Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 33: Linh Nhi đi học đạo, gây náo loạn nội môn**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:25:56 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 33: LINH NHI ĐI HỌC ĐẠO, GÂY NÁO LOẠN NỘI MÔN**

Nắng sớm xuyên qua tán đa cổ thụ, chiếu xuống mặt hồ Trường Sinh một tầng sáng lung linh như dát vàng. Diệp Mặc uể oải tựa lưng vào ghế tựa, tay cầm cần câu, đầu nón lá kéo sụp xuống quá mũi, chuẩn bị tiến vào giấc ngủ nướng thần thánh của mình.

Thế nhưng, mộng đẹp chưa thành thì bên tai đã vang lên tiếng "bùm, bùm" liên tiếp.

Dưới mặt hồ, một bóng người nhỏ nhắn đỏ rực như ngọn lửa đang lao vun vút, đuổi theo mấy con Hắc Long Ngư. Linh Nhi, cô bé cá chép vàng hóa hình, lúc này đang hưng phấn tột độ, hai cái chân ngắn cũn cỡn đạp nước ầm ầm, vừa đuổi vừa hét:

"Đứng lại! Con trê già kia, mau đứng lại cho bản cô nương! Chủ nhân nói hôm nay muốn ăn canh cá nheo, ngươi ngoan ngoãn nộp mạng đi!"

Mấy con Hắc Long Ngư – vốn là dòng dõi thượng cổ Thôn Thiên Thú có thể nuốt chửng cả một tòa thành – lúc này sợ đến mức vây cá run rẩy, dùng hết sức bình sinh lặn xuống đáy hồ sâu nhất để trốn chạy cái "ma trảo" của cô nhóc kia.

"Linh Nhi!" Diệp Mặc không chịu nổi nữa, hắng giọng gọi.

Cái đầu nhỏ nhắn với hai búi tóc như hai đóa sen nhô lên mặt nước, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía Diệp Mặc: "Chủ nhân, ngài dậy rồi? Ngài chờ một chút, Linh Nhi sắp tóm được món điểm tâm cho ngài rồi!"

"Điểm tâm cái đầu nhà ngươi." Diệp Mặc vươn vai một cái, ngáp ngắn ngáp dài: "Ngươi làm ồn đến mức cá cũng chẳng dám cắn câu, đạo tâm của ta đều bị ngươi quấy nhiễu rồi."

Linh Nhi trèo lên bờ, rùng mình một cái, pháp lực quanh người lưu chuyển khiến quần áo ướt sũng trong nháy mắt đã khô ráo, thoang thoảng mùi sen thơm ngát. Nàng chu môi nói: "Nhưng mà ở đây chán lắm, mấy lão trê kia cứ thấy con là trốn, chẳng ai chơi cùng cả."

Diệp Mặc nhìn cô nhóc này, đau đầu vô cùng. Kể từ khi ăn vụng một hạt linh đan "vứt đi" của hệ thống rồi hóa hình, Linh Nhi vốn mang huyết thống Cẩm Lý vận may lại càng thêm hiếu động. Năng lượng trong người nàng lúc nào cũng như núi lửa chực trào, nếu không cho nàng chỗ xả bớt, e rằng cái hồ Trường Sinh này sớm muộn cũng bị nàng quậy cho cạn sạch.

Đúng lúc này, tiếng chuông đồng vọng lại từ đỉnh núi chính của Thanh Vân Môn. Ba tiếng chuông ngân vang, thanh thoát mà uy nghiêm.

Diệp Mặc chợt nhớ ra, hôm nay là ngày "Thanh Vân Đại Giảng", mười năm một lần, do Đại Trưởng lão nội môn đích thân truyền đạo về thủy hệ pháp môn. Đây là sự kiện lớn, tất cả đệ tử nội môn và những ngoại môn đệ tử ưu tú đều có thể tham dự.

"Linh Nhi, ngươi không phải chán sao? Hôm nay ở Nội môn có đại hội giảng đạo, có rất nhiều người, còn có rất nhiều trò vui. Ngươi cầm lấy miếng lệnh bài này của ta, đi sang đó mà xem." Diệp Mặc từ trong túi trữ vật ném ra một tấm lệnh bài bằng gỗ sờn cũ của đệ tử ngoại môn.

