Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 19: Địch nhân tập kích đêm khuya**
Đêm ở hồ Trường Sinh tĩnh lặng đến lạ kỳ.
Ánh trăng non bạc nhạt như dải lụa mỏng phủ lên mặt hồ, thỉnh thoảng một vài con cá nhỏ quẫy đuôi, tạo nên những vòng tròn sóng nước lăn tăn, phá vỡ sự trầm mặc của không gian. Dưới gốc cây liễu già rủ bóng bên bờ, Diệp Mặc nằm trên chiếc võng bện bằng cỏ linh oai, tiếng ngáy khò khè đều đặn vang lên. Hắn ngủ rất say, vẻ mặt thư thái như thể dù trời có sập xuống thì giấc ngủ trưa kéo dài đến tận nửa đêm này vẫn là quan trọng nhất.
Cách đó không xa, Lý Vân Thiên – vị hoàng tử từng một thời kiêu ngạo, nay khoác lên mình bộ đồ đệ tử tạp dịch thô sơ – đang ngồi xếp bằng bên đống phân cá đã được dọn dẹp sạch sẽ. Hắn không ngủ. Từ lúc được Diệp Mặc "chỉ điểm", Lý Vân Thiên dường như đã lột xác. Hắn nhận ra mỗi hơi thở của gió, mỗi tiếng động của nước ở nơi này đều ẩn chứa một loại quy luật huyền bí. Hắn đang nhập định, cố gắng bắt lấy tia đạo vận mong manh mà "tiền bối" vô tình để lại.
Ở giữa lòng hồ, Linh Nhi – nàng thiếu nữ xinh đẹp do cá cẩm lý hóa hình – đang ngâm mình dưới làn nước mát. Đôi chân trần trắng nõn của nàng khua nhẹ, ánh mắt nhìn chăm chú vào những vì sao lấp lánh trên bầu trời. Nàng thích sự yên bình này, thích cái cách chủ nhân ngáp dài mỗi sáng và thích cả mùi thơm của những viên cám mà hắn ném xuống hồ.
Thế nhưng, sự yên bình ấy đột ngột bị xé toạc bởi một luồng sát khí cực kỳ nhỏ nhẹ, nếu không phải hạng cao thủ thượng thừa thì tuyệt đối không thể nhận ra.
Từ trong bóng tối của cánh rừng phía sau hậu sơn, ba bóng đen như những bóng ma nhàn nhạt, hòa lẫn hoàn toàn vào màn đêm, đang lặng lẽ áp sát về phía hồ Trường Sinh.
"Trưởng lão, chính là nơi này." Một tên hắc y nhân hạ thấp giọng, thanh âm khàn đục như tiếng mài gạch: "Tin tức từ nội môn truyền ra không sai, nơi đây ẩn chứa một tiểu linh thể có tiên căn cực phẩm, chính là con cá chép hóa hình kia. Ngoài ra, hồ nước này linh khí dạt dào lạ thường, chắc chắn bên dưới có cất giấu chí bảo."
Kẻ dẫn đầu, một lão giả mắt diều hâu, gương mặt che kín dưới lớp khăn đen, hừ lạnh một tiếng: "Thanh Vân Môn đã suy vi đến mức này, ngay cả hậu sơn quan trọng như vậy mà chỉ để một tên tiểu tử Luyện Khí kỳ và một tên tạp dịch trông coi. Đúng là trời giúp Ảnh Nha môn chúng ta. Các ngươi nhớ kỹ, bắt sống con cá chép tinh kia, không được làm tổn thương tiên căn của nó. Còn hai tên phế vật bên hồ… giết sạch đi, chớ để lại dấu vết."
"Rõ!"
Ba luồng khí tức đột ngột tăng tốc. Bọn hắn không dùng phi kiếm để tránh kinh động hộ môn trận pháp, mà sử dụng bộ pháp cực kỳ quái dị, lướt trên cỏ không để lại dấu chân.
Lý Vân Thiên vốn đang nhập định, đột nhiên đôi mắt hắn mở bừng ra. Nhờ hít thở "linh khí phân cá" suốt mấy ngày qua, ngũ quan của hắn đã nhạy bén hơn trước gấp mười lần. Hắn cảm nhận được không khí xung quanh lạnh đi đột ngột, một cảm giác sởn gai ốc trỗi dậy.
