Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 191: Một cuộc nổi loạn nhỏ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:37:54 | Lượt xem: 5

Chương 191: Một cuộc nổi loạn nhỏ

Gió ở Thiên Uyên Cốc chưa bao giờ ngừng thổi. Những luồng gió mang theo hàn ý thấu xương từ dưới vực thẳm phun ngược lên, rít gào qua những vách đá tai mèo dựng đứng, tạo thành âm thanh tựa như tiếng vạn quỷ than khóc. Tại nơi được coi là “tử địa” của Hạ Giới này, một trật tự mới đang được hình thành, nhưng nó không bắt đầu bằng hoa hồng hay những lời tung hô, mà bắt đầu bằng máu, mồ hôi và cả sự hoài nghi tột độ.

Trên quảng trường rộng lớn được đục đẽo sơ sài từ một mảng đá nguyên khối, ba nghìn thiếu niên đang ngồi xếp bằng. Gương mặt ai nấy đều tái nhợt vì lạnh, nhưng đôi mắt lại cháy rực lên một khát vọng đổi đời. Họ là những kẻ bị gia tộc ruồng bỏ, những phế vật có linh căn vỡ nát, hoặc là những nô lệ được Diệp Hư Không cứu ra từ những đấu trường đẫm máu.

Ở đây, họ không tu luyện linh khí. Thứ họ đang cố gắng cảm nhận là Hư Vô Lực – loại năng lượng khởi nguyên còn cổ xưa hơn cả trời đất.

“Này, các ngươi có thấy cơ thể mình đang tan biến đi không?”

Một tiếng thì thầm vang lên ở hàng ghế phía sau, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của buổi công phu sáng. Người vừa lên tiếng là Lâm Khải, một thiếu niên từng là thiên tài của Lâm gia tại Bắc Thành, trước khi bị kẻ thù ám hại phá nát đan điền. Hắn vốn có thiên tư cực cao, lòng kiêu hãnh ăn sâu vào tận xương tủy. Dù đi theo Diệp Hư Không, nhưng sâu trong thâm tâm, Lâm Khải luôn có một sự kháng cự vô hình với phương pháp tu luyện quái dị này.

“Lâm Khải, im lặng đi! Nếu để Hắc tiền bối nghe thấy, ngươi sẽ mất một tầng da đấy!” – Một thiếu niên bên cạnh run rẩy nhắc nhở, ánh mắt sợ hãi liếc nhìn về phía bục cao.

Ở đó, một con chó đen nhỏ thùi lùi đang nằm vắt vẻo trên một hòn đá lớn, hai chân trước gác lên nhau, mồm ngậm một cọng cỏ khô, đôi mắt lim dim trông cực kỳ hưởng thụ. Thế nhưng, không ai ở Thiên Uyên Cốc dám coi thường “con chó” này. Chỉ ba ngày trước, một con Yêu Lang cấp 4 đi lạc vào cốc đã bị nó tát một phát nát đầu, linh hồn bị nuốt chửng ngay tại chỗ.

Lâm Khải hừ lạnh một tiếng, giọng nói không những không nhỏ đi mà còn lộ ra vẻ bất mãn:
“Ta đã ở đây mười ngày rồi! Thứ công pháp ‘Hư Vô’ này không hề làm ta mạnh lên, trái lại nó đang nuốt chửng chút sinh mệnh lực còn sót lại của ta. Đan điền vốn dĩ còn cảm nhận được một chút hơi ấm, giờ đây hoàn toàn lạnh ngắt, trống rỗng. Các ngươi không thấy sao? Diệp Hư Không kia… hắn đang dùng chúng ta làm vật thí nghiệm! Hắn muốn chúng ta trở thành những cái xác không hồn để nuôi dưỡng tà thuật của hắn!”

