Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 189: Xây dựng học viện Hư Vô**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:36:28 | Lượt xem: 8

CHƯƠNG 189: XÂY DỰNG HỌC VIỆN HƯ VÔ

Gió rít gào qua những vách đá dựng đứng của Thiên Uyên Cốc, mang theo hơi thở lạnh lẽo và mục nát của một vùng đất đã bị lãng quên từ thời Thái cổ. Tại Trung Giới này, Thiên Uyên Cốc vốn bị coi là tử địa, nơi mà linh khí hỗn loạn đến mức không một tu sĩ nào có thể tọa thiền, nơi mà quy tắc thiên đạo dường như mỏng manh và méo mó hơn bất cứ đâu.

Nhưng chính tại nơi này, Diệp Hư Không đang đứng đó, tay chắp sau lưng, tà áo đen lộng gió như hòa làm một với bóng tối của thung lũng. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu những tàn tích của một thời đại huy hoàng đã lùi xa.

“Vị trí này, rất tốt.” Hắn khẽ thốt lên, thanh âm trầm thấp nhưng lại truyền xuyên qua những cơn gió dữ, khiến vạn vật quanh đó đột nhiên im bặt.

Đứng sau hắn, Mập mạp Tiền Đa Đa đang thở hổn hển, tay lau mồ hôi trên trán, gương mặt béo tròn tràn đầy sự nghi hoặc: “Đại ca, huynh không nói đùa đấy chứ? Nơi này chó ăn đá gà ăn sỏi, linh khí thì bạo loạn như lũ quét. Xây dựng học viện ở đây, không phải là để dạy người ta cách tự sát đấy chứ?”

Hắc Tử, con chó đen nhỏ lúc này đang nằm lười biếng trên vai Diệp Hư Không, bỗng hé mở một con mắt, nhìn Tiền Đa Đa bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Nó “gâu” nhẹ một tiếng, ý tứ rõ ràng: *“Đúng là hạng người phàm phu tục tử, không nhìn ra bảo địa.”*

Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Diệp Hư Không. Nàng mặc bộ y phục màu trắng thanh khiết, khí chất băng thanh ngọc khiết đối lập hoàn toàn với sự hoang tàn xung quanh. Nàng nhắm mắt, cảm nhận một lúc rồi kinh ngạc thốt lên: “Nơi này… không phải linh khí bạo loạn, mà là do quy tắc Thiên đạo ở đây đã sụp đổ. Đây là một lỗ hổng tự nhiên kết nối trực tiếp với Biển Hư Vô!”

Diệp Hư Không khẽ gật đầu, khóe môi hiện lên một tia cười nhạt: “Phải. Thiên đạo của Cửu Tiêu hiện nay đã quá già cỗi và đầy rẫy sự mục nát. Nó dùng Linh căn để xiềng xích chúng sinh, biến tu sĩ thành những ‘đóa hoa’ được chăm bón để chờ ngày hái quả. Muốn chân chính bước lên đỉnh phong, trước hết phải đập tan cái xiềng xích Linh căn ấy đi.”

Nói đoạn, Diệp Hư Không bước về phía trước một bước.

Hắn giơ bàn tay phải lên, những ngón tay thon dài khẽ lướt nhẹ trong không khí như thể đang gảy một dây đàn vô hình.

“Hư Vô Sáng Thế, Vô Trung Sinh Hữu!”

Một tiếng ầm vang dội phát ra từ tận sâu trong lòng đất. Toàn bộ Thiên Uyên Cốc rung chuyển dữ dội. Nhưng sự rung chuyển này không phải là phá hủy, mà là tái tạo. Dưới ánh mắt kinh hoàng của Tiền Đa Đa, những dòng năng lượng đen tuyền từ hư không tuôn trào ra, chúng không hề phá phách mà lại bắt đầu bện chặt vào nhau, tạo thành những bộ khung kiến trúc khổng lồ.

Chỉ trong vài hơi thở, từ những vách đá trơ trụi, một dãy lầu các nguy nga, cổ kính bắt đầu hiện hình. Những ngôi nhà này không được làm từ gạch đá hay linh gỗ, mà chúng được cấu thành từ năng lượng Hư Vô thuần khiết nhất. Màu đen sẫm chủ đạo phối hợp với những đường vân bạc lấp lánh như tinh tú trên bầu trời đêm. Một tòa đại điện uy nghiêm tọa lạc ngay trung tâm thung lũng, trên tấm biển lớn hiện ra bốn chữ rồng bay phượng múa, tỏa ra uy áp kinh hồn: **HỌC VIỆN HƯ VÔ**.

