Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 27: Sứ giả Thánh địa kiêu ngạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:18:27 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 27: SỨ GIẢ THÁNH ĐỊA KIÊU NGẠO**

Trời vừa hửng sáng, sương mù còn vương vít trên những ngọn tùng cổ thụ của Thanh Vân Môn, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch như tranh vẽ. Thế nhưng, sự tĩnh mịch ấy sớm bị xé toạc bởi một luồng áp lực kinh người từ trên chín tầng mây dội xuống.

"Oanh!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không trung, vạn dặm mây trắng bị quét sạch, để lộ ra một chiếc phi thuyền khổng lồ rực rỡ ánh kim quang. Chiếc phi thuyền dài tới trăm trượng, chạm trổ long phượng tinh xảo, xung quanh được bao phủ bởi những đạo linh văn lấp lánh. Trên cột buồm cao vút, một lá đại kỳ thêu hai chữ "Cửu Tiêu" bằng chỉ vàng, tung bay trong gió, tỏa ra uy nghiêm bất khả xâm phạm.

Tiếng chuông báo động của Thanh Vân Môn vang lên dồn dập khắp các đỉnh núi. Lão chưởng môn Thanh Vân Tử cùng các vị trưởng lão vội vã từ trong đại điện lao ra, vẻ mặt ai nấy đều trắng bệch, vừa kinh hãi vừa nghi hoặc.

– Cửu Tiêu Thánh Địa? Tại sao sứ giả của Thánh địa lại đến tiểu tông môn hẻo lánh như chúng ta vào lúc này? – Thanh Vân Tử thấp giọng lẩm bẩm, bàn tay run run vuốt ròm râu bạc.

Lúc này, từ trên phi thuyền, một thanh niên mặc cẩm y màu tím bước xuống. Hắn chắp tay sau lưng, chân đạp trên hư không như bước xuống cầu thang bằng đá. Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra những gợn sóng linh khí dưới chân, thần thái kiêu hãnh đến cực điểm, ánh mắt nhìn xuống Thanh Vân Môn chẳng khác nào nhìn một đống gạch vụn hoang phế.

Hắn là Khương Vũ, thiên tài nội môn của Cửu Tiêu Thánh Địa, tu vi đã đạt tới Kim Đan kỳ trung kỳ. Ở vùng đất Thanh Minh này, Kim Đan kỳ đã đủ để xưng bá một phương, huống chi hắn còn có bối cảnh là Thánh địa đứng đầu.

– Chưởng môn Thanh Vân Môn đâu? Mau ra tiếp kiến! – Tiếng nói của Khương Vũ được lồng nghép linh lực, vang vọng khắp các ngọn núi, khiến đám đệ tử ngoại môn có tu vi thấp kém cảm thấy ngực nhói lên, khí huyết nhộn nhạo.

Thanh Vân Tử hít một hơi thật sâu, nén xuống sự khó chịu, tiến lên phía trước khom lưng hành lễ:

– Lão hủ Thanh Vân Tử, chưởng môn Thanh Vân Môn, tham kiến sứ giả đại nhân. Chẳng hay đại nhân hạ giá quang lâm tiểu môn có điều chi chỉ giáo?

Khương Vũ đáp xuống sân đại điện, hắn chẳng buồn liếc nhìn Thanh Vân Tử lấy một cái, chỉ lấy ra một dải lụa thêu tinh xảo rồi thản nhiên nói:

– Ba ngày trước, phía Nam vùng đất này có dị tượng Chân Long xuất thế, khí vận xông thẳng lên trời cao. Thánh địa nhận định món linh vật hoặc yêu thú đó có liên quan mật thiết tới mạch khí của Thanh Minh giới, không thể để rơi vào tay hạng người không có năng lực bảo quản. Có người nói, tung tích cuối cùng của dị tượng đó xuất hiện tại hậu sơn của Thanh Vân Môn các ngươi. Mau giao ra, hoặc dẫn ta đi tìm.