Linh Nhi vừa nghe thấy "vui", mắt liền sáng lên như đèn lồng: "Thật không? Có nhiều người chơi cùng Linh Nhi không?"

"Nhiều lắm, nhưng nhớ kỹ, đi nhẹ nói khẽ, đừng có gây chuyện, nghe chưa?"

"Dạ! Linh Nhi nghe lời chủ nhân nhất!"

Nói xong, cô nhóc nhảy phắt lên, hóa thành một vệt hồng quang vút đi về phía Nội môn, tốc độ nhanh tới mức xé rách cả không khí, tạo thành một cơn lốc nhỏ thổi bay hết đống lá đa Diệp Mặc vừa quét.

Diệp Mặc nhìn theo, thở dài một hơi nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng được yên tĩnh. Học đạo cái gì chứ, chủ yếu là tống khứ cái cục nợ này đi cho rảnh nợ."

Hắn nằm xuống, lấy nón che mặt, chìm vào giấc ngủ trong tiếng gió rì rào.

Lúc này, tại Diễn Võ Trường của nội môn Thanh Vân Môn.

Hàng ngàn đệ tử đang ngồi xếp bằng chỉnh tề, khí thế bừng bừng. Trên đài cao, Đại Trưởng lão Mặc Vân, một vị cường giả tu vi đã chạm đến ngưỡng Nguyên Anh sơ kỳ, đang ngồi khoanh chân, râu tóc bạc phơ, toát ra phong thái của một bậc tông sư.

Bên cạnh lão là các thiên tài kiệt xuất nhất của nội môn, trong đó có Liễu Nhất Phi. Nàng ngồi đó như một đóa băng liên, đôi mắt phượng trầm tĩnh, nhưng sâu trong đáy mắt là sự nghi hoặc về những gì mình vừa ngộ ra được từ "bát canh cá" của Diệp Mặc hôm trước. Những đạo lý mà Đại Trưởng lão đang giảng, đối với nàng lúc này bỗng trở nên… có chút nông cạn.

"Đạo của Thủy, là nhu nhưng cũng là cương. Thủy nhu hòa chảy qua muôn nơi, nhưng khi phẫn nộ có thể nhấn chìm vạn vật. Muốn tu luyện Thủy hệ pháp thuật, tâm phải tĩnh như mặt hồ, khí phải cuộn như sóng thần…"

Mặc Vân Trưởng lão đang say sưa giảng giải, phía dưới đệ tử nghe đến mê mẩn. Đột nhiên, một âm thanh thanh thúy, mang theo chút thắc mắc hồn nhiên vang lên từ phía cuối hàng đệ tử:

"Sai rồi! Ông già ơi, ông nói sai bét nhè rồi!"

Cả sân trường tĩnh lặng như tờ. Hàng ngàn con mắt đồng loạt quay lại nhìn về phía phát ra âm thanh.

Ở góc cuối cùng, một cô bé tầm mười tuổi, mặc chiếc yếm đỏ, tóc búi hai bên, tay cầm một xiên kẹo hồ lô (không biết kiếm được từ đâu), đang đứng trên ghế, bĩu môi nhìn lên đài cao.

"Kẻ nào guồng ngôn? Đệ tử môn nào đây?" Một vị chấp sự nội môn đứng dậy quát lớn.

Linh Nhi hồn nhiên giơ miếng lệnh bài gỗ sờn cũ ra: "Ta là đệ tử của hồ Trường Sinh. Chủ nhân ta bảo ta đến đây nghe đạo, nhưng ông già này nói không đúng chút nào cả."

Nghe đến "hồ Trường Sinh", Liễu Nhất Phi đang nhắm mắt tĩnh tọa chợt mở choàng mắt, trái tim khẽ run lên. Nàng nhìn thấy cô bé kia, lập tức nhận ra khí tức quen thuộc trên người nàng – đó là khí tức của loại linh thủy kinh khủng trong cái ao ở hậu sơn!

"Càn rỡ!" Mặc Vân Trưởng lão hơi nheo mắt, tuy nhiên thấy chỉ là một đứa bé đệ tử ngoại môn, lão liền giữ phong độ, hừ lạnh: "Tiểu nha đầu, ngươi nói ta sai ở đâu?"

