Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 24: Một con cá trê hóa rồng?**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:14:46 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 24: MỘT CON CÁ TRÊ HÓA RỒNG?**

Sương sớm trên đỉnh Thanh Vân Môn mờ ảo như dải lụa bạc, quấn quýt quanh những vách đá dựng đứng. Thế nhưng, tại hậu sơn, nơi hồ Trường Sinh tọa lạc, bầu không khí lại mang một vẻ trầm mặc lạ thường. Mặt nước hồ phẳng lặng như gương, nhưng sâu bên dưới lớp màu xanh biếc ấy, một luồng sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt, khiến lũ cá chép linh thường ngày vốn dạn dĩ nay đều lặn sâu xuống đáy, không dám thò đầu lên đớp bóng.

Diệp Mặc thức dậy trong tiếng chim hót líu lo, ngáp một cái dài đến tận mang tai. Hắn đẩy cánh cửa liếp của chòi lá, cảm nhận hơi ẩm của sương mai mơn trớn da thịt. Ánh mắt hắn lướt qua hồ nước, bỗng nhiên đôi lông mày hơi nhướn lên.

"Lạ thật, hôm nay đám cá này đình công hết rồi sao?"

Hắn lẩm bẩm, bước chân lười biếng tiến về phía cầu đá nhỏ vươn ra mặt hồ. Diệp Mặc không nhìn thấy đám cá chép vàng hay cá hồng, mà thứ hắn thấy là một dải bóng đen dài ngoằng, uốn lượn dưới lớp nước đục ngầu một góc hồ. Đó là con cá trê "Đen Đủ" mà hắn đã tiện tay nhặt về từ một vũng bùn ven sông một năm trước.

Trong mắt Diệp Mặc, "Đen Đủ" chỉ là một con cá trê dọn bể không hơn không kém, có nhiệm vụ ăn hết thức ăn thừa và rong rêu để giữ cho hồ nước sạch sẽ. Nhưng sáng nay, con cá trê này có biểu hiện rất lạ. Toàn thân nó sưng phồng lên, lớp da đen xám thường ngày giờ đây lại óng ánh một lớp tử quang huyền bí. Đôi râu dài của nó không còn rủ xuống mà dựng đứng lên, rung động liên hồi, tạo ra những vòng sóng li ti nhưng chứa đựng một loại uy áp vô hình.

"Chủ nhân, anh Đen làm sao vậy?" Linh Nhi từ trong bếp chạy ra, tay còn cầm nửa củ khoai lang nướng, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ lo lắng. "Sáng nay em thấy anh ấy cứ lao đầu vào vách đá đáy hồ, trông đau đớn lắm."

Diệp Mặc cau mày, cúi người xuống sát mặt nước. Hắn nhìn thấy trong kẽ hở của những chiếc vảy đen dày đặc của con cá trê, có những tia chớp tím liti chập chờn ẩn hiện.

"Chắc là tối qua nó lén nuốt cái luồng khí đen thối tha kia rồi." Diệp Mặc nhớ lại luồng tử khí thoát ra từ vết nứt phong ấn đêm qua.

Hắn thở dài, gãi đầu lẩm bẩm: "Ăn bậy ăn bạ thì đau bụng là phải. Thôi được rồi, coi như ta bố thí cho ngươi chút thuốc tiêu hóa."

Nói đoạn, Diệp Mặc thò tay vào túi áo, lấy ra một viên nhỏ màu vàng nhạt, sần sùi như hạt cám gạo rẻ tiền. Nhưng nếu có một đại năng tu vi Hóa Thần trở lên ở đây, chắc chắn họ sẽ trợn tròn mắt mà ngất xỉu. Viên "cám" ấy tỏa ra một mùi hương nồng đậm tới mức khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo. Đó là *Thái Sơ Khí Phách Đan*, một loại đan dược dùng để tẩy tủy hoán cốt cho thần thú thượng cổ mà Diệp Mặc vừa được hệ thống tặng cho khi đạt cột mốc nuôi cá tròn một năm.

"Nào, ăn đi cho nhẹ bụng."

Hắn búng ngón tay, viên đan dược rơi bõm xuống nước, ngay trước mõm con cá trê.

Ngay khoảnh khắc con cá trê há miệng đớp lấy viên "cám", cả hồ Trường Sinh như bị một bàn tay khổng lồ khuấy động. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ đáy hồ, khiến mặt nước dâng cao đến ba thước.

"Ầm!"

Bầu trời vốn dĩ đang trong xanh bỗng chốc mây đen kéo đến nghịt trời. Những đám mây màu chì cuộn xoáy thành một vòng xoáy khổng lồ ngay trên đỉnh hồ Trường Sinh. Sấm sét đỏ rực như những con mãng xà điên cuồng nhảy múa trong tầng mây, tạo ra tiếng gầm thét xé rách màng nhĩ.