“Cái này… cái này là thần tích!” Tiền Đa Đa lắp bắp, đôi mắt trợn ngược. Hắn là thiếu gia của thương hội lớn, đã thấy qua không biết bao nhiêu công trình xa hoa, nhưng việc kiến tạo cả một tông môn chỉ bằng một ý niệm như thế này, quả thực nằm ngoài trí tưởng tượng của hắn.

“Mập mạp, chuyện xây dựng đã xong. Việc của ngươi bắt đầu từ đây.” Diệp Hư Không quay đầu lại, ánh mắt mang theo vẻ nghiêm nghị. “Ta cần ngươi dùng tài lực và mạng lưới của mình, thu nạp những đứa trẻ mồ côi, những người bị gia tộc ruồng bỏ, và đặc biệt là những người bị coi là phế vật không có Linh căn hoặc Linh căn tàn phế. Trong vòng một tháng, ta muốn nhìn thấy ít nhất một ngàn học viên tại đây.”

Tiền Đa Đa lập tức lấy lại vẻ nhanh nhẹn của một doanh nhân, hắn vỗ ngực cái bộp: “Đại ca yên tâm! Chỉ cần có tiền, à không, chỉ cần đại ca ra lệnh, tiểu đệ dù có phải xuống hoàng tuyền cũng sẽ kéo người về đây cho huynh. Nhưng mà… không có linh căn thì tu luyện kiểu gì? Chẳng lẽ huynh định truyền thụ công pháp đỉnh cấp của huynh cho tất cả bọn họ sao?”

Diệp Hư Không nhìn vào cõi hư vô xa xăm, giọng nói mang theo một ý chí nghịch thiên: “Hư Vô Diệt Thế Quyết bọn họ không luyện được, nhưng ta sẽ dựa trên tinh hoa của nó để sáng tạo ra ‘Hư Vô Dẫn Thể Thuật’. Thiên đạo cho rằng không có Linh căn là không thể thông thiên? Ta sẽ chứng minh cho cả vạn giới thấy, bản thể con người vốn dĩ là một vũ trụ thu nhỏ, chỉ cần khai phá được nó, chính là cường giả mạnh nhất.”

Một tháng sau.

Thiên Uyên Cốc lúc này đã không còn tĩnh mịch. Dưới sự đạo diễn của Tiền Đa Đa, một đoàn người khổng lồ đã kéo đến đây. Đó là một cảnh tượng đau lòng nhưng cũng đầy hy vọng. Những đứa trẻ áo quần rách rưới, những thiếu niên mang theo khuôn mặt đầy vết sẹo của sự khinh miệt, tất cả bọn họ đều có một điểm chung: họ là rác rưởi trong mắt các tông môn truyền thống.

Trên quảng trường rộng lớn của học viện, hàng ngàn cặp mắt lo sợ và hoài nghi đang nhìn chằm chằm vào vị thanh niên áo đen đứng trên đài cao.

Diệp Hư Không đứng đó, không hề tỏa ra chút uy áp nào, nhưng sự tĩnh lặng của hắn lại khiến cả quảng trường im phăng phắc. Hắc Tử ngồi bên cạnh, tư thái ngạo nghễ như một vị thần thú bảo hộ. Lạc Thần Hi đứng phía sau, như một đóa sen trắng thanh cao, thầm quan sát người đàn ông của mình.

“Ta biết các ngươi đang nghĩ gì.” Giọng Diệp Hư Không vang lên, thanh thoát nhưng truyền thấu vào tâm linh từng người. “Thế giới nói các ngươi là phế vật. Phụ mẫu ruồng bỏ các ngươi, tông môn xua đuổi các ngươi. Các ngươi sinh ra không có Linh căn, coi như đã bị Thiên đạo định sẵn kiếp phàm nhân hèn mọn, đúng chứ?”

Dưới đài, một thiếu niên gầy gò, mắt đỏ hoe lên tiếng: “Thưa viện trưởng, chẳng lẽ… người không có Linh căn thực sự có thể tu luyện sao? Lão sư ở học đường thành phố nói rằng, kẻ không có Linh căn giống như một chiếc bình thủng, vĩnh viễn không giữ được linh khí.”

Diệp Hư Không khẽ cười, một nụ cười đầy sự giễu cợt đối với trật tự thế giới này.

“Chiếc bình thủng? Vậy tại sao phải chứa linh khí?”

Hắn phất tay, một luồng hắc khí nhàn nhạt bao phủ lấy toàn bộ quảng trường. “Hôm nay, ta sẽ dạy các ngươi bài học đầu tiên: Phá sau đó lập. Linh căn là một bộ phận của cơ thể do Thiên đạo ban tặng, nhưng nó cũng chính là một cái nút thắt. Nó giới hạn các ngươi chỉ được đi theo con đường mà Thiên đạo đã vạch sẵn. Còn Hư Vô, là sự tự do tuyệt đối.”

