Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 6: Đại sư tỷ trọng thương lạc bước**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 14:59:18 | Lượt xem: 3

**Chương 6: Đại sư tỷ trọng thương lạc bước**

Ánh hoàng hôn buông xuống Hồ Trường Sinh, nhuộm đỏ cả một vùng mặt nước tĩnh lặng. Phía hậu sơn của Thanh Vân Môn vốn dĩ là nơi linh khí mỏng manh nhất, hẻo lánh đến mức ngay cả linh điểu cũng chẳng buồn bay qua. Thế nhưng, đối với Diệp Mặc, đây lại là thiên đường hạ giới.

Hắn nằm tựa lưng vào gốc liễu già ven hồ, chiếc nón lá úp lên mặt, tay cầm một cần câu bằng trúc đen trông có vẻ cũ kỹ. Thỉnh thoảng, sợi dây câu không có lưỡi lại khẽ động đậy, mặt hồ gợn lên những vòng tròn đồng tâm nhỏ xíu.

“Hệ thống, hôm nay ta đã câu đủ hai canh giờ chưa?” Diệp Mặc lười biếng lên tiếng trong đầu.

*“Đinh! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ \\\'Tĩnh tâm câu đạo\\\' hàng ngày. Phần thưởng: 50 điểm linh lực nuôi cá, 1 lọ \\\'Linh Thú Trào Phúng Dịch\\\' và 3 ngày tu vi tăng thêm.”*

Diệp Mặc khẽ hừ một tiếng, lật nón lá ra, lộ ra gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ uể oải. Tu vi của hắn hiện tại, nếu tính theo hệ thống phân cấp của Thanh Minh Giới, ngay cả bản thân hắn cũng không rõ mình đang ở cảnh giới nào. Hắn chỉ biết rằng, mười năm trước hắn xuyên không đến đây, từ một kẻ không có linh căn, giờ đây mỗi cái thở hắt của hắn cũng đủ làm linh khí quanh hồ dao động. Nhưng Diệp Mặc vẫn luôn nhắc nhở bản thân: “Thế giới này tàn khốc lắm, đại năng rụng như sung, mình chỉ là thằng nuôi cá, phải cẩu, nhất định phải cẩu!”

Đúng lúc hắn định thu cần về nấu bữa tối, một luồng sát khí nồng nặc kèm theo mùi máu tanh nồng từ phía rừng trúc bên trái truyền đến.

“Rào rào!”

Tiếng cành lá gãy nát vang lên dồn dập. Một bóng người loạng choạng lao ra khỏi tán rừng, máu nhuộm đỏ cả tà áo bào màu xanh nhạt. Nàng cầm một thanh trường kiếm đã mẻ mất phân nửa, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn lóe lên sự kiên định cùng cực.

Diệp Mặc nheo mắt nhìn qua. Hắn nhận ra người này. Đó là Liễu Nhất Phi – thiên tài đứng đầu nội môn Thanh Vân Môn, người được xưng tụng là “Hàn Tuyết Tiên Tử”, đại sư tỷ trong lòng hàng vạn đệ tử. Bình thường nàng như phượng hoàng bay cao trên chín tầng trời, hôm nay sao lại thê thảm đến mức này?

“Khụ… khụ…” Liễu Nhất Phi ngã quỵ xuống ven hồ, thanh kiếm chống xuống đất để giữ cho thân thể không hoàn toàn đổ sụp. Kinh mạch trong người nàng đang bốc cháy, độc tố từ “Huyết Sát Đan” của đám truy binh đang tàn phá đan điền.

Phía sau nàng, ba bóng đen nhanh chóng áp sát. Bọn chúng mặc hắc y, ngực thêu hình một đóa sen máu đen – đệ tử của Huyết Liên Giáo, một tà phái đang trỗi dậy mạnh mẽ gần đây.

“Liễu sư tỷ, chạy xa như vậy làm gì? Giao ra miếng ngọc giản khai mở bí cảnh ra đây, chúng ta sẽ cho cô một cái chết toàn thây!” Tên cầm đầu cười gằn, trên mặt là một vết sẹo kéo dài từ mắt xuống tận cằm.

Liễu Nhất Phi nghiến răng, giọng nói thanh lạnh nhưng yếu ớt: “Thanh Vân Môn dù có suy vi, cũng không bao giờ thỏa hiệp với lũ ma đạo các ngươi.”

“Vậy thì chết đi!”