Lời nói của Lâm Khải như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Trong ba nghìn học viên kia, không ít người đang trải qua cảm giác tương tự. Tu luyện Hư Vô không mang lại cảm giác sung mãn của linh khí tràn đầy kinh mạch, mà mang lại một sự hư thoát, cô độc và trống rỗng đến cùng cực.

“Đúng vậy! Ta cũng cảm thấy vậy!”
“Chúng ta đến đây để báo thù, không phải để tự sát!”
“Lâm sư huynh nói đúng, linh căn vỡ nát còn có thuốc chữa, nhưng nếu linh hồn biến thành hư vô thì chúng ta sẽ mãi mãi không được đầu thai!”

Sự xầm xì bắt đầu lan rộng như sóng triều. Hàng trăm thiếu niên bắt đầu đứng dậy, rời khỏi tư thế thiền định. Sự nghi ngờ giống như một thứ độc dược, một khi đã phát tác thì rất khó kiểm soát.

Tiền Đa Đa đang đứng bên cạnh một chồng hòm xiểng đựng linh thạch và thảo dược gần đó, thấy tình hình không ổn, vội vã chạy lại, mồ hôi nhễ nhại trên cái cổ mập mạp:
“Ấy ấy, các vị tiểu tổ tông của tôi ơi! Bình tĩnh, bình tĩnh một chút! Đại ca của ta làm việc gì cũng có lý do cả. Thứ Hư Vô lực này là hàng cao cấp, là tuyệt học trấn phái, các ngươi tu luyện chưa tới nơi tới chốn nên mới thấy khó chịu thôi. Nghe lời mập mạp này đi, ngồi xuống, ta sẽ cấp thêm cho mỗi người hai viên tụ khí đan…”

“Tránh ra, tên gian thương!” Lâm Khải gạt mạnh tay Tiền Đa Đa, bước lên phía trước, chỉ tay vào trung tâm cốc, nơi có một gian nhà đá đơn sơ đang đóng chặt cửa. “Diệp Hư Không! Ngươi bước ra đây cho ta! Ngươi hứa cho chúng ta sức mạnh, nhưng giờ đây ngươi lại cướp đi cả chút nhân tính cuối cùng của chúng ta. Nếu không cho chúng ta một lời giải thích, hôm nay chúng ta sẽ rời bỏ Thiên Uyên Cốc!”

“Đúng! Rời bỏ Thiên Uyên Cốc!”
“Trả lại linh căn cho chúng ta!”

Tiếng la hét vang vọng khắp thung lũng, át cả tiếng gió rít. Tiền Đa Đa mặt mày cắt không còn giọt máu, lẩm bẩm: “Chết tiệt, cái đám đầu lợn này, bọn mày muốn chết thì cũng đừng kéo tao theo chứ…”

Gâu!

Một tiếng sủa khô khốc nhưng lại mang theo uy áp trầm nặng vô biên vang lên. Hắc Tử đã đứng dậy từ bao giờ. Thân hình nó tuy nhỏ bé, nhưng lúc này tỏa ra một tầng hắc khí đậm đặc, đôi mắt nó không còn vẻ lười biếng mà biến thành một màu đỏ ngầu của huyết tộc Thái Cổ.

Nó bước từng bước xuống bục đá, mỗi bước chân rơi xuống, mặt đất quảng trường lại xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện. Một hơi thở sát chóc bao trùm lấy toàn trường, khiến hàng trăm thiếu niên vừa mới hăng máu bỗng cảm thấy đầu gối mềm nhũn, hô hấp trở nên khó khăn.

“Hừ, một lũ kiến hôi không biết sống chết.” Một giọng nói khàn khàn, trầm đục vang lên trong tâm trí của mọi người. Hắc Tử không nói được tiếng người bằng miệng, nhưng linh hồn giao tiếp của nó trực tiếp đánh vào ý thức của bọn họ. “Chủ nhân cứu mạng các ngươi, dạy các ngươi đạo tối cao, vậy mà các ngươi lại dám nghi ngờ Ngài? Được, kẻ nào muốn đi, để lại mạng sống và tu vi mà chủ nhân đã ban phát, rồi cút!”

