Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 22: Liễu Nhất Phi lại đến xin ăn ké**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:10:49 | Lượt xem: 4

Sáng sớm trên hồ Trường Sinh, sương mù bảng lảng như dải lụa trắng vắt ngang mặt nước tĩnh lặng. Ánh nắng xuyên qua từng tán lá kim, rơi lốm đốm trên vai người thanh niên đang ngồi xếp bằng bên bờ cỏ.

Diệp Mặc ngáp một cái thật dài, tay cầm cần câu trúc có chút lỏng lẻo. Bên cạnh hắn, Linh Nhi trong bộ váy lụa đỏ thướt tha đang ngồi xổm, đôi mắt tròn xoe chăm chú nhìn vào chiếc xô gỗ trống không.

“Chủ nhân, bụng Linh Nhi lại biểu tình rồi.” Cô bé mím môi, vẻ mặt đầy tội nghiệp, “Hôm qua Thôn Thiên Ngư quẫy đuôi làm rớt mất miếng mồi ngon của em, hay là sáng nay chúng ta… nấu canh cá đi?”

Diệp Mặc gõ nhẹ lên trán cô bé một cái, cười mắng: “Cái con cá chép tham ăn này, trong ao toàn là ‘anh em’ của cô, cô cũng đòi ăn? Để lát nữa ta câu một con cá thường từ suối dưới núi lên nấu cho cô là được.”

Đang nói chuyện, Diệp Mặc chợt khựng lại. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức thanh lãnh, thoát tục đang từ phía xa đi tới. Không cần quay đầu lại, hắn cũng biết đó là ai. Trong Thanh Vân Môn này, người có thể tìm đến tận nơi hẻo lánh này với tâm trạng vừa mâu thuẫn vừa mong chờ như vậy, chỉ có thể là Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi.

Từ sau lần “ăn ké” bát canh cá thừa mà đột phá cảnh giới Kim Đan, thế giới quan của Liễu Nhất Phi đã hoàn toàn sụp đổ. Những đạo lý tu hành khắc khổ mười mấy năm trời của nàng bỗng chốc trở nên lu mờ trước một bát canh trắng đục của vị sư đệ “lười biếng” này.

Hôm nay, nàng lại đến. Khác với vẻ cao ngạo, lạnh lùng thường ngày trước mặt các đệ tử khác, lúc này bước chân Liễu Nhất Phi có chút ngập ngừng. Nàng mặc một bộ y phục màu trắng giản dị, tóc búi đơn giản, nhưng vẫn không che giấu được dung nhan kinh diễm.

“Diệp sư đệ… vẫn thong dong như vậy sao?” Liễu Nhất Phi đứng cách đó ba thước, lên tiếng chào.

Diệp Mặc không quay đầu, giọng uể oải: “Ồ, Đại sư tỷ lại đến ngắm cảnh à? Hậu sơn không khí tốt, tỷ cứ tự nhiên.”

Liễu Nhất Phi mím môi, nhìn bóng lưng Diệp Mặc, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Nếu là trước kia, nàng chắc chắn sẽ trách mắng hắn phí hoài thanh xuân, nhưng hiện tại, nhìn vào cái ao cá tưởng chừng như bình thường kia, nàng chỉ thấy một vùng mênh mông như biển cả đạo vận.

“Sư đệ, thực ra… kinh mạch của ta gần đây có chút ngưng trệ, muốn nhờ sư đệ… chỉ điểm.” Nàng tìm một cái cớ vụng về, gương mặt hơi ửng hồng.

Linh Nhi đứng bên cạnh “hì hì” cười lém lỉnh: “Đại sư tỷ, chị nói dối tệ quá. Chị là đang thèm canh cá của chủ nhân đúng không?”

Bị nói trúng tim đen, Liễu Nhất Phi bỗng chốc đỏ bừng cả tai. Nàng đường đường là thiên tài đệ nhất của Thanh Vân Môn, người được vạn người ngưỡng mộ, nay lại vì một bát canh cá mà lén lút tìm đến hậu sơn. Chuyện này mà truyền ra ngoài, chỉ sợ toàn bộ tông môn sẽ chấn động.

