Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 8: Nàng tưởng ta là cao nhân ẩn thế?**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:00:41 | Lượt xem: 3

**Chương 8: Nàng tưởng ta là cao nhân ẩn thế?**

Nắng sớm nhuộm vàng mặt hồ Trường Sinh, sương mờ bảng lảng như những dải lụa mỏng vắt ngang qua rặng trúc xanh. Không khí ở đây luôn mang theo một mùi vị thanh khiết, khác hẳn với sự xô bồ, ngột ngạt nơi nội môn Thanh Vân Tông.

Diệp Mặc ngồi trên một phiến đá nhẵn thín, chân trần buông thõng xuống mặt nước mát lạnh, tay cầm chiếc cần câu trúc sờn cũ. Hắn ngáp dài một cái, đôi mắt mơ màng như thể chưa tỉnh ngủ hẳn.

Đối với hắn, tu tiên thực sự là một cực hình. Nghĩ mà xem, người ta phải ngồi kiết già cả tháng trời, hấp thụ chút linh khí mỏng manh để rồi lo sợ đột phá thất bại, lo sợ thọ nguyên cạn kiệt, lo sợ kẻ thù ám toán. Còn hắn? Chỉ cần ngồi đây câu cá, thỉnh thoảng ném nắm cám xuống, hệ thống liền nhảy thông báo: "Tu vi +1 ngày", "Đạo vận +0.01". Sống như vậy chẳng phải là khoái lạc nhất trần gian sao?

"Xào xạc…"

Tiếng bước chân rất khẽ lên thảm lá khô làm Diệp Mặc khẽ nhíu mày. Hắn không cần quay đầu lại cũng biết là ai. Mùi hương thanh lãnh như hoa sen tuyết kia, ngoại trừ vị "Đại sư tỷ" Liễu Nhất Phi vừa từ cõi chết trở về, còn có thể là ai được?

Liễu Nhất Phi hôm nay không mặc chiến y, nàng diện một bộ trường bào màu xanh nhạt giản dị, tóc búi đơn giản bằng một thanh ngọc trâm. Tuy vậy, khí chất của nàng lúc này đã hoàn toàn khác hẳn. Sau khi uống bát "canh cá thừa" của Diệp Mặc, không chỉ thương thế bình phục, mà cảnh giới của nàng cũng đã vững vàng ở Nguyên Anh kỳ, thiên tư dường như được gột rửa, trở nên thông thấu vô ngần.

Càng tiến lại gần hồ cá, nhịp tim của Liễu Nhất Phi càng đập nhanh hơn.

Trước đây, nàng chỉ nghĩ hậu sơn là một nơi hẻo lánh, hoang vu. Nhưng giờ đây, khi đã bước chân vào Nguyên Anh, linh giác nhạy bén vô cùng, nàng mới kinh hoàng nhận ra: Cả khu hồ này thực chất là một cái "linh huyệt" khổng lồ!

Mỗi ngọn cỏ ở đây đều căng tràn linh tính, ngay cả lớp bùn đất dưới chân cũng ẩn chứa đạo vận nồng đậm. Và giữa trung tâm của luồng khí vận đáng sợ ấy, chính là người thanh niên đang đội nón lá, thong thả buông cần kia.

"Liễu Nhất Phi, bái kiến tiền bối."

Nàng dừng lại cách Diệp Mặc mười thước, cung kính cúi đầu, tư thế vô cùng thành khẩn.

Diệp Mặc cảm thấy đau đầu. Hắn thở hắt ra một hơi, giọng điệu có chút uể oải:

"Liễu sư tỷ, ta đã nói rồi, ta chỉ là một đệ tử ngoại môn nuôi cá, không phải tiền bối gì cả. Nàng gọi như vậy, nếu để các trưởng lão nghe thấy, ta sẽ bị trách phạt vì tội đại bất kính đấy."

Liễu Nhất Phi không ngẩng đầu, trong lòng thầm nghĩ: *"Tiền bối quả nhiên đang hồng trần luyện tâm. Người tu vi đến cảnh giới này, thường lấy việc ẩn thân làm vui, dùng thân phận phàm nhân để quan sát thế gian. Mình nhất định phải cẩn trọng, không được làm vỡ vở kịch của ngài ấy."*

Nàng nhỏ nhẹ đáp: "Nhất Phi hiểu rồi. Vậy… Diệp sư đệ, hôm nay ta đến để cảm tạ ơn cứu mạng của huynh."

