Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 185: Tiền Đa Đa tìm thấy ý trung nhân**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:33:34 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 185: VẠN BẢO THÀNH THƯƠNG, CỐ NHÂN TỰA KHÓI MÂY**

Vạn Bảo Thành.

Nằm tại trung tâm của Linh Khư Giới, nơi đây được mệnh danh là “trái tim đồng tiền” của thiên hạ. Không giống như những thánh địa tu hành quanh năm mây mù bao phủ, Vạn Bảo Thành là một tổ hợp khổng lồ của sự phồn hoa, náo nhiệt và cả mùi vị nồng đậm của linh thạch. Những tòa bảo tháp dát vàng rực rỡ, những chiến thuyền không hành tấp nập hạ cánh, mang theo đủ loại linh dược, khoáng thạch hiếm lạ từ khắp các ngóc ngách của Tam Thiên Đại Thế Giới.

Trên con phố sầm uất nhất, một bóng người to béo như tòa tháp thịt di động đang hiên ngang rảo bước. Hắn mặc một bộ trường bào thêu bằng kim tuyến, mỗi bước đi đều khiến lớp mỡ bụng rung rinh theo nhịp, tay trái cầm một chiếc đùi gà nướng linh thú béo ngậy, tay phải cầm một cái quạt làm từ lông vũ của Thần Hạc cấp năm, quạt lấy quạt để.

Người này chính là Tiền Đa Đa – đại quản gia của Hư Vô Cung, kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế của thế lực đáng sợ nhất hiện nay.

Phía sau hắn nửa bước là một con chó đen nhỏ gầy nhom, đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ nhưng thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng khinh bỉ. Hắc Tử lầm bầm trong họng:
– Mập mạp, Diệp小子 (Diệp tiểu tử) bảo chúng ta đến đây để thu thập Hư Không Thạch tinh túy, chứ không phải để ngươi phô trương cái đống mỡ này cho bàn dân thiên hạ xem.

Tiền Đa Đa cắn một miếng đùi gà lớn, nhồm nhoàm đáp:
– Hắc gia, ngài thì biết cái gì? Đi buôn bán là phải có phong thái. Ta mà không ăn mặc thế này, bọn cáo già ở Vạn Bảo Thành lại tưởng Hư Vô Cung chúng ta túng quẫn. Phải khoe ra, phải giàu sang, thì tụi nó mới sợ mà dâng đồ tốt ra chứ!

Hắc Tử khịt mũi:
– Phong thái của ngươi giống một con heo sắp bị thọc huyết hơn là một thương nhân.

Tiền Đa Đa định cự cãi lại, nhưng bước chân hắn bỗng dưng khựng lại. Toàn bộ cơ thể to béo ấy run lên một cái, chiếc đùi gà trên tay rơi bịch xuống đất, lăn lốc giữa đám đông. Đôi mắt ti hí của hắn trợn trừng, nhìn về phía một lầu trà cách đó không xa.

Nơi đó, một thiếu nữ đang bước xuống xe ngựa. Nàng diện một bộ váy màu thiên thanh giản dị nhưng khí chất lại thanh tao thoát tục như một nhành lan giữa rừng thẳm. Khuôn mặt nàng không hẳn là tuyệt sắc giai nhân nếu so với Lạc Thần Hi, nhưng lại có một vẻ dịu dàng, u buồn khiến người ta nhìn thấy liền nảy sinh lòng che chở.

– Tuyết Nhi… – Tiền Đa Đa thốt lên, giọng nói lạc hẳn đi.

Tụ Bảo Thể trong người hắn bắt đầu rung động kịch liệt. Không phải vì nàng là bảo vật, mà vì nhịp đập trái tim của hắn đang cộng hưởng với một đoạn ký ức tưởng chừng đã bị bụi mờ phủ kín từ khi hắn còn ở hạ giới.

Lâm Tuyết Nhi. Con gái của một gia tộc nhỏ tại quê nhà, người duy nhất không chê hắn mập, người duy nhất đã từng chia cho hắn một nửa củ khoai lang khi hắn bị cha mình phạt bỏ đói. Và cũng là người đã biệt tích sau khi gia tộc của nàng bị kẻ thù xóa sổ năm năm về trước.

– Này, mập mạp, ngươi động kinh à? – Hắc Tử ngước lên, nhận ra sự bất thường.

Tiền Đa Đa không nghe thấy gì nữa. Hắn lao đi với tốc độ mà một kẻ luyện thể cũng phải kinh ngạc. Thân hình đồ sộ của hắn lách qua đám đông, thở hồng hộc chặn trước mặt thiếu nữ kia.

