Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 186: Khám phá bí mật cuối cùng của Hư Vô Châu**
Trăng treo đỉnh sầu, ánh bạc loang lổ đổ xuống hiên lầu đổ nát của Vạn Bảo Thành. Sau khi bóng dáng Tiền Đa Đa khuất dần trong bóng tối, Diệp Hư Không vẫn ngồi đó, bất động như một pho tượng đá đã tồn tại qua hàng vạn năm kỷ hà.
Gió đêm rít qua những khe hở của gạch đá, mang theo mùi vị của cát bụi và cả sự tanh tao chưa kịp tan của những âm mưu vừa đổ vỡ. Diệp Hư Không nhắm mắt, nhưng trong tâm thức của hắn, mọi thứ lại rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được nhịp đập của trời đất, cảm nhận được hơi thở của vạn vật, và quan trọng hơn cả, hắn cảm nhận được một sự rung động dữ dội đến từ vị trí đan điền.
Hư Vô Châu – vật chí bảo đã theo hắn từ lúc trọng sinh, thứ mà kiếp trước hắn chỉ coi là một nguồn năng lượng vô tận để tu luyện Hư Vô Diệt Thế Quyết – lúc này đang phát ra những tiếng ngân nga trầm đục, như thể một vị viễn cổ đại thần đang thức tỉnh sau giấc ngủ dài vĩnh hằng.
"Ngươi cũng cảm nhận được rồi sao?" Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm.
Hắc Tử vốn đang cuộn tròn bên cạnh bỗng giật mình chồm dậy. Đôi mắt nó vốn luôn mang vẻ lười biếng và khinh khỉnh, nay lại ánh lên sự sợ hãi cùng cực. Nó nhìn chằm chằm vào lồng ngực Diệp Hư Không, lông tơ dựng đứng:
– Đại ca… cái hạt châu kia… nó đang "thở". Nó không phải là một món pháp bảo bình thường, nó đang hô hấp cùng với nhịp của vũ trụ này!
Diệp Hư Không không trả lời. Hắn phất tay một cái, một tầng kết giới vô hình từ hư không phủ xuống, cách tuyệt hoàn toàn gian phòng với thế giới bên ngoài. Ngay sau đó, hắn thả lỏng tâm thần, để mặc cho ý niệm của mình bị lực lượng của Hư Vô Châu cuốn đi.
…
Trong thoáng chốc, cảm giác về thân thể hoàn toàn biến mất.
Diệp Hư Không thấy mình đang đứng giữa một vùng không gian đen tối vô biên vô tận. Ở đây không có phương hướng, không có thời gian, không có âm thanh. Đó là một sự im lặng tuyệt đối, đến mức có thể khiến một vị Thần Vương phát điên trong vòng vài hơi thở. Thế nhưng, Diệp Hư Không vẫn thản nhiên. Với hắn, bóng tối là nhà, hư vô là nguồn cội.
Đột nhiên, từ phía xa xăm của bóng tối, một đốm sáng nhỏ như hạt bụi bùng lên.
Đốm sáng ấy không đứng yên, nó bắt đầu giãn nở, xoay tròn theo một quỹ đạo huyền bí. Diệp Hư Không nheo mắt lại. Hắn kinh ngạc nhận ra, trong mỗi vòng xoay của đốm sáng đó, hàng triệu tinh hà được sinh ra, và cũng hàng triệu thế giới bị hủy diệt. Đó là quá trình hình thành vũ trụ thu nhỏ ngay trước mắt hắn.
"Cái này không phải là quá khứ, cũng không phải tương lai…" Diệp Hư Không thốt lên, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "Đây là… Khởi Nguyên."
Một tiếng cười vang lên. Tiếng cười ấy không giống như giọng của con người, nó nghe như tiếng gió lướt qua kẽ đá, tiếng sóng vỗ vào bờ cát, tiếng của sấm sét nổ tung trên chín tầng trời. Nó là sự tổng hợp của mọi âm thanh trên đời.
Giữa biển sao đang xoay chuyển, một hình bóng dần hiện ra. Đó là một thực thể không có gương mặt cố định, nó biến đổi liên tục: khi thì là một lão giả thông thái, khi là một hài đồng ngây thơ, khi lại là một con mãnh thú hung tợn. Thực thể đó ngồi trên một ngai vàng kết tinh từ những tia sáng đầu tiên của vũ trụ.
– Hư Vô Thần Đế, ngươi đến muộn hơn ta tưởng. – Thực thể kia lên tiếng.
Diệp Hư Không chắp tay sau lưng, tà áo tung bay dù nơi đây không có gió. Ánh mắt hắn sắc lẹm như kiếm phong:
– Ngươi là ai? Là khí linh của Hư Vô Châu? Hay là một tàn hồn của vị đại năng nào đó còn sót lại từ thời Thái Sơ?
Thực thể kia lắc đầu, bàn tay hư ảo khẽ vẫy. Lập tức, cả biển tinh hà kia thu nhỏ lại, nằm gọn trong lòng bàn tay nó như một món đồ chơi:
– Ta không phải khí linh, cũng chẳng phải tàn hồn. Ngươi gọi Hư Vô Châu là chí bảo, nhưng ngươi có từng tự hỏi, vì sao nó lại mang tên là Hư Vô không?
