Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 10: Nuôi thêm một miệng ăn, áp lực nhân đôi**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:02:14 | Lượt xem: 3

Chương 10: Nuôi thêm một miệng ăn, áp lực nhân đôi

Gió núi xào xạc thổi qua rặng trúc xanh rì, mang theo hơi nước mát lạnh từ mặt Hồ Trường Sinh phả vào mặt. Thế nhưng, bầu không khí yên bình vốn có của hậu sơn Thanh Vân Môn lúc này lại bị xé toạc bởi những luồng linh lực hỗn loạn.

Dưới lòng hồ, Diệp Thiên – vị Thánh tử hô mưa gọi gió của Cửu Tiêu Thánh Địa – đang vùng vẫy giữa đám rong rêu. Gã không phải không biết bơi, mà là bởi một áp lực vô hình nào đó đang đè nặng lên vai, khiến chân tay gã rã rời như bị phong ấn toàn bộ tu vi. Mỗi khi gã định ngẩng đầu lên khỏi mặt nước để gầm lên một tiếng tức giận, thì một cái đuôi cá vô hình hoặc một luồng sóng ngầm lại quật mạnh xuống, khiến gã nếm đủ vị chát của nước hồ.

Diệp Mặc ngồi trên chiếc ghế tựa sờn cũ, tay vẫn cầm cành liễu khô, ánh mắt vô định nhìn vào cõi hư không. Trong đầu hắn lúc này không hề có sự đắc ý khi vừa "vả mặt" một thiên tài, mà thay vào đó là một bảng thông báo hệ thống màu xanh lục đang nhấp nháy liên hồi đầy nhức mắt.

[Đinh! "Cẩm Lý Vận May" đã hóa hình thành công. Trạng thái: Ấu thơ (Đang đói).]
[Lưu ý: Linh thể hóa hình tiêu tốn năng lượng cực lớn. Ký chủ cần cung cấp "Cửu Thiên Linh Cám" phẩm cấp cao để duy trì sự ổn định của hình thái nhân loại.]
[Mức tiêu hao dự kiến: 3 viên/ngày. Hiện có trong kho: 10 viên.]

Diệp Mặc nhìn con số "10" tròn trĩnh kia, cảm thấy huyệt thái dương giật giật.

"Hệ thống, ngươi đang đùa ta à?" Hắn thầm gào thét trong lòng. "Cửu Thiên Linh Cám là loại mồi câu cấp bậc Tiên phẩm, ta phải tích góp ba năm, làm nhiệm vụ 'Lọc rác đáy hồ' cực khổ mới đổi được một hộp. Giờ con bé này một ngày xơi tái ba viên? Đây là nuôi cá hay là nuôi một cái động không đáy?"

Trong khi Diệp Mặc đang đau khổ tính toán sổ sách, thì Linh Nhi – thủ phạm của mọi chuyện – lại chẳng mảy may hay biết về "áp lực tài chính" của chủ nhân. Cô bé đang chạy tung tăng quanh gốc liễu, tay ôm một vạt áo đầy lông hạc trắng muốt mà cô vừa vặt được từ con sủng vật của Diệp Thiên lúc nãy.

"Chủ nhân, chủ nhân! Nhìn xem, lông chim này thật đẹp, mềm hơn cả vảy của muội nữa!" Linh Nhi cười híp mí, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ xíu đáng yêu. Cô bé chạy đến bên cạnh Diệp Mặc, không chút khách sáo mà leo lên đùi hắn ngồi, dụi dụi cái đầu nhỏ vào ngực áo hắn. "Nhưng mà chủ nhân ơi… muội đói quá. Trong bụng muội cứ như có con cá trê nào đang quẫy ấy."

Diệp Mặc nhìn khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt tròn xoe lấp lánh như chứa đựng cả tinh cầu của Linh Nhi, cơn giận và sự tiếc rẻ trong lòng bỗng chốc tan biến đi phân nửa. Hắn thở dài, đưa tay xoa đầu cô bé: "Vừa mới ra đời đã biết đòi ăn. Muội đúng là tổ tông của ta rồi."

