Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 31: Hồ cá trở thành lò luyện ngục**
**CHƯƠNG 31: HỒ CÁ TRỞ THÀNH LÒ LUYỆN NGỤC**
Tiếng thét gào xé rách bầu trời Thanh Vân Môn đột ngột lịm tắt, thay vào đó là một sự im lặng đến rợn người.
Mười vạn tu sĩ của Vạn Kiếm Môn và các tông môn phụ thuộc, mới một giây trước còn đằng đằng sát khí, định san bằng ngọn núi hậu sơn, thì chớp mắt sau đã thấy trời đất quay cuồng. Không gian xung quanh họ vặn xoắn lại như một tấm vải bị vắt kiệt, ánh sáng mặt trời bị hút vào một cái phễu khổng lồ, và rồi tất cả chìm vào một vùng nước xanh thẳm vô tận.
Đối với Diệp Mặc, hắn chỉ thấy Thanh Vân Tử vừa cầm cái gáo gỗ, múc một phát vào khoảng không rồi đổ ào vào hồ cá Trường Sinh. Nhưng đối với mười vạn quân địch kia, đó là một thảm họa mang tính diệt thế.
“Đây là đâu? Không trọng lực? Linh lực của ta đâu?”
Vạn Kiếm Môn chủ, một cường giả Nguyên Anh trung kỳ danh chấn một phương, lúc này đang vùng vẫy trong nước như một con nhái bén bị rơi vào hũ nút. Hắn kinh hoàng nhận ra, tu vi bấy lâu nay mình tự hào đã hoàn toàn biến mất, hoặc nói đúng hơn, quy luật nơi này đã đè bẹp mọi đạo pháp mà hắn biết.
Hắn nhìn lên phía trên. Một vầng thái dương khổng lồ – thực chất chỉ là ánh sáng xuyên qua mặt hồ – lung linh nhưng xa vời vợi. Hắn nhìn xuống phía dưới, và tim hắn gần như ngừng đập.
Dưới đáy hồ sâu thẳm, không phải là bùn đất, mà là một vùng tinh hà lấp lánh. Những rạn san hô nơi đây phát ra luồng tiên khí nồng đậm tới mức chỉ cần hít một ngụm nước, một tu sĩ Luyện Khí cũng có thể nổ tung vì không chịu nổi áp lực. Nhưng đáng sợ nhất không phải là áp lực, mà là chủ nhân của cái ao này.
*Ùm… ùm…*
Một âm thanh trầm đục vang lên, làm chấn động toàn bộ dây thần kinh của mười vạn người đang lênh đênh. Từ trong bóng tối của tầng nước sâu, một đôi mắt to bằng cái mâm bạc từ từ mở ra. Đôi mắt ấy không có đồng tử, chỉ có một màu vàng kim lạnh lẽo và uy nghiêm tột cùng.
“Đó… đó là cái gì?” Một đệ tử Vạn Kiếm Môn run rẩy chỉ tay.
Một bóng đen khổng lồ lướt qua. Đó là con Hắc Long Ngư mà Diệp Mặc vẫn thường gọi là “cá trê dọn bể”. Trong mắt Diệp Mặc, nó chỉ dài chưa đầy hai gang tay, hay quẫy đuôi làm đục nước. Nhưng ở trong không gian bị thu nhỏ này, con Hắc Long Ngư kia dài tới vạn trượng, lớp vảy đen nhánh của nó lấp lánh như hắc thiết vạn năm, mỗi lần nó bơi qua là tạo ra một trận vòi rồng nước cuốn phăng hàng ngàn người vào bụng.
*Rắc! rắc!*
Tiếng xương cốt vỡ vụn bị bóp nghẹt dưới nước. Con “cá trê” ấy không cần săn mồi, nó chỉ đơn giản là đi ngang qua, cái đuôi khổng lồ của nó quẫy nhẹ một cái đã khiến không gian hồ cá chấn động, tạo ra những luồng kình lực khủng khiếp nghiền nát hộ thể bảo quang của các cao thủ Kim Đan.
Chưa dừng lại ở đó, từ rặng rong xanh rì phía xa, một đàn cá nhỏ đỏ rực như lửa bay vút tới.
“Kiếm khí! Là kiếm khí cực hạn!” Vạn Kiếm Môn chủ hét lên trong tuyệt vọng.
