Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 35: Một thoáng nghìn năm, nhìn thấu nhân quả**
**CHƯƠNG 35: MỘT THOÁNG NGHÌN NĂM, NHÌN THẤU NHÂN QUẢ**
Đêm ở hậu sơn Thanh Vân Tông yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng sương đêm đọng lại trên lá trúc, rồi khẽ khàng rơi xuống mặt đất mềm.
Sau khi tiễn bước đám người Thanh Vân Tử, không gian lại trở về với vẻ tĩnh mịch vốn có. Diệp Mặc uể oải vươn vai một cái, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng "răng rắc" giòn tan như gỗ khô gặp lửa. Hắn nhìn cái chum nước nhỏ đặt cạnh lều cỏ, bên trong là con "Thời Không Ngư" dài chừng bàn tay, vảy bạc lấp lánh như được rèn từ ánh trăng.
Con cá này trông thì bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy mỗi lần nó vẫy đuôi, những gợn nước li ti xung quanh lại khựng lại trong tích tắc, giống như thời gian bị đóng băng bởi một bàn tay vô hình.
"Linh Nhi, đi ngủ thôi. Đừng có ngồi đó mà gặm xương cá khô nữa, nhìn như con mèo lười ấy." Diệp Mặc ngáp dài, lầm bầm mắng yêu.
Linh Nhi ngồi trên tảng đá phẳng, đôi chân trắng muốt đung đưa trong không trung, miệng vẫn đang nhai rôm rốp miếng cá nướng khô – thứ "linh dược" mà giới tu tiên có nằm mơ cũng không cầu được. Nàng híp mắt cười, đôi mắt cong cong như trăng non: "Chủ nhân, ngài đi ngủ trước đi. Con cảm thấy con Thời Không Ngư này tối nay hơi lạ, nó cứ nhìn con hoài hà."
Diệp Mặc hơi khựng lại. Hắn tiến lại gần cái chum, cúi xuống nhìn.
Quả nhiên, con cá nhỏ kia không còn bơi lội thong dong như mọi khi. Nó đứng yên giữa làn nước, đôi mắt to tròn, trong vắt như gương nhìn thẳng vào Diệp Mặc. Trong nháy mắt, Diệp Mặc cảm thấy linh hồn mình như bị một lực hút khổng lồ kéo vào đôi mắt ấy.
"Tủm…"
Một tiếng động nhẹ như có viên sỏi rơi vào lòng hồ vang lên trong tâm trí hắn.
Cảnh vật xung quanh Diệp Mặc bắt đầu mờ ảo. Lều cỏ, hồ Trường Sinh, và cả Linh Nhi đang ngồi cạnh đó đều biến mất. Thay vào đó là một vùng hư không hỗn độn, nơi các quy luật vật lý không còn tồn tại.
[Đinh! Kích hoạt hiệu ứng đặc biệt của Thời Không Ngư: "Cố Nhìn Nghìn Năm".]
[Gợi ý: Ký chủ đang đứng tại điểm giao thoa của dòng sông thời gian. Mọi nhân quả trong tương lai sẽ được hiển hiện dưới dạng ảo ảnh đạo vận.]
Diệp Mặc cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, hắn thấy mình đang đứng trên một con thuyền nhỏ, trôi lững lờ trên một dòng sông không có điểm đầu cũng chẳng có điểm cuối. Nước sông không phải là nước, mà là vô số những mảnh vỡ ký ức, những sợi tơ hồng của nhân quả đan xen chặt chẽ.
Hắn vẫy tay một cái, một mảnh vỡ thời gian bay vào lòng bàn tay.
Bức tranh hiện ra trước mắt:
Đó là Thanh Vân Tông của một trăm năm sau. Không còn vẻ suy vi, cũ nát như bây giờ, mà là đình đài lầu các sừng sững giữa chín tầng mây, vạn trượng hào quang tỏa chiếu. Liễu Nhất Phi, lúc này đã là một nữ kiếm tiên lạnh lùng, một kiếm chém đứt tinh thần, danh chấn bát hoang. Nhưng kỳ lạ là, ở vị trí cao nhất của tông môn, người ta không thờ phụng tổ sư khai sơn, mà lại thờ một bức tượng người đội nón lá, tay cầm cần câu, vẻ mặt lười nhác.
Diệp Mặc giật khóe miệng: "Cái bọn này… chết thật, sống sờ sờ ra đây mà lại tạc tượng thờ cúng thế kia à?"
Hắn lại đẩy nhẹ một mảng sáng khác. Lần này, khung cảnh nhuốm màu máu lửa.
Đó là Thanh Minh Giới của năm trăm năm sau. Linh khí cạn kiệt đến mức cực đoan, bầu trời bị một màng sương đen kịt bao phủ. Từ dưới đáy sâu của Vạn Tượng Sào, một thực thể khổng lồ với nghìn vạn xúc tu đen kịt đang trồi lên. Đó chính là Hoang Cổ Ma Thần Cửu U. Hắn há cái miệng rộng như vực thẳm, nuốt chửng từng đại lục, từng giáo phái. Các tu sĩ gào thét trong tuyệt vọng, pháp bảo của họ vỡ vụn như đồ chơi trước sức mạnh của Ma Thần.
Trong lúc thế gian sắp sửa diệt vong, một tiếng rồng ngâm xé toạc màn đêm.
Diệp Mặc nheo mắt nhìn. Từ hướng hồ Trường Sinh, bảy luồng hào quang rực rỡ bay vút lên trời cao.