"Ai?!" Lý Vân Thiên đứng bật dậy, tay nắm chặt chiếc chổi tre – thứ mà hắn coi là "pháp bảo" tu luyện.
"Ồ, cảm giác cũng khá đấy, nhưng đáng tiếc… mạng ngươi đến đây là hết."
Một đạo kiếm mang màu đen kịt, lạnh lẽo như răng nanh tử thần, xé toạc không gian lao thẳng vào cổ họng Lý Vân Thiên. Tốc độ nhanh đến mức Lý Vân Thiên chỉ kịp nhìn thấy một tia chớp đen, hoàn toàn không có khả năng chống đỡ. Hắn trừng mắt nhìn cái chết đang đến gần, trong lòng chỉ kịp hiện lên một ý nghĩ: *Hỏng rồi!*
"Chát!"
Một tiếng động khô khốc vang lên.
Không phải tiếng kiếm đâm xuyên qua da thịt, mà là tiếng một vật cứng đập vào một vật mềm.
Lý Vân Thiên ngơ ngác nhìn thấy chiếc chổi tre trong tay mình, chẳng biết từ bao giờ đã chặn đứng mũi kiếm đen kịt kia. Đáng sợ hơn, mũi kiếm sắt lẹm có thể chém sắt như bùn lại không thể để lại dù chỉ một vết xước trên cán chổi tre sần sùi.
"Cái gì?!" Tên hắc y nhân cầm kiếm kinh hô. Hắn là cao thủ Trúc Cơ tầng thứ năm, một kiếm toàn lực của hắn dù là tảng đá ngàn năm cũng phải nát vụn, vậy mà lại bị một tên tạp dịch cầm chổi chặn lại?
"Đừng làm phiền… giấc ngủ của ta…"
Từ phía chiếc võng dưới gốc liễu, tiếng lầm bầm của Diệp Mặc vang lên đầy khó chịu. Hắn xoay người, tay vung ra một cái như đang đuổi ruồi.
Một cơn gió nhẹ từ bàn tay hắn lướt qua. Cơn gió ấy thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi nó chạm vào ba tên hắc y nhân, không gian xung quanh bọn chúng bỗng chốc đông cứng lại.
Lão giả cầm đầu kinh hãi nhận ra cơ thể mình không thể cử động nổi, ngay cả linh lực trong đan điền cũng bị một sức mạnh khủng khiếp trấn áp đến mức đóng băng. Lão trừng mắt nhìn chàng thanh niên đang nằm trên võng kia, trong lòng dậy lên một nỗi sợ hãi chưa từng có.
*Hóa Thần? Hay là… Đại Thừa cao nhân?*
"Tiền bối tha mạng!" Lão giả cố gắng rít lên từ kẽ răng, nhưng âm thanh không thể thoát ra khỏi cổ họng.
Lúc này, Linh Nhi từ dưới mặt hồ nhảy vọt lên. Nàng không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ tức giận. Nàng nhìn thấy đám người này định giết "người làm vườn" (Lý Vân Thiên) của chủ nhân, càng tệ hơn là bọn chúng khiến chủ nhân phải tỉnh giấc.
"Đám người xấu xa, dám đến phá hỏng giấc ngủ của chủ nhân!" Linh Nhi chu môi, tay nhỏ giơ lên, múc một gáo nước hồ rồi hắt về phía ba tên hắc y nhân.
Trong mắt kẻ thường, đó chỉ là hành động hắt nước của một cô bé tinh nghịch. Nhưng trong mắt lão giả Ảnh Nha môn, đó không phải là nước hồ, mà là một vùng trời biển sụp xuống! Mỗi giọt nước văng ra mang theo sức nặng của vạn quân, khí thế như muốn nghiền nát cả sơn hà.
"Oàng!"
Ba bóng đen chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị màn nước bắn trúng, bay ngược ra sau như những con diều đứt dây. Bọn chúng đập mạnh vào vách đá phía xa, kinh mạch toàn thân vỡ vụn, tu vi trong nháy mắt bị phế sạch sẽ.