Tên cầm đầu phất tay, một luồng hắc khí hóa thành đầu lâu quỷ dữ lao về phía nàng. Liễu Nhất Phi nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên một nỗi cay đắng. Nàng vốn định dẫn dụ đám truy binh đi hướng khác để bảo vệ tông môn, không ngờ lại lạc vào khu hậu sơn bị bỏ hoang này. Nàng không muốn chết, nhưng lực bất tòng tâm.

Diệp Mặc ngồi cách đó không xa, gãi gãi đầu đầy vẻ phiền muộn: “Thật là… muốn ăn bát cơm yên ổn cũng khó. Tại sao cứ phải đánh đánh giết giết ở chỗ nuôi cá của ta chứ?”

Đúng lúc đầu lâu hắc khí sắp chạm vào người Liễu Nhất Phi, Diệp Mặc lười biếng vẩy nhẹ cần câu trúc trong tay. Sợi dây câu mỏng manh như tơ trời vút đi trong không trung, vô thanh vô tức lướt ngang qua.

“Bộp!”

Đầu lâu hắc khí – thứ có thể giết chết một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong ngay lập tức – bỗng nhiên tan rã như khói mây khi chạm phải sợi dây câu. Không chỉ có thế, sợi dây còn tiếp tục vung ra, đập thẳng vào ngực ba tên hắc y nhân.

“Răng rắc!”

Tiếng xương sườn gãy vang lên khô khốc. Ba kẻ truy sát chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã cảm thấy một sức mạnh cuồng bạo như biển cả ập đến, đẩy văng bọn chúng ra xa hàng chục trượng, rơi thẳng vào bụi rậm, bất tỉnh nhân sự.

Diệp Mặc lầm bầm: “Hơi mạnh tay rồi thì phải… Mong là bọn chúng không chết ở đây, thối hồ cá của mình mất.”

Liễu Nhất Phi kinh ngạc mở mắt. Nàng thấy ba tên đại địch đã biến mất, chỉ còn lại một nam tử trẻ tuổi mặc đồ đệ tử tạp dịch sờn cũ đang đứng đó, lóng ngóng thu lại sợi dây câu.

“Là ngươi… cứu ta?” Nàng thều thào, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.

Diệp Mặc lập tức trưng ra bộ mặt ngơ ngác nhất có thể, xua tay rối rít: “Ái chà, sư tỷ quá lời rồi! Vừa rồi có một luồng gió lớn thổi qua, dây câu của ta bị vướng, không hiểu sao mấy vị kia lại bay mất. Chắc là do hồ này có… có linh khí bộc phát thôi!”

Liễu Nhất Phi nhìn hắn, rồi lại nhìn ra mặt hồ tĩnh lặng. Nàng là thiên tài, tất nhiên không tin cái lý do hoang đường này. Nhưng ngay lập tức, cơn đau đớn kịch liệt ập đến khiến nàng không kịp suy nghĩ thêm. Độc tố đã thấm vào tim.

Diệp Mặc nhìn nàng bắt đầu hôn mê, trong lòng thở dài. Hắn không thể để nàng chết ở đây, nếu đại sư tỷ chết tại hậu sơn, chấp sự tông môn sẽ kéo đến tra xét cả tháng trời, lúc đó đời sống câu cá dưỡng sinh của hắn coi như chấm dứt.

“Phiền phức quá đi mất.”

Hắn xách cái xô gỗ đến gần hồ, gọi khẽ: “Linh Nhi, cho ta xin một bát canh nhé.”

Mặt nước gợn sóng, một chú cá chép vàng kim thò đầu lên, nó quẫy đuôi một cái, phun ra một tia nước tinh khiết vào xô gỗ của Diệp Mặc. Tia nước này không phải nước thường, mà là “Thánh Tuyền Thần Dịch” – thứ được chưng cất từ linh khí hồ Trường Sinh qua cơ thể của chú cá thần này.

Diệp Mặc lôi từ trong bếp nhỏ sau lùm cây ra một cái nồi đất cũ. Hắn tiện tay nhặt mấy cây cỏ dại mọc quanh hồ (mà trong mắt đại năng thực chất là vạn năm Linh U Thảo) bỏ vào nồi, nhóm lửa nướng lên. Một lát sau, hương thơm dìu dịu, thanh khiết lan tỏa, át đi cả mùi máu tanh.

Hắn múc một bát nước canh, đỡ đầu Liễu Nhất Phi dậy và đổ vào miệng nàng.

“Này thì canh cá thừa… Uống đi cho nhanh tỉnh rồi rời khỏi đây giúp ta.”

