Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 20: Ao cá là cấm địa, bước vào là chết**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:09:37 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 20: AO CÁ LÀ CẤM ĐỊA, BƯỚC VÀO LÀ CHẾT**

Sương mù buổi sớm ở hậu sơn Thanh Vân Môn dày đặc như sữa, bao phủ lấy mặt hồ Trường Sinh trong một lớp lụa mỏng manh, huyền ảo. Tiếng chim rừng hót líu lo, hòa cùng tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ đá, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ thường.

Diệp Mặc ngáp một cái thật dài, gãi gãi mái tóc rối bù, tay xách một chiếc xô gỗ cũ kỹ bước ra khỏi túp lều tranh. Hắn uể oải ngồi xuống chiếc ghế nan quen thuộc, đưa mắt nhìn mặt hồ vẫn còn lảng bảng khói mây. Sau sự kiện "đám ruồi nhặng" đêm qua bị giải quyết, hắn cảm thấy không khí dường như thanh sạch hơn hẳn, ngay cả lũ cá dưới hồ cũng có vẻ phấn chấn, thỉnh thoảng lại nhảy vọt lên khỏi mặt nước, tạo thành những vòng tròn lan tỏa nhịp nhàng.

Lý Vân Thiên lúc này đã sớm dậy từ lúc nào. Hắn không dám nghỉ ngơi, tay cầm chiếc chổi tre, cần mẫn quét sạch từng chiếc lá rụng trên lối mòn dẫn vào hồ. Mỗi khi nhìn thấy Diệp Mặc, ánh mắt của gã tạp dịch này lại tràn đầy sự sùng bái và cung kính đến tận xương tủy. Trong mắt Lý Vân Thiên, người thanh niên đang ngáp ngủ trước mặt không phải là một đệ tử ngoại môn phế vật, mà là một tôn vị chân thần đang dạo chơi nhân gian.

"Chủ nhân, nước trà buổi sáng đã pha xong, là loại trà hái từ những búp tuyết trên đỉnh ngọn núi phía sau, ngài dùng thử xem."

Lý Vân Thiên khom người dâng lên một chén trà nóng hổi. Diệp Mặc cầm lấy chén trà, húp một ngụm, gật gù: "Ừm, có tiến bộ. Ngươi cứ làm việc của mình đi, không cần quá gò bó."

Lý Vân Thiên vâng dạ rồi lui ra xa, nhưng ánh mắt vẫn luôn quan sát xung quanh, cảnh giác như một con chó săn trung thành bảo vệ lãnh địa. Hắn biết rõ, cái ao cá này, hiện tại chính là cấm địa khủng khiếp nhất Thanh Minh Giới, bất luận kẻ nào có ý đồ bất chính bước chân vào đây, đều sẽ có kết cục vô cùng thê thảm.

Cùng lúc đó, cách hồ Trường Sinh khoảng mười dặm về phía Đông, có năm luồng độn quang mạnh mẽ đang lướt nhanh trên không trung.

Dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc trường bào màu tím, thêu hình một con mãnh hổ hung hãn. Hắn là Cao Hồng, một Trưởng lão ngoại môn của Vạn Thú Môn – một tông môn hạng hai chuyên về điều khiển linh thú. Đi theo hắn là bốn đệ tử nội môn, tu vi đều đã đạt tới đỉnh phong Luyện Khí, khí thế bừng bừng.

"Trưởng lão, chúng ta thực sự phải lẻn vào Thanh Vân Môn sao? Dù sao họ cũng là một tông môn có truyền thống, nếu bị phát hiện thì…" Một tên đệ tử trẻ tuổi lộ vẻ lo lắng.

Cao Hồng hừ lạnh một tiếng, đôi mắt hiện lên vẻ tham lam: "Hừ, Thanh Vân Môn giờ chỉ còn là một cái xác không hồn. Chưởng môn của bọn chúng – Thanh Vân Tử đã già yếu, thọ nguyên sắp cạn, đệ tử thì thưa thớt. Ta nhận được tin báo, ở hậu sơn của bọn chúng có một cái hồ linh khí dạt dào, bên trong nuôi dưỡng những giống linh ngư thượng cổ cực phẩm. Nếu có thể đoạt lấy những con cá đó mang về hiến cho Môn chủ, chúng ta sẽ nhận được phần thưởng không tưởng. Các ngươi nghĩ xem, một tông môn hạng ba sa sút như vậy, lấy tư cách gì mà chiếm giữ bảo vật?"