– Tuyết… Lâm tiểu thư! Là nàng phải không? – Tiền Đa Đa lắp bắp, gương mặt đầy mồ hôi nhưng ánh mắt lại sáng rực niềm hy vọng.

Thiếu nữ giật mình lùi lại một bước, đôi lông mày liễu hơi nhíu lại, nhìn gã béo lạ mặt trước mặt đầy vẻ cảnh giác:
– Vị đạo hữu này… chúng ta quen nhau sao?

Trái tim Tiền Đa Đa như bị ai đó bóp nghẹt. Hắn vội vàng lau mồ hôi, cố nặn ra một nụ cười:
– Là ta, Đa Đa đây! Tiền Đa Đa ở Thanh Vân Thành! Nàng không nhớ sao? Lúc nhỏ chúng ta từng cùng nhau đi bắt dế sau núi…

Lâm Tuyết Nhi lặng đi một chút, trong đôi mắt buồn bã ấy chợt lóe lên một tia dao động. Nàng khẽ thốt lên:
– Đa Đa… huynh? Huynh làm sao lại… ở đây?

Cuộc hội ngộ bất ngờ khiến Tiền Đa Đa mừng rỡ như phát điên. Hắn lập tức bao trọn toàn bộ lầu trà cao cấp nhất Vạn Bảo Thành chỉ để nói chuyện với nàng. Từ lời kể của nàng, hắn biết được sau khi gia đình gặp nạn, nàng đã được một vị trưởng lão của Phi Vân Tông cứu mạng và đưa lên Trung Giới. Nhưng phận tán tu không gốc gác, nàng ở tông môn bị chèn ép đủ đường, nay đến Vạn Bảo Thành là để bán đi món bảo vật duy nhất của tổ tiên để đổi lấy linh thạch chữa thương cho sư tôn mình.

– Tuyết Nhi, muội đừng lo. Linh thạch là cái gì? Với Tiền Đa Đa này, đó chỉ là những viên đá cuội! – Hắn vỗ ngực rầm rầm, ánh mắt tràn ngập sự si mê và bù đắp.

Trong suốt ba ngày sau đó, Tiền Đa Đa như rơi vào hũ mật. Hắn dẹp bỏ mọi việc công, điên cuồng săn lùng những loại đan dược tốt nhất, những bộ pháp bảo lộng lẫy nhất để dâng tận tay Lâm Tuyết Nhi. Thậm chí, hắn còn dùng quyền hạn của mình, điều động mười vạn linh thạch thượng phẩm từ kho quỹ để mua lại toàn bộ thảo dược quý hiếm mà nàng cần.

Trên đỉnh tháp cao nhất của Vạn Bảo Thành, Diệp Hư Không đứng khoanh tay, tà áo đen lộng lẫy bay trong gió lạnh. Ánh mắt hắn trầm mặc như biển sâu, nhìn thấu qua lớp sương mù của thành thị, thu vào tầm mắt mọi hành động của Tiền Đa Đa.

Hắc Tử nhảy lên lan can, tặc lưỡi:
– Thằng mập đó điên rồi. Nó đang đem tài nguyên của Hư Vô Cung đi bao gái. Ngươi không định quản sao?

Diệp Hư Không nhàn nhạt lên tiếng:
– Đa Đa đi theo ta bao lâu nay, vào sinh ra tử, đóng góp không biết bao nhiêu tài phú. Mấy chục vạn linh thạch đó đối với hắn mà nói, là thù lao hắn xứng đáng có. Để hắn thỏa mãn tâm nguyện đi.

– Nhưng con bé đó không đơn giản. – Hắc Tử híp mắt lại – Linh khí trên người nó có chút tạp niệm, hơn nữa… có kẻ đang theo dõi bọn họ từ trong bóng tối.

Diệp Hư Không không nói gì, đôi mắt đen tuyền của hắn đột ngột lóe lên một đạo tử quang thần bí. Trong ý niệm của hắn, thế giới thực tại như sụp đổ, lộ ra những sợi chỉ nhân quả đan xen. Hắn thấy sợi chỉ của Tiền Đa Đa đang bốc cháy một màu đỏ rực của chân tình, nhưng sợi chỉ nối với Lâm Tuyết Nhi lại nhuốm một màu đen xám của sự dối trá và sát khí ẩn tàng.

Hắn thở dài, một tiếng thở dài mang theo uy áp của Thần Đế:
– Hư vô vĩnh hằng, nhân tâm là thứ khó nhìn thấu nhất. Cứ để hắn đi hết đoạn đường này. Nếu kẻ nào dám dùng chân tình của hắn làm quân cờ… ta sẽ khiến chúng biết thế nào là "nhất niệm hư vô".

