Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 18: Ta chỉ tuyển người dọn phân cá**
Dưới gốc liễu già rủ bóng bên hồ Trường Sinh, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một con sâu đang bò trên kẽ lá.
Diệp Mặc ngáp một cái thật dài, đôi mắt lờ đờ nhìn thiếu niên trước mặt. Lý Vân Thiên – vị Thập thất hoàng tử của Đại Hạ Thần Triều, người vốn dĩ vừa rồi còn mang theo sát khí ngút trời, giờ đây lại đang quỳ sụp dưới đất, lưng thẳng tắp nhưng đầu lại cúi thấp như một tín đồ ngoan đạo nhất.
“Ngươi nói lại xem nào? Ngươi muốn làm gì?” Diệp Mặc gãi gãi lỗ tai, tưởng mình vừa nghe nhầm.
Lý Vân Thiên hít một hơi sâu, giọng nói dõng dạc, tràn đầy quyết tâm: “Vãn bối Lý Vân Thiên, nguyện vứt bỏ thân phận hoàng tộc, vứt bỏ danh hiệu thiên tài, chỉ cầu được ở lại hồ Trường Sinh, làm một tên tiểu đồng hầu hạ bên cạnh Tiền bối, dù là quét rác hay nướng cá cũng không oán không hận!”
Diệp Mặc nghe xong, sắc mặt chẳng những không vui mà còn tối sầm lại. Hắn thầm rủa trong lòng: *Ta vất vả lắm mới tìm được cái chỗ hẻo lánh này để cắm sào nuôi cá, tận hưởng cuộc sống về hưu sớm. Giờ tự dưng lòi đâu ra một thằng nhóc hoàng tử đòi theo hầu? Đã là hoàng tử thì chắc chắn là kẻ phiền phức nhất thiên hạ, ăn ngon mặc đẹp, chân yếu tay mềm, nuôi hắn chẳng khác nào nuôi thêm một cụ tổ.*
“Không được, đi chỗ khác mà chơi.” Diệp Mặc xua tay như xua ruồi, “Ta ở đây chỉ nuôi cá, không nuôi người. Huống hồ nhìn ngươi chân tay khẳng khiu thế kia, quét rác chắc gì đã sạch, nấu ăn chắc gì đã ngon. Về đi, về làm hoàng tử của ngươi cho sướng.”
Lý Vân Thiên nghe vậy, tim thắt lại. Hắn nhìn thấy cây liễu sau lưng Diệp Mặc – thứ mà lúc nãy vừa tung ra một sợi tơ xanh đã suýt chút nữa lấy mạng hắn. Hắn nhìn xuống mặt hồ, nơi con cá trê đen sì đang nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ. Hắn biết rõ, đây không phải là một hồ nước bình thường, đây là một mảnh thiên địa tối cao mà ngay cả tổ tiên của Đại Hạ hoàng tộc cũng chưa chắc có tư cách bước vào.
“Tiền bối! Xin ngài hãy khảo nghiệm vãn bối!” Lý Vân Thiên dập đầu mạnh xuống đất, bùn đất bám lên trán cũng không buồn lau, “Nếu vãn bối không làm tốt, ngài có thể tùy ý đem vãn bối cho cá ăn!”
Con cá trê trong hồ bỗng nhiên "ùm" một tiếng, phun ra một búng nước rơi đúng đầu Lý Vân Thiên, như thể đang nói: *Loại thịt nhạt nhẽo như ngươi, ta thèm vào!*
Diệp Mặc xoa cằm, đột nhiên ánh mắt hắn liếc sang đống phân cá và lớp bùn đen đúa đang tích tụ dưới góc hồ, lại nhìn đống lá liễu rụng lác đác trên lối đi nhỏ. Bình thường hắn lười đến mức ba tháng mới cầm chổi một lần, nếu có một kẻ cam nguyện làm việc không công…
“Thật sự việc gì cũng làm?” Diệp Mặc hỏi lại, giọng điệu đã dịu đi một chút.
“Vạn chết không từ!” Lý Vân Thiên mắt sáng lên.
Diệp Mặc chỉ tay về phía một góc khuất sau hồ, nơi có một hố nhỏ chứa đầy chất thải từ việc nạo vét lòng hồ và phân linh ngư tích tụ bao năm: “Thấy cái đó không? Đó là hố ủ phân cá. Mỗi sáng sớm, ngươi phải dùng xẻng hốt phân cá bỏ vào gốc của mấy gốc dược liệu quanh đây. Sau đó, dùng chổi lông gà quét từng phiến lá liễu, tuyệt đối không được để bụi trần bám vào hồ nước của ta. Ngoài ra, bùn dưới đáy hồ định kỳ phải nạo vét bằng tay để đảm bảo cá của ta không bị ngứa vảy.”
