Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 17: Tuyệt thế thiên tài đến bái sư**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:07:49 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 17: TUYỆT THẾ THIÊN TÀI ĐẾN BÁI SƯ**

Thanh Minh Giới những ngày này không hề yên ả. Tin đồn về một vị "Thái Thượng cao nhân" ẩn cư tại hồ Trường Sinh của Thanh Vân Môn giống như một cơn lốc, quét qua các vương triều và thánh địa lâu đời. Người ta nói rằng, vị đại năng ấy đã đạt tới cảnh giới "Phản phác quy chân", mỗi động tác đều phù hợp với Thiên đạo, ngay cả cá trong hồ của ngài cũng là Chân Long biến hóa.

Dưới chân núi Thanh Vân, một đoàn xe ngựa lộng lẫy đang lừng lững tiến vào. Dẫn đầu là chín con Long Lân Mã toàn thân rực lửa, hơi thở nóng bỏng làm cỏ cây hai bên đường khô héo. Trên xe, lá cờ thêu hình rồng vàng năm móng bay phấp phới, kiêu hùng khẳng định thân phận của chủ nhân: Thập thất hoàng tử của Đại Hạ Thần Triều – Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên là một huyền thoại sống của vùng Trung Châu. Sinh ra đã mang Thiên Cơ Kiếm Thể, ba tuổi cảm ứng linh khí, mười tuổi Trúc Cơ, nay chưa đầy hai mươi đã đạt đến đỉnh cao của Kim Đan cảnh, chỉ thiếu một bước là ngưng tụ Nguyên Anh. Hắn đi đến đâu, vạn dân quỳ lạy, thiên tài các phương đều phải cúi đầu.

Tuy nhiên, trong ba năm qua, tu vi của hắn đột ngột dậm chân tại chỗ. Dù Đại Hạ Thần Triều đã dâng lên vô số linh dược, mời cả những vị tán tu Hóa Thần đến chỉ điểm, nhưng tâm cảnh của hắn vẫn như một mặt hồ bị đóng băng, không cách nào tan chảy.

"Thanh Vân Môn…" Lý Vân Thiên vén rèm xe, đôi mắt sắc lạnh nhìn lên ngọn núi mù sương phía trước. "Một tông môn hạng ba suy tàn, linh khí mỏng manh đến nực cười. Liệu thực sự có cao nhân như lời đồn, hay chỉ là trò bịp bợm của những kẻ muốn mượn danh trục lợi?"

Hắn bước xuống xe, thân hình cao lớn, vận trường bào thêu kim tuyến rực rỡ, khí thế như kiếm bạt khỏi bao, khiến cho các đệ tử Thanh Vân Môn đang đứng gác cổng phải lùi lại mấy bước vì áp lực quá lớn.

Chưởng môn Thanh Vân Tử vội vàng dẫn theo các trưởng lão xuống đón. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán lão. Thanh Vân Môn vừa mới yên ổn sau trận chiến trước, giờ lại đón một vị tiểu tổ tông từ Đại Hạ Thần Triều, đúng là phúc họa khó lường.

"Cung nghênh Thập thất hoàng tử đại giá quang lâm!" Thanh Vân Tử khom lưng hành lễ.

Lý Vân Thiên phất tay, giọng nói lạnh lùng như sương giá: "Chưởng môn không cần đa lễ. Ta đến đây không phải để đàm đạo với các ngươi. Nghe nói ở hậu sơn có vị cao nhân đang dưỡng súc linh ngư, hãy dẫn ta đến đó."

Thanh Vân Tử run lên, lắp bắp: "Việc này… vị tiền bối kia thích yên tĩnh, không thích người ngoài làm phiền…"

"Hừ, ta đi một mình, sẽ không làm loạn." Lý Vân Thiên không đợi trả lời, dựa theo khí tức nhàn nhạt tỏa ra từ hậu sơn mà hóa thành một đạo độn quang, biến mất tại chỗ.

Hồ Trường Sinh.

Ánh nắng chiều rây những hạt bụi vàng xuống mặt nước xanh biếc. Diệp Mặc đang đội một cái nón lá rách, nằm vắt vẻo trên tảng đá phẳng bên bờ hồ, miệng ngậm một cọng cỏ, tay cầm chiếc cần câu trúc cũ kỹ.

"Linh Nhi, đừng có nghịch nữa, con cá trê đó sắp phát điên vì bị cô túm râu rồi kìa." Diệp Mặc lười biếng lên tiếng.

Ở giữa hồ, một thiếu nữ mặc áo yếm màu đỏ rực rỡ, chân trần dẫm trên mặt nước như đi trên đất bằng, đang hưng phấn đuổi theo một con cá đen to tướng. Mỗi bước chân nàng chạm xuống, mặt hồ lại nở ra một đóa hoa sen bằng nước tinh khiết, sau đó biến mất không dấu vết.