Đó là Kiếm Ý Ngư. Những con cá này nhỏ nhắn, lanh lợi, nhưng thân hình chúng mỏng manh và sắc lẹm như những thanh thần kiếm thoát thai từ hỗn độn. Mười vạn quân địch trở thành mục tiêu tập luyện của chúng. Đàn cá lao qua đám người như những vệt sáng đỏ, đi đến đâu, giáp trụ vỡ đến đó, máu tươi đỏ thắm bắt đầu nhuộm loang lổ mặt hồ.
Nhưng điều kỳ dị nhất là, máu của họ vừa chảy ra liền bị nước hồ lọc sạch ngay lập tức. Ao cá của Diệp Mặc không chấp nhận bất kỳ sự ô uế nào. Máu người, oán khí, linh hồn của những kẻ vừa chết đều bị biến thành chất dinh dưỡng cho những bụi rong biển.
Trở lại trên bờ hồ, Diệp Mặc nhìn cái ao đang sủi tăm sùng sục như nước sôi, chân mày nhíu lại thật sâu. Hắn chống nón lá đứng dậy, tay cầm cái cần câu trúc, giọng điệu đầy vẻ bất mãn:
“Lão chưởng môn, lão làm cái quái gì thế? Ta bảo lão dọn dẹp đám người ồn ào đó, sao lão lại quăng hết vào ao của ta? Cá của ta là cá quý, tụi nó thích yên tĩnh, lão mang mười vạn cái 'bao cát' đầy mồ hôi này ném xuống, cá của ta mà bỏ bữa thì lão đền nổi không?”
Thanh Vân Tử run rẩy đứng bên cạnh, cái gáo gỗ trong tay vẫn còn nhỏ nước tỏng tỏng. Lão nghe Diệp Mặc mắng mà chỉ biết đổ mồ hôi hột, không dám ho he một câu. Trong lòng lão đang gào thét: *“Tiền bối ơi là tiền bối, người ta là mười vạn quân đó! Là liên quân của ba đại tông môn đó! Ngài coi họ là bao cát sao? Hơn nữa, cái gáo này của ngài là bảo vật gì mà chứa được cả mười vạn người vậy?”*
Diệp Mặc nhìn vào mặt hồ, nơi có mười vị đại lão Nguyên Anh đang cố gắng đâm đầu lên mặt nước để cầu cứu. Từ góc nhìn của hắn, những kẻ này nhỏ xíu như lũ bọ gậy, đang ngoi ngóp bên cạnh mấy cánh hoa rụng.
“Cứu… cứu chúng tôi…” Vạn Kiếm Môn chủ thò đầu lên mặt nước, tiếng hét của lão vang lên như tiếng muỗi kêu o o trong tai Diệp Mặc.
Diệp Mặc khịt mũi một cái: “Cái gì mà o o, nhức cả đầu!”
Hắn cầm chiếc gáo từ tay Thanh Vân Tử, múc một gáo nước ngay chỗ Vạn Kiếm Môn chủ đang đứng, sau đó thản nhiên quay ra phía cổng núi Thanh Vân, vung tay một phát.
*Xoạt!*
Dòng nước văng ra không trung, bỗng nhiên hóa thành một thác nước khổng lồ đổ ập xuống thung lũng bên ngoài thiên môn. Mười vạn người, không thiếu một ai, bị “phóng thích” ra ngoài.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng người rơi xuống đất nghe như mưa rào. Những cao thủ oai phong lẫm liệt lúc trước, giờ đây quần áo rách rưới, mặt cắt không còn giọt máu, nằm chất đống lên nhau như cá chết bày bán ngoài chợ. Tu vi của họ tuy chưa bị phế hẳn, nhưng do bị kiếm ý trong hồ càn quét, kinh mạch đều đã xuất hiện những vết nứt đáng sợ, ít nhất trong vòng mười năm tới không thể sử dụng một tia linh lực nào.
Vạn Kiếm Môn chủ bò dậy, tóc tai rũ rượi, nhìn về phía hậu sơn với ánh mắt kinh hoàng tột độ. Lão không dám nói một câu đe dọa nào nữa, chỉ thấy lạnh toát sống lưng. Lão đã nhìn thấy gì? Một con cá trê khổng lồ mang hơi thở của Chân Long? Những con cá vàng nhỏ chứa đựng kiếm ý mà ngay cả Thần Cấp Kiếm Tu cũng phải cúi đầu?
Nơi đó không phải là một cái ao, đó là một lò luyện ngục ẩn giấu dưới lớp vỏ bình yên!