Hắn nói xong, liếc nhìn phản ứng của Lý Vân Thiên. Trong lòng Diệp Mặc đang cười thầm: *Thằng nhóc này từ nhỏ sống trong nhung lụa, bảo nó đi dọn phân cá và nạo vét bùn bằng tay, không quá ba ngày nó sẽ khóc lóc chạy về phủ hoàng tử cho xem.*
Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của Diệp Mặc.
Lý Vân Thiên nhìn về phía hố phân cá kia, đồng tử co rụt lại. Trong mắt kẻ phàm nhân hoặc tu sĩ thông thường, đó là thứ bẩn thỉu. Nhưng trong đôi mắt vừa được tinh thần lực của Diệp Mặc "vô tình" rèn luyện lúc nãy, Lý Vân Thiên nhìn thấy gì?
Đó không phải là phân cá! Đó là kết tinh của linh khí thiên địa được nén lại đến mức cực độ! Mỗi hạt phân cá nhỏ xíu kia đều tỏa ra đạo vận vàng óng ánh, tựa như những viên thánh đan thượng hạng nhất. Còn đống bùn đen kia? Đó chính là Cửu U Tức Thổ trong truyền thuyết, thứ mà chỉ cần một nhúm cũng đủ để trồng ra thánh dược!
*Tiền bối… ngài thực sự coi trọng ta đến thế sao?* Lý Vân Thiên cảm động đến mức nước mắt giàn giụa. *Ngài đưa những thần vật quý giá nhất này giao cho ta quản lý, đây không phải là sỉ nhục, đây chính là sự tín nhiệm và ban phước lớn nhất!*
“Vãn bối… tuân lệnh!” Lý Vân Thiên nghẹn ngào, hắn đứng dậy, không hề có một chút do dự nào, tiến thẳng về phía cái xẻng gỗ cũ kỹ của Diệp Mặc nằm lăn lóc bên bờ hồ.
Hắn cầm lấy cây chổi tre sờn cũ, đột nhiên cảm thấy một luồng năng lượng từ cán chổi truyền vào tay. Cây chổi này, thế mà lại được làm từ cành của Tiên Thiên Linh Mộc! Mỗi nhát quét đi, dường như đều đang thanh tẩy bụi trần trong tâm hồn hắn.
“Chậc, đúng là một tên hâm.” Diệp Mặc lắc đầu, chán chẳng buồn nói thêm. Hắn lười biếng kéo nón lá che lên mặt, nằm ngả người ra ghế dựa, tiếp tục giấc mộng xuân thu với những bát canh cá nóng hổi.
—
Cùng lúc đó, ở ranh giới hậu sơn Thanh Vân Tông.
Chưởng môn Thanh Vân Tử cùng dàn trưởng lão đứng ngồi không yên. Họ vừa cảm nhận được một cơn rung chuyển dữ dội, sát khí từ trên trời giáng xuống, nhưng rồi đột ngột biến mất như chưa từng tồn tại.
“Chưởng môn, chúng ta có nên vào không?” Một trưởng lão đổ mồ hôi hột, “Thập thất hoàng tử nếu có chuyện gì ở đây, chúng ta nghìn lần chết cũng không đủ đền tội.”
Thanh Vân Tử cắn răng: “Phải vào! Dù là vị tiền bối kia có trách phạt, chúng ta cũng phải bảo đảm tính mạng cho hoàng tử.”
Cả đoàn người rón rén tiến vào, chân tay nhẹ nhàng như thể đang bước trên băng mỏng. Khi họ vượt qua tán cây cuối cùng để nhìn thấy hồ Trường Sinh, tất cả đều chết lặng, hóa đá tại chỗ.
Trước mắt họ không phải là cảnh tượng Thập thất hoàng tử đại phát thần uy, cũng không phải cảnh hắn bị giết hại.
Mà là một thiếu niên áo bào vàng rách nát, đôi tay trần đang hì hục bốc từng nắm phân cá từ trong hố, cung kính đặt vào gốc của một khóm hoa dại ven hồ. Thỉnh thoảng, thiếu niên ấy lại cầm cây chổi tre, vừa quét lá rụng vừa lẩm bẩm điều gì đó như đang ngộ đạo, gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn và thành kính tột độ.
“Hoàng… Hoàng tử?” Thanh Vân Tử thốt lên, giọng run rẩy như bị ai bóp nghẹt cổ họng.
Lý Vân Thiên nghe thấy tiếng động, quay đầu lại. Lúc này, khuôn mặt đẹp trai của hắn dính đầy bùn đất, nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ như sao sa. Hắn nhìn thấy Chưởng môn, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị, đưa ngón tay lên môi ra hiệu "suỵt".
“Các ngươi đến đây làm gì? Nói khẽ thôi! Tiền bối đang ngủ!” Lý Vân Thiên quát khẽ bằng linh lực truyền âm, giọng nói đầy uy nghiêm nhưng lại chứa đựng sự trung thành tuyệt đối.
