Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 34: Phát hiện Thời Không Ngư**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:26:36 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 34: PHÁT HIỆN THỜI KHÔNG NGƯ**

Nắng chiều tà nhuộm đỏ rực một góc trời Thanh Vân Môn. Những đám mây trôi lững lờ trên đỉnh hậu sơn dường như cũng đang cố gắng nép mình trước những hơi thở dồn dập đang kéo về phía hồ Trường Sinh.

Diệp Mặc đứng bên gốc cây liễu già, tay cầm chiếc nón lá, gương mặt vốn dĩ bình thản như mặt nước tĩnh lặng lúc này lại có chút co giật. Nhìn bóng dáng Linh Nhi đang tung tăng nhặt những viên đá cuội lấp lánh ném xuống hồ, hắn chỉ thấy một bầu trời đầy hắc tuyến bao phủ lấy đỉnh đầu mình.

"Linh Nhi, ta đã nói bao nhiêu lần rồi?" Diệp Mặc thở dài, giọng nói có phần bất lực: "Chúng ta phải khiêm tốn. Khiêm tốn ngươi có hiểu không? Ngươi ra đó vả mặt người ta như thế, chẳng khác nào nói cho cả thiên hạ biết hồ cá này có vấn đề sao?"

Linh Nhi quay đầu lại, đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp, bộ dáng vô tội đến mức khiến người ta không nỡ trách mắng: "Nhưng chủ nhân, là họ nói ngài không có tư chất, lại còn định cướp đất nuôi cá của ngài nữa. Linh Nhi không nhịn được mà!"

Diệp Mặc ôm đầu, ngồi thụp xuống tảng đá rêu xanh: "Nhịn không được cũng phải nhịn. Giờ thì hay rồi, Chưởng môn, trưởng lão, e là cả đám đệ tử nòng cốt đều đang rồng rắn lên đây. Cái cuộc sống cẩu ở góc này coi như chấm dứt từ đây."

Vừa dứt lời, trong đầu hắn bỗng vang lên một âm thanh cơ khí quen thuộc, nhưng lần này nó lại mang theo một chút khí tức cổ xưa và trang nghiêm:

【Đinh! Chúc mừng ký chủ. Nhờ danh tiếng của hồ Trường Sinh lan rộng, sức mạnh tín ngưỡng tăng vọt. Hồ Trường Sinh chính thức thăng cấp lên cấp 3: "Hóa Long Trì".】

【Phần thưởng thăng cấp: Kích hoạt linh mạch vạn năm. Sinh sản ngẫu nhiên một loại linh ngư viễn cổ.】

【Thông báo: Do ảnh hưởng của Hóa Long Trì, phạm vi hồ đã mở rộng gấp đôi, hình thành "Thời Không Chướng Ngại".】

Diệp Mặc khựng lại. Cùng lúc đó, dưới chân hắn bỗng dưng rung chuyển nhẹ. Mặt hồ Trường Sinh vốn dĩ trong vắt giờ đây bắt đầu sủi bọt, từng luồng sương mù trắng xóa, đậm đặc như sữa từ đáy hồ phun trào lên, nhanh chóng bao phủ lấy toàn bộ khu vực bán kính ba trăm dặm quanh hậu sơn.

Linh Nhi hưng phấn nhảy cẫng lên: "Chủ nhân nhìn kìa! Nước hồ… nước hồ đang nhảy múa!"

Diệp Mặc nheo mắt nhìn. Dưới lớp sương mù dày đặc đó, mặt nước không phải là gợn sóng bình thường mà là từng mảng không gian đang vặn vẹo. Ở trung tâm hồ, một bóng đen nhỏ bé, trong suốt như pha lê bỗng nhiên xuất hiện.

Nó không bơi lội theo kiểu bình thường. Nó quẫy đuôi một cái, hình ảnh của nó liền biến mất ở vị trí hiện tại, nhưng ở vị trí trước đó ba giây, một hình ảnh phản chiếu của nó vẫn còn đọng lại. Nó bơi thêm một vòng, dường như mặt nước biến thành một tấm gương phản chiếu cả quá khứ và tương lai của chính con cá đó.

"Đây là…" Diệp Mặc lẩm bẩm, hệ thống ngay lập tức hiện ra thông tin:

【Tên: Thời Không Ngư (Cực phẩm linh ngư viễn cổ).】
【Đặc điểm: Sinh trưởng trong dòng chảy thời gian, có khả năng bơi ngược về quá khứ hoặc lao đến tương lai trong phạm vi hẹp.】
【Hiệu quả: Người nuôi dưỡng có thể cảm ngộ "Thời Không Quy Tắc". Nếu thuần hóa thành công, hồ cá sẽ trở thành một vùng "Nghịch Lưu Thời Không", người bên ngoài không thể xâm nhập.】

Diệp Mặc trợn mắt. Đây không phải là "vật báu" mà hắn đang cần sao? Nếu có thể khống chế được con cá này, thì cái đám Chưởng môn, trưởng lão kia có muốn lên đây "hỏi thăm" cũng phải bước qua được rào cản thời gian trước đã.