Hắn đưa tay vào tay áo, giả vờ lục lọi nhưng thực chất là lấy ra một viên đan dược màu vàng óng, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của thảo mộc và linh khí tinh khiết đến mức khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại.

Vừa nhìn thấy viên "cám", mắt Linh Nhi sáng rực lên. Cô bé vồ lấy như mèo thấy mỡ, cho tọt vào mồm nhai ngấu nghiến. "Rắc… rắc… ngon quá! Muội còn muốn nữa!"

"Một ngày chỉ được một viên! Ăn nhiều sẽ bị sình bụng đấy!" Diệp Mặc nghiêm giọng, mặc dù hắn biết rõ lý do thực sự là vì mình sắp "phá sản".

Đúng lúc này, từ phía đường mòn dẫn lên hậu sơn, một tràng tiếng xé gió vang lên.

"Thiên nhi!" Một giọng nói già nua nhưng đầy uy lực vang dội, khiến mặt hồ vốn đang dập dềnh bỗng chốc lặng tờ.

Ba đạo độn quang hạ xuống bờ hồ. Dẫn đầu là một lão già mặc đạo bào thêu hoa văn chín tầng mây – Trưởng lão hộ đạo của Cửu Tiêu Thánh Địa, người đang có sắc mặt xanh mét như gan lợn. Phía sau là lão Chưởng môn Thanh Vân Tử đang mồ hôi vã ra như tắm, và Liễu Nhất Phi với thanh kiếm cầm chặt trong tay, đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Cảnh tượng trước mắt khiến ba người sững sờ.

Diệp Thiên – kẻ luôn được coi là mặt trời không bao giờ tắt của giới trẻ tu tiên – lúc này đang lóp ngóp bò từ dưới hồ lên. Quần áo lụa là rách rưới, tóc tai bù xù dính đầy bùn đất và một vài lá bèo xanh ngắt đậu ngay trên đỉnh đầu. Gã run rẩy chỉ tay về phía Diệp Mặc, miệng lắp bắp không thành lời: "Hắn… hắn dùng tà thuật… Trưởng lão, giết hắn cho ta!"

Trưởng lão Cửu Tiêu Thánh Địa, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong, lập tức khóa chặt vào người thiếu niên đang ngồi câu cá. Lão cảm nhận một chút, rồi cau mày. Trong mắt lão, Diệp Mặc chỉ là một đệ tử Luyện Khí cảnh tầng thứ tư, kinh mạch bế tắc, khí tức hỗn loạn, chẳng có vẻ gì là cao nhân ẩn thế cả.

Thế nhưng, nhìn lại hiện trạng thảm hại của Diệp Thiên, lão không khỏi nghi ngờ.

"Thanh Vân Chưởng môn, đây là giải thích của các người sao?" Lão trưởng lão gầm lên, áp lực của cảnh giới Nguyên Anh bùng phát, khiến cỏ cây xung quanh đều rạp xuống.

Lão Chưởng môn Thanh Vân Tử sợ tới mức chân run lẩy bẩy, lắp bắp: "Cái này… Trưởng lão đại nhân bớt giận, Diệp Mặc hắn chỉ là một đệ tử trông coi hồ cá, tính tình vốn hiền lành… Chắc chắn là có sự hiểu lầm!"

Liễu Nhất Phi không nói gì, nàng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, rồi lại nhìn sang cô bé kỳ lạ đang ngồi trong lòng hắn. Khứu giác của một kiếm tu nhạy bén cho nàng biết, viên "thức ăn" mà cô bé kia đang nhai có một cấp độ linh khí kinh hoàng, thậm chí vượt xa những loại tiên đan mà nàng từng thấy.