Diệp Mặc thở dài một tiếng, đặt cần câu xuống. Hắn biết, nếu hôm nay không cho vị sư tỷ này ăn một bữa, sợ là nàng sẽ đứng đây cả ngày mất.

“Linh Nhi, nhóm bếp đi.”

Nghe thấy lời này, mắt Linh Nhi sáng rực lên như đèn pha, nhanh nhẹn chạy đi lấy củi. Diệp Mặc thì đứng dậy, tiến về phía bờ ao. Hắn khẽ búng tay một cái vào mặt nước. Ngay lập tức, một con cá trắm cỏ lớn chừng ba ngón tay vọt lên, rơi gọn vào tay hắn.

Liễu Nhất Phi nhìn chằm chằm vào con cá đó. Ở trong mắt người thường, đó là một con cá trắm cỏ bình thường không thể bình thường hơn. Nhưng dưới nhãn thần của một tu sĩ Kim Đan vừa mới đột phá, nàng kinh hãi nhận thấy quanh thân con cá đó bao phủ một lớp tiên khí mỏng manh. Mỗi một cái vảy cá đều khắc ghi những đường vân tự nhiên, ẩn chứa sự huyền diệu của đất trời.

*Cái này mà gọi là cá thường sao?* Liễu Nhất Phi hít một hơi khí lạnh. Đây rõ ràng là một loại Linh Ngư đã được tẩm bổ bằng tinh hoa nhật nguyệt lâu ngày!

Diệp Mặc lười biếng rút ra một con dao găm nhỏ gỉ sét. Nhìn thấy con dao đó, đồng tử Liễu Nhất Phi co rút lại. Mặc dù nó trông như một món đồ phế thải, nhưng khi Diệp Mặc vừa vung tay, nàng cảm giác được không gian xung quanh như bị xé rách một đường nhỏ. Đạo kiếm ý sắc lẹm, ẩn tàng đến mức tối đa nhưng lại mang theo uy lực có thể trảm cả thiên địa.

Hắn dùng con dao đó để… đánh vảy cá.

*Bạo chấn thiên vật! Đúng là bạo chấn thiên vật mà!* Liễu Nhất Phi gào thét trong lòng. Con dao đó nếu đặt vào bất kỳ buổi đấu giá nào của Tu Tiên Giới, chắc chắn sẽ gây ra một cuộc huyết chiến, vậy mà Diệp Mặc lại dùng nó làm dao bếp.

Lửa đã nhóm xong. Diệp Mặc đổ nước vào chiếc nồi đất cũ kỹ, ném vào đó vài loại thảo dược dại mọc đầy bên hồ Trường Sinh.

“Này, sư tỷ, ngồi xuống đi. Đứng mãi không thấy mỏi à?” Diệp Mặc chỉ tay vào một tảng đá phẳng bên cạnh.

Liễu Nhất Phi ngoan ngoãn ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi nồi canh. Chỉ sau mười hơi thở, một mùi thơm kỳ lạ bắt đầu lan tỏa. Nó không nồng nặc như mùi thực phẩm thường thấy, mà thanh tao, thanh khiết, chỉ cần hít vào một hơi cũng cảm thấy lỗ chân lông toàn thân giãn nở, linh lực trong đan điền vốn đang tĩnh lặng bỗng chốc sục sôi.

“Lại đây, hôm nay tỷ có phúc đấy, hôm nay cá tươi hơn mọi ngày.” Diệp Mặc múc một bát canh trắng như sữa đưa cho nàng.

Liễu Nhất Phi nhận lấy bát canh bằng cả hai tay, lòng bàn tay run rẩy nhẹ. Nàng nhìn bát canh, thấy bên trong thấp thoáng hình ảnh của mây ngàn, của dòng nước chảy xuôi, dường như cả một thế giới thu nhỏ đang chuyển động trong đó.

Nàng nhấp một ngụm nhỏ.

Oanh!