Sắc mặt Thanh Vân Tử biến đổi liên tục. Lão liếc nhìn về phía hậu sơn – nơi có cái hồ cá "bình thường" của Diệp Mặc. Trong lòng lão thầm kêu khổ. Cái gì mà Chân Long, cái gì mà khí vận, đó chẳng phải là kết quả từ việc tên tiểu tử kia lười biếng tưới nước trà thừa vào cây sao?

– Sứ giả đại nhân, e là có sự hiểu lầm. Thanh Vân Môn chúng ta vốn dĩ linh khí suy kiệt, tài nguyên khan hiếm, làm sao có thể thu hút được Chân Long? Chắc hẳn là cao nhân phương nào đi ngang qua thôi. – Thanh Vân Tử nỗ lực giải thích, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

– Hiểu lầm? – Khương Vũ hừ lạnh một tiếng, luồng uy áp Kim Đan đột ngột bộc phát, ép cho Thanh Vân Tử và mấy vị trưởng lão xung quanh phải lùi lại mấy bước, mặt đỏ bừng. – Các ngươi nghĩ ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Linh khí của Thanh Vân Môn đột ngột hồi phục một phần, chuyện này Thánh địa đã nắm rõ. Đừng nói nhảm nữa, dẫn đường ra hậu sơn, nếu không… ta sẽ san phẳng cái tông môn rách nát này trong vòng nửa nén hương!

Đúng lúc này, Liễu Nhất Phi từ trong đám đệ tử bước ra. Nàng hôm nay diện một bộ thanh y giản dị, thanh kiếm đeo bên hông tỏa ra hàn ý nhàn nhạt. Nhìn thấy vị sứ giả kia ngạo mạn như thế, nàng không khỏi nhíu mày, lên tiếng:

– Sứ giả đại nhân, dù ngài đến từ Thánh địa cũng phải giữ lễ tiết căn bản. Thanh Vân Môn chúng ta dù nhỏ nhưng cũng là tông môn có truyền thừa nghìn năm…

Ánh mắt Khương Vũ lập tức dời về phía Liễu Nhất Phi. Hắn khựng lại một chút trước nhan sắc thoát tục của nàng, nhưng rồi nụ cười nhạt đầy vẻ khinh khỉnh lại hiện lên:

– Ồ? Một đệ tử Trúc Cơ kỳ mà cũng dám luận lễ tiết với ta sao? Ở thế giới này, nắm đấm lớn chính là lễ tiết. Cô em có nhan sắc khá đấy, nếu thức thời dẫn ta đi tìm vật quý, ta có thể xem xét nhận cô vào làm tì thiếp ở Cửu Tiêu Thánh Địa, hưởng phúc hơn ở cái xó xỉnh này nhiều.

Liễu Nhất Phi nắm chặt cán kiếm, đôi mắt lạnh như băng. Nàng định nói gì đó nhưng Thanh Vân Tử đã nhanh chóng ngăn lại. Lão biết, chống đối với sứ giả Thánh địa lúc này chẳng khác nào tự sát.

– Được… nếu sứ giả đại nhân đã muốn xem, lão hủ dẫn ngài đi. Nhưng xin nhắc trước, hậu sơn là nơi yên tĩnh, mong đại nhân thu bớt thần thông, tránh làm kinh động tới những… "sinh linh" không đáng có.

Thanh Vân Tử vừa nói vừa nghĩ thầm trong đầu: "Diệp Mặc à Diệp Mặc, tiểu tổ tông của ta, hy vọng hôm nay con cá trê của con nó hiền một chút, nếu không thì vị sứ giả này sợ là có đi không có về mất."

Tại Trường Sinh Hồ, không gian hoàn toàn khác biệt với sự căng thẳng ở tiền môn.

Diệp Mặc đang ngồi trên một phiến đá lớn vươn ra mặt hồ, chiếc nón lá kéo sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt, hắn đang gật gù như sắp ngủ. Linh Nhi thì đang ngồi bệt trên cỏ, hai má phồng lên vì đang nhai dở một củ "linh sâm" mà nàng vừa nhặt được trong túi đồ bỏ đi của Diệp Mặc.