Liễu Nhất Phi trong trạng thái mê man cảm thấy một dòng suối ấm áp chảy qua cổ họng. Dòng suối đó đi đến đâu, độc tố cứng đầu của Huyết Liên Giáo lập tức tan rã như tuyết gặp nắng gắt. Đáng sợ hơn là, những kinh mạch đã đứt đoạn của nàng đang bắt đầu nối lại, không chỉ thế, chúng còn trở nên dẻo dai và rộng lớn hơn gấp mấy lần.

“Oàng!”

Trong tâm thức của Liễu Nhất Phi như có một tiếng sét nổ vang. Cảnh giới của nàng vốn đã kẹt lại ở Kim Đan trung kỳ suốt hai năm, nay bỗng nhiên bức tường ngăn cách ấy bị phá vỡ một cách thô bạo.

Hơi thở trên người nàng bắt đầu thăng hoa. Kim Đan hậu kỳ… Kim Đan đỉnh phong… Và cuối cùng là chạm đến ngưỡng cửa của Nguyên Anh!

Mặt hồ Trường Sinh vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên nổi gió. Từng luồng linh khí vô tận từ tứ phương tám hướng điên cuồng đổ về phía vị trí của Liễu Nhất Phi. Nhưng kỳ lạ là, ngay khi luồng linh khí khổng lồ đó chuẩn bị tạo thành một cơn bão kinh thiên động địa có thể thu hút sự chú ý của toàn bộ tông môn, Diệp Mặc chỉ nhẹ nhàng vỗ vai nàng một cái.

“Yên lặng chút, cá sợ chạy hết bây giờ.”

Chỉ một câu nói đơn giản, dường như ẩn chứa một đạo luật tắc vô thượng, cưỡng ép đóng băng cả bầu trời linh khí đang cuồng loạn. Mọi thứ trở lại bình thường trong một nháy mắt.

Một lúc sau, Liễu Nhất Phi từ từ mở mắt. Nàng cảm thấy cơ thể tràn đầy sức sống, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Vết thương đáng sợ đã biến mất không còn dấu vết, ngay cả làn da cũng trở nên mịn màng như ngọc thạch.

Nàng bật dậy, kinh ngạc nhìn xuống đôi bàn tay mình: “Ta… ta đột phá rồi? Không chỉ vậy, vết thương lại…”

Nàng vội vàng nhìn quanh, thấy Diệp Mặc vẫn đang ngồi đó, hí hửng dùng muôi vét nốt chút cặn trong nồi đất rồi đổ đi.

“Sư tỷ tỉnh rồi à? Tỉnh rồi thì tốt. Vừa rồi ta có nhặt được ít nước cá vứt đi, thấy sư tỷ sắp chết nên đổ đại vào. Không ngờ sư tỷ mệnh lớn, thật là chúc mừng!” Diệp Mặc cười hì hì, bộ dạng vừa ngây ngô vừa thấp kém của một đệ tử ngoại môn không sai vào đâu được.

Liễu Nhất Phi nhìn vào cái nồi đất cũ kỹ, rồi nhìn đống “cỏ dại” ném bừa bãi dưới đất. Ánh mắt nàng co rụt lại.

Lấy nước cá vứt đi để chữa trị vết thương Kim Đan? Lấy cỏ dại mọc ven đường để hóa giải Huyết Liên Độc? Nàng không phải kẻ ngốc! Mỗi một loại cỏ ở đây, nếu đem ra ngoài, e là đủ để các Nguyên Anh lão quái đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Còn bát “canh cá” vừa rồi… đó chính là tiên dịch thực thụ!

Ánh mắt nàng hướng về phía Diệp Mặc trở nên vô cùng phức tạp và kính sợ. Vị sư đệ trông có vẻ lười biếng, quanh năm chỉ biết câu cá ở hậu sơn này, thực chất là một cao nhân ẩn thế đỉnh cấp!

Nàng lập tức đứng thẳng dậy, chỉnh đốn lại y phục, rồi chắp tay cúi gập người trước Diệp Mặc: “Liễu Nhất Phi bái kiến tiền bối. Đa tạ tiền bối ra tay cứu mạng và ban cho cơ duyên lớn như vậy. Nhất Phi cả đời không quên ơn này!”

Diệp Mặc bị dọa giật bắn người, xua tay lia lịa: “Ách… tiền bối cái gì? Sư tỷ đừng nói giỡn. Ta là Diệp Mặc, đệ tử ngoại môn phụ trách nuôi cá ở hồ Trường Sinh mà. Ngài là đại sư tỷ, ngài lạy ta là ta tổn thọ chết mất!”