Nàng khẽ tiến lên một bước, chắn trước mặt Diệp Mặc, nhỏ giọng nói: "Diệp sư đệ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vị Thánh tử này vì sao lại rơi xuống hồ?"

Diệp Mặc chậm rãi ngước mắt lên, vẻ mặt vẫn mang theo sự uể oải đặc trưng: "À, Đại sư tỷ. Ngài ấy bảo ngắm cảnh đẹp quá nên muốn xuống hồ tắm một chút. Tiếc là ngài ấy không biết bơi nên có hơi… chật vật."

"Ngươi nói láo!" Diệp Thiên cuối cùng cũng gào lên được một câu trọn vẹn, gã nhảy lên khỏi mặt đất, định lao vào Diệp Mặc thì bị Trưởng lão hộ đạo ngăn lại.

Lão trưởng lão nheo mắt nhìn về phía Linh Nhi, linh cảm của một tu sĩ lâu năm mách bảo lão rằng cô bé này không hề tầm thường. Luồng linh khí quanh người cô bé tinh khiết đến mức không giống con người.

"Cô bé đó là ai?" Lão trưởng lão lạnh lùng hỏi.

Linh Nhi nuốt chửng mẩu cám cuối cùng, quay sang nhìn lão già hung dữ, liền thè lưỡi làm mặt quỷ: "Đồ lão già xấu xí! Ông định cướp thức ăn của Linh Nhi à? Không có cửa đâu!"

Cả không trường bỗng chốc im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Thanh Vân Tử suýt chút nữa thì ngất xỉu. Con bé này… dám mắng Trưởng lão của Thánh Địa là lão già xấu xí?

"Gan lớn!" Lão trưởng lão thực sự nổi giận. Một bàn tay to lớn bằng linh khí ngưng tụ trong không trung, phủ đầu vỗ xuống Diệp Mặc và Linh Nhi. "Hôm nay ta sẽ thay tông môn của ngươi dạy dỗ lại kẻ không biết lễ độ này!"

Áp lực Nguyên Anh như một tòa thái sơn đè xuống. Liễu Nhất Phi định rút kiếm cứu nguy, nhưng nàng bàng hoàng nhận ra, dưới áp lực kia, ngay cả việc cử động một ngón tay nàng cũng không làm nổi.

Diệp Mặc khẽ thở dài.

"Sao ai cũng thích phá hỏng buổi chiều của mình thế nhỉ?"

Hắn không đứng dậy, cũng không đánh trả. Hắn chỉ đơn giản là nhặt một nắm hạt ngô lép dùng để nuôi mấy con cá thường dưới đất, tiện tay ném xuống mặt hồ ngay sát bờ.

"Cá đến ăn này." Hắn lẩm bẩm.

"Ầm!"

Mặt hồ bỗng dưng nổ tung. Một cái bóng đen khổng lồ từ dưới lòng nước sâu thẳm lao vọt lên cao. Đó là một con cá trê dọn bể già nua, toàn thân đen bóng như mực, chiều dài lên tới ba trượng. Nó há cái miệng khổng lồ như một cái hang tối, hút một cái vào hư không.

Bàn tay linh khí khổng lồ của lão trưởng lão Nguyên Anh cảnh, cứ như một đám mây gặp phải cơn lốc, bị con cá trê kia nuốt chửng vào bụng trong một nốt nhạc.

Chưa dừng lại ở đó, con cá trê sau khi "ăn" xong bàn tay linh khí, liền quẫy đuôi một cái. Một luồng sóng thần cao mười trượng đổ ập lên bờ hồ.

"A!"

Lão trưởng lão, Diệp Thiên, và ngay cả lão Chưởng môn Thanh Vân Tử đều bị con sóng này cuốn phăng đi. Kỳ lạ thay, luồng nước này dường như có mắt, nó tránh xa Diệp Mặc và Liễu Nhất Phi, chỉ nhắm vào những kẻ đang gây hấn.