Diệp Mặc quay lại, thấy nàng vẫn khúm núm như vậy thì không khỏi buồn cười. Hắn vẫy vẫy tay: "Thôi bỏ đi, bát canh đó vốn là đồ ăn tối qua ta không dùng hết, ném đi cũng lãng phí. Nàng may mắn nhặt được mạng, đó là phúc phần của nàng, không cần để tâm."

*Bát canh không dùng hết? Lãng phí?*

Liễu Nhất Phi nghe mà tim gan run rẩy. Thứ "đồ thừa" mà tiền bối nói, đối với nàng chính là một loại tiên dịch có thể cải tử hoàn sinh, giúp nàng lột xác thành phượng hoàng. Một bát canh ấy, nếu đưa ra đấu giá ở Thượng giới, chỉ sợ các đại lão Hóa Thần cũng sẽ đánh nhau sứt đầu mẻ trán để giành lấy một giọt. Vậy mà ở trong mắt hắn, nó chỉ là món ăn dư thừa lãng phí!

Nàng khẽ ngước mắt lên, vô tình nhìn xuống xô nước bên cạnh Diệp Mặc. Trong xô có hai con cá chép vàng đang bơi lội.

Chỉ một cái liếc mắt, đồng tử của Liễu Nhất Phi co rút lại mạnh mẽ.

Nàng nhìn thấy cái gì? Đó đâu phải là cá chép! Quanh thân những con cá kia là những sợi tơ vàng lấp lánh – chính là "Hỗn Độn Khí" trong truyền thuyết! Mỗi cái vẩy cá đều ẩn chứa phù văn thiên đạo tự nhiên. Nếu chúng nhảy ra khỏi xô, e rằng sẽ ngay lập tức hóa thành Chân Long, gầm thét cửu thiên.

Mà Diệp Mặc lại đang cầm chiếc cần câu trúc, gõ gõ lên thành xô, mắng mỏ: "Mấy con ranh này, hôm nay lười biếng không chịu ăn, có tin ta nướng luôn các ngươi không?"

Hai con "cá chép" nghe vậy liền run rẩy, quẫy đuôi kịch liệt, vẻ mặt vô cùng sợ hãi, ngoan ngoãn há miệng nuốt lấy mấy hạt cám mà Diệp Mặc vừa rải xuống.

Liễu Nhất Phi cảm thấy da đầu tê dại. Chân Long trong mắt người đời là linh vật tối cao, vậy mà ở đây lại bị dọa nướng thịt? Hạt cám kia… chẳng lẽ là Đế phẩm Đan dược bị nghiền nát sao?

"Sư tỷ, nàng đứng ngây ra đó làm gì? Có chuyện gì thì nói nhanh đi, ta còn phải đi kiểm tra mấy cái bẫy cá ở cuối nguồn." Diệp Mặc lười biếng thúc giục.

Liễu Nhất Phi trấn định lại tâm thần, hít một hơi thật sâu để nén sự kinh hoàng xuống đáy lòng. Nàng lấy ra một túi trữ vật, hai tay dâng lên:

"Huynh đã cứu mạng ta, lại chỉ điểm cho ta đột phá, lễ vật này tuy không thấm vào đâu so với đại ân của huynh, nhưng đây là một chút tâm ý nhỏ…"

Diệp Mặc xua tay định từ chối, nhưng đột nhiên hệ thống trong đầu hắn vang lên:

*【Đinh! Phát hiện 'Uất Kim Hương Linh Thạch', vật phẩm cao cấp để nâng cấp thức ăn cho cá. Nhận lấy sẽ nhận được 100 điểm kinh nghiệm nuôi cá.】*

Hắn khựng lại. À, nếu là thức ăn cho cá thì nhận cũng được. Hắn cầm lấy túi trữ vật, thản nhiên mở ra xem. Bên trong là hàng ngàn viên linh thạch thượng phẩm cùng mấy gốc linh dược ngàn năm lấp lánh hào quang.

Nếu là đệ tử khác thấy cảnh này chắc chắn sẽ ngất xỉu vì sung sướng, nhưng Diệp Mặc chỉ khẽ gật đầu, tiện tay ném cái túi trữ vật quý giá ấy xuống dưới đất, ngay sát đống rác khô.

"Được rồi, ta nhận. Nàng còn chuyện gì nữa không?"

