Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 26: Chấn động cả Thanh Minh Giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:17:31 | Lượt xem: 3

**Chương 26: Chấn động cả Thanh Minh Giới**

Hậu sơn Thanh Vân Môn, mây mù vốn dĩ bị lôi kiếp xé nát, giờ đây lại chậm rãi tụ hội, bao phủ lấy hồ Trường Sinh trong một màn sương mờ ảo, tĩnh mịch.

Dưới tán cây liễu rũ, Diệp Mặc khẽ cử động thân mình dưới chiếc nón lá, tiếng ngáy nhỏ dần rồi tắt hẳn. Hắn ngủ rất say, một giấc ngủ không mộng mị, hoàn toàn chẳng hay biết rằng cái nón lá rách nát mà hắn tiện tay kéo xuống che nắng vừa rồi đã thực hiện một kỳ tích "nghịch thiên cải mệnh" như thế nào.

Nhưng Diệp Mặc có thể ngủ yên, còn cả Thanh Minh giới thì không.

Tại Vạn Kiếm Thánh Địa, nằm cách Thanh Vân Môn hàng vạn dặm về phía Bắc, nơi có những ngọn núi cao vút tận tầng mây, sắc lẹm như kiếm chỉ thẳng lên trời xanh. Trong một hang động cổ xưa ngập tràn kiếm ý hung bạo, một lão giả tóc trắng xóa, toàn thân gầy guộc như bộ xương khô, bỗng nhiên mở bừng đôi mắt.

"Oanh!"

Hai đạo kiếm mang từ đồng tử lão bắn ra, đục thủng vách đá dày cả trượng. Lão run rẩy đứng dậy, thanh cổ kiếm vốn dĩ đã rỉ sét treo trên vách đá cũng không ngừng reo vang lên những tiếng "ong ong" sợ hãi.

– Khí tức này… là Chân Long? Không, không đúng! Thanh Minh giới linh khí đã cạn kiệt vạn năm, sao có thể sinh ra Chân Long?

Lão giả bước ra khỏi động phủ, nhìn về hướng Nam, gương mặt già nua tràn đầy vẻ kinh hoàng xen lẫn hoài nghi:

– Đạo vận lưu chuyển, vạn pháp quy tông… Có cao nhân đang độ hóa linh thú! Một cái phất tay xua tan thiên kiếp, đây là thủ đoạn của hạng tồn tại nào? Lẽ nào… là một vị Đạo Tổ vi hành?

Cùng lúc đó, tại cực Đông của đại lục, nơi sóng biển vỗ vào vách đá tung bọt trắng xóa – Đông Hải Long Cung.

Dưới đáy biển sâu vạn trượng, một tòa cung điện làm bằng pha lê bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Hàng vạn sinh vật biển, từ những con tôm cá nhỏ nhoi cho đến những đầu yêu thú khổng lồ cấp bậc Nguyên Anh, đều đồng loạt quỳ rạp xuống bùn cát, hướng về phía đất liền mà run rẩy.

Đông Hải Long Vương – một vị cường giả Hóa Thần đỉnh phong với đôi sừng rồng ngắn trên đầu – lúc này đang thất thần đứng trên vương tọa. Lão cảm thấy huyết mạch trong người mình đang sôi sục, một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn khiến lão không tự chủ được mà muốn quỳ xuống.

– Huyết mạch áp chế… là Chân Long chi uy thượng cổ!

Giọng của Long Vương run lên, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ kích động:

– Tổ tiên hiển linh! Nhất định là vị tổ tiên nào đó của Long tộc chúng ta đang thức tỉnh từ giấc ngủ nghìn năm. Mau! Truyền lệnh cho Long Vệ, đi về phía Nam đại lục, dù phải lật tung từng tấc đất cũng phải tìm cho ra tung tích của vị đại năng này. Nếu đón được người về Long Cung, Đông Hải chúng ta sẽ thống trị Thanh Minh giới!