Khi nước rút đi, hiện trường chỉ còn lại một bãi chiến trường lộn xộn. Lão trưởng lão Nguyên Anh vốn uy nghi, giờ đây quần áo sũng nước, bộ râu dài bị một con tôm con bám vào, trông không khác gì một lão ngư dân bị đắm tàu.

Lão bàng hoàng nhìn con cá trê khổng lồ đang lặn xuống hồ, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ. "Thôn… Thôn Thiên Ngư? Một linh thú cấp bậc Hóa Thần trở lên tại sao lại ở trong cái hồ rách này?"

Lão trưởng lão dù kiêu ngạo nhưng không ngu. Lão nhận ra, nếu không phải con linh thú kia nương tay, chỉ một cú quẫy đuôi lúc nãy thôi đã đủ nghiền nát thân thể lão thành mảnh vụn.

Lão không thèm nhìn lại Diệp Thiên đang run rẩy, lập tức cúi người hành lễ về phía Diệp Mặc (người mà lão tin chắc là đang dùng bí thuật che giấu tu vi cực kỳ thâm hậu): "Tiền… tiền bối nương tay. Đàn em có mắt không thấy Thái Sơn, mạo phạm sự thanh tu của ngài. Xin hãy thứ tội!"

Nói xong, lão túm cổ Diệp Thiên, thậm chí không đợi Thanh Vân Tử nói câu nào, trực tiếp hóa thành một luồng ánh sáng chạy trốn khỏi Thanh Vân Môn nhanh như thể sợ Diệp Mặc đổi ý mà đổi món cơm tối thành "thịt trưởng lão".

Sự im lặng bao trùm hậu sơn.

Lão Chưởng môn Thanh Vân Tử run cầm cập, nhìn Diệp Mặc bằng ánh mắt như nhìn thấy tổ tiên hiển linh: "Diệp… Diệp đệ tử, ngươi…"

Diệp Mặc đứng dậy, phủi phủi bụi trên áo, vẻ mặt đầy sự mệt mỏi: "Chưởng môn, ngài thấy đấy, nuôi cá thực sự rất tốn kém và mệt mỏi. Cá lớn thì dữ tợn, cá nhỏ thì háu ăn. Sau này làm ơn đừng để khách quý của ngài lại gần hồ của ta nữa. Chết đuối thì ta không đền được đâu."

Liễu Nhất Phi đứng ngây người ra đó, thanh kiếm trong tay nàng suýt rơi xuống đất. Nàng vừa tận mắt chứng kiến cái gì? Một con cá dọn bể nuốt gọn chiêu thức của Nguyên Anh cao thủ?

Nàng nhìn Diệp Mặc, nhìn bóng lưng có vẻ gầy yếu nhưng lại vững chãi như núi cao của hắn. "Diệp sư đệ… con bé này, rốt cuộc là ai?"

"Là em gái nuôi của ta." Diệp Mặc đáp qua loa, rồi kéo tay Linh Nhi đang tò mò nhìn Liễu Nhất Phi: "Đi thôi, về nhà thôi. Muộn thế này rồi còn chưa chuẩn bị cá khô cho muội nữa."

"Yeah! Ăn cá khô! Ăn cá khô!" Linh Nhi nhảy chân sáo theo sau.

Đêm hôm đó, trong căn nhà tranh xập xệ ven hồ.

Diệp Mặc ngồi trước đống lửa, lật qua lật lại mấy con cá suối nhỏ đang nướng thơm lừng. Hắn nhìn bảng điều khiển hệ thống đang hiện lên vô số yêu cầu: nào là "Nâng cấp bể nước", "Mua khoáng thạch bổ sung canxi cho vảy cá", "Linh đan điều tiết nội tiết tố hóa hình"…

Càng xem, da mặt hắn càng giật.