Một luồng dược lực tinh khiết như băng tuyết tan chảy nhưng lại ấm áp như mặt trời mùa xuân tràn vào cổ họng, rồi lập tức hóa thành muôn vàn tia khí lưu điên cuồng xung kích vào các huyệt đạo của nàng. Những chỗ kinh mạch trước kia nàng cảm thấy bế tắc, giờ đây bị luồng sức mạnh này quét qua, dễ dàng như bẻ cành khô.

Tu vi của nàng, vốn vừa mới ổn định ở Kim Đan sơ kỳ, bắt đầu tăng vọt. Sơ kỳ trung giai… sơ kỳ đỉnh phong… thậm chí có dấu hiệu chạm tới trung kỳ!

Càng đáng sợ hơn là tâm cảnh của nàng. Nàng dường như nhìn thấy một bóng người đang ngồi câu cá giữa dòng sông thời gian vĩnh hằng, mặc cho thế gian vạn vật xoay vần, bóng người ấy vẫn bất biến. Một cảm giác ngộ tính nảy sinh, những khó khăn trong việc lĩnh ngộ công pháp trước đây bỗng chốc được tháo gỡ.

Nước mắt nàng không tự chủ được mà rơi xuống bát canh. Đây không phải là canh cá, đây là Đạo! Đây là cơ duyên mà cả đời tu sĩ khó lòng gặp được.

“Sư… sư đệ, bát canh này… rốt cuộc là từ đâu ra?” Nàng run rọng hỏi, đôi môi đỏ mọng vẫn còn vương chút hơi ấm.

Diệp Mặc đang nhồm nhoàm miếng thịt cá, nghe vậy liền ngước lên, thản nhiên đáp: “Thì cá dưới hồ tôi nuôi chứ đâu. Ăn thấy ngon là được, hỏi nhiều làm gì. Sao? Không hợp vị à?”

“Không! Rất ngon, ngon đến mức… khiến người ta sợ hãi.” Liễu Nhất Phi cúi đầu, vội vàng húp nốt những giọt canh cuối cùng, không còn giữ vẻ băng lãnh thường ngày nữa. Nàng lúc này giống như một cô gái nhỏ lần đầu được ăn kẹo, vừa thèm thuồng vừa nâng niu.

Linh Nhi ngồi bên cạnh, miệng đầy cá, vừa nhai vừa lầm bầm: “Chủ nhân ơi, sư tỷ ăn xong là lại đột phá nữa cho xem. Lần sau mình thu phí đi, một bát canh đổi lấy mười viên Linh thạch hạ phẩm, thế nào?”

Diệp Mặc bật cười: “Đừng có học thói gian thương ấy. Tông môn mình đang nghèo, sư tỷ đột phá là chuyện tốt, sau này có ai bắt nạt tôi còn có người đứng ra chắn.”

Liễu Nhất Phi nghe vậy, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp. Hóa ra, Diệp sư đệ làm vậy là vì muốn giúp nàng mạnh lên để bảo vệ tông môn sao? Một vị cao nhân ẩn thế có thể tùy tiện tạo ra thần tích lại quan tâm đến một tông môn nhỏ bé này đến vậy? Nàng cảm động đến mức chỉ muốn quỳ xuống tạ ơn.

Nhưng nàng không biết rằng, trong đầu Diệp Mặc lúc này chỉ đang nghĩ: *May quá, có người ăn hộ đống cá này, chứ nếu cứ nuôi mãi thì cái ao này không còn chỗ cho bọn cá Long con mới nở mất.*

[Ting! Hệ thống thông báo: Bạn đã cho thiên tài vận mệnh ăn món “Đạo Vận Ngư Thang”, tu vi của mục tiêu thăng tiến, quan hệ hảo cảm tăng vọt. Phần thưởng: Tu vi Đạo Tổ phản phệ 1 năm. Kỹ năng nuôi cá: Nâng cao tốc độ sinh trưởng của Linh Ngư lên 5%.]