Dưới phố, Tiền Đa Đa vừa chuẩn bị xong một buổi tiệc cầu hôn lãng mạn nhất. Hắn dùng chín vạn bông hoa linh chi xếp thành tên của hai người, thắp sáng cả một góc trời Vạn Bảo Thành bằng hàng ngàn viên hỏa linh châu tinh khiết.

Hắn đứng đó, tay cầm một chiếc nhẫn được đúc từ Vĩnh Hằng Kim tinh quý giá, mồ hôi ướt đẫm cả áo nhưng gương mặt lại tràn đầy hy vọng. Lâm Tuyết Nhi chậm rãi bước đến, ánh sáng hỏa châu soi chiếu gương mặt thanh tú của nàng, nhưng sao lúc này trông nàng lại lạnh lẽo đến lạ thường.

– Tuyết Nhi, muội đồng ý làm đạo lữ của ta chứ? Ta không còn là gã mập yếu đuối năm xưa nữa, ta có thể bảo vệ muội trước mọi bão tố…

Lâm Tuyết Nhi nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn gương mặt chất phác của Tiền Đa Đa. Đột nhiên, nàng bật cười. Tiếng cười không còn nét dịu dàng như mấy ngày trước, mà mang theo sự chua chát và cả khinh miệt.

– Đa Đa, huynh thật sự nghĩ một gã béo thô kệch, chỉ biết đến linh thạch như huynh lại xứng với tôi sao?

Tiền Đa Đa sững sờ:
– Tuyết Nhi… muội nói gì vậy?

Từ phía sau Lâm Tuyết Nhi, một nam tử trẻ tuổi, diện mạo khôi ngô, khoác trên mình trang phục của nội môn đệ tử Thiên Đạo Minh bước ra. Hắn ta thản nhiên vòng tay qua eo nàng, nhìn Tiền Đa Đa bằng ánh mắt của một kẻ bề trên nhìn một con kiến cỏ.

– Đa ca, đa tạ mười vạn linh thạch và số bảo dược của huynh nhé. – Hắn ta cười khẩy – Tuyết Nhi của ta vì muốn cứu mạng sư tôn ta – cũng chính là cha ta, nên mới phải đóng kịch với một con heo như huynh suốt mấy ngày qua. Huynh đúng là "Tụ Bảo Thể", không chỉ giỏi tìm bảo vật, mà còn là một kho chứa linh thạch di động rất hào phóng.

Lâm Tuyết Nhi dựa đầu vào vai nam tử kia, giọng nói lạnh lùng:
– Tiền Đa Đa, huynh nhìn lại mình đi. Tu vi tầm thường, thân hình dị hợm. Thế giới này mạnh được yếu thua, tình cảm năm xưa chẳng qua chỉ là trò đùa của trẻ con. Chỉ có linh thạch và quyền lực của Thiên Đạo Minh mới là thật. Hãy về soi gương lại mình đi, đồ mập!

Toàn thân Tiền Đa Đa cứng đờ. Chiếc nhẫn trên tay hắn rơi xuống, vang lên tiếng "leng keng" lạc lõng trên nền đá lạnh lẽo. Những bông hoa linh chi đang tỏa sáng rực rỡ bỗng chốc trở nên châm chọc vô cùng.

Hắn không giận dữ, không gào thét. Hắn chỉ thấy lòng mình trống rỗng, một sự trống rỗng sâu hoắm như vực thẳm hư vô. Hóa ra, chân tình mười năm, không bằng một tấm lệnh bài của Thiên Đạo Minh. Hóa ra, những ký ức mà hắn coi như mạng sống, đối với người ta chỉ là công cụ để đổi lấy một túi tiền.

Gã thiên tài Thiên Đạo Minh cười lớn, định dẫn Lâm Tuyết Nhi rời đi:
– Đi thôi, Tuyết Nhi. Để mặc con heo này ở đây tự thương hại mình.

Nhưng ngay khi bọn chúng vừa quay lưng, một luồng áp lực kinh thiên động địa đột ngột giáng xuống từ chín tầng mây.

Rầm!

Toàn bộ Vạn Bảo Thành như rung chuyển. Không gian xung quanh Lâm Tuyết Nhi và gã nam tử kia bị bóp nghẹt, biến thành một lồng giam vô hình. Đám đông xung quanh hoảng sợ tháo chạy, chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc.

Diệp Hư Không từ trên không trung chậm rãi hạ xuống. Từng bước chân hắn đặt lên hư không đều khiến không gian nứt vỡ ra những đường vân đen ngòm. Đôi mắt hắn không có lấy một chút cảm xúc, nhưng uy áp phát ra lại khiến ngay cả vị thành chủ Vạn Bảo Thành ở xa cũng phải quỳ sụp xuống.