“Chạy… chạy ngay cho ta!” Lão rít lên qua kẽ răng, không màng đến liêm sỉ mà co giò bỏ chạy đầu tiên. Mười vạn quân lính tàn tạ, dập dìu dắt nhau biến mất trong bụi mù, không một ai dám ngoái đầu nhìn lại Thanh Vân Tông thêm lần thứ hai.
Tại bờ hồ, Diệp Mặc dùng ống tay áo sờn cũ lau lau cái gáo gỗ, rồi ném lại vào giỏ đồ nghề của mình. Hắn quay sang nhìn Thanh Vân Tử, ánh mắt vẫn còn chút dư vị khó chịu:
“Nhớ đấy, lần sau có ném thì ném xuống vực, đừng có ném vào ao của ta. Đám người đó làm nước hồ bị đục hết rồi, ta lại phải mất công lọc nước.”
Thanh Vân Tử lắp bắp: “Tiền… tiền bối, ngài không sợ bọn họ quay lại báo thù sao?”
Diệp Mặc ngáp một cái dài, ngồi xuống chiếc ghế trúc quen thuộc, tay cầm lại cần câu:
“Báo thù? Bọn họ có bản lĩnh đó sao? Đến con cá trê dọn bể của ta còn chẳng đánh thắng được, lấy gì mà báo thù? Mà nói mới nhớ, lão chưởng môn này, hôm nay lão làm hỏng giấc ngủ trưa của ta, cũng làm cá của ta giật mình. Để bù đắp, lão mau đi tìm ít linh cốc chất lượng cao về đây. Cá của ta sắp đến kỳ lột vảy, cần bồi bổ.”
Thanh Vân Tử lập tức cúi đầu, lòng tràn đầy kính sợ: “Vâng! Tiểu nhân tuân lệnh! Tiểu nhân sẽ đích thân vào kho tàng của tông môn lấy loại linh grains ngàn năm tốt nhất cho ngài!”
Lão vội vàng rời đi, bước chân có chút loạng choạng vì hưng phấn. Lão biết, kể từ ngày hôm nay, Thanh Vân Tông đã hoàn toàn khác. Có vị cao nhân ẩn thế này ngồi trấn giữ sau núi, cho dù là những Thánh địa phương xa cũng đừng hòng bước vào đây một bước.
Diệp Mặc ngồi lại một mình, ánh nắng hoàng hôn đỏ rực trải dài trên mặt hồ. Hắn khẽ mỉm cười, nhìn những con cá chép đỏ đang lội tung tăng, thì thầm:
“Được rồi, đám rác rưởi đi rồi, chúng ta tiếp tục nào. Linh Nhi, đừng trốn dưới tán lá sen nữa, ra đây ăn ít cám nào.”
Một con cá chép vàng (Cẩm Lý) vô cùng xinh đẹp nhảy vọt lên khỏi mặt nước, đuôi cá quẫy một cái tạo thành những hạt nước lấp lánh như kim cương trong nắng chiều. Nó dường như hiểu lời Diệp Mặc, lượn lờ vòng quanh lưỡi câu không có mồi của hắn, phát ra những âm thanh líu lo vui sướng.
Diệp Mặc nhìn dòng thông báo mờ ảo hiện ra trong đầu mà hắn chẳng mấy quan tâm:
*【Nuôi dưỡng cá linh: Cẩm Lý may mắn cảm nhận được đạo vận, độ trưởng thành +0.1%. Thưởng chủ nhân: Một năm tu vi tinh thuần.】*
Một luồng khí nóng chạy dọc xương sống, nhưng Diệp Mặc chỉ đơn giản là gãi gãi lưng.
“Lại tới nữa rồi, cái hệ thống này thật phiền, ta đã nói là không muốn tu luyện rồi mà…”
Hắn lẩm bẩm, rồi đầu gục xuống nón lá, nhịp thở lại trở nên đều đặn. Gió núi khẽ thổi qua, ao cá lại trở về vẻ yên ả vốn có, như thể trận chiến kinh thiên động địa lúc nãy chỉ là một giấc mộng giữa ban ngày.
Thanh Vân Tông vẫn vậy, tiêu điều và cũ kỹ, nhưng sâu trong bóng tối của hậu sơn, một tôn Đạo Tổ vĩ đại nhất lịch sử đang… chảy nước miếng vì ngủ ngon.