"Linh Nhi, giữ yên lặng, không được làm kinh động đến nó!"

Diệp Mặc vội vàng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra chiếc cần câu bằng trúc thô sơ – thứ mà chỉ vài phút trước hắn còn định ném đi. Tuy nhiên, lúc này khí tức trên chiếc cần câu đã hoàn toàn khác. Nhờ tu vi Đạo Tổ tăng trưởng 1% khi nãy, chiếc cần trúc dường như đã dung hợp với đạo vận của đất trời, vương vãi từng tia chớp đen mờ ảo.

Hắn không dùng mồi câu bình thường. Hắn nhắm mắt lại, dẫn động một tia linh khí tinh thuần nhất trong cơ thể, kết hợp với "Năm Tháng Kết Tinh" mà hệ thống vừa ban phát, tạo thành một viên linh đan nhỏ xíu, phát ra hào quang xám tro.

Vút!

Sợi chỉ câu xé toạc không khí, nhưng điều kỳ lạ là nó không tạo ra tiếng động. Khi lưỡi câu chạm vào mặt hồ, những gợn sóng quanh con Thời Không Ngư bỗng nhiên khựng lại.

Dưới mặt hồ, con cá trong suốt kia cảm nhận được sự hiện diện của "Năm Tháng Kết Tinh", nó bắt đầu tò mò bơi quanh lưỡi câu. Mỗi khi nó di chuyển, Diệp Mặc lại cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đang cố gắng kéo ký ức của hắn trở lại mười năm trước, rồi lại đẩy hắn đến trăm năm sau. Cảm giác này giống như linh hồn bị xé rách giữa hai bờ vực thời gian, vô cùng khó chịu.

Cùng lúc đó, tại lối vào hậu sơn.

Chưởng môn Thanh Vân Tử cùng đoàn người đại trưởng lão, nhị trưởng lão đang hùng hổ tiến vào. Phía sau họ là Liễu Nhất Phi với ánh mắt đầy lo lắng và tò mò.

"Mau lên! Cao nhân ở ngay phía trước, tuyệt đối không thể để thất lễ!" Thanh Vân Tử gấp gáp nói, bước chân lão vốn là thu nhỏ tấc đất, mỗi bước đi nghìn dặm, nhưng hôm nay lão phát hiện có gì đó rất lạ.

"Chưởng môn, ngài có thấy… chúng ta hình như đã đi qua tảng đá này ba lần rồi không?" Đại trưởng lão Mặc Vân bỗng nhiên dừng lại, chỉ tay vào một khối đá có hình thù giống như con hổ đang ngồi.

Thanh Vân Tử khựng lại, chân mày lão nhíu chặt: "Linh khí nơi này… sao lại vặn vẹo như vậy? Chờ đã, không phải chúng ta đi qua nó ba lần, mà là… không gian đang lặp lại!"

Lão thử dồn linh lực vào đôi mắt, kích hoạt bí thuật Thiên Nhãn. Trong tầm mắt của lão, sương mù ở hậu sơn không phải là hơi nước bình thường, mà là từng sợi dây thời gian quấn quýt lấy nhau, tạo thành một cái lồng khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ hồ Trường Sinh.

"Hít—!" Thanh Vân Tử hít một ngụm khí lạnh, giọng run rẩy: "Đạo vực… Đây là Đạo vực của vị cao nhân đó! Hắn không muốn chúng ta quấy rầy, nên đã trực tiếp nghịch chuyển thời gian quanh hồ cá!"

Liễu Nhất Phi đứng bên cạnh, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mở: "Sư phụ, ý ngài là… vị sư đệ kia đang dùng thời gian để ngăn cản chúng ta?"

"Sư đệ cái gì mà sư đệ!" Thanh Vân Tử quát khẽ, dù lão vẫn đang kinh hãi: "Phải gọi là tiền bối! Phải gọi là lão tổ! Người có thể đem Quy tắc Thời gian hóa thành trò đùa như vậy, e là toàn bộ Đông Giới này cũng không tìm ra người thứ hai!"

Trong khi đám người Thanh Vân Tử còn đang đứng ngây ngốc ngoài "vòng lặp thời gian", thì bên bờ hồ, cuộc đấu trí của Diệp Mặc và con Thời Không Ngư đã đến hồi gay cấn.

Con cá này vô cùng xảo quyệt. Mỗi khi lưỡi câu chuẩn bị chạm vào miệng nó, nó lại bơi ngược về "quá khứ của chính nó một giây trước", khiến lưỡi câu chỉ có thể chạm vào cái bóng ảo ảnh.

