Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 28: Ngươi gọi đây là cá cảnh?**
Bầu không khí trên đỉnh hậu sơn Thanh Vân Môn đặc quánh lại như thủy ngân.
Khương Vũ, vị sứ giả đến từ Kim Quang Thánh Địa, vốn là một cường giả Kim Đan kỳ viên mãn, nửa bước đã chạm vào ngưỡng cửa Nguyên Anh. Ở cái vùng hẻo lánh mà linh khí mỏng manh như sương sớm này, hắn tự cho mình là thần linh hạ thế, mỗi bước chân đi đều phải có hào quang vây quanh, mỗi lời nói ra đều là thánh chỉ.
Nhưng lúc này, khuôn mặt vốn dĩ anh tuấn của hắn đang vặn vẹo đến khó coi. Nỗi sợ hãi mơ hồ từ cái bóng đen dưới lòng hồ ban nãy đã bị cơn giận dữ và lòng tự trọng bị tổn thương che lấp.
"Trận pháp! Chắc chắn là trận pháp ẩn giấu!" – Khương Vũ gầm gừ trong cổ họng. Hắn không tin, tuyệt đối không tin một tên đệ tử ngoại môn chân mang dép cỏ, đầu đội nón lá lại có thể điều khiển được thứ sức mạnh kinh thiên động địa ấy.
Hắn liếc nhìn về phía Diệp Mặc đang nằm thong dong trên phiến đá, chiếc cần câu trúc gác hờ bên cạnh. Ánh nắng ban trưa nhảy nhót trên mặt nước hồ Trường Sinh, soi bóng những con cá chép vàng đang nhởn nhơ bơi lội.
"Một lũ phế vật Thanh Vân Môn, chỉ giỏi dùng trò ảo thuật lòe người!" – Khương Vũ hừ lạnh một tiếng, đôi chân hắn khẽ động, thân hình hóa thành một đạo kim quang, chớp mắt đã đáp xuống cây cầu gỗ mục nát dẫn ra giữa hồ.
Cây cầu gỗ rên rỉ "ken két" dưới đôi ủng nạm ngọc của hắn. Thanh Vân Tử thấy vậy, tim như nhảy vọt lên tận cổ họng, lão run rẩy kêu lên:
– Khương sứ giả! Không thể… nơi đó không thể tùy tiện xông vào!
Khương Vũ chẳng thèm ngoái đầu lại, hắn đứng trên cầu, nhìn xuống làn nước trong vắt đến mức có thể thấy rõ từng viên sỏi trắng dưới đáy. Ở đó, một con cá chép vàng to cỡ bắp tay đang lững lờ bơi lội. Vảy của nó lấp lánh như được rèn từ vàng ròng tinh khiết nhất, đôi mắt đen láy thỉnh thoảng liếc nhìn lên mặt nước với vẻ đầy khinh thường.
– Một con linh ngư bình thường mà cũng dám bày ra khí thế này sao? – Khương Vũ cười nhạt. Hắn cảm nhận được linh khí tỏa ra từ con cá này vô cùng tinh thuần. "Nếu bắt nó về dâng lên Thánh chủ, có lẽ sẽ bù đắp được lỗi lầm làm mất mặt lần này."
Nghĩ là làm, Khương Vũ xòe tay ra. Linh lực hệ Kim sắc lẹm tụ lại thành một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng, tỏa ra uy áp khiến mặt nước hồ bị ép xuống thành một lõm tròn.
– Đứng lại đó cho bản sứ!
Diệp Mặc đang ngáp dở, nghe thấy tiếng động liền hé mắt nhìn qua vành nón lá. Hắn thấy Khương Vũ đang định bắt con Kim Lân Ngư yêu quý của mình, liền lầm bầm một câu:
– Này vị đại ca kia, cá trong hồ này tính khí nóng nảy lắm. Ta khuyên ngươi nên lùi lại ba bước, bằng không lát nữa vảy cá bắn vào mặt lại khổ.
