Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 193: Lạc Thần Hi và Diệp Hư Không quy ẩn**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:38:54 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 193: THIÊN ĐỊA HOÀN NGUYÊN, HƯ VÔ QUY ẤN**

Sau cơn đại biến thiên kinh địa nghĩa, Cửu Tiêu Thiên Ngoại chưa bao giờ trở nên yên bình đến thế. Những mảnh vỡ của thiên đình cũ, những tàn tích của một thời đại cai trị đầy áp bức bởi Cổ Thiên Thánh, nay đã tan biến hoàn toàn vào biển mây bao la. Thay thế cho bầu không khí nồng nặc mùi máu và sát khí là một luồng linh khí ôn hòa, tinh thuần như thuở sơ khai, len lỏi qua từng kẽ lá, từng ngọn cỏ của vạn giới.

Trên đỉnh Vô Định Sơn – ngọn núi cao nhất, nơi được coi là xương sống của cả thương khung – một nam tử trẻ tuổi đang đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía chân trời rực rỡ ánh hoàng hôn. Diệp Hư Không lúc này không còn vẻ tiêu sát của một vị Thần Đế vừa tiêu diệt cả một vương triều. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen tuyền đơn giản, tà áo khẽ bay theo gió. Trong đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ của hắn, dường như có cả vạn ngôi sao đang sinh ra và chết đi trong mỗi nhịp thở.

Phía sau hắn, một nữ tử thanh tao thoát tục, bạch y thắng tuyết đang chậm rãi bước tới. Lạc Thần Hi. Nàng không còn mang vẻ lạnh lùng như băng sơn của Thánh nữ Dao Trì năm nào, thay vào đó là sự dịu dàng và nét an nhiên khó tả. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng, nhờ sự dung hợp của Hư Vô Chi Lực, đã hoàn toàn viên mãn, biến nàng thành vị nữ thần cường đại nhất cửu giới hiện nay.

“Huynh vẫn đang lo lắng cho thế giới này sao?” Lạc Thần Hi nhẹ giọng hỏi, tiếng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân giữa thung lũng vắng.

Diệp Hư Không thu hồi tầm mắt, khẽ lắc đầu, khóe môi hiện lên một nụ cười nhàn nhạt: “Lo lắng? Không hẳn. Ta chỉ đang nhìn lại vòng lặp của nhân gian. Thiên đạo cũ đã mất, quy tắc mới đã thành hình. Nhưng lòng người vốn tham lam, không có một trật tự ổn định, nơi này chẳng mấy chốc lại rơi vào cảnh máu chảy thành sông.”

Hắn giơ tay ra, một hạt châu đen tuyền, lấp lánh thứ ánh sáng huyền bí của khởi nguyên hiện ra giữa lòng bàn tay. Đây chính là Hư Vô Châu, nguồn gốc sức mạnh đã đưa hắn từ một phế vật gia tộc trở lại đỉnh cao vĩnh hằng.

“Thần Hi, ta đã quyết định rồi. Ta sẽ để lại một ý niệm quản lý nơi này.”

Vừa dứt lời, Diệp Hư Không khép mắt lại. Toàn bộ không gian xung quanh Vô Định Sơn đột ngột vặn xoắn. Một luồng uy áp kinh người nhưng không mang tính hủy diệt từ cơ thể hắn tuôn ra. Từ trong bóng tối của hư không, một hình bóng dần dần được cô đọng.

Đó là một thực thể trông giống hệt Diệp Hư Không, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt. Thực thể này không có hơi thở của sự sống, ánh mắt vô hồn nhưng chứa đựng sự công bằng tuyệt đối của quy tắc vũ trụ. Hư Vô Hóa Thân.

“Phân thân này mang theo 30% sức mạnh của ta, đồng thời là vật chứa của Thiên Đạo mới.” Diệp Hư Không trầm giọng nói. “Nó không có tình cảm, không có tư lợi, nó chỉ hành động theo một nguyên tắc duy nhất: Cân bằng. Kẻ nào có ý định nuốt chửng vạn giới để trường sinh như Cổ Thiên Thánh, hóa thân này sẽ thay ta ‘nhất niệm’ xóa sổ kẻ đó.”

