền Đa Đa hoảng loạn, lục tìm trong túi càn khôn: "Kẹo! Kẹo linh dược đâu? Đây rồi, Vạn Niên Quy Nguyên Đan, nếm thử xem vị ngọt không nào!"
Hắn đưa viên đan dược quý giá ra. Vĩnh Hi liếc nhìn, dường như không có hứng thú, cái miệng nhỏ bắt đầu mếu mạnh hơn.
Hắc Tử sốt sắng, nó biết nếu tiểu hoàng tử mà khóc lớn, sức mạnh Hư Vô trong người sẽ bộc phát không kiểm soát, có khi san phẳng luôn cả Hư Vô Cung này mất. Nó đành gạt bỏ lòng tự trọng của một Thần thú Thái Cổ, nằm xuống đất, lăn qua lăn lại, rồi thè lưỡi ra thở hồng hộc giống hệt một con chó nhà.
"Gâu gâu! Gâu!"
Vĩnh Hi thấy cảnh tượng này, đôi mắt bỗng sáng rỡ lên, cái miệng nhỏ không mếu nữa mà bắt đầu toe toét cười. Tiếng cười trẻ thơ trong trẻo vang vọng khắp gian điện, làm tan biến đi bầu không khí áp bách vừa rồi.
Tiền Đa Đa lau mồ hôi hột trên trán, thở phào nhẹ nhõm: "Hắc Tử, hóa ra ngươi sinh ra để làm nghề này. Sau này chắc chắn cháu nó sẽ quý ngươi hơn ta rồi."
Hắc Tử mệt mỏi nằm bẹp dưới sàn, nghĩ thầm: "Bản tôn đường đường là Thôn Thiên Thú, bây giờ lại phải dùng sắc tướng để dỗ trẻ con… Diệp Hư Không, ngươi nợ ta lần này hơi bị lớn đấy!"
Lúc này, một bóng người chậm rãi bước vào điện.
Diệp Hư Không mặc một bộ trường bào đen tuyền, tà áo thêu những hoa văn chìm huyền bí, mỗi bước chân của hắn như đạp lên nhịp đập của trời đất. Thần thái của hắn bình thản nhưng uy nghiêm tột cùng, nhìn qua thì giống như một thư sinh thanh nhã, nhưng ẩn sau đó là sức mạnh có thể hủy thiên diệt địa.
Thấy cảnh tượng Tiền Đa Đa thì bơ phờ, Hắc Tử thì nằm im chịu trận để Vĩnh Hi nắm lấy cái đuôi ngắn củn mà kéo, Diệp Hư Không không nhịn được mà khóe môi hơi nhếch lên.
"Hai vị bảo mẫu làm việc có vẻ rất tận tâm."
Hắc Tử vừa thấy Diệp Hư Không, lập tức bật dậy, khôi phục vẻ mặt lạnh lùng (dù trong hình dạng con chó thì cái lạnh lùng đó nhìn khá buồn cười). Nó dùng thần niệm truyền âm: "Hừ, tiểu tử thối nhà ngươi, nhi tử của ngươi mang huyết mạch quá bá đạo. Vừa rồi nó suýt nữa đã thôn phệ cả cánh tay của tên mập kia đấy."
Diệp Hư Không tiến lại gần nôi, cúi xuống nhìn con trai. Vĩnh Hi vừa thấy cha, lập tức bỏ cái đuôi của Hắc Tử ra, hai tay giơ lên đòi bế.
Diệp Hư Không nhẹ nhàng bế đứa bé lên. Một cảm giác kết nối huyết mạch thiêng liêng chảy trôi trong tâm khảm hắn. Kiếp trước, hắn đứng đầu vạn giới, cô độc trên đỉnh cao, vây quanh chỉ có phản bội và mưu mô. Kiếp này, khi cầm bàn tay nhỏ bé này trong tay, hắn cảm thấy tất cả vinh quang Thần Đế trước đây đều chẳng bằng một nụ cười này của hài nhi.
"Hư Vô Thần Thể từ nhỏ đã tự ý thức được quy tắc." Diệp Hư Không khẽ lầm bầm, tay kia nhẹ vuốt qua trán Vĩnh Hi. Một đạo ký hiệu Hư Vô mờ ảo xuất hiện rồi lặn mất tăm, trực tiếp phong ấn lại chín phần mười sức mạnh của đứa bé để nó không vô tình làm hại những người xung quanh.