Lâm Khải dù sợ hãi đến run rẩy nhưng vì đã đâm lao nên phải theo lao, hắn nghiến răng thét lên:
“Hắc cẩu! Ngươi chỉ là một súc vật của hắn, ngươi có tư cách gì lên tiếng? Bọn ta đông người, không tin không thể xông ra ngoài!”

Nói rồi, Lâm Khải vận dụng chút hắc khí mỏng manh vừa luyện được trong mấy ngày qua, tụ vào lòng bàn tay, đánh về phía Hắc Tử.

Hắc Tử nhìn chiêu thức yếu ớt kia bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Nó há miệng, một hắc động nhỏ xuất hiện trong cổ họng, chuẩn bị nuốt chửng cả Lâm Khải lẫn đám đông đứng phía sau.

“Dừng tay.”

Một giọng nói thanh thản, lạnh nhạt như băng tan, vang lên từ phía căn nhà đá.

Giọng nói ấy không lớn, nhưng ngay khi nó vang lên, tất cả âm thanh hỗn loạn của gió, tiếng thét của thiếu niên, và ngay cả hơi thở chết chóc của Hắc Tử đều im bặt. Cả Thiên Uyên Cốc như rơi vào một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, như thể thời gian đã bị ai đó nhấn nút tạm dừng.

Cánh cửa đá từ từ mở ra.

Diệp Hư Không bước ra ngoài. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen tuyền không một chút hoa văn, mái tóc dài buông xõa tùy ý sau lưng. Ánh mắt hắn vẫn vậy, thâm trầm, sâu thăm thẳm như chứa đựng cả vạn cổ hư không. Hắn không tỏa ra chút áp lực nào, cũng không có linh quang vây quanh, nhưng mỗi bước hắn đi tới, mặt đất đều dường như tự động nâng lên để đón lấy chân hắn.

Lâm Khải nhìn thấy Diệp Hư Không, lồng ngực đập liên hồi như muốn vỡ ra. Nỗi sợ hãi bản năng mách bảo hắn phải quỳ xuống, nhưng sự ngoan cố lại giữ hắn đứng vững.

“Ngươi… ngươi cuối cùng cũng chịu ra rồi sao?” Lâm Khải lắp bắp.

Diệp Hư Không đi đến giữa quảng trường, lướt nhìn qua một lượt ba nghìn thiếu niên. Những kẻ vừa nãy còn hò hét, giờ đây đều cúi đầu, không ai dám chạm vào ánh mắt của hắn.

“Các ngươi muốn sức mạnh?” Diệp Hư Không nhẹ nhàng hỏi.

“Bọn ta muốn sức mạnh chân chính, không phải thứ tà thuật làm tiêu tan sinh mệnh này!” Lâm Khải lấy hết can đảm hét lên.

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, một nụ cười không mang theo chút hơi ấm nào.
“Thế gian này tu luyện, kẻ thì hấp thụ linh khí để cường hóa xác thịt, kẻ thì luyện hồn để cầu trường sinh. Nhưng các ngươi có bao giờ nghĩ, linh khí từ đâu mà có? Linh căn từ đâu mà sinh?”

Hắn quay sang nhìn về phía bầu trời xa xăm, giọng điệu mang theo sự cổ xưa:
“Linh khí là bả mồi của Thiên Đạo. Các ngươi tu luyện càng mạnh, các ngươi càng bám sâu rễ vào quy tắc của thế giới này. Và khi các ngươi đạt đến đỉnh phong, Thiên Đạo chỉ cần thu hoạch, nuốt chửng các ngươi như một trái chín. Hư Vô, không phải là làm các ngươi yếu đi, mà là tước bỏ đi những sợi dây xích mà Thiên Đạo quàng vào cổ các ngươi.”