Diệp Hư Không nhíu mày:
– Vì nó có khả năng đồng hóa vạn vật trở về trạng thái nguyên thủy nhất, biến thực tại thành hư vô.
– Sai. – Thực thể kia đứng dậy, mỗi bước chân nó đi qua đều khiến quy tắc của trời đất sụp đổ – Nó được gọi là Hư Vô, bởi vì toàn bộ vũ trụ mà ngươi đang đứng, toàn bộ Tam Thiên Đại Thế Giới, toàn bộ Cửu Tiêu Thiên Ngoại và cả bản thân ngươi… tất cả đều là Hư Vô.
Đồng tử của Diệp Hư Không co rụt lại. Một người đã từng đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới, trải qua trăm ngàn trận chiến sinh tử như hắn, vốn dĩ tâm trí đã cứng như kim cương, không gì lay chuyển nổi. Vậy mà lúc này, hắn cảm thấy một sự rùng mình lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Thực thể đó bước đến gần Diệp Hư Không, đôi mắt nó (nếu có thể gọi đó là mắt) nhìn xuyên thấu vào linh hồn hắn:
– Vũ trụ này, không phải sinh ra từ năng lượng, cũng không sinh ra từ vật chất. Nó sinh ra từ một **Ý Niệm**.
Nó khẽ chạm tay vào trán Diệp Hư Không. Một luồng kiến thức khổng lồ nổ tung trong đại não hắn.
Diệp Hư Không nhìn thấy. Hắn nhìn thấy trong hư không tĩnh mịch vĩnh hằng trước khi có vạn vật, có một Đấng Sáng Thế vô hình cảm thấy cô đơn. Và vì sự cô đơn ấy, Đấng Sáng Thế đã khởi lên một "Ý Nghĩ".
Ý nghĩ đó là: "Phải có ánh sáng". Thế là mặt trời ra đời.
Ý nghĩ đó là: "Phải có sự sinh sôi". Thế là vạn vật nảy nở.
Ý nghĩ đó là: "Phải có sự đấu tranh". Thế là thiên đạo và quy tắc được thiết lập.
Hư Vô Châu không phải là một hạt châu. Nó là **Ý Niệm Cuối Cùng** của Đấng Sáng Thế trước khi ngài biến mất. Đó là ý niệm về sự kết thúc, về sự thanh lọc để bắt đầu một vòng lặp mới.
– Nói cách khác, – Thực thể kia thì thầm vào tai Diệp Hư Không – Hư Vô Châu là chiếc chìa khóa để "xóa bỏ" Ý Niệm Sáng Thế. Nếu ngươi có thể hoàn toàn nắm giữ nó, ngươi không chỉ là Thần Đế của một thời đại. Ngươi chính là kẻ cầm bút viết lại định mệnh của cả vũ trụ.
Diệp Hư Không lùi lại một bước, hơi thở của hắn dồn dập. Toàn thân hắn run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phấn khích cuồng nhiệt chưa từng có.
Kiếp trước, hắn đã đạt đến đỉnh cao Thần Đế, hắn tưởng rằng mình đã thấu hiểu toàn bộ thế gian. Hắn cho rằng việc bị đồ đệ và hồng nhan phản bội là điều đau đớn nhất. Nhưng giờ đây hắn nhận ra, tất cả những ân oán tình thù đó, tất cả những hào quang rực rỡ của Tiên Đế, Thần Đế kia, chẳng qua chỉ là một vài nét vẽ vụng về trong một bức tranh khổng lồ do Ý Niệm kia tạo ra.
Cổ Thiên Thánh là ai? Chỉ là một hạt bụi trong ý niệm.
Dao Trì Thánh Địa là gì? Chỉ là một thoáng phù vân trong ý niệm.
Ngay cả cái gọi là Thiên Đạo đang ăn mòn chúng sinh, cũng chỉ là một đoạn "mã nguồn" lỗi thời của đấng sáng thế.
– Nếu tất cả chỉ là ý niệm… vậy ta là ai? – Diệp Hư Không gằn giọng hỏi.
Thực thể kia cười nhạt:
– Ngươi là kẻ duy nhất đã thoát ra khỏi "bản vẽ" đó khi linh hồn ngươi dung hợp với Hư Vô Châu lúc chết đi. Hiện tại, ngươi là một Ý Niệm Tự Do. Một ý niệm không thuộc về bất kỳ quy tắc nào.
Diệp Hư Không nhìn xuống bàn tay mình. Hắn bắt đầu thấy những luồng khí đen tuyền của Hư Vô Lực cuộn trào, nhưng lần này chúng không còn là năng lượng hỗn loạn nữa. Chúng mềm mại, tuân phục như một phần máu thịt của hắn.
Hắn hiểu rồi. Tại sao kiếp này hắn tu luyện lại nhanh đến mức kinh hoàng như vậy. Tại sao hắn có thể hóa giải mọi công pháp của kẻ thù. Bởi vì hắn đang dùng "Thực tại" để đấu với "Ảo ảnh". Hắn là kẻ nắm giữ chân lý, còn những kẻ ngoài kia đang mải mê đuổi theo những quy tắc giả tạo do ý niệm vẽ ra.