Toàn bộ quá trình diễn ra không tới ba nhịp thở.
Hồ Trường Sinh lại trở về với sự tĩnh lặng ban đầu.
Lý Vân Thiên đứng ngây người, tay vẫn còn cầm chiếc chổi tre. Hắn nhìn ba tên cao thủ Trúc Cơ nằm bẹp dí như những con nhái bên vách đá, rồi lại nhìn tiểu cô nương Linh Nhi đang đắc ý vỗ tay, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở người thanh niên vẫn đang nằm ngáy o o trên võng.
Trong đầu Lý Vân Thiên lúc này nổ tung một vạn hồi chuông.
Hắn rốt cuộc đã hiểu, thế nào là "vô địch thực sự". Không cần ra chiêu, không cần uy áp, chỉ một cái trở mình, một tiếng lầm bầm cũng đủ định đoạt sinh tử của cường giả. Chiếc chổi tre trong tay hắn, chắc chắn cũng là một kiện thần khí mà người thường không thể tưởng tượng nổi.
"Tiền bối… đúng là Đạo Tổ sống trên đời." Lý Vân Thiên quỳ sụp xuống đất, dập đầu thật mạnh về phía Diệp Mặc. Hắn quyết tâm, từ nay về sau, dù có chết cũng phải bám trụ ở cái hồ này, dù chỉ là được dọn phân cá cả đời cũng là phúc phận chín đời nhà hắn.
Trên võng, Diệp Mặc đột ngột gãi gãi mông, lầm bầm thêm một câu: "Cá… không được ăn vụng… đi ngủ đi…"
[Tiếng báo hiệu từ hệ thống vang lên trong tiềm thức của Diệp Mặc mà hắn chẳng thèm để ý:
*Ting! Bảo vệ thành công đàn cá và đệ tử, hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Giấc Ngủ Ngàn Năm Không Ai Được Phá'.*
*Phần thưởng: Tinh hoa Thần Thú Long Tộc x3, tăng cấp hồ nuôi lên mức: Linh Tuyền Tĩnh Mịch.*
*Cấp độ nuôi cá hiện tại: Tiểu Thành (Bình minh của Đạo Tổ).*]
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên rọi xuống mặt hồ, Diệp Mặc mới vươn vai thức dậy. Hắn dụi mắt nhìn thấy ba cái hố sâu trên vách đá và Lý Vân Thiên đang cặm cụi đào đất ở gần đó, bèn hỏi: "Cái hố kia ở đâu ra vậy? Ngươi định xây chuồng lợn à?"
Lý Vân Thiên run lên, vội vàng lau mồ hôi trên trán, cung kính thưa: "Dạ thưa tiền bối, đêm qua có ba con 'sâu' định phá hoại ao cá, vãn bối đã mang bọn chúng đi làm phân bón cho cây liễu rồi ạ."
Diệp Mặc nghe vậy thì ngáp một cái dài, xua tay: "Sâu bọ thôi mà, giết đi là được, báo cáo làm gì. Mau mang cám lại đây, con Cẩm Hồng (con cá chép đỏ nhất) của ta hình như đang đói rồi."
"Vâng, vâng! Vãn bối đi ngay!"
Lý Vân Thiên chạy bay biến đi lấy cám. Ở góc hồ, Linh Nhi nhìn chủ nhân cười tươi rói, nàng biết, chỉ cần có nam tử đội nón lá này ở đây, cả thiên hạ này không một ai có thể chạm vào một giọt nước của hồ Trường Sinh.
Còn ba tên hắc y nhân của Ảnh Nha môn? Đến lúc chết, bọn chúng vẫn không hiểu vì sao mình lại bị một cô bé hắt nước chết, và vì sao một tên tạp dịch cầm chổi lại có thể đỡ được phi kiếm cấp Trúc Cơ.
Thanh Vân Môn vẫn như cũ, nhưng dưới chân núi, một cơn bão kinh hoàng đang âm thầm tích tụ khi một tông môn sát thủ bí ẩn bị xóa sổ một nửa tinh anh chỉ trong một đêm… tất cả chỉ vì tội dám quấy rối một giấc ngủ trưa kéo dài đến tận đêm khuya của một ngư ông.