Liễu Nhất Phi thấy hắn vẫn khư khư giấu kín thân phận, trong lòng thầm nghĩ: *“Quả nhiên là đại năng giả có tính khí kỳ quái. Ngài ấy thích đóng vai một đệ tử bình thường để trải nghiệm hồng trần, ta nếu cứ vạch trần sẽ khiến ngài ấy không vui.”*

Nàng gật đầu, cố gắng nén lại sự xúc động: “Vâng, Diệp sư đệ. Là ta đã quá lời. Nhưng ơn cứu mạng này, nếu sư đệ có yêu cầu gì, Nhất Phi chắc chắn sẽ làm tới cùng.”

Diệp Mặc nhìn nàng, gãi đầu nghĩ một lát: “Yêu cầu à? Có đấy. Sư tỷ làm ơn từ giờ về sau, đừng có dẫn ai đến đây đánh nhau nữa nhé. Hồ cá của ta… sợ ồn lắm. Với lại, chuyện hôm nay, sư tỷ cứ coi như mình may mắn gặp được… ừm… tiên nhân hiển linh đi, đừng nhắc đến tên ta.”

Liễu Nhất Phi cung kính đáp: “Nhất Phi đã rõ. Tuyệt đối sẽ không để ai làm phiền đến sự tĩnh tu của… sư đệ.”

Nàng nhìn sâu vào Diệp Mặc một lần nữa, ghi tạc hình bóng kẻ nón lá cần trúc này vào sâu trong tim, sau đó hóa thành một luồng thanh quang, vút bay về hướng chính điện tông môn. Với tu vi hiện tại, nàng có quá nhiều việc phải giải quyết, đặc biệt là những kẻ đã phản bội nàng và thông đồng với ma đạo.

Khi bóng dáng Liễu Nhất Phi đã khuất hẳn, Diệp Mặc mới thở phào một cái, ngồi phịch xuống đất.

“Mệt chết ta rồi. Đóng kịch còn khổ hơn cả nuôi cá.”

Hắn liếc nhìn về phía bụi rậm nơi ba tên hắc y nhân đang nằm.

“Linh Nhi, xử lý nốt \\\'rác\\\' đi con.”

Từ dưới mặt hồ, con cá trê đen khổng lồ (Thôn Thiên Ngư) lén lút thò đầu lên. Nó nhìn qua đống hắc y nhân kia với vẻ mặt chán ghét như nhìn thức ăn hỏng, nhưng vẫn nghe lời chủ nhân, quẫy đuôi tạo ra một luồng hút không gian kỳ lạ. Trong nháy mắt, ba cái xác và mọi dấu vết của cuộc chiến đều biến mất vào hư không, không còn lấy một mảnh vụn.

Trời tối hẳn. Diệp Mặc nằm trên tảng đá, nhìn những ngôi sao bắt đầu hiện ra trên bầu trời Thanh Minh Giới.

*“Đinh! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: \\\'Chỉ điểm thiên tài nội môn\\\'. Nhận được phần thưởng đặc biệt: Một trứng rồng loại \\\'Tử Điện Kim Long\\\', công pháp \\\'Thiên Đạo Câu Ngư Pháp\\\' tầng 2.”*

“Trứng rồng?” Diệp Mặc trợn mắt. “Nuôi con này tốn thức ăn lắm đây… Thôi kệ, cứ vứt vào góc hồ đi, sau này cho nó dọn bùn với con cá trê kia cũng được.”

Chẳng ai có thể ngờ rằng, một đại sư tỷ Liễu Nhất Phi vừa được cứu sống đã sắp làm rung chuyển cả Thanh Minh Giới bằng sự đột phá thần kỳ của mình. Và cũng chẳng ai biết rằng, khởi nguồn của cơn bão đó chỉ đơn giản là một bát “canh cá thừa” của một tên tạp dịch thích nằm ngủ dưới gốc liễu.

Trong sự tĩnh lặng của màn đêm, tiếng ngáy nhỏ của Diệp Mặc vang lên đều đặn. Đối với hắn, thành tiên hay thành tổ đều chẳng quan trọng bằng việc ngày mai con cá chép Linh Nhi có nhảy lên mặt nước chào hắn hay không.

Hắn thực sự chỉ muốn nuôi cá, nhưng dường như trời cao… chẳng để hắn yên ổn chút nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8