Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 25: Lôi kiếp đến nhầm chỗ**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:15:40 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 25: LÔI KIẾP ĐẾN NHẦM CHỖ**

Thanh Vân Môn vốn dĩ là một nơi thanh tịnh, quanh năm mây mù bao phủ, tiếng hạc kêu sương cùng tiếng chuông chiều tĩnh lặng tạo nên một khung cảnh tiên gia thoát tục. Thế nhưng, vào cái ngày Diệp Mặc ném hạt cám xuống hồ Trường Sinh, sự tĩnh lặng ấy đã hoàn toàn bị nghiền nát.

Một tiếng rồng ngâm thoát thai hoán cốt từ dưới đáy hồ vọng lên, thanh âm trầm hùng như từ thời đại Thái Cổ vọng về, xuyên thấu tầng mây, chấn động đến tận những đại trận hộ tông kiên cố nhất.

Tại đại điện Thanh Vân, lão chưởng môn Thanh Vân Tử đang cùng mấy vị trưởng lão đàm luận về việc thiếu hụt linh thạch của tông môn. Ngay khi tiếng gầm ấy vang lên, chén trà tuyết trên tay lão "xoảng" một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành. Toàn bộ sảnh điện rung lắc dữ dội như thể một con địa long khổng lồ vừa thức tỉnh dưới chân núi.

"Khí tức này… là Long uy!" Một vị trưởng lão râu trắng dựng ngược, mặt cắt không còn giọt máu, giọng run rẩy: "Hơn nữa không phải là loại giao long thường thấy, đây là huyết mạch Chân Long vô thượng! Chẳng lẽ có vị long tộc đại năng nào đi ngang qua Thanh Vân Tông chúng ta?"

Thanh Vân Tử sắc mặt biến đổi liên tục, lão lập tức nhìn về hướng hậu sơn – nơi khởi nguồn của âm thanh kinh thiên động địa kia. Ở hướng đó, một luồng hắc khí nồng đậm nhưng thuần túy đang phóng thẳng lên trời xanh, xé rách vòm trời.

"Hậu sơn… Hồ Trường Sinh!" Thanh Vân Tử thốt lên, trong lòng vừa mừng vừa sợ. Lão chợt nhớ đến lời căn dặn của tổ tiên, lại nghĩ đến cái người "đệ tử nuôi cá" kỳ lạ đang trấn giữ nơi đó. Lão không kịp nói lời nào, đạp không bay đi, tốc độ nhanh nhất từ trước đến nay.

Cùng lúc đó, tại một vách đá tiêu sững, đại sư tỷ Liễu Nhất Phi cũng vừa kịp định thần. Nàng vốn đang bế quan để củng cố lại tu vi vừa mới đột phá nhờ bát "canh cá thừa" của Diệp Mặc. Tiếng rồng ngâm này đối với nàng lại mang theo một loại uy áp khác biệt, nó dường như đang cộng hưởng với linh lực trong cơ thể nàng, khiến nàng suýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma.

Nàng lao ra khỏi động phủ, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào những đám mây đen đang điên cuồng tụ lại trên đỉnh đầu hậu sơn.

"Vị tiền bối đó… cuối cùng cũng chịu lộ diện sao?" Liễu Nhất Phi lẩm bẩm, trong mắt hiện lên vẻ sùng bái điên cuồng. Nàng thầm nghĩ, có lẽ vị cao nhân nuôi cá ấy cảm thấy thế giới này quá mức nhạt nhẽo, nên mới quyết định tạo ra một hồi náo loạn cho vui.

Thế nhưng, kẻ khổ nhất lúc này không phải là đám người Thanh Vân Môn, mà chính là con cá trê đen – nay đã biến thành Thôn Thiên Hắc Long: Đen Đủ.