Dưới làn nước xanh ngắt, con cá trê đen đủi (Thôn Thiên Ngư) đang thong dong bơi lội, thỉnh thoảng nó lại ngoi lên mặt nước, phun ra một ngụm bọt khí. Mỗi bong bóng xà phòng nhỏ bé đó, nếu có một tu sĩ hóa thần ở đây sẽ phát hoảng nhận ra, bên trong đó chứa đựng không gian quy tắc tinh thuần đến đáng sợ.

"Rầm! Rầm! Rầm!"

Tiếng bước chân dồn dập phá vỡ không gian yên tĩnh. Khương Vũ cùng đám người Thanh Vân Môn tiến vào hậu sơn.

Vừa bước vào phạm vi của hồ Trường Sinh, Khương Vũ bỗng nhiên khựng lại. Một cảm giác lạ lùng xâm chiếm lấy tâm trí hắn. Ở đây linh khí dường như không giống bên ngoài, nó không nồng nặc đến mức khiến người ta nghẹt thở, nhưng lại mang theo một loại "đạo vận" vô hình, khiến lỗ chân lông trên toàn thân hắn tự động giãn ra.

Hắn nheo mắt nhìn về phía hồ nước, rồi nhìn thấy một bóng dáng nhếch nhác đang ngồi câu cá.

– Đó là ai? – Khương Vũ chỉ tay về phía Diệp Mặc, giọng nói đầy vẻ kinh miệt. – Một kẻ phế nhân không chút linh lực lại được ngồi ở nơi có đạo vận nồng nhất Thanh Vân Môn sao?

Thanh Vân Tử vội vã đáp:

– Đại nhân, đó chỉ là một đệ tử ngoại môn chuyên trông coi ao cá, tính tình có chút lầm lì, mong ngài đừng chấp nhất.

Khương Vũ không nói gì, hắn đi thẳng tới bên hồ. Nhìn thấy cảnh tượng Diệp Mặc đang ngáp dài, chẳng thèm đứng dậy hành lễ, cơn giận trong lòng hắn bốc lên. Ở Cửu Tiêu Thánh Địa, phàm là người nhìn thấy hắn, dù là trưởng lão cấp thấp cũng phải gật đầu chào hỏi, tên tiểu tử trông ao này lấy đâu ra lá gan đó?

– Này, tên nuôi cá kia! Ngươi có thấy thứ gì lạ xuất hiện ở đây mấy ngày trước không? Một luồng khí vàng kim, hoặc tiếng rồng ngâm? – Khương Vũ đứng trên cao nhìn xuống, giọng nói đầy vẻ ra lệnh.

Diệp Mặc từ từ hé một con mắt ra khỏi nón lá, liếc nhìn người thanh niên mặc đồ tím lòe loẹt trước mặt, sau đó lại nhắm mắt lại, lười biếng đáp:

– Rồng ngâm thì không thấy, nhưng có tiếng ếch kêu thì nhiều lắm. Mà này… huynh đài, đứng xa ra một chút, huynh làm động nước, cá của tôi sợ chạy mất bây giờ.

Toàn trường lâm vào sự im lặng chết chóc. Đám người Thanh Vân Tử đứng sau lưng toát mồ hôi hột. Liễu Nhất Phi thì trợn tròn mắt, thầm nghĩ Diệp sư đệ hôm nay lá gan lớn bằng trời rồi sao?

Khương Vũ bật cười, nụ cười đầy sát khí:

– Cá sợ? Hạng sâu kiến như ngươi lại dám quan tâm tới mấy con cá chết tiệt kia hơn cả lời hỏi của ta? Ngươi có biết ta là ai không?

– Huynh là ai thì liên quan gì đến tôi? – Diệp Mặc uể oải đổi tư thế ngồi. – Cánh cửa nhà huynh không có khóa sao mà cứ thích chạy vào sân vườn người khác hét to thế? Phiền lắm.

– Tìm chết!

Khương Vũ không kìm được nữa, hắn phất tay một cái. Một đạo kình phong mãnh liệt màu tím từ lòng bàn tay hắn lao ra, hướng thẳng về phía cần câu trúc của Diệp Mặc mà đánh tới. Hắn muốn bẻ gãy thứ duy nhất tên "phế nhân" này quan tâm để dạy cho hắn một bài học.