"Trưởng lão nói phải! Chúng ta là người của Vạn Thú Môn, vốn dĩ những linh vật đó phải thuộc về chúng ta mới đúng!" Đám đệ tử hùa theo, vẻ mặt đầy sự ngạo mạn.

Bọn chúng đã điều tra kỹ lưỡng, hậu sơn của Thanh Vân Môn vốn là nơi hoang vắng nhất, chỉ có một tên đệ tử nuôi cá phế vật trông coi. Đối với bọn chúng, chuyến đi này chẳng khác nào dạo chơi, muốn lấy gì thì lấy.

Chỉ mất một khắc đồng hồ, nhóm người Cao Hồng đã vượt qua lớp trận pháp hộ môn đã rách nát của Thanh Vân Môn, hạ xuống gần khu vực hồ Trường Sinh.

"Đúng là nơi này rồi!" Cao Hồng hít một hơi thật sâu, đôi mắt sáng rực lên khi cảm nhận được một luồng linh khí tinh khiết lạ thường đang từ phía hồ tỏa ra. "Linh khí này… sao có thể đậm đặc đến thế? Ngay cả tổng đà của Vạn Thú Môn cũng không sánh bằng!"

Bọn chúng lén lút tiến lại gần, núp sau những bụi cây rậm rạp. Từ xa, chúng nhìn thấy Diệp Mặc đang ngồi thả cần câu một cách thong dong, bên cạnh là một thiếu niên đang cầm chổi quét lá.

"Chỉ là hai tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch." Cao Hồng cười khinh bỉ. "Tên đang ngồi câu cá kia khí tức toàn vô, chắc chắn là hạng phế vật không thể tu luyện. Tên còn lại cũng chỉ là một gã tạp dịch tầm thường. Hành động thôi, trực tiếp chiếm lấy hồ cá, đứa nào cản đường thì giết không tha!"

Nói đoạn, Cao Hồng vung tay lên. Một tiếng gầm rú vang dội thiên địa, từ túi trữ vật của hắn, một con Linh Báo vảy đồng, đôi mắt xanh biếc nhảy vọt ra. Đây là linh thú cấp ba, sức mạnh tương đương với tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.

"Lên cho ta!"

Con Linh Báo hóa thành một đạo thanh ảnh, lao vút về phía mặt hồ với tốc độ kinh hồn. Cao Hồng và đám đệ tử cũng đồng thời vọt ra, khí thế hung hãn làm chấn động cả rừng cây.

Lý Vân Thiên đang quét lá, đột ngột dừng lại. Ánh mắt hắn không hề có chút sợ hãi, ngược lại là một sự thương hại sâu sắc nhìn về phía nhóm người đang lao đến. Hắn nhẹ nhàng buông chiếc chổi xuống, đứng khoanh tay, lẩm bẩm: "Lại có thêm phân bón cho cây liễu rồi."

Diệp Mặc vẫn không quay đầu lại, hắn chỉ nhíu mày một cái, khẽ thở dài: "Mới sáng ngày ra đã làm ồn, cá sẽ sợ mà chạy mất hết."

Con Linh Báo vảy đồng là kẻ tiếp cận mặt hồ đầu tiên. Nó há to cái miệng đầy răng nanh, định vồ lấy một con cá chép đỏ đang lờ lững bơi gần bờ. Nhưng ngay khi móng vuốt của nó vừa chạm vào mặt nước hồ Trường Sinh, một sự biến hóa kinh dị đã xảy ra.

Mặt hồ vốn đang phẳng lặng như gương đột nhiên rung động mạnh mẽ. Từ dưới đáy sâu đen ngòm, một chiếc bóng khổng lồ lao nhanh lên.