Lạc Thần Hi nhìn hóa thân đang dần tan biến vào hư không để hòa làm một với quy tắc thế giới, nàng khẽ mỉm cười: “Vậy là từ nay, Diệp Hư Không của thần giới đã chết, chỉ còn lại một Diệp Hư Không thuộc về em thôi phải không?”

Diệp Hư Không quay người lại, nắm lấy đôi bàn tay mềm mại của nàng, ánh mắt tràn đầy sự yêu chiều mà trước đây hắn chưa bao giờ bộc lộ: “Đúng vậy. Chúng ta đã đi qua quá nhiều huyết tanh và tranh đấu. Đã đến lúc đi tìm thứ tự do thật sự rồi.”

“Đại ca! Tỷ tỷ! Hai người nói chuyện tâm tình gì mà lâu thế, đồ ăn thức uống muội đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi!”

Một giọng nói ồn ào phá tan bầu không khí lãng mạn. Từ phía dưới sườn núi, Tiền Đa Đa với cái bụng phệ tròn trịa, mồ hôi nhễ nhại đang vừa chạy vừa gọi. Phía sau hắn là một con chó đen nhỏ nhắn, trông vô cùng bình thường nhưng cái ánh mắt “khinh bỉ cả thế giới” của nó thì không lẫn đi đâu được – Hắc Tử.

Tiền Đa Đa lúc này trông không giống một cường giả sở hữu Tụ Bảo Thể danh chấn thiên hạ, mà giống một gã đầu bếp vụng về hơn. Trên tay hắn xách hai bình rượu ngàn năm và một giỏ trái cây linh uẩn mà hắn vừa “quét sạch” từ các kho báu quý giá nhất của các tông môn vừa sụp đổ.

“Đại ca, huynh xem, đây là Thất Tinh Linh Tửu ta vừa tìm thấy trong mật thất của Thiên Đạo Minh. Thằng cha Cổ Thiên Thánh kia đúng là biết hưởng thụ, chết rồi vẫn để lại bao nhiêu là đồ tốt. Đệ đã thu xếp hết cả rồi, tài sản hiện nay của chúng ta đủ để mua đứt cả mười cái hạ giới luôn!” Tiền Đa Đa cười híp cả mắt, gương mặt phúng phính run rẩy theo từng lời nói.

Hắc Tử khịt mũi một cái, dùng móng vuốt cào cào vào ống quần Diệp Hư Không, sủa lên hai tiếng “Gâu gâu!” (Đại ý là: *Đừng nghe gã mập này nói nhảm, miếng ngon nhất gã đã lén ăn mất rồi!*).

Diệp Hư Không bật cười, xoa đầu Hắc Tử: “Được rồi, tất cả đi thôi. Tiền Đa Đa, số tài nguyên đó ngươi hãy để lại một phần cho Hư Vô Cung phát triển, chỉ mang theo những gì cần thiết cho chuyến hành trình dài mà thôi.”

Tiền Đa Đa gãi đầu, lộ vẻ tiếc nuối: “Đại ca, chúng ta thực sự bỏ lại cái vị trí Thần Đế này sao? Đệ vừa mới tính toán xong, nếu huynh ngồi lên ngôi vị kia, đệ ít nhất cũng phải làm được chức Đại Tổng Quản Tài Chính, đến lúc đó vàng bạc trong thiên hạ chẳng phải là chảy vào túi đệ như nước sao?”

Lạc Thần Hi trêu chọc: “Tiền Đa Đa, ngươi chưa thấy đủ sao? Với khả năng của ngươi, dù ở đâu chẳng thể kiếm tiền?”

“Đúng, đúng! Tỷ tỷ nói phải. Miễn là được đi theo đại ca và tỷ tỷ, dù là đi đến vùng đất hoang vu nhất của Biển Hư Vô, đệ cũng sẽ biến nơi đó thành cái chợ sầm uất nhất!”

Buổi chiều hôm ấy, bốn bóng dáng – một nam, một nữ, một gã mập và một con chó – lặng lẽ rời khỏi đỉnh Vô Định Sơn. Không có lễ đưa tiễn hoành tráng, không có sự chứng kiến của vạn quân. Những thuộc hạ trung thành của Hư Vô Cung đứng từ xa nhìn theo, họ quỳ sụp xuống, dập đầu cung kính tiễn biệt vị chủ nhân đã mang lại ánh sáng cho thế giới này.