Khương Vũ nghe thấy lời Diệp Mặc thì càng thêm phần khinh thị. Hắn cười ngạo nghễ:
– Một tên nuôi cá như ngươi thì biết cái gì? Đối với tu sĩ chúng ta, vạn vật đều là kiến cỏ. Ngươi gọi đây là linh ngư? Trong mắt ta, nó chỉ là một món cá cảnh tô điểm cho bữa tối mà thôi!
Dứt lời, bàn tay linh lực vàng rực vỗ mạnh xuống mặt nước, định nắm trọn lấy con cá chép vàng.
Đúng lúc đó, con cá chép vàng đang bơi lội thong dong bỗng khựng lại. Đôi mắt nó từ đen láy bỗng lóe lên một tia sáng tử kim đầy vẻ giận dữ. Nó giống như một vị hoàng đế đang bị một tên hành khất xúc phạm đến long bào.
"Hệ thống thông báo: Kim Lân Ngư bị quấy rầy giấc ngủ, đang kích hoạt trạng thái 'Long Uy Phẫn Nộ'."
Tiếng chuông hệ thống vang lên trong đầu Diệp Mặc làm hắn thở dài:
– Đã bảo rồi mà không nghe, khổ chưa…
"Vút!"
Một tiếng xé gió chói tai vang lên.
Tất cả những người có mặt tại hiện trường, từ Thanh Vân Tử đến Liễu Nhất Phi, chỉ thấy một vệt sáng vàng chói mắt bắn vọt lên từ lòng hồ. Nó không giống một con cá đang nhảy lên, mà giống như một thanh kiếm rạch nát không gian.
Con cá chép vàng quẫy mình trên không trung. Cái đuôi của nó nhìn thì mềm mại, nhưng khi quất vào không khí lại tạo nên một tiếng nổ âm trầm "Oanh!". Bàn tay linh lực khổng lồ của Khương Vũ chưa kịp chạm vào mặt nước đã vỡ vụn như pha tinh gặp búa tạ.
Khương Vũ trợn trừng mắt, đồng tử co rút lại. Trong tầm nhìn của hắn, thế giới như biến mất, chỉ còn lại một cái đuôi cá màu vàng đang lớn dần lên, bao phủ cả bầu trời.
"Bốp!"
Một âm thanh giòn giã, vang dội thấu tận mây xanh vang lên.
Cái đuôi cá mỏng manh ấy vỗ thẳng vào má trái của Khương Vũ. Một lực lượng không thể kháng cự, mang theo cả đạo vận cuồn cuộn như sóng thần, nghiền nát mọi lớp phòng ngự linh lực trên người hắn.
Khương Vũ thậm chí không kịp kêu lên một tiếng nào. Cả thân hình hắn bị cái vả này đánh bay xoay vòng trên không trung như một cái chong chóng. Máu tươi kèm theo mấy cái răng cửa bắn ra tung tóe, vẽ nên một đường cung mỹ lệ trên mặt hồ.
"Rầm!"
Hắn đâm sầm vào vách núi đối diện, lún sâu vào trong đá cứng đến hơn một trượng, bụi đất bay mù mịt.
Yên tĩnh. Một sự yên tĩnh đến đáng sợ.
Con cá chép vàng sau khi "vả" xong một cú long trời lở đất, liền nhẹ nhàng rơi xuống mặt nước, tạo nên một tiếng "tõm" nhỏ xíu. Nó còn lượn thêm hai vòng, vẩy vẩy cái đuôi như muốn phủi đi bụi bẩn dính vào vảy, rồi lại lặn sâu xuống đáy hồ tiếp tục ngủ trưa.
Thanh Vân Tử há hốc mồm, chiếc gậy chống trong tay rơi xuống chân lúc nào không biết. Lão nhìn về phía vách núi, nơi sứ giả cao ngạo của Thánh địa đang treo lủng lẳng như một con mắm muối, mặt sưng vù lên như cái đầu heo, hơi thở thì thoi thóp.