"Xoạt!"

Một cái đuôi cá đen tuyền, to như một cánh cửa, đột nhiên quất mạnh từ dưới nước lên. Tốc độ nhanh đến mức không gian dường như bị xé rách, tạo ra một tiếng nổ oanh liệt.

"Bộp!"

Con Linh Báo vảy đồng – linh thú cấp ba tương đương Trúc Cơ – chưa kịp kêu lên một tiếng nào đã bị cái đuôi kia quất trúng giữa thân. Trong một tích tắc, toàn bộ xương cốt của nó vỡ vụn, thân hình bị nện thẳng vào vách đá phía sau, hóa thành một đống bùn máu không rõ hình thù.

Cao Hồng cùng đám đệ tử đang lao tới bỗng khựng lại giữa chừng, đồng tử co rụt lại vì kinh hãi. Bước chân của bọn chúng như bị đóng đinh tại chỗ.

"Cái gì? Linh Báo của ta… chết rồi sao?" Cao Hồng lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Từ dưới hồ, một con cá trê đen đúa chậm rãi ngoi đầu lên. Nó dài chừng một trượng, râu cá dài như những sợi xích sắt, vảy đen óng ánh như hắc kim. Ánh mắt của nó không hề có vẻ ngây ngô của loài cá thường, mà chứa đựng một sự uy nghiêm, khát máu và thông tuệ đến đáng sợ.

Đó chính là "Thôn Thiên Ngư" – con cá trê dọn bể mà Diệp Mặc thường xuyên vứt cho vài viên cám dư thừa.

Con cá trê này nhìn chằm chằm vào nhóm người Cao Hồng, một luồng áp lực vô hình từ trên người nó tỏa ra, khiến mặt đất xung quanh bắt đầu rạn nứt.

"Trưởng… Trưởng lão… Đó là con quái vật gì vậy?" Một tên đệ tử run rẩy, cả người sụm xuống, đáy quần đã ướt đẫm.

Cao Hồng dù sao cũng là Trưởng lão Trúc Cơ, hắn nhận ra sự bất thường ngay lập tức. Luồng uy áp kia… đó không phải là thứ mà linh thú Trúc Cơ có thể sở hữu. Nó vượt xa Kim Đan, thậm chí… hắn không dám nghĩ tiếp.

"Chạy! Chạy ngay lập tức!" Cao Hồng gào lên một tiếng, không còn chút khí thế nào, hắn quay đầu bỏ chạy thục mạng.

Nhưng đã quá muộn.

Linh Nhi từ trong túp lều chạy ra, trên tay vẫn còn cầm nửa cái bánh bao. Cô bé nhìn thấy nhóm người lạ mặt, phồng má tức giận: "Chủ nhân đã nói không được làm ồn mà! Đám người xấu này còn làm bẩn hồ nước của Tiểu Ngư nữa!"

Linh Nhi giậm chân một cái. Một đạo gợn sóng màu vàng từ dưới chân cô bé lan tỏa ra khắp mặt hồ.

Ngay lập tức, hàng chục con cá nhỏ đủ màu sắc đồng loạt nhảy vọt lên khỏi mặt nước. Chúng bơi lội giữa không trung như thể nước hồ đã bao trùm cả bầu trời. Những con cá vàng nhỏ nhắn, hiền lành bình thường giờ đây phát ra ánh hào quang chói mắt.

Mỗi một cái vảy cá bỗng chốc hóa thành một đạo kiếm khí sắc lẹm.

"Vút! Vút! Vút!"

Hàng vạn đạo kiếm khí rực rỡ xé rách hư không, bao vây lấy nhóm người Vạn Thú Môn.

"Aaaaa!"

Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp khu rừng. Bốn tên đệ tử nội môn chưa kịp thi triển bất kỳ phép thuật phòng ngự nào đã bị kiếm khí xuyên qua, thần hồn câu diệt, thân thể bị cắt thành nghìn mảnh.