– Nhất Niệm Diệt Thương Khung… – Diệp Hư Không chậm rãi đưa tay ra phía trước, khẽ bóp chặt.
Trong nháy mắt, vùng không gian ảo giác bên trong Hư Vô Châu sụp đổ. Những tinh hà nổ tung, những vì sao vỡ vụn, thực thể không mặt kia cũng tan biến vào bóng tối với một nụ cười hài lòng.
Diệp Hư Không mở bừng mắt.
Bên ngoài, gió vẫn thổi, nhưng bầu không khí xung quanh hắn đã thay đổi hoàn toàn. Một vòng xoáy đen tuyền từ đan điền hắn lan rộng ra, bao phủ lấy toàn bộ tòa lầu, rồi mở rộng ra vạn trượng. Tất cả những quy tắc linh khí xung quanh đều bị đóng băng.
Hắc Tử run cầm cập, nó cảm thấy một áp lực nặng nề đến mức linh hồn nó muốn tan rã. Nó nhìn thấy trên trán Diệp Hư Không xuất hiện một ký tự cổ quái màu đen, tỏa ra hơi thở của sự diệt vong vĩnh hằng.
– Đại… đại ca? – Nó run rẩy gọi.
Diệp Hư Không từ từ đứng dậy. Ánh mắt hắn lúc này đã không còn vẻ thâm trầm của một lão quái vật sống lại, mà là một sự trống rỗng sâu thẳm đến mức khiến người ta nghẹt thở. Nếu nhìn sâu vào đôi mắt ấy, người ta sẽ thấy sự sụp đổ của các thời đại.
Hắn khẽ bước một bước về phía ban công, nhìn xuống thành phố Vạn Bảo đang chìm trong giấc ngủ. Ở phía xa kia, những cường giả của Thiên Đạo Minh có lẽ vẫn đang hống hách, những vị Thần Đế trên Thượng Giới có lẽ vẫn đang coi thường chúng sinh.
Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, một nụ cười mang theo sự khinh bạc đối với cả thế gian:
– Cổ Thiên Thánh, ngươi muốn cai trị Thương Khung này sao? Vậy để ta cho ngươi biết, Thương Khung mà ngươi tôn thờ, đối với ta… chỉ cần một ý niệm là đủ để xóa sổ.
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong tâm thức của toàn bộ sinh linh trong Vạn Bảo Thành, dù họ không hề nghe thấy âm thanh thật sự. Một đạo sóng xung kích vô hình từ người Diệp Hư Không quét qua, trực tiếp xóa sạch mọi dơ bẩn, mọi tạp niệm trong không gian bán kính trăm dặm.
Hư Vô Châu hoàn toàn trầm mặc, nhưng lúc này nó đã nằm gọn dưới sự kiểm soát tuyệt đối của hắn.
Diệp Hư Không đưa tay vào khoảng không, rút ra một chuôi kiếm đen tuyền không có lưỡi. Hư Vô Kiếm. Lần này, thanh kiếm không còn mờ ảo nữa, nó ngưng thực đến mức có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương từ khởi nguyên vũ trụ tỏa ra.
– Đã đến lúc thu hồi lại những gì thuộc về ta. – Diệp Hư Không quay sang Hắc Tử – Đi gọi mập mạp lại đây. Hành trình của chúng ta, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Hắc Tử ngây người một lúc, rồi nó đột nhiên nhận thấy một điều kỳ lạ. Tuy Diệp Hư Không vẫn là vị đại ca lạnh lùng ấy, nhưng dường như trên người hắn đã không còn một chút "linh khí" nào nữa. Thay vào đó là một loại khí chất hư ảo, khiến hắn đứng ngay trước mắt nhưng lại như đang ở cách xa muôn trùng mây nước, như thể hắn không còn thuộc về thế giới này.
"Hóa ra… đây mới là Hư Vô." Hắc Tử thầm nghĩ, trong lòng trào dâng một sự kính sợ vô bờ bến.
Bí mật cuối cùng của Hư Vô Châu đã được giải mã. Nó không phải là một món quà, cũng không phải là một lời nguyền. Nó là một cơ hội – cơ hội để một sinh linh nhỏ bé vượt qua cả đấng sáng thế, để từ một quân cờ trên bàn cờ ý niệm, trở thành người lật đổ toàn bộ ván cờ.
Dưới màn đêm tĩnh lặng, bóng lưng của Diệp Hư Không cao ngạo và cô độc, sừng sững giữa đất trời. Một kỷ nguyên mới đã được định đoạt từ cái khoảnh khắc hắn chạm tay vào chân lý. Thương Khung rộng lớn kia, sớm muộn gì cũng sẽ phải rung chuyển dưới bước chân của vị Thần Đế trở về từ cõi chết này.
Vạn vật là hư vô, duy nhất chỉ có ý chí của hắn là chân thật.
Và ý chí ấy, sẽ khiến cả vũ trụ phải quy phục.