Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 192: Hư Vô Kiếm được phong ấn**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:38:22 | Lượt xem: 7

Trận đại chiến kinh thiên động địa cuối cùng cũng hạ màn. Bầu trời Cửu Tiêu không còn màu máu rợn người, cũng không còn những vết nứt không gian đen ngòm chực chờ nuốt chửng chúng sinh. Thay vào đó, một màn sương mờ ảo màu lam nhạt bao phủ lấy vạn dặm sơn hà, đó là linh khí thuần khiết nhất, không còn bị vấy bẩn bởi tham niệm hay sự khống chế của Thiên Đạo cũ.

Trên đỉnh vách đá của Vô Định Sơn — ngọn núi cao nhất vừa được kiến tạo từ tàn tích của Thiên Đình, Diệp Hư Không đứng đó. Trường bào màu đen tuyền của hắn hơi tung bay trong gió lộng, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả một thời đại đã qua.

Bên cạnh hắn, Tiền Đa Đa đang ngồi bệt dưới đất, tay cầm một cái đùi chim nướng thơm phức, nhưng lại quên cả ăn. Gã mập nhìn về phía đường chân trời, nơi mặt trời đang từ từ nhô lên, ánh sáng rực rỡ vàng óng phủ lấy mặt đất.

"Đại ca… kết thúc rồi sao?" Tiền Đa Đa lẩm bẩm, giọng nói run run vì chưa thể tin nổi vào thực tại. "Thiên Đạo Minh tan biến rồi, Cổ Thiên Thánh cũng biến thành cát bụi. Từ nay về sau, sẽ không còn ai truy sát chúng ta nữa sao?"

Diệp Hư Không không quay đầu lại, giọng hắn thanh thản như nước chảy mây trôi: "Thế giới này vốn dĩ không có kẻ thù vĩnh cửu, chỉ có tham vọng là bất tận. Thiên Đạo cũ sụp đổ, trật tự mới đã hình thành. Thương Khung giờ đây thuộc về chúng sinh, không thuộc về bất kỳ ai nữa."

Hắc Tử — con chó đen nhỏ lúc này đang nằm cuộn tròn dưới chân Diệp Hư Không, đột ngột ngước đầu lên, đôi mắt vốn đầy vẻ khinh bỉ giờ đây lại lộ ra sự trầm tư: "Chủ nhân, Ngài đã đạt tới cảnh giới 'Vô Định', chỉ cần một ý niệm có thể tái lập vạn vật. Ngài thật sự muốn buông tay sao?"

Diệp Hư Không nhếch môi nở một nụ cười nhạt. Hắn đưa tay ra phía trước, không gian khẽ rung động, một chuôi kiếm đen kịt, không có lưỡi, từ từ hiện ra giữa không trung. Đó là Hư Vô Kiếm — thanh hung binh đã nhuộm máu vô số thần ma, là nỗi khiếp sợ của cả cửu giới.

Thanh kiếm khẽ ngân lên những tiếng o o, dường như cảm nhận được tâm ý của chủ nhân. Nó tỏa ra một luồng khí tức tịch diệt, khiến vạn vật xung quanh đều có xu hướng muốn tan rã.

"Kiếm dùng để sát phạt. Nhưng giờ đây, vạn giới cần sự sinh sôi hơn là sự hủy diệt."

Đúng lúc này, một mùi hương thanh khiết như hoa sen tuyết thoang thoảng bay tới. Từ trong hư không, một dải lụa trắng nhẹ nhàng buông xuống, Lạc Thần Hi đáp bước chân trần lên đỉnh núi. Nàng vẫn như vậy, lạnh lùng thoát tục, nhưng trong ánh mắt nhìn về phía Diệp Hư Không đã bớt đi phần sương giá, thay vào đó là sự dịu dàng vô bờ bến.

"Hư Không, chàng đã quyết định rồi?" Nàng khẽ hỏi.

Diệp Hư Không quay lại, nhìn vào đôi mắt người con gái đã cùng hắn đi qua bao sinh tử. Hắn gật đầu: "Thần Hi, Cửu Âm Tuyệt Thể của nàng đã được năng lượng Hư Vô chữa trị hoàn toàn. Nàng không còn cần phải gồng gánh sứ mệnh của Thánh địa nữa. Ta cũng vậy, danh hiệu Thần Đế này, thực chất cũng chỉ là một cái xiềng xích mà thôi."

Hắn bước tới trước Hư Vô Kiếm, ngón tay thanh mảnh vuốt ve trên chuôi kiếm đen tuyền.

"Vạn vật khởi đầu từ Hư Vô, kết thúc cũng tại Hư Vô. Thanh kiếm này mang trong mình sự tàn bạo của khởi nguyên. Nếu nó còn tồn tại ở thế gian, thì lòng người sẽ mãi còn sợ hãi, mà hễ có sợ hãi, tham vọng chiếm đoạt sẽ lại sinh ra."

Nói đoạn, Diệp Hư Không kết ấn bằng một tay. Một vòng xoáy hư không nhỏ bé nhưng mang áp lực khủng khiếp xuất hiện ngay trước mũi kiếm.