Diệp Mặc mồ hôi đầm đìa trên trán. Đây không phải là cuộc đi câu bình thường, mà là cuộc chiến về ý chí và quy tắc. Nếu hắn không thể bắt được con cá này, nó sẽ nổ tung và cuốn phăng cả hậu sơn vào hư vô thời gian.

"Thích chơi trò đuổi bắt đúng không?" Diệp Mặc lạnh lùng nói, trong đôi mắt hắn bỗng nhiên hiện lên một đồ án âm dương kỳ ảo.

"Đạo Tổ uy áp, phong tỏa bát phương! Thời gian… đứng lại cho ta!"

Một tiếng "Ầm" vô hình vang lên trong thức hải. Áp lực kinh thiên động địa từ cơ thể Diệp Mặc tỏa ra, khiến toàn bộ sương mù quanh hồ Trường Sinh ngay lập tức đông cứng lại. Những gợn sóng đang vặn vẹo cũng dừng lại giữa không trung như những mảnh thủy tinh bị đóng băng.

Con Thời Không Ngư bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu rít kỳ lạ, cơ thể trong suốt của nó lộ ra vẻ kinh hãi tột độ. Nó vốn là sinh vật nằm ngoài thời gian, nhưng lúc này, nó cảm thấy có một bàn tay khổng lồ, còn cổ xưa hơn cả nguồn gốc của thời gian, đang bóp nghẹt lấy sinh mệnh của nó.

Diệp Mặc nhẹ nhàng kéo cần.

Cạch!

Lưỡi câu móc thẳng vào miệng con linh ngư. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng lòa bao phủ lấy vạn vật. Diệp Mặc cảm thấy đầu óc mình nổ tung, hàng vạn hình ảnh về sự hình thành và hủy diệt của thế giới lướt qua như phim quay nhanh.

Hắn thấy Thanh Vân Môn từ thuở mới lập phái, thấy cả những trận đại chiến từ thời cổ đại xa xôi, rồi lại thấy cảnh tượng Thanh Vân Môn phồn vinh rực rỡ nghìn năm sau… Tất cả những cảnh tượng đó cuối cùng hội tụ lại thành một điểm, thấm sâu vào giữa chân mày của hắn.

【Đinh! Chúc mừng ký chủ đã thu phục được Thời Không Ngư!】

【Phần thưởng: Thu hoạch được thần thông "Thời Không Chi Mắt" (Có thể nhìn thấu quá khứ và tương lai ngắn hạn). Tu vi Đạo Tổ tăng thêm 5%.】

【Hiệu ứng Hồ Cá: Thời Không Quy Tắc chính thức ổn định. Từ nay về sau, thời gian bên trong hồ Trường Sinh sẽ trôi chậm hơn bên ngoài mười lần. Hồ cá đã tự động hình thành "Thập Phương Tuế Nguyệt Trận", bất kỳ ai không có sự cho phép của chủ nhân, nếu bước vào sẽ bị kẹt trong luân hồi thời gian vĩnh viễn.】

Khi sương mù dần tản ra, không gian xung quanh hồ Trường Sinh đã khôi phục lại vẻ bình yên vốn có. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy không khí nơi này mang theo một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ.

Diệp Mặc ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển. Con cá trong suốt kia giờ đây đang ngoan ngoãn bơi lội trong một cái chum nước nhỏ ngay cạnh chân hắn, trông giống như một món đồ chơi bằng lưu ly vô hại.

Linh Nhi chạy tới, tò mò chọc ngón tay vào chum nước: "Chủ nhân, con cá này trông lạ quá, nhìn nó cứ như không tồn tại vậy."

"Đừng có nghịch!" Diệp Mặc vỗ vào tay nàng một cái: "Thứ này mà cắn ngươi một cái, có khi ngươi biến thành bà già trong chớp mắt đấy."

Linh Nhi sợ hãi rụt tay lại, lè lưỡi làm mặt quỷ.

Lúc này, từ ngoài đường mòn, giọng nói run rẩy của Thanh Vân Tử cuối cùng cũng truyền vào tới được:

"Vãn bối Thanh Vân Môn chưởng môn Thanh Vân Tử, cùng các vị trưởng lão, cầu kiến tiền bối cao nhân ẩn cư ở hậu sơn!"

Lão không dám bước thêm một bước nào nữa. Bởi vì ngay lúc này, lão nhìn thấy một sự kiện khiến lão suýt chút nữa là nhũn cả chân: Ngay tại ranh giới phía trước, lão thấy một con chim bay qua, con chim đó vừa bay vào vùng sương mù thì đột nhiên rụng hết lông, hóa thành tro bụi, nhưng sau đó nửa giây, tro bụi lại bay ngược lên, hóa thành con chim đang bay trở ra…

Đó là sự lặp lại kinh hoàng của sinh và tử, của thời gian nghịch chuyển!