Dưới đáy hồ, Đen Đủ đang cảm nhận được sự lột xác kinh hồn bạt vía. Vảy cá tầm thường hóa thành lân phiến hắc kim cứng cáp hơn cả thiên tinh đạm thạch, bốn chân mọc ra sắc lẹm như thần binh lợi khí, đặc biệt là chiếc sừng trên đầu đang không ngừng hút lấy linh khí xung quanh. Nó cảm thấy mình mạnh mẽ đến mức có thể nuốt chửng cả một tòa núi.

Thế nhưng, nỗi sợ hãi còn lớn hơn sức mạnh. Nó liếc nhìn cái bóng thiếu niên đang uể oải nằm trên bờ hồ qua làn nước xanh. Chủ nhân vừa mắng nó "biến đổi gen", còn chê nó làm "động nước".

Đen Đủ run rẩy. Nó biết mình đã quá đà. Thiên Đạo không cho phép một sinh vật cường đại như vậy tồn tại ở một hạ giới linh khí suy kiệt thế này mà không qua thử thách.

Trên bầu trời, mây đen từ khắp nơi kéo về nhanh chóng, đen đặc như mực tàu, che lấp toàn bộ ánh mặt trời. Trong làn mây đen ấy, những tia chớp tím xanh bắt đầu nhảy múa, mỗi một đạo lôi điện đều mang theo khí tức hủy diệt.

Đây là Hóa Long Kiếp! Một khi con cá này hoàn toàn hóa rồng, Thiên Đạo sẽ hạ xuống lôi phạt để khảo nghiệm sức sống của nó. Nếu vượt qua, nó sẽ là rồng bay chín tầng trời; nếu thất bại, nó sẽ chỉ còn là một đống cá nướng đen thui.

Áp lực từ tầng mây nặng nề đến mức cỏ cây quanh hồ Trường Sinh đều bị ép rạp xuống đất. Chim chóc bay tán loạn, dã thú dưới chân núi gào rú sợ hãi trốn vào hang sâu.

Thế nhưng… ở ngay trung tâm của cơn bão linh khí ấy, có một điểm mù kỳ lạ.

Diệp Mặc đang ngáp một cái dài. Hắn cảm thấy bực mình vô cùng. Ban nãy vừa mới tìm được tư thế ngủ thoải mái nhất, chiếc nón lá vừa mới đặt lên mặt để tận hưởng bóng râm thì mây đen kéo tới, che hết nắng, lại còn kèm theo những tiếng "ầm ầm" khó chịu.

"Cái thời tiết này, vừa mới nắng đó đã sắp mưa rồi sao?" Diệp Mặc lầm bầm, giọng nói có chút gắt gỏng của người bị đánh thức lúc ngủ trưa.

Hắn ngồi dậy, nheo mắt nhìn lên bầu trời đen kịt. Qua đôi mắt của một người "phàm nhân" như hắn, hắn chỉ thấy mây đen quá dày, không khí quá ngột ngạt. Hắn chẳng thấy lôi điện nào cả, bởi vì xung quanh hắn là một vùng không gian tuyệt đối tĩnh lặng, mọi thiên uy đều bị hơi thở của hắn vô tình hóa giải thành hư không trước khi chạm đến mặt đất.

"Ồn ào quá." Diệp Mặc lẩm bẩm.

Đúng lúc này, trên bầu trời, Thiên Đạo hình như cũng cảm thấy bị khiêu khích. Một con mắt khổng lồ bằng lôi điện dường như thấp thoáng hiện ra giữa tầng mây, khóa chặt vào cái hồ nước. Đối với Thiên Đạo, sự tồn tại của Thôn Thiên Hắc Long là nghịch thiên, mà cái kẻ đang ngồi lù lù bên bờ hồ kia lại càng là một sự "phi lý" cần được xóa sổ.

"Oành —!"

Một đạo thiên lôi màu tím thẫm, to như cột nhà, từ đỉnh chín tầng trời bổ thẳng xuống, nhắm ngay vào giữa hồ Trường Sinh, hay nói chính xác hơn là nhắm vào cái đầu đang nhô lên của Đen Đủ.

Đen Đủ sợ tới mức muốn chui xuống bùn, đôi mắt rồng trợn trừng tuyệt vọng.