Thế nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Đạo kình phong của cao thủ Kim Đan kỳ khi chỉ còn cách Diệp Mặc khoảng nửa thước, bỗng nhiên như gặp phải một bức tường vô hình cực kỳ kiên cố. Không hề có tiếng nổ, đạo kình phong kia chỉ lặng lẽ… tan rã, rồi hóa thành một làn gió mát nhẹ nhàng thổi qua vành nón của Diệp Mặc.

Diệp Mặc khẽ nhíu mày, có chút bực mình. Hắn vốn định nhịn, nhưng cái tên này cứ làm phiền giấc ngủ trưa của hắn mãi.

Lúc này, con cá trê Đen Đủ dưới hồ bỗng quẫy đuôi một cái. "Tõm!" một tiếng, một tia nước nhỏ bằng hạt đỗ bắn thẳng từ mặt hồ lên, mục tiêu là gấu quần của Khương Vũ.

Khương Vũ thấy thế thì càng tức giận:

– Cả cá ở đây cũng dám khinh thường ta? Chết đi!

Hắn vận dụng toàn bộ tu vi Kim Đan, tạo thành một bàn tay khổng lồ bằng linh lực định chụp xuống cả mặt hồ.

"Xào xạc…"

Cây liễu bên bờ hồ khẽ rung động nhẹ nhàng. Một chiếc lá xanh biếc rụng xuống, nhẹ nhàng bay ngang qua không trung. Khi chiếc lá tiếp xúc với bàn tay linh lực khổng lồ kia, âm thanh vỡ vụn giòn tan vang lên. Bàn tay của cao thủ Thánh địa bị chẻ đôi như tờ giấy mỏng trước một chiếc lá rụng.

Chưa dừng lại ở đó, tia nước nhỏ mà con cá trê bắn lên lúc nãy bỗng nhiên tăng tốc. Khương Vũ cảm thấy một mối đe dọa tử vong ập đến, hắn vội vàng lấy ra một tấm lệnh bài phòng ngự cấp Thánh – đây là món bảo mệnh của hắn.

"Răng rắc!"

Tấm lệnh bài kiên cố bỗng nhiên nát vụn. Tia nước nhỏ xuyên thấu qua phòng hộ, đánh trúng vào đùi của Khương Vũ.

– Á!

Khương Vũ hét lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể bay ngược ra sau, đập mạnh vào thân cây tùng cổ thụ gần đó. Chân phải của hắn máu chảy đầm đìa, một lỗ thủng nhỏ li ti xuất hiện, nhưng bên trong đó lại chứa đựng một luồng kình đạo cực kỳ quái dị, đang điên cuồng phá hủy kinh mạch của hắn.

Thanh Vân Tử đứng chôn chân tại chỗ. Lão không nhìn lầm chứ? Một cao thủ Kim Đan của Thánh địa, bị một con cá… nhổ nước bọt làm trọng thương?

Khương Vũ mặt mũi tái mét, run rẩy đứng dậy. Hắn không còn vẻ kiêu ngạo ban nãy, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Ánh mắt hắn nhìn về phía Diệp Mặc giờ đây chẳng khác nào nhìn một vị ác ma giấu mặt.

– Ngươi… ngươi là ai? Ngài là vị đại năng nào ẩn thế ở đây? – Giọng hắn lạc đi, đôi chân run cầm cập.

Diệp Mặc lúc này mới từ từ gỡ nón lá ra, lộ ra gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả thời gian. Hắn thở dài, cầm chiếc xô rách đứng lên:

– Tôi đã nói rồi, huynh làm cá của tôi sợ. Mà một khi chúng sợ, chúng sẽ cắn người. Tôi nuôi cá không giỏi lắm, nên thỉnh thoảng tụi nó hơi hung dữ.

Linh Nhi bên cạnh vỗ tay cười giòn giã:

– Chú này ngốc quá, Đen Đủ đã cảnh cáo rồi mà chú vẫn muốn làm bậy. Đen Đủ là con cá hung hăng nhất cái ao này đó nha!

Khương Vũ nhìn xuống mặt hồ, chỉ thấy con cá trê đen nhẻm kia đang lờ đờ nhìn mình. Nhưng trong mắt con cá đó, hắn không thấy sự vô tri của thú vật, mà thấy một sự lạnh lẽo như thể… nhìn một con kiến hôi.