Linh Nhi nhảy xuống ghế, đi lạch bạch lên phía trước, vừa đi vừa nói: "Ông nói Thủy là nhu là cương gì đó, nghe mệt tai quá. Thủy chính là Thủy thôi. Nước đâu có muốn nhấn chìm cái gì, là do nó quá nặng, chỗ nào thấp thì nó rơi vào thôi. Ông nói tâm phải tĩnh như mặt hồ, nhưng mặt hồ không bao giờ tĩnh cả. Bên dưới nước có cá đang bơi, có rong đang mọc, có bùn đang cựa quậy. Cái tĩnh của ông là nước chết rồi!"

Lời nói của đứa trẻ lên mười như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt toàn thể đệ tử nội môn.

Mặc Vân Trưởng lão sắc mặt đại biến. Câu nói "cái tĩnh của ngươi là nước chết" như một đạo sấm sét nổ vang trong thức hải của lão. Tu luyện Thủy hệ trăm năm, lão luôn theo đuổi sự bình lặng tuyệt đối, nhưng từ lâu lão đã gặp phải bình cảnh không thể đột phá.

"Hừ, chỉ là lời trẻ con ba hoa!" Một vị đệ tử thiên tài của nội môn tên là Lâm Viêm đứng bật dậy. Hắn là đệ tử tâm đắc của Mặc Vân, đang tu luyện Thủy Long Thuật đến tầng thứ sáu.

"Nha đầu phiến diện, để ta cho ngươi thấy thế nào là sức mạnh của Thủy!"

Lâm Viêm bắt ấn, linh khí trong không trung ngưng tụ, hóa thành một con thủy long dài trượng, uốn lượn dữ tợn, tiếng gầm rú làm rung động cả Diễn Võ Trường. Hắn định dùng uy thế này để dọa cô bé kia bật khóc.

Thủy long lao thẳng về phía Linh Nhi với khí thế bài sơn đảo hải.

Linh Nhi chớp mắt, khuôn mặt không chút sợ hãi, ngược lại còn tỏ ra khinh thường. Nàng nhẹ nhàng đưa tay ra, giống như cách nàng thường xuyên đùa nghịch với nước hồ Trường Sinh.

"Nước này… bẩn quá, chẳng có linh tính gì cả. Cút đi!"

Nàng chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái.

"Oanh!"

Một đạo khí kình vô hình, thuần khiết đến cực điểm xuất hiện. Con thủy long uy mãnh kia khi chạm vào bàn tay nhỏ nhắn của Linh Nhi, không những không nổ tung, mà lại giống như một con rắn nhỏ nhìn thấy tổ tiên vạn trượng, lập tức tan chảy thành những hạt nước li ti, rơi rụng lả tả trên mặt đất.

Chưa dừng lại ở đó, đạo khí kình từ cái phất tay của Linh Nhi hóa thành một vòng sóng xung kích màu xanh nhạt, lan tỏa ra khắp Diễn Võ Trường.

"Bùm! Bùm! Bùm!"

Toàn bộ những bình hoa, đài phun nước, thậm chí là hồ nước trang trí xung quanh sân trường đồng loạt nổ tung. Nước từ khắp nơi không theo sự điều khiển của bất kỳ ai, tự động bay lên không trung, ngưng tụ thành hình dáng của một vạn con cá chép nhỏ, tung tăng bơi lội giữa tầng không, bao quanh lấy Linh Nhi.

Cảnh tượng vạn ngư triều bái!

Toàn trường chấn kinh. Mặc Vân Trưởng lão đứng phắt dậy, chén trà trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Lão nhìn chằm chằm vào những con cá nước kia, mỗi con đều mang theo một tia "Thủy chi đạo vận" cực kỳ nồng đậm, thứ mà lão nằm mơ cũng muốn có được.

"Vạn… Vạn vật hóa linh? Thủy linh thân thể? Không, đây là… Thủy hệ Quy tắc hoàn mỹ!" Mặc Vân giọng run rẩy.

Lâm Viêm, người vừa ra tay, bị chấn ngược ra sau mười bước, sắc mặt trắng bệch, niềm kiêu hãnh của hắn nát vụn như con thủy long kia.

Linh Nhi khoanh tay trước ngực, nhìn xung quanh rồi bĩu môi: "Ở đây chẳng có gì vui cả. Mấy thứ này còn yếu hơn cả cá nheo nhà ta nuôi. Ta về đây, chủ nhân còn đang đợi ta nướng cá cho ngài ấy nữa."