Khắp các ngõ ngách của Thanh Minh giới, những lão quái vật ẩn cư trong quan tài đá, những Thánh chủ nắm giữ quyền sinh quyền sát của các đại tông môn, tất cả đều bị luồng khí tức ngắn ngủi ấy làm cho đứng ngồi không yên. Một đạo tinh quang từ phương Nam vừa lóe lên đã tắt, nhưng dư chấn nó để lại trong thần thức những kẻ cường giả là không thể xóa nhòa.

Thế gian sục sôi, nhưng tại hồ Trường Sinh, bầu không khí lại quỷ dị một cách lạ thường.

Lão chưởng môn Thanh Vân Tử và đại sư tỷ Liễu Nhất Phi vẫn đứng như trời trồng ở rìa hậu sơn. Hai người nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía bóng người đội nón lá đang nằm trên ghế nằm, sau đó nhìn xuống mặt nước hồ yên tĩnh.

Ở đó, Đen Đủ – con cá trê mà ngày thường họ vẫn thấy Diệp Mặc xách đuôi ném qua ném lại – giờ đây đang biến hóa thành một sinh vật đáng sợ. Thân thể nó dài hơn trượng, vảy đen óng ánh như hắc ngọc, bốn chân có móng sắc lẹm, đôi mắt rực lửa rồng. Nó lơ lửng trên mặt nước, nhưng khi nghe thấy tiếng ngáy của Diệp Mặc, nó lập tức run lên một cái, thu nhỏ kích thước lại bằng một con cá bình thường, rồi ngoan ngoãn bò lên bờ, rón rén nằm cạnh chân hắn.

Cảnh tượng này giống như một vị chiến thần vừa bình định thiên hạ, quay về liền hóa thành một con mèo nhỏ bên cạnh chủ nhân.

– Chưởng… Chưởng môn sư thúc… – Liễu Nhất Phi lắp bắp, thanh kiếm trên tay nàng từ bao giờ đã rơi xuống đất – Những gì chúng ta vừa thấy… là thật sao?

Thanh Vân Tử vuốt chùm râu đã bị gió lôi kiếp thổi rối bời, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi sự run rẩy:

– Nhất Phi… Từ nay về sau, nếu ai nói Diệp Mặc là đệ tử ngoại môn phế vật, lão phu sẽ đánh gãy chân kẻ đó. Không, là đánh chết không đền mạng!

Lão nhìn chiếc nón lá trên mặt Diệp Mặc, ánh mắt tràn đầy sự sùng kính:

– Ngươi nhìn thấy chiếc nón kia không? Một vật dụng bình thường, vậy mà có thể ngăn chặn thiên phạt của Thanh Minh giới. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là thiên đạo cũng phải nể mặt hắn ba phần! Hoặc là… hắn vốn dĩ đứng trên cả thiên đạo.

Liễu Nhất Phi nhìn Diệp Mặc, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Nàng từng nghĩ mình là thiên tài, gánh vác vận mệnh tông môn, nhưng so với sự thong dong "coi trời bằng vung" của người thanh niên này, nàng cảm thấy mình nhỏ bé như hạt cát.

Ngay lúc này, Diệp Mặc bỗng nhiên trở mình. Hắn vươn vai một cái thật dài, miệng ngáp ngắn ngáp dài rồi đẩy nón lá lên khỏi trán.

– Ồ? Nắng tắt rồi à? Sao lại có sương mù thế này?

Diệp Mặc lầm bầm, mắt nhắm mắt mở nhìn quanh. Hắn thấy chưởng môn và đại sư tỷ đang đứng cách đó không xa với vẻ mặt cực kỳ kỳ quái, liền gãi gãi đầu:

– Chưởng môn, Đại sư tỷ? Hai người đứng đó làm gì? Muốn mua cá à? Hôm nay cá lặn sâu lắm, chưa câu được con nào ra hồn đâu.