“Nhắm mắt lại! Cảm nhận nhịp đập của chính trái tim mình, cảm nhận sự trống rỗng giữa các kẽ hở của tế bào. Đừng tìm kiếm linh khí từ bên ngoài, hãy tìm kiếm sự diệt vong và tái sinh bên trong chính mình!”

Thanh âm của Diệp Hư Không mang theo một loại ma lực kỳ dị, trực tiếp truyền thụ vào ý thức của từng đứa trẻ bản đồ kinh mạch hoàn toàn mới – thứ kinh mạch không cần Linh căn để vận chuyển, mà dùng chính sức mạnh ý chí để câu động lực lượng Hư Vô.

Nửa canh giờ trôi qua.

Đột nhiên, một luồng ánh sáng nhạt bùng lên từ phía dưới quảng trường. Thiếu niên gầy gò lúc nãy, người từng bị coi là phế vật hoàn toàn, đột nhiên hét lớn một tiếng. Toàn thân cậu ta bắt đầu rung động, một tầng hắc khí từ trong lỗ chân lông bốc lên, bao quanh cậu như một cái kén.

“Ầm!”

Tiếng xương cốt va chạm rền vang. Tu vi của thiếu niên vốn là con số không, đột nhiên nhảy vọt: Luyện Thể tầng một… tầng hai… tầng ba… cho đến khi dừng lại ở đỉnh phong Luyện Thể chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi.

Không chỉ một người, mà hàng loạt những tiếng nổ nhỏ liên tiếp vang lên khắp quảng trường. Cảnh tượng hàng ngàn người đồng loạt thăng cấp mà không cần bất cứ một viên linh đan hay viên linh thạch nào, khiến Tiền Đa Đa đứng bên cạnh trợn mắt hốc mồm, thiếu chút nữa thì cắn vào lưỡi.

“Cái này… cái này nếu truyền ra ngoài, toàn bộ giới tu chân sẽ điên mất!” Mập mạp lẩm bẩm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Diệp Hư Không ánh mắt thản nhiên. Hắn biết, mình vừa ném một hòn đá cực lớn vào cái hồ nước đang yên ả của Cửu Tiêu. Thiên đạo Minh, Cổ Thiên Thánh… những kẻ đó sẽ sớm nhận ra sự đe dọa này.

Đúng lúc đó, từ xa xăm trên bầu trời Thiên Uyên Cốc, ba luồng hào quang rực rỡ xé toác mây mù lao tới. Đó là ba vị trưởng lão của Huyền Thiết Tông – một thế lực nhị lưu cai quản vùng phụ cận này.

“Kẻ nào dám ở đây mê hoặc chúng sinh, truyền bá tà thuật?” Thanh âm vang dội như sấm nổ, mang theo uy áp của tu vi Hóa Thần Cảnh, khiến hàng ngàn học viên dưới đài run rẩy, một vài đứa trẻ sắc mặt trắng bệch.

Ba lão giả đứng trên không trung, nhìn xuống học viện với vẻ mặt kiêu ngạo và đầy tức giận. Một người trong đó, lão giả áo xám, chỉ tay xuống Diệp Hư Không, quát lớn: “Tiểu tử, ngươi tự ý khai tông lập phái tại địa giới của Huyền Thiết Tông chúng ta mà không xin phép, lại còn dạy đám phế vật này cách dùng ma khí để cường hóa bản thân. Ngươi có biết mình đang phạm vào đại tội nghịch thiên không?”

Diệp Hư Không ngước mắt lên, ánh mắt bình thản đến mức lạnh lùng. Hắn khẽ thở dài: “Nghịch thiên? Thiên mà các ngươi tôn thờ, đối với ta mà nói, vốn chỉ là một trò đùa.”

“Lá gan không nhỏ!” Một trưởng lão khác nạt nộ, vung tay tạo ra một bàn tay linh khí khổng lồ định chộp xuống đại điện. “Để xem học viện tà đạo của ngươi chịu được mấy chiêu của lão phu!”

Diệp Hư Không không cử động, hắn thậm chí còn chẳng buồn rút ra Hư Vô Kiếm.

“Nhất niệm… Tiêu tán.”

Hắn chỉ nói thầm.

Nhưng khoảnh khắc ấy, không gian quanh ba vị trưởng lão Hóa Thần bỗng nhiên bị bóp nghẹt. Bàn tay linh khí khổng lồ kia chưa kịp hạ xuống đã bị tan biến vào hư không như một làn khói trước gió. Chưa dừng lại ở đó, cả ba vị trưởng lão bỗng thấy rợn tóc gáy khi nhận ra linh lực trong đan điền mình đang bốc hơi một cách kinh hoàng.