“Nói nhảm! Toàn là lời lừa mị!” Lâm Khải gầm lên. “Có giỏi thì dùng sức mạnh của ngươi cho chúng ta thấy đi! Nếu ngươi có thể một chiêu đánh bại ta mà không dùng linh lực, ta mới phục!”

Đám đông xôn xao. Một tên phế vật vừa được chữa trị đan điền đòi thách đấu với một vị tồn tại có thể sai khiến Thần Thú? Đây quả là một trò cười.

Nhưng Diệp Hư Không không cười. Hắn nhìn Lâm Khải như nhìn một hạt cát vô tri.

“Ngươi muốn thấy Hư Vô sao?”

Diệp Hư Không đưa tay phải lên. Hắn không cần vận công, không cần kết ấn.

“Thế giới các ngươi thấy, thực chất chỉ là một giấc mộng huyễn của sự hiện hữu. Đối diện với Hư Vô, vạn vật đều là giả tạm.”

Diệp Hư Không chỉ nhẹ nhàng búng tay một cái.

“Tạch.”

Một âm thanh giòn giã vang lên giữa thung lũng yên tĩnh.

Trong nháy mắt đó, thế giới quan của ba nghìn thiếu niên hoàn toàn sụp đổ.

Không có vụ nổ nào xảy ra. Không có máu chảy thành sông.

Trước mắt Lâm Khải, không gian bỗng nhiên bị xé rách, hay đúng hơn là bị “xóa bỏ”. Toàn bộ âm thanh của thung lũng biến mất hoàn toàn. Một vùng không gian có bán kính mười trượng quanh Diệp Hư Không bỗng nhiên biến thành một màu đen tuyệt đối – một màu đen không phải do thiếu ánh sáng, mà là nơi đó đã không còn khái niệm về vật chất, thời gian hay ánh sáng.

Lâm Khải kinh hoàng nhận ra, bộ y phục hắn đang mặc bỗng dưng biến mất, biến mất một cách sạch sẽ như thể nó chưa từng tồn tại. Ngay sau đó là thanh kiếm trong tay hắn, rồi đến cả cảm giác về trọng lượng của cơ thể mình.

Hắn vẫn đứng đó, nhưng hắn cảm thấy mình đang trôi nổi trong một khoảng không vô tận, nơi không có trên dưới, không có nóng lạnh, nơi mà cái tôi của hắn đang bị hòa tan vào một sự im lặng đáng sợ.

Không chỉ Lâm Khải, mà tất cả những học viên có mặt đều rơi vào một loại ảo giác tâm linh cực kỳ kinh khủng. Họ nhìn thấy toàn bộ Thiên Uyên Cốc, nhìn thấy cả thế giới bên ngoài, nhìn thấy cả vầng mặt trời trên cao kia… tất cả đều giống như một tờ giấy trắng đang bị một ngọn lửa đen ngòm thiêu rụi từ giữa, biến mọi thứ trở thành con số không.

Nỗi sợ hãi này không đến từ cái chết, nó đến từ sự xóa sổ hoàn toàn về tồn tại. Nếu bạn chết, linh hồn bạn vẫn còn. Nhưng nếu bạn rơi vào Hư Vô, bạn chưa từng được sinh ra.

Chỉ sau một nhịp thở, Diệp Hư Không thu tay lại.

Cảnh vật cũ quay trở lại. Gió lại rít lên, nắng lại chiếu xuống. Lâm Khải ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy, đôi mắt dại đi, mồ hôi ướt đầm đìa mặc dù cái lạnh của thung lũng vẫn hiện hữu. Những thiếu niên xung quanh cũng đồng loạt quỳ sụp xuống, nhiều người bật khóc vì cảm giác được sống lại sau khi đối diện với hư vô là quá đỗi kinh hoàng.

Diệp Hư Không vẫn đứng đó, sắc mặt không chút thay đổi, dường như cái búng tay vừa rồi chẳng tiêu tốn của hắn chút sức lực nào.