Nói xong, cô nhóc quay người, nghênh ngang đi thẳng ra cổng Nội môn, bỏ lại sau lưng hàng ngàn con người đang hóa đá.

"Khoan đã!" Mặc Vân Trưởng lão đột nhiên hét lên, thanh âm mang theo sự khẩn thiết chưa từng có.

Linh Nhi quay đầu lại: "Gì nữa lão già? Ta không có tiền nộp học phí đâu nhé, chủ nhân ta nghèo lắm!"

Mặc Vân không hề giận dữ, lão hít sâu một hơi, thanh âm chấn động cả đỉnh núi: "Vị đệ tử này, xin hỏi chủ nhân của ngươi là vị đại năng nào? Ngài ấy cư ngụ ở đâu?"

Linh Nhi nghiêng đầu, cười hì hì: "Chủ nhân ta là người nuôi cá lười nhất Thanh Vân Môn. Ngài ấy ở hậu sơn, cạnh cái ao rụng đầy lá đa ấy. Nếu muốn gặp ngài, hãy mang theo ít mồi ngon nhé, cá nhà ta kén ăn lắm!"

Dứt lời, nàng hóa thành hồng quang, biến mất trong mây ngàn.

Cả Diễn Võ Trường chìm vào im lặng chết chóc. Hậu sơn? Nuôi cá? Hồ Trường Sinh?

Đại Trưởng lão Mặc Vân bàng hoàng lẩm bẩm: "Hậu sơn… không ngờ nơi đó lại ẩn giấu một vị Chân Long như vậy. Thủy hệ Quy tắc có thể ban phát cho một tiểu nha đầu tùy tiện như thế… cảnh giới của vị tiền bối kia, rốt cuộc là bao cao?"

Liễu Nhất Phi đứng đó, tay siết chặt chuôi kiếm, trong lòng sóng cuộn biển gầm. Nàng biết, sau ngày hôm nay, Thanh Vân Môn sẽ không còn bình yên nữa. Vị sư đệ luôn ngủ nướng ở bờ hồ kia, cuối cùng cũng bị cô nhóc Linh Nhi này kéo ra ngoài ánh sáng mất rồi.

Hậu sơn, hồ Trường Sinh.

Diệp Mặc vừa mới ngủ dậy, đang vươn vai lấy lại tinh thần thì thấy một vệt đỏ từ xa lao đến.

"Chủ nhân! Con về rồi đây!" Linh Nhi nhảy vào lòng Diệp Mặc, hớn hở khoe xiên kẹo hồ lô còn dở: "Học đạo chẳng vui tí nào, mấy người đó cứ nhìn con trân trối, ông già kia nói năng dài dòng quá, con đuổi mấy con rồng nước của bọn họ đi rồi!"

Diệp Mặc giật thót mình, dự cảm chẳng lành ập tới: "Ngươi nói cái gì? Đuổi rồng nước của họ? Ngươi không có gây ra họa lớn gì đấy chứ?"

Linh Nhi vỗ ngực: "Không có nha! Con rất nghe lời chủ nhân, đi nhẹ nói khẽ, chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái thôi mà!"

Diệp Mặc ôm trán: "Thôi xong… sự bình yên của ta."

Ngay lúc đó, hệ thống vang lên thông báo liên tục:

*【Linh Nhi làm náo loạn Thanh Vân Môn, thể hiện uy thế của hồ Trường Sinh. Thu hoạch được sự sùng bái của 1200 người. Thủy hệ Đạo Vận tăng trưởng mạnh mẽ.】*

*【Phần thưởng: Nâng cấp Hồ Trường Sinh lên cấp 3 – "Hóa Long Trì". Tu vi Đạo Tổ tăng 1%.】*

*【Cảnh báo: Có ít nhất mười đạo hơi thở mạnh mẽ đang tiến về phía hậu sơn để bái kiến.】*

Diệp Mặc nhìn ra con đường mòn dẫn vào hậu sơn, nơi bụi mù bắt đầu cuốn lên bởi những bước chân vội vã của các cao tầng tông môn, hắn chỉ biết thở dài, ném cần câu sang một bên.

"Nuôi cá thôi mà… tại sao thành Đạo Tổ lúc nào không hay thế này?"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8