Hắn run rẩy quay đầu nhìn cây liễu, rồi lại nhìn cái hồ. Khí vận rồng ngâm ư? Dị tượng ư? Hóa ra tất cả đều phát ra từ cái hồ nước kỳ quái này. Và cái tên "đệ tử ngoại môn" này, tuyệt đối là một cao nhân ở cảnh giới mà ngay cả Thánh chủ của Cửu Tiêu Thánh địa cũng không dám đắc tội.

– Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Xin đại tiền bối thứ lỗi! – Khương Vũ quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất kêu "cộp cộp". Hắn không còn quan tâm tới tôn nghiêm của sứ giả nữa, bảo mệnh mới là quan trọng nhất.

Diệp Mặc phất phất tay, vẻ mặt đầy chán nản:

– Đi đi, đừng quay lại đây nữa. Chỗ này không có Chân Long, chỉ có mấy con cá bệnh thôi. Phiền phức quá.

– Vâng… vâng! Tiểu nhân biến ngay! Biến ngay bây giờ!

Khương Vũ lê cái chân đau, chật vật leo lên phi thuyền. Chiếc thuyền vàng rực ban nãy giờ đây trông chẳng khác nào một chiếc lá mỏng manh trong cơn bão, vội vã quay đầu, dốc toàn bộ linh lực để chạy trốn như sợ chỉ chậm một giây thôi là sẽ bị nhấn chìm xuống đáy hồ.

Thanh Vân Môn im phăng phắc.

Mấy vị trưởng lão run cầm cập, không dám nhìn thẳng vào Diệp Mặc. Liễu Nhất Phi đứng đó, bàn tay nắm cán kiếm đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Mặc, trong lòng dậy sóng: "Diệp sư đệ… rốt cuộc huynh đã đạt tới cảnh giới nào rồi?"

Thanh Vân Tử tiến lại gần, lắp bắp:

– Diệp… Diệp Mặc… chuyện này…

Diệp Mặc lôi từ trong xô ra một con cá chép vàng óng ánh, thở dài ném trở lại hồ:

– Chưởng môn, hôm nay cơm tối chắc là không có cá ăn rồi. Tại cái gã mặc áo tím đó mà lũ cá đều trốn biệt vào bùn hết. Thật là xui xẻo.

Nói xong, hắn lại đội nón lá lên, nằm xuống phiến đá, chuẩn bị tiếp tục giấc ngủ trưa bị bỏ dở.

Thanh Vân Tử nhìn trời, rồi lại nhìn đất. Sứ giả của đệ nhất Thánh địa bị dọa đến vãi linh hồn chạy trốn, mà "cao nhân" trước mắt chỉ lo lắng về việc tối nay không có cá ăn?

Lão lau mồ hôi, khẽ ra hiệu cho mọi người rút lui thật khẽ. Lão biết, Thanh Vân Môn từ nay về sau, có một quy tắc ngầm tuyệt đối không thể phá vỡ: Không ai được phép làm ồn ở hồ Trường Sinh, đặc biệt là khi Diệp Mặc đang câu cá.

Bởi vì nếu bạn làm ồn, thứ chờ đợi bạn không chỉ là sự khó chịu của một thanh niên nuôi cá, mà còn là cơn giận dữ của cả một cái hồ chứa đầy những "thần thú" giả dạng cá trê.

Trong làn gió thoảng, tiếng ngáy nhỏ của Diệp Mặc lại đều đều vang lên. Dưới mặt hồ, Thôn Thiên Ngư nhẹ nhàng quẫy đuôi, tạo nên những vòng tròn gợn sóng lặng lẽ lan tỏa ra xa, như đang âm thầm bảo vệ giấc ngủ của người chủ nhân kỳ lạ này.

Cả Thanh Minh giới vẫn đang điên cuồng vì cái gọi là "Chân Long", nhưng họ không biết rằng, nơi bình yên nhất, cũng là nơi nguy hiểm nhất thế gian, chính là bên cạnh cái cần câu tre của kẻ lười biếng này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8