Tại nội môn Thanh Vân Môn, Chưởng môn Thanh Vân Tử đang cùng các trưởng lão đàm đạo bỗng giật bắn mình. Lão già bật dậy, nhìn về phía hậu sơn, đôi môi run rẩy:

"Lôi… Lôi kiếp? Có vị đạo hữu nào đột phá Hóa Thần ở Thanh Vân Môn chúng ta sao?"

"Không phải!" Một vị trưởng lão khác kinh hãi kêu lên. "Nhìn hướng đó mà xem, đó là hướng của hồ Trường Sinh! Thiên uy này… đây không phải người đang độ kiếp, đây là Thú Vương hóa hình, hoặc là… Cổ thú thức tỉnh!"

Ở một phương hướng khác, Liễu Nhất Phi đang tọa thiền cũng bị luồng áp lực kinh người này ép cho phun ra một ngụm máu nhỏ. Nàng mở bừng mắt, trong đôi mắt phượng tràn đầy sự kinh hoàng. Nàng cảm nhận được một loại huyết mạch áp chế cực kỳ khủng khiếp đang lan tỏa từ phía sau núi. Loại cảm giác này giống như một sinh vật tối cao vừa được sinh ra, khiến vạn vật trong vòng trăm dặm phải quỳ xuống phục tùng.

Trong khi đó, tại tâm điểm của cơn bão, Diệp Mặc vẫn đứng khoanh tay trên cầu đá, càu nhàu:

"Lại mưa rồi. Linh Nhi, mau vào thu quần áo, lát nữa ướt hết bây giờ."

"Nhưng chủ nhân, anh Đen đang bốc cháy kìa!" Linh Nhi hét lên, chỉ tay xuống hồ.

Dưới mặt nước, con cá trê "Đen Đủ" không còn là một con cá nữa. Một luồng ánh sáng vàng ròng phát ra từ cơ thể nó, thiêu cháy lớp da đen đúa bên ngoài. Những mảng da lớn bong ra, để lộ lớp vảy rồng sáng choang, cứng cáp như những lá chắn thần thánh. Hai chiếc râu cá trê thô kệch bắt đầu dài ra, biến đổi thành đôi long tu dài cả trượng, uốn lượn đầy khí phách. Bốn chiếc vây ngắn ngủn dưới bụng nó co rút rồi nảy mầm, đâm ra bốn chiếc móng vuốt sắc lẹm, mỗi móng vuốt đều chứa đựng sức mạnh có thể xé nát một ngọn núi lớn.

"Ngao—!"

Một tiếng rồng ngâm thực thụ vang lên, phá vỡ mọi quy luật tự nhiên. Tiếng ngâm này không chỉ vang vọng trong không trung mà còn đâm thẳng vào tâm linh của tất cả tu sĩ ở Thanh Minh giới.

Con cá trê vọt lên khỏi mặt nước, thân hình dài ra nhanh chóng, từ hai mét biến thành mười mét, hai mươi mét, rồi cả trăm mét. Nó không còn bay bằng vây, mà uốn lượn trên hư không, cưỡi trên những tia lôi điện màu đỏ. Đầu nó biến hóa, sừng rồng mọc lên uy nghiêm, đôi mắt to như hai chiếc đèn lồng chiếu ra luồng ánh sáng lạnh lẽo nhiếp hồn.

Thế nhưng, con rồng đen này, thay vì bay lên trời cao để nghênh tiếp lôi kiếp theo bản năng của loài rồng, thì nó lại… khựng lại giữa chừng.

Nó cúi đầu xuống, nhìn về phía bóng người đội nón lá đang đứng càm ràm bên bờ hồ. Sự uy nghiêm của một vị Thần Long vạn năm bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Trong đôi mắt rồng ấy hiện lên vẻ sợ hãi và kính trọng tột độ. Nó nhớ rất rõ, viên "cám" mà người kia vừa cho nó ăn chứa đựng một thứ quyền năng vượt xa hiểu biết của thế giới này. Và hơn hết, người đó vừa mới nói gì? Nói nó đang "ăn bậy bạ"?

Thiên lôi từ trên cao giáng xuống, mục tiêu chính là đầu rồng. Đây là hình phạt của thiên đạo dành cho sinh vật dám nhảy qua ranh giới chủng loài.

"Đoàng!"

Đúng lúc luồng sét cực đại định đánh trúng đầu con rồng, Diệp Mặc mất kiên nhẫn giơ cần câu trúc lên vẫy vẫy trên không trung như muốn đuổi ruồi:

"Ầm ĩ quá đi mất! Cho con cá ăn một chút mà cũng không yên với ông trời à? Cút!"