Dưới chân núi, Diệp Hư Không búng ngón tay một cái. Hư Vô Kiếm – thanh kiếm đen tuyền không lưỡi từng khiến bao kẻ thù phải run rẩy – giờ đây biến hình, hóa thành một con thuyền linh quang mộc mạc nhưng bền bỉ vô cùng.

“Chúng ta sẽ đi đâu?” Lạc Thần Hi đứng trên mũi thuyền, nhìn vào vùng không gian sâu thẳm ngoài tầng khí quyển.

“Đến những nơi mà Thiên Đạo không thể vươn tới.” Diệp Hư Không đứng cạnh nàng, một tay ôm lấy eo nàng, một tay điều khiển con thuyền. “Ta muốn xem ở tận cùng của Biển Hư Vô là gì. Có thể có những thế giới mà con người không tu luyện linh khí, có những thế giới mà tình yêu không bị ngăn trở bởi huyết mạch hay địa vị. Chúng ta sẽ cùng nhau chứng kiến tất cả.”

Con thuyền linh quang nhẹ nhàng khởi hành, vượt qua lớp màng bảo vệ của thương khung, tiến vào Biển Hư Vô bát ngát. Tại đây, áp suất không gian đủ để nghiền nát một Tiên Đế thông thường, nhưng trước mặt Diệp Hư Không, những dòng chảy hỗn độn tự động dạt ra hai bên, như thể đang cúi chào vị quân vương thực sự của mình.

Tiền Đa Đa nằm ườn ra sàn thuyền, miệng gặm một quả linh quả, chân vắt chữ ngũ: “Hazz, thế này mới gọi là sống chứ. Không cần lo bị truy sát, không cần lo tranh giành thiên tài địa bảo. Cứ thong dong thế này, đệ thấy mình béo ra vài cân nữa mất.”

Hắc Tử nhảy lên nóc thuyền, nhìn về phía trước với vẻ đầy hứng khởi. Nó vốn là Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, không gian hỗn độn của Biển Hư Vô mới thực sự là sân nhà của nó.

Diệp Hư Không nhìn lại thế giới mình vừa rời đi. Hoang Khư Giới, Linh Khư Giới, rồi đến Cửu Tiêu… tất cả giờ chỉ còn là một đốm sáng nhỏ bé giữa biển sao mênh mông. Kiếp trước, hắn chỉ biết đến tu luyện và chiến tranh, cho đến lúc bị phản bội mới nhận ra mình cô độc đến nhường nào. Kiếp này, hắn đã trả được nợ máu, nhưng quan trọng hơn, hắn đã tìm thấy được những mảnh ghép khiến linh hồn mình trở nên hoàn chỉnh.

“Hư không không phải là sự mất đi, mà là không gian để chúng ta viết nên những câu chuyện mới.” Hắn khẽ thì thầm vào tai Lạc Thần Hi.

Nàng tựa đầu vào vai hắn, nhắm mắt lại để cảm nhận luồng gió lạnh của hư không nhưng trái tim lại ấm áp vô ngần: “Câu chuyện của chúng ta, sẽ không bao giờ kết thúc phải không?”

“Phải, nó sẽ vĩnh hằng như chính Hư Vô vậy.”

Ánh chiều tà của một thiên hà xa xôi hắt lên con thuyền linh quang, kéo dài bóng của họ trên nền bóng tối vũ trụ. Trên đỉnh Vô Định Sơn, bức tượng không mặt của Diệp Hư Không sừng sững giữa trời mây, minh chứng cho một huyền thoại đã từng tồn tại, một người đã dùng "nhất niệm" để diệt đi một thời đại thối nát, và cũng dùng chính "nhất niệm" đó để gieo rắc hạt giống của tự do cho vạn kiếp sau.

Trật tự mới đã bắt đầu, nhưng đối với Diệp Hư Không, trang sử hào hùng nhất giờ đây mới thực sự mở ra – trang sử của những kẻ lãng du tự tại, không màng thế sự, chỉ cần có nhau giữa Biển Hư Vô vô tận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8