Thanh Vân Tử lập tức giật mình, vội vàng chắp tay, cúi đầu thật thấp:

– Không… không dám! Lão phu chỉ là đi ngang qua, thấy không khí hậu sơn mát mẻ nên vào hóng gió một chút. Diệp… Diệp sư điệt, ngài cứ tự nhiên, cứ tự nhiên!

Lão không dám xưng hô đại danh như trước nữa, từ "sư điệt" thốt ra cũng đầy vẻ dè dặt.

Diệp Mặc xoa xoa mắt, bỗng thấy "con cá trê" Đen Đủ đang nằm dưới chân mình, bộ dạng có chút khác lạ. Vảy của nó hình như đen hơn, mà trên đầu… ủa, sao lại mọc ra hai cái cục u thế này?

– Đen Đủ! Mày lại đi đánh nhau với con cá trắm cỏ nhà bên đúng không? Nhìn xem, đầu sưng lên thế này rồi.

Hắn mắng một tiếng, rồi thản nhiên đưa tay lên vỗ bành bạch vào đầu rồng của Đen Đủ – con Thôn Thiên Hắc Long vừa khiến cả đại giới rúng động.

Đen Đủ không những không giận, mà còn híp mắt lại đầy hưởng thụ, lưỡi liếm liếm mu bàn tay của Diệp Mặc như thể đó là ân huệ lớn lao nhất thế gian.

Chứng kiến cảnh tượng này, khóe mắt của Thanh Vân Tử và Liễu Nhất Phi đều giật liên hồi. Đó là Chân Long! Là sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn, là biểu tượng của sức mạnh vô địch! Vậy mà bị hắn coi như một con thú cưng bị thương đầu do đánh lộn?

[Ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ nuôi dưỡng "Hắc Long Ngư" vượt mức yêu cầu. Phụ thưởng: Một bình gia vị "Cửu Thiên Thập Địa" – dùng để nướng cá sẽ giúp tăng mùi vị lên gấp 10 lần.]
[Ting! Độ trung thành của vật nuôi đạt mức "Vĩnh hằng". Hệ thống cộng thêm 1% tu vi Đạo Tổ.]

Diệp Mặc nghe tiếng thông báo trong đầu, thở phào nhẹ nhõm:

– Hóa ra là phần thưởng gia vị. Tốt, tối nay có cái để chấm cá nướng rồi. Còn 1% tu vi gì đó… mệt thật, lại thấy trong người nặng nề hơn một chút, đúng là cái hệ thống này muốn ép mình thành heo mà, càng lười càng mạnh là sao?

Hắn lẩm bẩm nhỏ, nhưng những lời này lọt vào tai Thanh Vân Tử lại như sấm sét nổ vang giữa trời quang. "1% tu vi"? "Nặng nề hơn"? Chẳng lẽ hắn vừa mới thăng cấp cảnh giới? Vừa rồi đánh tan lôi kiếp, giờ lại thăng cấp, tu vi của vị này rốt cuộc là sâu đến mức nào?

Diệp Mặc quay sang nhìn hai người vẫn còn đứng ngây ra:

– Mà hai người có chuyện gì không? Nếu không thì để tôi còn dọn ao. Nước hôm nay có vẻ đục quá, chắc là do lôi vũ vừa rồi.

Hắn cầm chiếc cần câu tre già của mình lên, thong thả đi về phía mép hồ. Mỗi bước đi của hắn trên thảm cỏ đều nhẹ tênh, nhưng trong mắt Liễu Nhất Phi, mỗi dấu chân ấy dường như đều đang dẫm lên các đạo tắc không gian, huyền diệu vô cùng.

– À đúng rồi – Diệp Mặc dừng bước, quay lại nhìn Thanh Vân Tử – Chưởng môn, cái cây liễu này sắp khô héo rồi, ông xem có chỗ nào có nước linh truyền vào cho nó ít. Nó mà chết là chỗ này mất mát mẻ, tôi không ngủ trưa được.

Thanh Vân Tử lập tức gật đầu lia lịa:

– Vâng vâng! Lão phu lập tức đi điều động Linh thạch thượng phẩm, dựng một cái Tụ Linh Trận ngay tại đây để tưới cho cây liễu này!