"Tổng chi phí ước tính để Linh Nhi đạt đến giai đoạn thành niên: Một vạn viên Cửu Thiên Linh Cám."

Một vạn viên? Diệp Mặc cảm thấy tim mình đau như bị ai đó cầm kìm mà vặn. Cả đời này của hắn chưa bao giờ nhìn thấy nhiều linh cám như vậy. Để kiếm được số lượng này, chắc hắn phải đi "câu" cả thế giới mất.

"Chủ nhân, người sao thế?" Linh Nhi vừa gặm một cái đầu cá nướng, vừa tò mò nhìn hắn. "Nhìn mặt người cứ như vừa bị mất sạch tiền ấy."

Diệp Mặc lườm cô bé một cái: "Hết tiền là còn nhẹ đấy. Nếu không kiếm thêm việc làm, chúng ta chắc phải đi ăn đất để sống qua ngày mất."

Hắn tựa lưng vào cột nhà, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao qua mái tranh thủng một lỗ. Cuộc sống ẩn dật, "cẩu" đạo của hắn từ nay về sau xem như đã kết thúc rồi. Nuôi một miệng ăn đặc biệt thế này, hắn buộc phải trở nên mạnh hơn, kiếm được nhiều tài nguyên hơn.

"Hệ thống." Hắn thầm gọi.

[Ký chủ có chỉ thị gì?]

"Gần đây có nhiệm vụ nào 'làm giàu không khó' không? Kiểu như… cướp kho bạc Thánh địa hay là vớt kho báu dưới biển sâu ấy?"

[Cảnh báo: Tư duy của ký chủ không phù hợp với đạo tâm bình hòa của Linh Ngư Sư. Tuy nhiên, nhiệm vụ chuỗi 'Long Môn Đại Hội' sắp mở ra tại Đông Hải. Phần thưởng: Một vạn viên Cám đặc chế và một sợi Gân rồng Thái cổ dùng làm dây câu.]

Ánh mắt Diệp Mặc vốn luôn lờ đờ, bỗng chốc lóe lên một tia sắc sảo như thanh kiếm rút khỏi bao.

"Đông Hải sao? Được rồi."

Hắn quay sang nhìn Linh Nhi đang ngủ ngon lành cạnh đống lửa, khóe môi hơi cong lên một chút. Áp lực quả thực tăng đôi, nhưng dường như… cảm giác có một ai đó để bảo vệ, để chăm lo, cũng không tệ cho lắm.

Dù sao thì, cũng chỉ là nuôi thêm một con cá mà thôi. Có điều con cá này… hình dáng hơi khác một chút, và tiêu chuẩn ăn uống hơi cao một xíu.

Trường Sinh Đạo Tổ sao? Trước khi trở thành cái danh hiệu to tát đó, Diệp Mặc thề, hắn sẽ trở thành người nuôi cá giàu nhất lịch sử Thanh Minh Giới.

"Linh Nhi, sáng mai dậy sớm. Chúng ta đi kiếm tiền mua gạo… à không, mua cám."

Trong bóng tối, con cá trê dọn bể dưới hồ Trường Sinh cũng khẽ quẫy đuôi, như thể đang hưởng ứng ý chí của chủ nhân. Từ một góc nhỏ của Thanh Vân Môn, một bánh răng vận mệnh khổng lồ đã bắt đầu chuyển động, kéo theo toàn bộ giới tu tiên vào một tương lai mà không ai có thể lường trước được.

Đêm đó, Diệp Mặc nằm mơ thấy mình ngồi trên một con thuyền bằng vàng ròng, dây câu bằng gân rồng tung ra, câu lên được cả một dải ngân hà toàn là linh cám thượng phẩm. Hắn mỉm cười trong giấc ngủ, một nụ cười hiếm hoi đầy sự mãn nguyện của một gã "hàn vi" đột ngột tìm thấy mục tiêu phấn đấu.

Nuôi con, quả thực là một gánh nặng ngọt ngào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8