Mọi quy tắc thiên đạo bảo hộ họ, mọi sự liên kết với linh khí đất trời bỗng nhiên bị cắt đứt hoàn toàn. Họ giống như những con chim bị tước mất đôi cánh giữa trời cao.

“A! Chuyện gì thế này? Tu vi của ta… tu vi của ta đâu?”

“Không! Đừng giết ta!”

Ba vị trưởng lão gào thét trong tuyệt vọng khi cơ thể họ bắt đầu mờ nhạt dần, không phải vì họ bị nghiền nát, mà vì khái niệm về sự tồn tại của họ đang bị năng lượng Hư Vô xóa sạch khỏi hiện thực này.

Diệp Hư Không phất tay một cái nhẹ tênh, như thể phủi đi một chút bụi trên vai. Ba bóng người lập tức biến mất hoàn toàn, không để lại lấy một hạt cát hay một giọt máu. Một sự xóa sổ sạch sẽ, đến mức cảm giác như họ chưa từng xuất hiện trên đời này.

Cả quảng trường câm lặng. Các học viên trẻ tuổi nhìn vị viện trưởng của mình với một sự sùng bái gần như điên cuồng. Họ vừa tận mắt chứng kiến sự khác biệt giữa cường giả Linh căn và cường giả Hư Vô. Một bên dựa vào trời đất, một bên làm chủ chính quy tắc.

Diệp Hư Không nhìn xuống đám trẻ, giọng nói vang vọng khắp thung lũng:

“Học viện Hư Vô không cần quy tắc của kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu của thiên hạ này. Ở đây, các ngươi là đồng môn, là anh em. Kẻ thù của các ngươi không phải là những kẻ bên cạnh, mà là cái bầu trời đang đè trên đầu các ngươi. Ta sẽ cho các ngươi sức mạnh, nhưng chính các ngươi phải là người tự cầm kiếm để giành lấy tự do cho chính mình!”

“Chúng em tuân mệnh Viện trưởng! Nguyện theo Viện trưởng chiến đấu đến cùng!”

Hàng ngàn tiếng hô vang vọng dội lại từ vách núi Thiên Uyên Cốc, tạo thành một luồng khí thế hào hùng, dũng mãnh đâm thẳng lên trời xanh, dường như muốn xé toác cả màng sương mù dày đặc bao phủ nơi này suốt vạn năm qua.

Lạc Thần Hi đứng nhìn Diệp Hư Không, trong mắt nàng thoáng hiện lên một tia cảm động và ngưỡng mộ. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, vận mệnh của Trung Giới và cả Thượng Giới đã hoàn toàn rẽ sang một hướng khác. Người đàn ông này đang thực hiện một cuộc cách mạng vĩ đại nhất trong lịch sử tu hành: Biến những kẻ không có gì thành những kẻ nắm giữ tất cả.

Tối hôm đó, dưới ánh trăng bạc nhuộm sáng Thiên Uyên Cốc, Diệp Hư Không một mình đứng trên sân thượng của đại điện. Hắc Tử nằm dưới chân hắn, khẽ gầm gừ một cách khoan khoái.

Hắn mở lòng bàn tay, Hư Vô Châu hiện ra, xoay tròn tỏa ra thứ ánh sáng đen mờ ảo.

“Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng thiên đạo để cai trị, dùng linh căn để nuôi nhốt. Vậy thì ta sẽ dùng vạn dân vô căn này để lật đổ ngai vàng của ngươi.”

Một cơn gió mạnh thổi qua, mái tóc đen của hắn bay ngược ra sau. Phía chân trời xa tắp, những ngôi sao dường như đang run rẩy dưới sự hiện diện của một vị đế vương mới đang âm thầm tích lũy sức mạnh.

Học viện Hư Vô không chỉ là một trường học. Nó là một mồi lửa. Và sớm muộn gì, mồi lửa này sẽ thiêu rụi cả một Thương Khung mục nát để từ đống tro tàn, một trật tự mới mang tên Hư Vô sẽ chính thức khởi đầu.

Màn đêm trôi qua, báo hiệu một kỷ nguyên mới bắt đầu trong tiếng hô hấp nhịp nhàng của những kẻ vừa tìm thấy linh hồn bị lãng quên của mình. Diệp Hư Không khép mắt, thần niệm xuyên thấu vạn dặm, bắt đầu gieo rắc những hạt giống hư vô tiếp theo vào lòng vạn giới.

Hết chương 189.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8