Nhưng đúng lúc đạo thiên lôi chỉ còn cách mặt hồ chừng trăm trượng, Diệp Mặc lại cảm thấy ánh sáng tím đó quá chói mắt. Nó xuyên qua lớp mi mắt, khiến hắn không thể nào ngủ tiếp được.

"Đã bảo là muốn yên tĩnh mà!"

Diệp Mặc cáu kỉnh, tay phải cầm chiếc nón lá rách nát, tiện tay quơ lên một vòng trên không trung rồi đặt lại lên mặt, nằm vật xuống lần nữa.

Hành động này trông cực kỳ tùy tiện, giống như một bác nông dân đang xua đuổi ruồi nhặng để ngủ cho ngon.

Thế nhưng, trong mắt của lão chưởng môn Thanh Vân Tử và Liễu Nhất Phi đang đứng cách đó vạn mét, cảnh tượng ấy lại trở thành ký ức kinh hoàng nhất trong đời tu tiên của họ.

Chiếc nón lá kia khi được Diệp Mặc phất lên, dường như mang theo một loại quy luật thâm thúy vượt xa khỏi thế gian này. Một vòng đạo vận hình tròn lan tỏa ra, chiếc nón lá rách rưới bỗng chốc như hóa thành một bức bình phong vạn dặm, che lấp toàn bộ bầu trời phía trên hồ Trường Sinh.

Đạo thiên lôi tím thẫm kia bổ xuống, đâm sầm vào vùng đạo vận mà chiếc nón lá vừa quét qua. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có khói bụi mịt mù.

"Vù…"

Giống như một ngọn lửa nhỏ bị tạt một gáo nước lạnh, đạo lôi kiếp có thể hủy diệt cả một tòa thành trì trong nháy mắt lại lặng lẽ… tắt ngúm. Đúng vậy, nó biến mất một cách không để lại dấu vết, giống như chưa từng tồn tại.

Thiên Đạo dường như bị đơ. Tầng mây đen khựng lại giữa không trung, tiếng sấm im bặt. Cảm giác lúc này giống như một người đang lấy đà thật mạnh để đấm một cú ngàn cân, nhưng đối phương lại nhẹ nhàng giơ một tờ giấy thấm hút hết toàn bộ lực lượng ấy.

Trên cao, lôi điện lại cuộn trào, hình như Thiên Đạo không cam lòng, định ngưng tụ một đạo "Cửu Thiên Thần Lôi" kinh khủng hơn.

Diệp Mặc lúc này đã nằm xuống, nón lá che trên mặt, lầm bầm một câu cuối trước khi chìm vào giấc ngủ: "Còn ồn nữa là ta đem cần câu ra… câu luôn cả ông đấy."

Câu nói này bình thường chẳng ai nghe thấy, nhưng lôi vân trên trời đột nhiên run rẩy một cái dữ dội.

Trong phút chốc, một loại nỗi sợ hãi cực hạn truyền khắp tầng mây. Thiên Đạo dường như cảm nhận được, cái kẻ nằm dưới kia không phải đang nói đùa. Nếu nó còn dám ném thêm một tia lửa điện nào xuống, cái hồ nước kia sẽ thực sự trở thành nơi "câu Thiên".

Ngay lập tức, một cảnh tượng dở khóc dở cười diễn ra. Đám mây đen kịt vốn dĩ đang hung hăng vô cùng, bỗng nhiên tản ra với tốc độ còn nhanh hơn lúc kéo đến. Những tia sét biến mất, gió ngừng thổi, mây mù tan biến, trả lại bầu trời xanh ngắt cùng ánh nắng vàng rực rỡ.

Thanh Vân Tử há hốc mồm, nhìn bầu trời vừa mới như tận thế giờ lại trong veo như chưa có chuyện gì xảy ra, cả người lão lảo đảo, suýt thì rụng khỏi thanh kiếm đang đứng.