Diệp Mặc xua tay:

– Vẽ chuyện, Linh thạch để mà tu luyện đi. Để tôi tưới bát nước trà thừa này cho nó vậy.

Nói rồi, hắn cầm ấm trà bằng gốm cũ kỹ, hắt đống nước trà nguội lạnh ra gốc cây liễu già.

Ngay giây phút nước trà chạm vào mặt đất, một kỳ tích lại xảy ra. Cây liễu vốn đã già cỗi, lá vàng vọt, trong nháy mắt bỗng bộc phát ra một luồng sức sống mãnh liệt. Những mầm xanh đâm chồi nảy lộc với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cành lá vươn dài ra cả mười trượng, xanh biếc như ngọc phỉ thúy. Từng phiến lá đung đưa tỏa ra những sợi linh khí tinh khiết đến mức hóa thành sương mù.

Liễu Nhất Phi hít vào một ngụm linh khí từ cây liễu tỏa ra, chỉ cảm thấy kinh mạch toàn thân thông suốt, tu vi vốn đang bình ổn ở Kim Đan bỗng nhiên rục rịch muốn đột phá.

Nàng trố mắt nhìn bát "nước trà thừa" kia. Đó đâu phải nước trà? Đó là Tiên dịch cô đặc thì đúng hơn!

Diệp Mặc chẳng thèm để ý đến biểu cảm "như thấy quỷ" của hai người kia, hắn nhìn cây liễu xanh tốt thì hài lòng gật đầu:

– Ừm, trà này cũng có ích đấy. Thôi, tôi đi làm việc đây.

Hắn xách cái xô rách, dẫn theo "con cá trê" Đen Đủ đang ngúng nguẩy vẫy đuôi, thong thả đi dọc bờ hồ.

Thanh Vân Tử run rẩy đi tới chỗ cây liễu, chạm nhẹ vào vỏ cây, một luồng đạo vận mênh mông phản chấn lại khiến lão lùi lại mấy bước, mặt đỏ bừng vì phấn khích.

– Nhất Phi… chúng ta nhặt được bảo vật rồi. Thanh Vân Môn chúng ta… sắp sửa lột xác thành Thánh địa rồi!

Ở phương xa, những đạo luồng hào quang của các đại năng vẫn đang điên cuồng lao về hướng Nam, tìm kiếm tung tích Chân Long. Họ không hề hay biết rằng, vị "Chân Long" trong truyền thuyết ấy đang ngoan ngoãn chổng mông đào giun giúp một tên đệ tử ngoại môn nuôi cá, còn cái hồ nước nhỏ bé mang tên Trường Sinh kia chính là trung tâm của cả thế giới này.

Cơn chấn động của Thanh Minh giới chỉ mới là bắt đầu. Một trang sử mới đã mở ra, chỉ vì một bát nước trà thừa và một giấc ngủ trưa của kẻ lười biếng nhất Thanh Vân Môn.

Bầu trời lúc này trong vắt, ánh nắng lại đổ xuống mặt hồ vàng óng như dát vàng. Diệp Mặc đứng bên bờ, cầm cần câu vung một cái, dây câu mảnh như tơ biến mất trong không gian. Hắn khẽ mỉm cười, miệng lẩm bẩm:

– Hôm nay, hy vọng sẽ câu được một con gì đó ngon ngon để uống với gia vị mới.

Dưới đáy hồ, Ma thần Cửu U nhìn thấy sợi dây câu hạ xuống, chỉ còn biết bịt miệng không dám phát ra một tiếng động, trái tim ma quỷ của lão đập loạn nhịp: "Lại câu? Lần này ông lại muốn câu vị đại năng xấu số nào đây?".

Ngoài kia, thế giới đang dậy sóng, còn ở đây, Diệp Mặc vẫn chỉ là một ngư ông thầm lặng, người sắp sửa khiến cả vũ trụ phải quỳ lạy dưới cần câu của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8