"Chủ nhân, nó trốn nhanh lắm! Nó còn định phun nước vào mặt em nữa!" Linh Nhi bĩu môi, tiện tay vung một cái, hư không xung quanh con cá trê đen khựng lại, khiến nó cứng đờ như bị đóng băng trong hổ phách.

Đúng lúc này, một tiếng xé gió chói tai vang lên. Lý Vân Thiên hạ cánh xuống ven hồ.

Hắn đứng đó, tay chắp sau lưng, ánh mắt khinh mạn quét nhìn toàn cảnh. Nhưng ngay giây tiếp theo, đồng tử của hắn co rụt lại, sắc mặt từ trắng chuyển sang xanh, rồi lại xám xịt.

Hắn thấy gì?

Linh khí! Linh khí ở đây không phải là mỏng manh như bên ngoài, mà là đặc quánh đến mức tạo thành một tầng sương mờ trên mặt nước. Hơn nữa, tầng sương này không phải linh khí bình thường, nó mang theo một loại "ý vị" tối cao mà hắn hằng mơ ước – Đạo vận!

Ánh mắt hắn dời sang thiếu nữ đang nô đùa trên mặt nước. Một cảm giác run rẩy từ linh hồn trỗi dậy. Đó là một con Cẩm Lý hóa hình? Không, hơi thở của nàng ấy cổ xưa và thuần khiết đến mức ngay cả Long tộc của Đại Hạ cũng không sánh bằng. Mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười của nàng dường như đang dẫn dắt quy luật của trời đất.

Cuối cùng, ánh mắt Lý Vân Thiên dừng lại trên người thanh niên đang nằm ngủ dưới gốc liễu.

Đó là một thanh niên nhìn hết sức bình thường, không có một chút dao động tu vi nào. Nhưng trong mắt của một thiên tài thiên bẩm như Lý Vân Thiên, thanh niên kia như thể không tồn tại giữa thế gian này. Hắn ngồi đó, nhưng linh giác của Lý Vân Thiên hoàn toàn không cảm nhận được gì, giống như trước mắt là một khoảng không vô tận, là Thái sơ vĩnh hằng.

"Kiếm ý… Kiếm ý của ta đang run rẩy?" Lý Vân Thiên bàng hoàng nhận ra Thiên Cơ Kiếm trong đan điền đang phát ra những tiếng ngân nga đầy sợ hãi. Nó không phải sợ bị tiêu diệt, mà là sợ hãi trước sự vĩ đại của vị chủ nhân chiếc cần câu kia.

Diệp Mặc khẽ mở một mắt, thấy một kẻ lạ mặt đang đứng ngây người ra, bộ dạng như vừa mất hồn, hắn thầm nghĩ trong bụng: *Lại một kẻ lạc đường nữa sao? Cái Thanh Vân Môn này an ninh kém thật, cứ để người ta chạy vào chỗ mình nghỉ trưa hoài.*

"Vị đạo hữu này, nơi này là vùng cấm của tông môn, muốn tham quan thì mời ra nội môn tìm Chưởng môn nhé." Diệp Mặc ngáp một cái, giọng điệu chán chường.

Lý Vân Thiên nghe xong, trong lòng như có sấm sét nổ vang. "Đạo hữu?" Cao nhân này gọi mình là đạo hữu? Không, đây chắc chắn là một lời thử thách! Ngài ấy muốn xem tâm tính của mình có kiêu ngạo hay không!

Nghĩ đến đây, Lý Vân Thiên lập tức thu lại toàn bộ khí thế hung hăng, cúi đầu thật thấp, chắp tay hành lễ: "Vãn bối Lý Vân Thiên, đến từ Đại Hạ, vô tình mạo phạm chốn thanh tu của tiền bối, mong tiền bối thứ lỗi."

Diệp Mặc xua tay: "Thứ lỗi cái gì, đi ra là được rồi. Đừng đứng đó chắn gió của tôi."

Lý Vân Thiên không đi, hắn hít sâu một hơi, quỳ sụp xuống đất trước ánh mắt ngỡ ngàng của Diệp Mặc.

"Vãn bối tu luyện gặp bình cảnh, tâm cảnh không yên, cầu xin tiền bối chỉ điểm mê tân! Nếu được tiền bối thu nhận, Vân Thiên nguyện làm thân trâu ngựa, canh giữ ao cá này trọn đời!"

Diệp Mặc suýt chút nữa ngã lăn khỏi tảng đá. Cái gì? Thằng nhóc nhìn qua là biết con nhà giàu này muốn đến đây… nuôi cá?

"Này, cậu có nhầm không đấy? Tôi ở đây chỉ là một đệ tử ngoại môn phụ trách việc nuôi cá lặt vặt. Nhìn xem, cái ao này nghèo nàn, cá thì toàn loại cá chép cá trê dọn bể, cậu theo tôi làm gì?" Diệp Mặc chân thành khuyên bảo.