Cao Hồng điên cuồng vung trưởng bào, phát động chiếc linh thuẫn mạnh nhất của mình, nhưng dưới cơn mưa kiếm khí vô tận từ đàn cá, chiếc linh thuẫn đó mỏng manh không khác gì một tờ giấy.

"Răng rắc!"

Chiếc linh thuẫn vỡ tan. Một đạo kiếm khí màu hồng nhạt bay sượt qua vai Cao Hồng, trực tiếp cắt đứt cánh tay phải của hắn.

Hắn quỳ sụp xuống đất, nhìn thấy con cá trê khổng lồ kia đang từ từ trườn lên bờ hồ. Mỗi bước đi của nó làm mặt đất rung chuyển. Điều kinh khủng hơn là, bên cạnh con cá trê đó, một con cá chép đỏ lộng lẫy (Cẩm Lý) cũng bay lên, quanh người nó bao phủ bởi những đám mây ngũ sắc, khí vận ngập trời.

Cao Hồng nhìn về phía Diệp Mặc. Người thanh niên đó vẫn đang bình thản cầm cần câu, tựa hồ tất cả những sự việc kinh thiên động địa đang xảy ra chỉ là gió thoảng mây trôi. Hắn nhận ra, ngay cả đám cá dưới hồ này cũng đã mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng, vậy người đang nuôi dưỡng chúng… rốt cuộc là sự hiện diện kinh khủng đến mức nào?

"Tiền bối tha mạng! Tiền bối tha mạng! Vãn bối có mắt không tròng, không biết đây là nơi ở của chân nhân!" Cao Hồng dập đầu lia lịa trên mặt đất, máu chảy ròng ròng trên mặt cũng không dám lau.

Diệp Mặc lúc này mới từ từ quay đầu lại. Ánh mắt hắn bình thản như mặt nước hồ mùa thu, nhưng khi nhìn vào, Cao Hồng cảm thấy như mình đang nhìn vào một vực thẳm vô tận có thể nuốt chửng cả linh hồn.

"Ta đã nói rồi, đừng làm ồn." Giọng Diệp Mặc nhẹ tênh, nhưng vang vọng trong tai Cao Hồng như tiếng sấm nổ. "Cá của ta tính tình không được tốt lắm. Ngươi phá hoại giấc ngủ của chúng, lại còn định bắt chúng đi làm sủng vật?"

"Vãn bối không dám! Vãn bối bị quỷ ám, xin tiền bối cho vãn bối một cơ hội sửa sai!"

Diệp Mặc nhìn về phía con cá trê đang há miệng chờ đợi, rồi lại nhìn đống đổ nát do cuộc giao tranh nhỏ vừa rồi gây ra, hắn tặc lưỡi: "Làm bẩn cả thảm cỏ của ta rồi. Lý Vân Thiên, ngươi thấy nên xử lý thế nào?"

Lý Vân Thiên bước tới, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Cao Hồng: "Thưa chủ nhân, tên này tâm địa bất chính, dám xông vào cấm địa. Theo quy tắc của ao cá… người chết, hồn tan, dùng làm phân bón cho Linh dược quanh hồ là thích hợp nhất."

Cao Hồng nghe vậy, sợ hãi đến mức mật xanh cũng muốn vỡ ra. Hắn định thiêu đốt thọ nguyên để đào tẩu, nhưng một tiếng "hừ" nhẹ của Linh Nhi đã làm toàn bộ linh lực trong người hắn đông cứng lại.

Con cá trê Thôn Thiên tiến lại gần Cao Hồng. Cái miệng khổng lồ của nó há ra, bên trong là một hố đen thăm thẳm chứa đựng quy tắc thôn phệ của trời đất.

"Không! Khônggg!"

Chỉ một hơi thở, Cao Hồng cùng với toàn bộ tàn tích của bốn đệ tử kia bị con cá trê hút sạch vào bụng. Không để lại một giọt máu, không để lại một mảnh vụn, cứ như thể nhóm người Vạn Thú Môn chưa từng tồn tại trên thế giới này.