Diệp Mặc nghe thấy tiếng gọi, không khỏi cau mày. Hắn nhìn xuống hồ nước, rồi nhìn lại bộ quần áo sờn cũ của mình, chợt nảy ra một ý định.

Hắn đeo chiếc nón lá sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt, cầm lấy chiếc cần câu trúc, quay lưng về phía lối vào hồ cá, thanh âm trở nên khàn khàn, trầm đục nhưng mang theo một loại uy nghiêm không thể xâm phạm:

"Hậu sơn tĩnh mịch, chỉ có ngư ông vui vầy cùng lũ cá. Thanh Vân Môn các ngươi… còn lên đây làm gì?"

Giọng nói không lớn, nhưng khi lọt vào tai đám người Thanh Vân Tử, nó giống như sấm sét nổ tung trong tâm linh họ. Mọi người đồng loạt quỳ xuống, ngay cả Liễu Nhất Phi cũng bị áp lực vô hình kia đè nén đến mức không thể đứng vững, buộc phải cúi đầu hành lễ.

Thanh Vân Tử mồ hôi chảy ròng ròng, lắp bắp: "Tiền bối… Vãn bối không có ý quấy rầy. Chỉ là… vị linh thú của tiền bối vừa rồi có đại hiển thần oai tại diễn võ trường, cứu vãn danh dự cho tệ phái. Vãn bối đặc biệt dẫn người lên đây để bái tạ!"

Diệp Mặc quay đầu lại một chút, để lộ góc nghiêng của chiếc nón lá, thong thả đáp: "Linh Nhi còn nhỏ, tính tình nóng nảy, ta đã phạt nàng rồi. Các ngươi đi đi, nơi này là vùng đất bị thời gian lãng quên, các ngươi nán lại quá lâu… tuổi thọ sẽ bị hao tổn đấy."

Lời vừa dứt, một đạo ánh sáng xám tro từ hồ cá bay ra, rơi ngay trước mặt Thanh Vân Tử.

Lão chưởng môn sợ hãi đón lấy, phát hiện đó là một chiếc vảy cá bình thường, nhưng bên trên lại khắc ghi một loại đạo vận kỳ bí.

"Đây là…"

"Dùng nó mà trấn giữ tông môn." Diệp Mặc phất tay: "Từ nay về sau, nếu không có việc gì lớn, đừng tới hậu sơn. Ta không thích ồn ào."

"Vâng! Tuân mệnh tiền bối!" Thanh Vân Tử mừng rỡ như bắt được vàng, lão cảm nhận được sức mạnh từ chiếc vảy cá này, đủ để giúp lão đột phá cảnh giới Hóa Thần đang bế tắc bấy lâu.

Đoàn người vội vã rời đi như chạy trốn, ai nấy đều mang theo vẻ mặt kinh sợ lẫn thành kính.

Đợi đến khi bóng dáng họ biến mất hoàn toàn, Diệp Mặc mới thở phào một cái, cởi nón lá ra, nằm vật xuống bãi cỏ.

"Phù… Cuối cùng cũng đuổi đi được. Làm cao nhân mệt chết đi được."

Linh Nhi ngồi bên cạnh, vừa ăn kẹo hồ lô vừa hỏi: "Chủ nhân, sao ngài không nói thẳng ngài là Diệp Mặc đệ tử ngoại môn?"

Diệp Mặc liếc nhìn nàng một cái: "Ngươi ngốc à? Nếu nói thế, sau này mỗi ngày họ sẽ lên đây quấy rầy ta 'chỉ điểm đạo pháp', rồi bắt ta làm trưởng lão, làm thái thượng hoàng. Lúc đó lấy thời gian đâu mà đi câu cá?"

Hắn nhìn con Thời Không Ngư đang tung tăng trong chum nước, khẽ cười: "Dù sao thì bây giờ có Thời Không Ngư trấn giữ, ta có thể ngủ nướng mười ngày mà bên ngoài mới trôi qua một ngày. Cuộc sống này… mới thực sự là tu tiên chứ!"

Phía chân trời, ánh hoàng hôn cuối cùng vụt tắt, nhường chỗ cho một bầu trời đầy sao. Thanh Minh Giới từ nay về sau, có lẽ sẽ không bao giờ bình yên nữa, bởi vì ở một góc nhỏ của Thanh Vân Môn, có một "Ngư Ông" vừa mới thức tỉnh sức mạnh đáng sợ nhất của vũ trụ: Thời gian.

Còn Diệp Mặc, hắn chỉ quan tâm đến một việc: Ngày mai nên nướng con cá nào để đãi Linh Nhi ăn cơm?


**Hết chương 34.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8