– Ta từng nói, kẻ nào dùng hắn làm quân cờ, kẻ đó phải chết. – Giọng nói của Diệp Hư Không bình thản nhưng chứa đựng sức mạnh đồng hóa vạn vật.

Gã thiên tài Thiên Đạo Minh run cầm cập, cố gào lên:
– Ngươi… ngươi là ai? Ta là đệ tử Thiên Đạo Minh, phụ thân ta là Thần Vương…

– Thần Vương? – Diệp Hư Không nhướng mày, một ý niệm nhẹ nhàng lướt qua – Trong mắt ta, Thần hay Ma, cũng chỉ là một nắm tro tàn trong hư vô mà thôi.

Chưa kịp để đối phương phản ứng, Diệp Hư Không chỉ khẽ phất tay.

"Nhất Niệm – Đồng Hóa."

Không có tiếng nổ, không có máu chảy. Ngay trước mắt bao nhiêu người, gã thiên tài kia cùng với Lâm Tuyết Nhi bắt đầu tan rã. Cơ thể bọn chúng hóa thành những hạt cát li ti màu xám, rồi biến mất hoàn toàn vào không trung như thể chúng chưa từng tồn tại trên thế gian này. Ngay cả linh hồn, ngay cả ký ức về bọn chúng trong dòng chảy lịch sử cũng bị sức mạnh hư vô xóa sạch.

Chỉ còn lại Tiền Đa Đa đứng đó giữa đống đổ nát của buổi tiệc cầu hôn.

Diệp Hư Không bước đến bên cạnh, đặt tay lên bờ vai run rẩy của tên mập. Hắn không nói lời an ủi, vì hắn biết, vết thương lòng của kẻ chân tình chỉ có thời gian và sự lãnh đạm mới có thể hàn gắn.

– Đa Đa. – Diệp Hư Không gọi khẽ.

Tiền Đa Đa ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng đã không còn vẻ ngây ngô thường ngày. Hắn lượm chiếc nhẫn dưới đất lên, bóp nát nó thành bột phấn, rồi ném vào gió.

– Đại ca… – Hắn cười, nụ cười méo mó còn xấu hơn cả lúc khóc – Ta thật ngu ngốc đúng không? Một kẻ đi buôn cả thiên hạ như ta, cuối cùng lại để mình bị bán đứng một cách rẻ mạt như vậy.

Diệp Hư Không nhìn ra xa xăm, nơi chân trời bắt đầu hừng đông:
– Tu hành là một hành trình cô độc. Càng leo lên cao, thứ bên cạnh chúng ta càng ít đi. Đa Đa, lần này coi như là học phí để ngươi nhìn thấu hồng trần.

Tiền Đa Đa lau khô nước mắt, hắn đứng dậy, chỉnh lại bộ trường bào đắt tiền đã lấm lem bụi đất. Ánh mắt hắn dần trở nên sắc lạnh và sâu sắc, một sự chuyển biến về tâm tính mà ngay cả Tụ Bảo Thể cũng bắt đầu thăng hoa, tỏa ra một lớp hào quang hoàng kim nhàn nhạt.

– Học phí này hơi đắt… – Tiền Đa Đa thở dài, rồi đột nhiên ánh mắt hắn lại quay về vẻ tinh ranh thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự lạnh lùng tàn nhẫn – Nhưng từ nay về sau, Tiền Đa Đa ta sẽ chỉ nhìn tiền, không nhìn người. Đại ca, chúng ta đi thôi. Hư Vô Cung còn cần rất nhiều linh thạch để chuẩn bị cho cuộc chiến với Thiên Đạo Minh. Ta sẽ khiến bọn chúng phải dùng cả mạng sống để trả giá cho đống thảo dược của ta!

Hắc Tử nhảy lên vai Diệp Hư Không, nhìn bóng lưng to lớn của Tiền Đa Đa đang lầm lũi bước đi, nó khẽ thở dài:
– Thằng mập này… cuối cùng cũng trưởng thành rồi. Chỉ là cái giá này, quá cô đơn.

Dưới ánh bình minh nhàn nhạt của Vạn Bảo Thành, ba bóng người – một vị Thần Đế vạn cổ, một vị Thần thú kiêu ngạo và một kẻ thương nhân vừa đánh mất trái tim – lặng lẽ rời đi.

Chương truyện về một thiếu nữ thanh thuần năm xưa đã kết thúc, nhường chỗ cho một "Kim Tiền Ma Thần" sau này khiến cả cửu giới phải khiếp sợ. Trên con đường hướng tới đỉnh cao Thương Khung, họ biết rằng, hư vô không chỉ là sức mạnh, mà còn là bản chất của vạn sự tình duyên trên thế gian này.

Vạn vật khởi đầu từ hư vô, và tình cảm… có lẽ cũng nên kết thúc tại hư vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8