Một luồng ấm áp lưu chuyển qua cơ thể Diệp Mặc. Hắn cảm thấy mình lại mạnh thêm một chút, nhưng sự mạnh mẽ này đối với hắn mà nói chẳng có gì đáng kể. Càng mạnh, hắn càng thấy buồn ngủ.

Sau khi ăn xong bát canh, Liễu Nhất Phi ngồi bất động trên tảng đá. Quanh thân nàng bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt, hơi thở trở nên dài và sâu. Nàng đang đi sâu vào trạng thái đốn ngộ.

Diệp Mặc thấy vậy, khẽ vẫy tay. Một bức màn vô hình bao quanh khu vực tảng đá đó, cách ly mọi âm thanh bên ngoài, tránh cho Liễu Nhất Phi bị quấy rầy.

Hắn lại nằm xuống chiếc võng bện từ dây leo, nón lá che mặt.

“Chủ nhân, Đại sư tỷ chắc phải ngồi đấy đến tối mất.” Linh Nhi dọn dẹp bát đĩa, nhỏ giọng nói.

“Cứ mặc tỷ ấy.” Diệp Mặc lầm bầm, giọng đã có chút mơ màng của giấc ngủ, “Chiều nay nhớ nhắc ta đi kiểm tra xem con cá chép xanh dưới đáy hồ đã chịu đẻ trứng chưa. Nó mà còn lười biếng, ta sẽ cho nó vào nồi thay con cá trắm cỏ hôm nay.”

Linh Nhi thè lưỡi: “Nó mà nghe thấy chắc chắn sẽ đẻ một lúc một trăm trứng cho mà xem.”

Bầu không khí trở lại vẻ tĩnh lặng của nó. Mặt hồ vẫn phẳng lặng, sương mù bắt đầu tan dần dưới ánh nắng rực rỡ của buổi trưa. Tại một góc nhỏ hẻo lánh của Thanh Vân Môn, một vị Đạo Tổ tương lai đang ngủ say, một con cá chép thành tinh đang rửa bát, và đệ nhất thiên tài của tông môn đang trong quá trình lột xác kỳ diệu nhất trong lịch sử tu hành của nàng.

Tất cả chỉ bắt nguồn từ một câu nói đơn giản: “Sư tỷ, xin ăn ké bát canh.”

Khi mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, từ phía sườn núi phía trước, tiếng chuông tông môn bỗng vang lên dồn dập. Đó là chuông báo động chỉ dùng khi có khách quý hoặc kẻ thù mạnh mẽ tìm đến. Diệp Mặc khẽ nhíu mày dưới nón lá, nhưng không buồn mở mắt.

Đối với hắn, cho dù thiên địa sụp đổ, cũng không quan trọng bằng việc bảo vệ đàn cá bé bỏng trong cái hồ nhỏ bé này. Nhưng hắn không biết rằng, lần này, người đến chính là vì danh tiếng của “linh khí lạ thường” phát ra từ hậu sơn này mà tới.

Liễu Nhất Phi vẫn đang đắm chìm trong đạo vận, hoàn toàn không hay biết thế giới bên ngoài đang dậy sóng. Nàng chỉ cảm thấy linh hồn mình như được gột rửa, sạch sẽ và sáng tỏ như mặt hồ của Diệp Mặc.

Diệp Mặc khẽ thở dài một tiếng: “Lại có ruồi nhặng tới quấy rầy. Linh Nhi, ra xem có chuyện gì, nếu bọn chúng định phá vỡ sự yên tĩnh ở đây, cứ dùng cái chổi quét nhà của tôi mà đuổi đi.”

Linh Nhi vâng dạ, chạy lại góc nhà lấy ra một chiếc chổi tre bình thường, nhưng trên cán chổi có khắc một chữ “Đạo” cổ xưa lấp lánh thần quang. Cô bé lon ton chạy về phía tiền sơn, mang theo cái chổi có thể quét sạch cả tinh tú.

Diệp Mặc điều chỉnh lại tư thế nằm, mỉm cười: “Ăn ké canh của tôi, đâu có dễ dàng như vậy.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8