Sau khi "dọn dẹp" xong, con cá trê thỏa mãn quẫy đuôi một cái, lững thững bò lại xuống nước. Đàn cá nhỏ bay lượn trên trời cũng đồng loạt rơi xuống mặt hồ, mặt nước trở lại trạng thái tĩnh lặng ban đầu.

Linh Nhi tung tăng chạy lại bên cạnh Diệp Mặc, đưa nửa cái bánh bao còn lại cho hắn: "Chủ nhân, ăn bánh bao đi, em vừa xử lý xong mấy con sâu rắm rồi đó!"

Diệp Mặc xoa đầu cô bé, cười khổ: "Lần sau đừng có gọi mấy con cá vàng lên đánh nhau nữa, nước bắn tung tóe lên quần áo của ta rồi này."

"Dạ, tại bọn chúng ham chơi thôi ạ!" Linh Nhi thè lưỡi tinh nghịch.

Lý Vân Thiên lẳng lặng cầm chiếc chổi, tiếp tục quét những vết bụi còn sót lại. Hắn thầm nghĩ, có lẽ mình nên dựng một tấm biển báo ở lối vào núi. Không phải để bảo vệ hồ cá, mà là để bảo vệ tính mạng cho những kẻ tu tiên vô tri ngoài kia. Bởi vì một khi đã bước qua ranh giới này, đến cả linh hồn cũng đừng hòng tìm thấy đường về.

Dưới hồ, con cá chép đỏ (Cẩm Hồng) lướt ngang qua chân Diệp Mặc, nó lén lút phun ra một luồng khí tức nồng đậm vào xô nước của hắn.

[Ting! Hệ thống thông báo: Cá của bạn vừa "vả mặt" một Trưởng lão Trúc Cơ. Phần thưởng: Tâm Đạo Thông Minh +5, Tinh hoa linh thủy x100. Cấp độ hồ cá tiến hóa thêm một bậc: Cấm Địa Bất Diệt.]

Diệp Mặc nghe tiếng chuông hệ thống reo lên trong đầu, chỉ khẽ nhún vai. Hắn kéo cần câu lên, phát hiện mồi đã bị ăn sạch nhưng chẳng thấy cá đâu.

"Lại trượt rồi… Nuôi mấy con cá này khó thật đấy, chẳng bao giờ chịu cắn câu nghiêm chỉnh cả."

Hắn lẩm bầm đầy vẻ thất vọng, hoàn toàn không hề nhận thức được rằng mình vừa mới "phóng sinh" một vị Trưởng lão của một danh môn thế gia vào cõi vĩnh hằng.

Chiều hôm đó, tin tức về việc nhóm người Cao Hồng mất tích một cách bí ẩn bắt đầu lan truyền khắp vùng lân cận. Vạn Thú Môn cử thêm nhiều nhóm người đi tìm kiếm, nhưng dù là dùng đến thần thông tìm kiếm thần hồn hay phép bói toán nhân quả, bọn họ cũng không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Cao Hồng trong phạm vi trăm dặm quanh Thanh Vân Môn.

Về sau, giới tu tiên bắt đầu có một lời đồn đại đầy rùng rợn: Đừng bao giờ dòm ngó hồ nước ở hậu sơn Thanh Vân Môn. Nơi đó không phải là ao cá, mà là một cái miệng khổng lồ của vực sâu, nơi chôn vùi vô số linh hồn của những kẻ kiêu ngạo.

Và nơi ấy, cũng chính là nơi ở của vị Đạo Tổ lười biếng nhất lịch sử, người mà cho đến lúc này vẫn đang vò đầu bứt tai vì… hôm nay chẳng câu được con cá nào ra hồn.

"Thôi, hôm nay ăn khoai lang nướng vậy." Diệp Mặc vứt chiếc cần câu qua một bên, nằm ườn ra ghế nan đón ánh hoàng hôn.

Ở dưới hồ, những con "cá thần" của hắn đang lén lút tranh giành nhau vài viên cám dư mà hắn đánh rơi, mỗi một cái quẫy đuôi đều tạo ra một đạo thiên lôi ẩn giấu trong sóng nước, dường như đang chế nhạo cả thế gian.


[Hết chương 20]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8