"Này… đây là… lôi kiếp đến nhầm chỗ, nên nó rút về sao?" Một trưởng lão đứng cạnh lão dụi mắt liên tục, giọng lạc đi vì kinh hãi.

"Rút về cái đầu ngươi!" Thanh Vân Tử quát khẽ, dù giọng lão cũng đang run. "Ngươi không thấy sao? Vị tiền bối kia chỉ dùng một cái nón lá… một cái nón lá che mặt mà ép lui Thiên Kiếp! Ngài ấy không phải là người, ngài ấy chính là quy tắc, ngài ấy chính là trời!"

Liễu Nhất Phi đứng từ xa, trái tim nàng đập thình thịch như trống trận. Nàng nhìn thấy rất rõ, khoảnh khắc chiếc nón lá đưa lên, vạn pháp bất xâm, thiên địa quy hàng.

"Đạo Tổ… Đây chắc chắn là phong thái của Đạo Tổ." Nàng nắm chặt nắm đấm, trong lòng hạ quyết tâm, dù có bị đuổi đánh, nàng cũng phải bám trụ ở hồ Trường Sinh này để được vị cao nhân kia chỉ điểm.

Dưới hồ, Đen Đủ (giờ là Thôn Thiên Hắc Long) ngơ ngác nhìn lên mặt nước. Nó còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý để chịu đánh, vậy mà lôi kiếp đã biến mất? Nó cảm nhận được tu vi của mình đã hoàn toàn ổn định ở cấp độ Long tộc chân chính.

Nó nhìn lên cái nón lá đang che trên mặt Diệp Mặc, ánh mắt tràn đầy sự sùng kính tuyệt đối. Nó thầm thề, từ nay về sau, chủ nhân bảo nó là cá trê thì nó tuyệt đối không dám nhận mình là rồng. Chủ nhân bảo nó đi đào bùn, nó nhất định sẽ đào đẹp nhất hồ.

Không gian hậu sơn trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả, tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn hồ.

Diệp Mặc dưới chiếc nón lá phát ra tiếng ngáy nhẹ đều đều. Hắn hoàn toàn không biết rằng, vừa rồi mình đã tiện tay "vả mặt" Thiên Đạo một cái đau điếng, cũng không biết rằng danh tiếng "Ngư ông nón lá che trời" đã bắt đầu gieo rắc nỗi khiếp đảm lẫn ngưỡng mộ vào tâm trí những kẻ đứng đầu Thanh Vân Tông.

Trong bóng tối của phong ấn dưới đáy hồ, Ma thần Cửu U lúc này chỉ còn biết co cụm lại thành một nhúm khí nhỏ xíu, linh hồn run lên cầm cập.

"Ta sai rồi… Ta sai thật rồi. Ta tưởng hắn chỉ là Đạo Tổ, hóa ra hắn là tổ tông của cả Đạo Tổ…"

Hắn thề, nếu có thể thoát ra khỏi cái phong ấn này, việc đầu tiên hắn làm là chạy trốn khỏi thế giới này, càng xa cái ao cá này càng tốt. Bởi vì ở đây, ngay cả một chiếc nón lá rách cũng có thể khiến một Ma thần như hắn vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Ánh nắng chiều đổ dài trên hồ Trường Sinh, bóng của chàng thiếu niên nằm ngủ bình thản in xuống mặt nước, lồng lộng và cao thâm như cả một dải ngân hà.

Một con rồng đen lớn bằng bắp đùi, lúc này đang ngoan ngoãn bò lại gần bờ, dùng cái đầu có sừng cọ nhẹ vào chân Diệp Mặc, đuôi vẫy vẫy như một chú chó con gặp chủ, ánh mắt đầy nịnh bợ.

Thành Đạo Tổ lúc nào không hay? Thực ra, từ lúc Diệp Mặc bắt đầu nuôi con cá đầu tiên, hắn đã đứng trên cả đỉnh cao ấy rồi. Chỉ có điều, hắn vẫn cứ nghĩ mình là một người nuôi cá nghèo khổ mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8