Hành động vứt túi trữ vật như vứt rác của Diệp Mặc một lần nữa khắc sâu vào tâm trí Liễu Nhất Phi cái mác "vô thượng cao nhân". Tài sản của một tu sĩ Nguyên Anh mà tiền bối còn chẳng buồn nhìn đến lần thứ hai!

"Nhất Phi… có một chuyện muốn thỉnh giáo sư đệ." Nàng ngập ngừng, ánh mắt nhìn về phía mặt hồ: "Khi ta đột phá, ta cảm nhận được thiên đạo dường như có phần khiếm khuyết. Thanh Minh giới linh khí ngày càng suy kiệt, chẳng lẽ… chúng ta thật sự đang sống trong một cái lồng chờ chết sao?"

Đây là câu hỏi mà toàn bộ các đại năng Thanh Minh giới đang trăn trở hàng ngàn năm qua.

Diệp Mặc thu cần câu lại, nhìn mặt nước phẳng lặng. Hắn đâu có biết gì về thiên đạo đại cục? Hắn chỉ biết rằng hệ thống bảo hắn nuôi cá cho tốt thì sẽ sống lâu. Nhưng nhìn vẻ mặt mong chờ của Liễu Nhất Phi, hắn cảm thấy nếu không nói gì đó nghe cho kêu thì e là nàng ta sẽ còn quấy rầy hắn dài dài.

Hắn nhặt một viên sỏi, ném xuống mặt hồ. "Tõm" một tiếng, những vòng tròn sóng lan tỏa ra xa.

"Nàng thấy sóng nước đó không?" Diệp Mặc thản nhiên nói.

Liễu Nhất Phi nín thở quan sát.

"Thế gian này vốn dĩ là một cái ao. Linh khí nhiều hay ít, thực ra không quan trọng bằng việc tâm nàng có đủ tĩnh để thấy được đáy ao hay không. Cá sống trong nước, chưa bao giờ lo nước hết, nó chỉ lo không có mồi. Thiên đạo cũng vậy, nó không bao giờ triệt đường sống của bất kỳ ai, chỉ có con người tự triệt đường sống của nhau thôi."

Diệp Mặc chỉ đang nói bậy theo kiểu triết lý nửa mùa trên mạng ở kiếp trước, nhưng vào tai Liễu Nhất Phi, nó lại nổ vang như sấm sét giữa trời quang.

*"Tâm tĩnh thấy đáy ao… Thế gian là một cái ao…"*

Đôi mắt nàng trợn trừng, khí thế quanh thân đột ngột thay đổi. Một tầng kiếm ý sắc lẹm nhưng vô hình bao bọc lấy nàng. Nàng dường như nhìn thấy giữa những vòng sóng kia là quy luật vận hành của vạn vật, là sự sinh diệt của các vì tinh tú.

Cái ao này… chính là đại diện cho cả một vũ trụ! Tiền bối đang dùng cái ao này để diễn hóa thiên đạo cho nàng xem!

"Ầm!"

Một tiếng vang trầm đục phát ra từ trong cơ thể Liễu Nhất Phi. Tu vi vừa mới ổn định của nàng lại tiếp tục dao động, kinh mạch mở rộng, kiếm ý càng thêm thuần túy. Nàng vậy mà lại tại chỗ… ngộ đạo!

Diệp Mặc đứng bên cạnh trợn mắt há mồm. Hắn thề là hắn chỉ định đuổi khéo nàng đi, vậy mà nàng đứng đó, toàn thân phát ra ánh hào quang, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở mạnh mẽ đến mức khiến hắn thấy ngộp thở.

"Cái gì thế này? Ta chỉ nói mấy câu sáo rỗng mà nàng cũng có thể đột phá? Đệ tử thiên tài đều có cấu tạo não bộ lạ lùng thế sao?" Diệp Mặc thầm mắng trong lòng, vội vàng xách xô cá đứng dậy lùi ra xa. Hắn sợ luồng khí thế kia sẽ làm hắn bị thương.

Sau nửa khắc đồng hồ, Liễu Nhất Phi mở mắt. Ánh nhìn của nàng lúc này thâm túy như biển cả, sắc lẹm như thần kiếm.

Nàng lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái thật mạnh.

"Đa tạ tiền bối chỉ điểm! Nhất Phi ngu muội, nhờ có lời vàng ngọc của tiền bối mà phá bỏ được tâm ma, nhìn thấu chân tướng."