Một cái vẫy tay nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một loại đạo vận cổ xưa chưa từng thấy. Một gợn sóng không gian vô hình lan tỏa từ cần câu trúc, chạm tới đâu, mây đen tan biến tới đó. Tia lôi kiếp đủ sức tiêu diệt một vị đại năng Đại Thừa kỳ bỗng dưng tắt ngấm như một ngọn nến gặp bão lớn. Chỉ trong hơi thở, bầu trời Thanh Vân Môn lại trở nên trong xanh đến lạ lùng, như thể trận cuồng phong lôi điện vừa rồi chỉ là một giấc chiêm bao.

Cả thế giới im bặt.

Chưởng môn Thanh Vân Tử ngã ngồi xuống đất, miệng há hốc không khép lại được: "Thiên… thiên kiếp bị đánh tan rồi? Bị một cái vẫy tay đánh tan?"

Dưới hồ Trường Sinh, con rồng đen—vốn là cá trê "Đen Đủ"—co rút người lại rất nhanh, sợ hãi tới mức thu nhỏ mình về kích thước cũ, rơi thẳng xuống hồ. Nó bơi vội về phía chân cầu, cọ cọ cái đầu rồng mới mọc vào ống quần sờn cũ của Diệp Mặc, miệng phát ra những tiếng "khẹc khẹc" lấy lòng giống như tiếng chó con.

Diệp Mặc cúi xuống, nhìn con sinh vật kỳ dị trong hồ.

"Ơ kìa, ngươi mọc thêm sừng à? Sao trông xấu xí hơn trước vậy? Đã bảo là đừng có ăn bậy mà lị."

Linh Nhi chạy tới, lấy ngón tay chọc chọc vào chiếc sừng cứng ngắc của con rồng đen: "Chủ nhân, anh Đen thành rồng thật rồi kìa! Chúng ta có nên làm một nồi lẩu rồng không?"

Con rồng đen nghe thấy từ "lẩu", toàn thân run cầm cập, vội vàng quẫy đuôi, lặn xuống đáy hồ dọn dẹp rong rêu một cách nhiệt tình nhất từ trước đến nay để chứng tỏ giá trị tồn tại của mình.

Diệp Mặc xoa cằm nhìn một lúc, rồi lắc đầu:
"Rồng gì mà rồng, chẳng qua là cá trê bị đột biến gen thôi. Nhưng mà cũng tốt, có cái sừng chắc là đào bùn nhanh hơn. Đen Đủ, hôm nay dọn cho sạch rác dưới khe đá đó nghe chưa!"

Con cá rồng đen dưới nước liên tục gật đầu như mổ tỏi.

Lúc này, hệ thống trong đầu Diệp Mặc vang lên thanh âm cơ giới quen thuộc:
*【Ting! Chúc mừng ký chủ đã nuôi dưỡng thành công 'Thôn Thiên Hắc Long'. Thành tựu: Cá trê nhảy Long Môn. Thưởng: 1000 năm tu vi, nhận được thuộc tính: Ngự Thần Long Pháp.】*

Một luồng ấm áp chảy vào đan điền, nhưng Diệp Mặc chẳng mảy may để ý. Hắn chỉ nhìn về phía bát cám cá đã vơi đi một ít, thở dài tiếc nuối:

"Tốn cả một hạt cám loại tốt. Lần sau nhất định không cho ngươi ăn no như thế nữa."

Tại góc tối nhất của đáy hồ, luồng tử khí đen ngòm của Ma thần Cửu U nấp sau vết nứt phong ấn đang chứng kiến toàn bộ sự việc. Cái bóng hư ảo ấy giờ đây mờ nhạt đến mức sắp tan biến. Hắn rúng động, linh hồn run rẩy không thôi.

"Kẻ đó… kẻ đó là ai? Chỉ một cái phất tay xua tan thiên đạo trừng phạt? Lại có thể đem một con cá trê thấp kém trong một hơi thở lột xác thành Thôn Thiên Hắc Long đã tuyệt diệt từ thời Thượng Cổ?"

Ma thần Cửu U lúc này mới hiểu ra, Thanh Vân Môn này không phải là một tông môn hạng ba đang suy vi, mà là một nơi tọa lạc của một tôn thực thể kinh khủng nhất thế gian. Hắn – kẻ từng tự cao tự đại coi chúng sinh là cá cá sủng – giờ đây cảm thấy mình thậm chí còn không xứng làm một con cá trong cái ao của người thiếu niên kia.

Trên bờ hồ, Diệp Mặc lại cầm cần câu lên, tìm một chỗ bằng phẳng rồi ngồi xuống, đội nón lá lên che nắng.

"Nắng to rồi, ngủ trưa thôi. Đời tu tiên, thật là tẻ nhạt mà."

Gió lộng thổi qua, mặt hồ Trường Sinh lại gợn sóng lăn tăn, mang theo hơi thở của một vị Đạo Tổ tương lai đang chìm vào giấc nồng, bỏ mặc thế gian ngoài kia đang vì một tiếng rồng ngâm của hắn mà náo loạn đến đảo điên.


**[Hết Chương 24]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8