Vĩnh Hi sau khi được cha bế và cảm nhận được luồng khí tức ấm áp quen thuộc, ngáp một cái thật dài rồi ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn.
"Đại ca, huynh phong ấn tu vi của tiểu hoàng tử như vậy có sớm quá không?" Tiền Đa Đa tò mò hỏi.
Diệp Hư Không nhìn ra phía ngoài đại điện, ánh mắt trở nên thâm trầm: "Sức mạnh quá lớn khi chưa có ý thức tự chủ sẽ là một gánh nặng. Ta muốn nó có một tuổi thơ đúng nghĩa, trước khi phải đối mặt với những sóng gió của cửu giới."
Hắc Tử lồm cồm ngồi dậy, nó rũ lông rồi nhìn Diệp Hư Không: "Ngươi định bao giờ khởi hành đi Linh Khư Giới? Thiên Đạo Minh sau trận chiến này chắc chắn sẽ không ngồi yên. Bọn chúng đã bắt đầu triệu tập các Thần Hoàng rồi."
Diệp Hư Không bình thản nói: "Đợi Thần Hi xuất quan. Những kẻ đó… cứ để bọn chúng diễn trò thêm một thời gian nữa. Thiên Đạo mà bọn chúng tôn thờ cũng sắp đến lúc phải thay đổi rồi."
Tiền Đa Đa nghe đến đây, hai mắt sáng rực như đèn pha: "Đi Linh Khư Giới sao? Hay quá! Nghe nói ở đó linh thạch nhiều như đá cuội, bảo vật giấu dưới lòng đất cứ mỗi mười dặm lại có một món. Chúng ta nhất định phải vơ vét cho sạch!"
Hắc Tử khinh bỉ nhìn cái bụng mỡ của Tiền Đa Đa: "Ngươi chỉ biết có tiền. Ngươi không sợ bị Thần Hoàng nhà người ta bóp chết à?"
"Sợ gì? Có đại ca ở đây, có Thần Đế làm chỗ dựa, Tiền Đa Đa ta đi đâu mà không ngang tàng?" Tiền Đa Đa vỗ ngực bôm bốp.
Diệp Hư Không nhìn hai người cộng sự một người một thú đang chòng ghẹo nhau, lòng cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi. Tuy nhiên, tận sâu trong linh hồn hắn, *Hư Vô Châu* đang khẽ rung động.
Hắn cảm nhận được, tại một nơi xa xôi trên đỉnh Cửu Tiêu, Cổ Thiên Thánh dường như đang chuẩn bị một âm mưu to lớn hơn để ngăn cản sự trỗi dậy của Hư Vô Thần Đế.
"Dù là ai, hễ chạm đến gia đình của ta, ta sẽ khiến cho kẻ đó vĩnh viễn tan biến khỏi luân hồi."
Một tia sát khí lạnh lẽo thoáng qua trong đáy mắt Diệp Hư Không, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng cái nhìn dịu dàng khi hắn nhìn hài nhi đang ngủ say.
"Hắc Tử."
"Hửm?"
"Tiếp tục làm nhiệm vụ của ngươi đi. Đứa bé sắp thức giấc rồi, nó sẽ muốn cưỡi ngựa đấy."
Hắc Tử sững sờ: "Cái gì? Bản tôn là Thôn Thiên Thú! Ngươi bảo bản tôn làm ngựa cho nó cưỡi?"
"Hoặc là ngươi có thể đi huấn luyện với 'Nhất Niệm Kiếm Ý' của ta trong ba ngày?" Diệp Hư Không mỉm cười đặt đứa bé trở lại nôi.
Hắc Tử lập tức cụp tai, nằm xuống đất thành một tư thế rất "chuyên nghiệp" của một con ngựa: "Gâu! (Cưỡi thì cưỡi, dù sao xương cốt ta cũng đang cần vận động chút thôi!)"
Tiền Đa Đa cười hô hố, rút ra một chiếc roi được kết bằng tơ linh chi: "Nào, ngựa đen, đi quanh điện mười vòng trước đã!"
Không gian của Hư Vô Cung hôm ấy tràn ngập tiếng cười đùa và cả tiếng gầm gừ đầy "uất ức" của vị Thần thú tội nghiệp. Trong sự yên bình ngắn ngủi này, một huyền thoại mới đang âm thầm được nuôi dưỡng, chuẩn bị cho ngày mà cả Thương Khung phải cúi đầu kinh sợ.