Diệp Mặc dở khóc dở cười: "Nàng hiểu… chân tướng gì?"

Liễu Nhất Phi ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy niềm tin: "Tiền bối muốn nói, linh khí suy kiệt chỉ là thử thách đối với tâm cảnh tu sĩ. Nếu tâm ta vô hạn, thì thế giới này chính là linh hải vô tận! Nhất Phi từ nay về sau sẽ không còn hoang mang về con đường phía trước nữa."

Diệp Mặc: "…"

*Ta có nói vậy hồi nào?*

"Thôi được rồi, nàng hiểu vậy cũng tốt." Hắn thở dài, mệt mỏi vẫy tay: "Đột phá xong rồi thì đi đi, đừng làm mấy con cá của ta sợ. Chúng mà stress là thịt sẽ dai lắm."

"Vâng, Nhất Phi không dám quấy nhiễu tiền bối nghỉ ngơi."

Nàng đứng dậy, lùi lại từng bước một cho đến khi ra khỏi phạm vi hồ nước mới dám quay người rời đi.

Lần này, nàng không bay về nội môn ngay mà dừng lại ở đỉnh núi phía xa, nhìn xuống ngôi nhà gỗ nhỏ bên hồ Trường Sinh. Nàng lấy ra một chiếc lệnh bài màu vàng kim, nghiến răng bóp nát. Đây là lệnh bài truyền tin bí mật nhất của nàng.

"Truyền lệnh của ta. Từ nay về sau, khu vực hồ Trường Sinh ở hậu sơn là cấm địa tuyệt đối của Thanh Vân Tông. Bất cứ ai xâm phạm khi không có sự cho phép, phế bỏ tu vi, đuổi khỏi tông môn!"

Nàng thầm thề: *"Tiền bối muốn sự thanh tịnh, Liễu Nhất Phi ta dù có chết cũng phải bảo vệ sự thanh tịnh đó cho người!"*

Dưới bờ hồ, Diệp Mặc nhìn bóng nàng khuất xa, rốt cuộc cũng nhẹ nhõm ngồi phịch xuống đất.

"Mệt chết ta rồi. Đối phó với mấy thiên tài này còn khổ hơn đi câu con Thôn Thiên Trê dưới đáy hồ."

Đúng lúc này, mặt hồ đột ngột dậy sóng. Một cái đầu cá đen xì, to như chiếc thúng, từ từ nhô lên. Đôi mắt nó to như đèn pha, nhìn Diệp Mặc với vẻ cầu khẩn.

Diệp Mặc mắng: "Ngươi lại thò đầu lên làm gì? Muốn ăn hả?"

Con cá đen trê dọn bể này – kẻ mà bên ngoài gọi là Thôn Thiên Ma Thú có thể nuốt chửng cả một thành trì – lúc này lại ngoan ngoãn như một chú chó nhỏ, phun ra một chiếc nhẫn màu đen bóng loáng lên tay Diệp Mặc.

*【Đinh! Thôn Thiên Trê đã thu nhặt được 'Tàn hồn Ma quân' từ dưới đáy bùn. Bạn nhận được: Công pháp Ma đạo tối cao 'Cửu U Thần Quyết'.】*

Diệp Mặc nhìn công pháp hiện lên trong đầu, bĩu môi: "Ta nuôi cá để trường sinh, tu ma làm cái gì cho nhanh già? Ném vào góc đi, bao giờ hết củi thì lấy ra nhóm lò."

Nếu các đại năng ma đạo mà nghe thấy câu này, có lẽ họ sẽ tức đến mức hộc máu mà chết ngay tại chỗ.

Hắn nằm dài ra bãi cỏ, kê đầu lên cánh tay, nhắm mắt hưởng thụ cơn gió nhẹ. Bất kể bên ngoài phong ba bão táp thế nào, trong ao cá nhỏ này của hắn, trời vẫn xanh và nắng vẫn hiền.

Chỉ là hắn không biết, sau vụ việc của Liễu Nhất Phi, cái tên "vị cao nhân ẩn thế ở hậu sơn" đã bắt đầu lan truyền trong hàng ngũ cao tầng của Thanh Vân Tông như một huyền thoại sống.

Và cuộc sống "thấp điệu" của hắn, e rằng sẽ không được yên bình như hắn mong đợi nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8