Nhưng trong tai Lý Vân Thiên, lời nói này lại biến thành: "Ngươi một kẻ hoàng tử cành vàng lá ngọc, tâm còn đầy tham niệm quyền lực, sao có thể hiểu được sự huyền diệu của 'Đạo Ngư' của ta? Cái ao này chứa đựng cả Thái Cổ Long mạch, ngươi có đủ tư cách chăm sóc nó sao?"

Lý Vân Thiên dập đầu thật mạnh xuống đất, khiến tảng đá phía dưới nứt toác: "Vãn bối biết lỗi! Vãn bối nguyện bỏ đi vinh hoa, phế bỏ thân phận hoàng tử, chỉ cầu một chân chân sai vặt! Xin tiền bối tác thành!"

Diệp Mặc gãi gãi đầu, cảm thấy đau đầu vô cùng. Đúng lúc này, con cá trê đen (Thôn Thiên Ngư) bị Linh Nhi thả ra, nó tức tối quẫy đuôi một cái, một ngụm nước hồ bắn thẳng vào mặt Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên bị nước bắn trúng, không những không giận mà ngược lại toàn thân rung động dữ dội.

Ngụm nước kia chứa đựng linh khí thuần khiết nhất mà hắn từng thấy trong đời, nó chảy vào kinh mạch, dễ dàng phá vỡ lớp băng giá trong tâm cảnh của hắn. Tiếng "rắc rắc" vang lên trong cơ thể, bình cảnh Kim Đan đỉnh phong trong nháy mắt tan rã, khí tức Nguyên Anh bắt đầu chớm nở.

"Chỉ là một cái quẫy đuôi của cá linh… đã giúp ta đột phá?" Lý Vân Thiên rơi nước mắt, lòng sùng bái dành cho Diệp Mặc đã đạt đến mức cuồng tín. "Đây chính là Thần tích! Tiền bối quả nhiên là Đạo Tổ tại thế!"

Diệp Mặc nhìn thấy Lý Vân Thiên bỗng nhiên khóc cười bất thường, mặt mày đỏ bừng khí thế dâng cao, thầm nghĩ: *Thôi xong, thằng này bị điên thật rồi. Hình như con cá trê kia phun nước vào đầu nó làm nó chập mạch chăng?*

Nghĩ đến việc để một người điên lang thang quanh đây có thể gây nguy hiểm cho ao cá yêu quý của mình, Diệp Mặc tặc lưỡi:

"Thôi được rồi, nếu cậu cứ nhất quyết muốn ở lại thì… đằng kia có cái chổi với cái xẻng. Mỗi sáng sớm phải dọn sạch lá liễu rụng quanh hồ, tuyệt đối không được để lá rơi vào nước làm bẩn cá của tôi. Hiểu chưa?"

Lý Vân Thiên như nhặt được chí bảo, mặt mày hớn hở, dập đầu liên tiếp: "Vãn bối tuân lệnh! Vãn bối nhất định sẽ chăm sóc từng ngọn cỏ quanh hồ như chăm sóc tổ tông của mình!"

Diệp Mặc thở dài, nằm xuống đậy nón lá lên mặt: "Phiền phức thật mà. Đúng là nuôi cá chưa đủ mệt, giờ lại còn phải nuôi thêm một thằng điên."

Đến khi trời sập tối, Thanh Vân Tử và các trưởng lão run rẩy mò vào hậu sơn để đón Thập thất hoàng tử, họ đã chứng kiến một cảnh tượng chấn động nhân sinh nhất từ trước đến nay.

Vị thiên tài ngạo thế, Thập thất hoàng tử của Đại Hạ Thần Triều, lúc này đang cởi bỏ hoàng bào lộng lẫy, chỉ mặc một chiếc áo lót đơn sơ, đang hì hục cầm chổi quét lá rụng. Trên mặt hắn không có lấy một tia tức giận, ngược lại là vẻ mặt thành kính, mỗi lần quét một nhát chổi đều như đang thi triển một bộ kiếm pháp chí cao vô thượng.

"Hoàng tử… ngài đang làm gì vậy?" Thanh Vân Tử lắp bắp hỏi.

Lý Vân Thiên dừng tay, ánh mắt nghiêm nghị quát khẽ: "Nói khẽ thôi! Tiền bối đang nghỉ ngơi, các ngươi làm ồn ảnh hưởng đến tâm cảnh của ngài ấy, ta sẽ san phẳng Thanh Vân Môn này!"

Nói đoạn, hắn chỉ tay vào chiếc xô đựng phân cá mà hắn vừa thu gom được: "Từ nay về sau, đừng gọi ta là hoàng tử. Ta là Vân Thiên, người giúp việc quét rác ở hồ Trường Sinh!"

Các trưởng lão nhìn nhau, rồi nhìn về phía bóng dáng thanh niên đang ngáy o o dưới gốc liễu, tất cả đều đồng loạt quỳ xuống, tâm phục khẩu phục.

Ở hồ Trường Sinh, ngay cả thiên tài cũng phải học cách cầm chổi. Một thời đại mới của Thanh Minh Giới, dường như đã bắt đầu từ chính cái chổi ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8