“Đó là Hư Vô.” Giọng hắn đều đều. “Ta có thể xóa bỏ ngươi khỏi lịch sử, xóa bỏ nỗi đau của ngươi, và xóa bỏ cả linh hồn ngươi chỉ trong một ý niệm. Ngươi nói đúng, tu luyện thứ này sẽ làm ngươi mất đi nhân tính bình thường, bởi vì khi ngươi làm chủ được sự trống rỗng, ngươi sẽ đứng trên cả chúng thần.”

Hắn liếc nhìn Lâm Khải đang bò rạp dưới đất:
“Lần này là một lời cảnh báo. Hư Vô Cung của ta không thiếu người. Những kẻ đứng lại đây, ta cho các ngươi cơ hội trở thành những kẻ phán xét Thiên Đạo. Những kẻ muốn rời đi… ta sẽ không ngăn cản, nhưng ta sẽ lấy lại những gì ta đã ban cho, bao gồm cả ký ức và tu vi rách nát của các ngươi.”

Không một ai nhúc nhích. Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập của người bên cạnh.

Lâm Khải dập đầu xuống đá, tiếng va chạm vang lên chan chát:
“Đệ… đệ tử ngu muội! Xin chủ nhân trách phạt! Lâm Khải nguyện trung thành đến chết, từ nay về sau nếu còn một lời nghi kị, nguyện tan biến vào Hư Vô!”

“Đệ tử nguyện trung thành đến chết!”
Ba nghìn thiếu niên đồng thanh hét lên, tiếng vang lay động cả mây trời.

Tiền Đa Đa thở phào nhẹ nhõm, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, thì thầm với Hắc Tử: “Đại ca đúng là bá đạo quá rồi, chỉ một cái búng tay mà thu phục sạch sành sanh. Này, ngươi thấy chiêu đó thế nào?”

Hắc Tử khịt mũi một cái, mắt lóe lên sự sùng bái: “Ngươi thì biết cái gì? Chủ nhân còn chưa dùng tới một phần vạn thực lực. Ngài ấy chỉ đang nhắc nhở lũ nhãi ranh này rằng: Thế giới mà chúng coi là quý giá, trong mắt Ngài ấy, chẳng là cái thá gì cả.”

Diệp Hư Không nhìn xuống đám học viên đang phủ phục dưới chân, trong thâm tâm hắn không hề có chút đắc ý nào của kẻ cai trị. Đối với một vị Thần Đế đã từng đứng trên đỉnh cao vạn giới, việc thu phục vài nghìn phàm nhân chẳng qua chỉ là một bước đệm nhỏ để thiết lập trật tự.

Hắn nhìn ra hướng cửa cốc, nơi bóng tối của đại ngàn đang bao phủ. Hắn cảm nhận được, có một hơi thở lạ lẫm đang áp sát. Một hơi thở thanh cao nhưng mang theo sự giá lạnh của tuyết đầu mùa.

“Lạc Thần Hi… cuối cùng nàng cũng tìm tới rồi sao?” Diệp Hư Không lẩm bẩm trong lòng.

Hắn xoay người, bước ngược về phía gian nhà đá, bỏ lại sau lưng hàng nghìn con người đang tràn đầy lòng sùng kính tột độ.

“Mập mạp, ngày mai bắt đầu đợt thanh lọc thứ hai. Kẻ nào vượt qua được, ta sẽ dạy ‘Hư Vô Chỉ’.”

Câu nói của hắn bay lơ lửng trong gió, gieo vào lòng những thiếu niên kia một niềm tin điên cuồng mới. Họ không còn sợ sự trống rỗng, họ khát khao làm chủ nó.

Cuộc nổi loạn nhỏ đã kết thúc, nhưng một cơn bão lớn mang tên Hư Vô, đang thực sự chuẩn bị tràn ra khỏi Thiên Uyên Cốc, chuẩn bị nuốt chửng cả Hoang Khư Giới và hướng tới chín tầng trời cao thẳm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8