– Cái đó… cái đó thực sự là cá sao? – Một vị trưởng lão lẩm bẩm, đôi mắt đờ đẫn.
Liễu Nhất Phi đứng cạnh đó, bàn tay nắm lấy kiếm cũng run lên nhè nhẹ. Nàng là thiên tài của tông môn, kiến thức không ít, nhưng chưa bao giờ nghe nói có con cá chép nào lại có thể một vả đánh bay một cao thủ Kim Đan kỳ. Nàng nhìn về phía Diệp Mặc, người lúc này đang cầm một nắm cám cá, thong thả ném xuống hồ như chưa có chuyện gì xảy ra.
– Ngươi… ngươi gọi đây là cá cảnh? – Liễu Nhất Phi khó khăn lắm mới thốt lên được một câu.
Diệp Mặc gãi gãi đầu, vẻ mặt vô tội nói:
– Đúng vậy nha sư tỷ, đây là Kim Lân Ngư ta nuôi để ngắm cho đẹp thôi mà. Có lẽ tại hắn mặt dày quá, làm con cá bị đau đuôi nên nó mới phản ứng hơi mạnh một chút.
Phản ứng hơi mạnh?
Nghe lời này, ngay cả Thanh Vân Tử cũng muốn thổ huyết. Một vả làm sụp vách núi, đánh cho sứ giả Kim Quang Thánh địa không còn hình người, mà ngươi bảo là "phản ứng hơi mạnh"?
Đúng lúc này, từ trong vách núi, Khương Vũ khó khăn lắm mới bò ra được. Một bên mặt của hắn giờ đây đã sưng to đỏ mọng, mắt trái híp tịt lại thành một đường chỉ. Hắn nhìn cái ao cá hiền hòa trước mặt, ánh mắt không còn sự ngạo mạn nữa, mà chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ.
Linh áp tỏa ra từ con cá chép ban nãy, dù chỉ trong một khoảnh khắc, nhưng hắn cảm nhận được rất rõ ràng – đó là uy áp của một vị vua! Không, là uy áp của một chân long!
– Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? – Khương Vũ vừa nói vừa hụt hơi, tiếng gió rít qua những kẽ răng bị gãy nghe thật thảm hại.
Diệp Mặc đứng dậy, vặn mình một cái cho đỡ mỏi, rồi nhìn Khương Vũ cười hiền lành:
– Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn nuôi cá mà thôi. À, tiện thể nhắc vị sứ giả đây, hồ nước này nước sâu lắm, lần sau đi lại nhớ nhìn chân, đừng để bị cá tát nữa, mất mặt Thánh địa lắm.
Nói xong, Diệp Mặc thu lại cần câu, khoác chiếc xô không lên vai, huýt sáo thong dong đi về phía căn chòi nhỏ ở hậu sơn, để lại một đám người đứng đó ngơ ngác nhìn theo bóng lưng gầy gò của hắn.
Trên mặt hồ, vài chiếc lá khô rụng xuống, mặt nước lại yên tĩnh như gương. Không ai biết rằng dưới làn nước thâm trầm ấy, hàng ngàn "con cá cảnh" của Diệp Mặc đang đồng loạt lặn xuống, như những vị tướng quân lặng lẽ quay về trướng hổ, chờ đợi một lệnh điều động tiếp theo từ người chủ nhân trông có vẻ lười biếng kia.
Thanh Vân Tử nhìn về phía căn chòi nhỏ, đôi mắt lão đột nhiên trở nên cực kỳ sâu sắc. Lão hiểu rằng, Thanh Vân Môn từ nay về sau, có lẽ không cần phải sợ hãi bất kỳ Thánh địa nào nữa rồi. Bởi vì trong hậu sơn của họ, có một người nuôi cá… đang âm thầm chăn dắt cả một thiên đạo.