"Ta, Diệp Hư Không, lấy danh nghĩa Hư Vô Chủ Tể, hôm nay phong ấn Hư Vô Kiếm tại tâm điểm của Cửu Tiêu. Trừ khi thiên địa sụp đổ, trừ khi chúng sinh vạn kiếp bất phục, bằng không, kiếm này vĩnh viễn không được xuất thế!"

"Nhất Niệm — Vĩnh Hằng Phong!"

Hắn khẽ quát một tiếng. Ngay lập tức, Hư Vô Kiếm rung chuyển dữ dội. Những luồng hắc khí cuồn cuộn từ thanh kiếm bị hút ngược vào trong chuôi, thay vào đó là những đạo phù văn ánh sáng màu bạc bao phủ lấy nó. Thanh kiếm từ từ chìm xuống mặt đất, không để lại bất kỳ một lỗ hổng nào, cứ thế tan biến vào sâu trong lòng huyết mạch của thế giới.

Khi thanh kiếm hoàn toàn biến mất, áp lực nặng nề đè nặng lên linh hồn của tất cả sinh linh trong vạn giới suốt hàng vạn năm qua đột ngột tan biến. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, từ chim muông cầm thú đến những lão quái vật ẩn dật trong hang sâu, tất cả đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên trời cao, cảm giác được một thời đại mới vừa thực sự bắt đầu.

Tiền Đa Đa ngây người ra, rồi đột nhiên đứng bật dậy, cười lớn: "Được! Phong ấn là đúng! Đồ chơi đó của đại ca đáng sợ quá, mập tôi mỗi lần nhìn thấy đều rụng rời tay chân. Giờ thì hay rồi, tôi có thể yên tâm đi mở thương hội khắp cửu giới mà không sợ bị người ta một kiếm chém bay vốn liếng."

Hắc Tử lắc cái đuôi, hừ một tiếng: "Tên mập chỉ biết tiền. Chủ nhân, tiếp theo chúng ta đi đâu?"

Diệp Hư Không không trả lời ngay. Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay mềm mại của Lạc Thần Hi. Hai người đứng sát cạnh nhau trên đỉnh núi, nhìn xuống nhân gian đang dần rộn rã trở lại. Ở những thành trì đổ nát, con người bắt đầu xây dựng lại nhà cửa. Ở những linh mạch đã khô cạn, mầm xanh bắt đầu đâm chồi.

Sát phạt đã kết thúc. Hận thù đã xóa tan.

"Thiên địa bao la, Biển Hư Vô vô tận." Diệp Hư Không nhẹ giọng nói, ánh mắt xa xăm. "Chúng ta sẽ đi xem những thế giới mà chúng ta chưa từng đặt chân đến. Ở đó không có Thần Đế, không có phế vật, chỉ có tự do."

Lạc Thần Hi tựa đầu vào vai hắn, nụ cười hiếm hoi nở trên môi: "Chỉ cần có chàng, đâu cũng là chốn bình yên."

Diệp Hư Không gật đầu. Hắn phất tay một cái, một con thuyền nhỏ được làm từ linh quang hiện ra giữa mây ngàn. Tiền Đa Đa nhanh nhảu thu dọn đống xương đùi chim, ôm lấy cái bụng phệ nhảy phốc lên thuyền. Hắc Tử cũng nhanh chóng biến thành hình dáng một chú chó con đáng yêu, nhảy vào lòng Lạc Thần Hi tìm một chỗ ấm áp.

Diệp Hư Không nhìn lại thế giới này một lần cuối cùng. Một ý niệm khẽ động, hắn để lại trên đỉnh Vô Định Sơn một bức tượng đá mang hình bóng của chính mình, nhưng không có mặt, chỉ có một câu nói được khắc bằng kiếm ý vô hình:

*"Hư Vô không phải là hủy diệt, mà là cơ hội để bắt đầu lại."*

Con thuyền linh quang nhẹ nhàng khởi hành, lướt qua những tầng mây đại ngàn, hướng về phía chân trời vô tận. Bóng dáng họ nhạt dần, rồi biến mất hoàn toàn vào trong hư không xanh thẳm.

Ngày hôm đó, lịch sử cửu giới sang trang. Người ta không còn nhắc về một vị Thần Đế độc tài, mà chỉ kể về một vị tông sư vĩ đại đã mang đến sự thái bình bằng cách buông bỏ món vũ khí tối thượng của mình.

Thế giới này không còn cần sát phạt, bởi vì lòng người đã tìm thấy điểm dừng.

Sâu trong lòng đất, nơi Hư Vô Kiếm đang yên vị, nó không còn tỏa ra hơi thở tử vong nữa. Dưới sức mạnh phong ấn của Diệp Hư Không, nó đã trở thành một phần của gốc rễ thế giới, âm thầm bảo vệ sự cân bằng mà chủ nhân nó đã phải đánh đổi bằng hai kiếp người mới có được.

Gió thổi qua Vô Định Sơn, mang theo tiếng thì thầm của thời gian. Huyền thoại về Hư Vô Thần Đế sẽ còn được lưu truyền mãi mãi, nhưng với Diệp Hư Không, đó đã là chuyện của một kiếp xưa cũ.

Hành trình mới của hắn, bây giờ mới thực sự bắt đầu. Một hành trình không có máu và nước mắt, chỉ có mây trắng, gió ngàn và người hắn yêu thương nhất thế gian.

Hư không là khởi đầu, và giờ đây, hư không chính là vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8