Các vị trưởng lão nhìn về phía dưới gốc liễu. Ở đó, một tên đệ tử ngoại môn tầm thường nhất tông môn đang ngáy o o, chiếc nón lá che khuất mặt, tư thế ngủ vô cùng thiếu tao nhã.
“Hoàng tử, ngài… ngài đây là đang làm gì?” Một vị trưởng lão không kìm lòng được, lắp bắp hỏi khi thấy Lý Vân Thiên lại tiếp tục đưa tay hốt thêm một nắm… phân cá.
Lý Vân Thiên hừ lạnh một tiếng, nhìn họ với ánh mắt khinh bỉ của kẻ đã giác ngộ: “Các ngươi thì biết cái gì? Ta đang quét dọn nghiệp chướng cho thế giới, đang gieo mầm cho tương lai của đại đạo. Những thứ này đối với các ngươi là phế thải, nhưng đối với ta, mỗi hạt bụi ở đây đều là chân lý!”
Nói đoạn, hắn quay sang trừng mắt nhìn Thanh Vân Tử: “Thanh Vân Chưởng môn, sau này đừng gọi ta là hoàng tử. Ta hiện nay đã được Tiền bối thu nhận làm 'Người dọn phân hồ Trường Sinh'. Đây là chức vị cao quý nhất mà ta từng nhận được trong đời. Từ nay về sau, nếu không có việc gì quan trọng, đừng có dẫn theo đám người này đến làm ồn, ảnh hưởng đến sự tĩnh mịch của Tiền bối!”
Thanh Vân Tử cùng đám trưởng lão chỉ cảm thấy ngũ lôi nổ đùng đùng trên đỉnh đầu.
Một vị Thập thất hoàng tử của Đại Hạ Thần Triều, thiên tài đứng đầu vương triều, tương lai sẽ nắm giữ quyền sinh sát vạn dân… thế mà bây giờ lại vì chức danh "người dọn phân" mà cảm thấy vinh dự?
Thế giới này điên rồi! Hay là tất cả bọn họ đều đang nằm mơ?
Ánh mắt Thanh Vân Tử dời từ Lý Vân Thiên sang Diệp Mặc. Nhìn thanh niên đang ngủ gật kia, trong lòng lão dậy lên một nỗi kinh hoàng vô tận. Rốt cuộc là loại đại năng cỡ nào mới có thể dùng loại cách thức sỉ nhục này để "thu phục" một vị hoàng tử thiên tài? Hay phải nói, trình độ tẩy não của vị này đã đạt tới mức xuất thần nhập hóa?
Đúng lúc này, Diệp Mặc ở dưới gốc liễu lầm bầm một câu trong giấc ngủ: “Hôm nay… cho thêm tí muối… cá mới ngon…”
Lý Vân Thiên nghe thấy, lập tức run lên bần bật. Hắn vội vàng cúi xuống ghi chép lại vào lòng bàn tay: *Tiền bối dạy rồi, đời người như bát canh cá, phải thêm gia vị là muối (sự khổ luyện) mới có thể thành đạo. Ghi nhớ! Tuyệt đối phải ghi nhớ lời răn này!*
Thanh Vân Tử nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lên đỉnh đầu. Lão biết, từ hôm nay, hồ Trường Sinh này chính thức trở thành vùng cấm địa tối cao nhất của Thanh Vân Tông.
Hóa ra, nuôi cá không chỉ là nuôi cá. Hóa ra, chân lý lại nằm trong đống phân cá kia sao?
“Chúng ta… đi thôi.” Thanh Vân Tử lẩm bẩm, dẫn đầu đám trưởng lão rời đi một cách vô hồn.
Trên lối mòn, một vị trưởng lão vẫn không nén được thắc mắc: “Chưởng môn, chúng ta có nên báo về hoàng gia không?”
Thanh Vân Tử dừng bước, nhìn lên bầu trời xa xăm, giọng trầm xuống: “Báo? Báo thế nào? Nói là hoàng tử của họ đang ở đây hốt phân cá? Nếu hoàng gia biết được nơi này có đại năng ẩn thế, bọn họ chỉ e sẽ tranh nhau phái toàn bộ hoàng tử tới đây để xin… được quét rác thôi!”
Gió chiều thổi qua, tiếng "ùm" nhẹ của con cá nhảy lên mặt nước hòa cùng tiếng chổi tre đều đặn của Lý Vân Thiên tạo nên một giai điệu kỳ lạ. Diệp Mặc dưới gốc liễu đổi tư thế nằm, miệng hơi nhếch lên, hình như hắn đang mơ thấy mình câu được một con cá khổng lồ, đủ ăn cả tháng trời.
Hắn không hề biết rằng, từ giây phút hắn giao cái chổi cho Lý Vân Thiên, bánh răng vận mệnh của Thanh Minh Giới đã bắt đầu quay theo một hướng mà không một ai có thể lường trước được. Đạo Tổ của tương lai, thực sự đã bắt đầu từ những hạt phân cá đầu tiên.