Một con cá trê đen khổng lồ, vảy đen cứng hơn cả tiên kim, biến hóa thành Thôn Thiên Cự Thú, một ngụm cắn đứt một nửa cơ thể Ma Thần. Một con cá vàng nhỏ bé hóa thân thành Phượng Hoàng rực lửa, đôi cánh dang rộng thiêu cháy vạn dặm ma khí. Ngay cả con cá chép đỏ thường ngày hay nịnh bọt Diệp Mặc, lúc này cũng đã hóa thành Chân Long ngũ trảo, vảy vàng rực rỡ, mỗi hơi thở đều là quy luật của thiên địa.
Đàn cá của hắn… đều đã trở thành những vị thần bảo hộ của thế giới này.
Cuối cùng, dòng thời gian đẩy hắn đến một cột mốc xa xôi hơn nữa. Một nghìn năm sau.
Ở đó, Ma Thần đã bị trấn áp, thế giới tái sinh. Diệp Mặc thấy mình… hay nói đúng hơn là thấy một bản thể của chính mình trong tương lai. Hắn vẫn ngồi đó, bên hồ Trường Sinh, vẫn chiếc nón lá sờn cũ, vẫn chiếc cần câu trúc. Nhưng mỗi khi hắn nhấc cần, không phải là cá cắn câu, mà là một ngôi sao từ thiên ngoại bị kéo xuống, hóa thành linh khí nuôi dưỡng đại địa.
Hắn ngồi đó, bình thản nhìn mây cuộn mây tan, nhìn chúng sinh luân hồi. Hắn chính là Đạo, chính là khởi nguồn và cũng là kết thúc.
Một cảm giác cô độc vô tận ập đến, bao trùm lấy trái tim Diệp Mặc. Khi ngươi đứng trên đỉnh cao nhất, nhìn thấu mọi nhân quả, nhìn thấy bạn bè cũ lần lượt ra đi, nhìn thấy thế gian đổi thay nghìn vạn lần, cái cảm giác bình yên của việc nuôi cá dường như đã biến thành một sự gánh vác nặng nề.
"Đây là tương lai của ta sao?" Diệp Mặc lầm bầm, ánh mắt vốn lười biếng giờ đây trở nên thâm thúy như hố đen.
Bỗng nhiên, một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc vang lên bên tai, xé tan ảo mộng.
"Chủ nhân! Chủ nhân! Ngài sao thế? Ngài đừng có đứng đần ra đó chứ, con Thời Không Ngư nó nhảy ra ngoài rồi kìa!"
Diệp Mặc giật mình, ý thức quay trở lại thân thể trong một cái chớp mắt.
Hắn thấy mình vẫn đang đứng cạnh chum nước. Con Thời Không Ngư không biết từ lúc nào đã nhảy lên, đang giãy nảy trên thảm cỏ khô. Linh Nhi hốt hoảng dùng tay bắt nó lại nhưng cứ chạm vào là tay nàng lại bị trượt qua như thể con cá đang ở một chiều không gian khác.
Diệp Mặc định thần lại, hắn nhẹ nhàng vươn tay ra. Lạ lùng thay, khi tay hắn vừa chạm tới, không gian xung quanh con cá lập tức bình ổn lại. Con cá nhỏ ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, đôi mắt vẫn trong vắt như gương nhìn hắn một cách thâm sâu.
Hắn thả nó trở lại chum nước. Con cá quẫy đuôi, lại bơi lội bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng lòng Diệp Mặc thì không còn bình tĩnh được như trước. Mồ hôi lạnh thấm đẫm sau lưng. Những cảnh tượng vừa rồi quá đỗi chân thực, chân thực đến mức hắn vẫn còn cảm nhận được hơi thở của Ma Thần và sự lạnh lẽo của thời gian nghìn năm.
Hắn nhìn ra phía xa, nơi những dãy núi của Thanh Vân Tông ẩn hiện dưới ánh sao.
"Một thoáng nghìn năm… Nhân quả vạn vặn…"
Diệp Mặc thở dài. Hắn vốn muốn làm một tên nuôi cá nhàn hạ, trốn tránh mọi rắc rối của nhân gian. Nhưng con Thời Không Ngư này đã cho hắn thấy một sự thật phũ phàng: Nếu cái ao này không đủ mạnh, nếu những con cá này không hóa thần, thì một nghìn năm sau, sự bình yên mà hắn nâng niu sẽ nát vụn dưới gót chân của Ma Thần.
"Chủ nhân, ngài làm con sợ đấy. Ngài bị trúng tà à?" Linh Nhi lo lắng tiến lại gần, áp bàn tay nhỏ nhắn lên trán hắn.
Diệp Mặc gạt tay nàng ra, nở một nụ cười khổ: "Không có gì, chỉ là đột nhiên thấy… thế giới này có chút nhỏ bé."
Hắn đi lại phía kệ gỗ, lấy ra một chiếc túi da cũ kỹ. Bên trong không phải là thức ăn cho cá thông thường, mà là "Tử Khí Đông Lai Đan" – một loại thần đan mà hệ thống mới ban thưởng khi hắn đạt được thành tựu "Trấn áp cường giả bằng khí thế".
Hắn bốc một nắm lớn, thong thả đi ra mép hồ Trường Sinh.
"Linh Nhi, gọi tất cả chúng nó dậy cho ta."
Linh Nhi ngơ ngác: "Dậy làm gì hả chủ nhân? Giờ này cá cũng cần ngủ mà."
Diệp Mặc ném nắm đan dược xuống hồ, ánh sáng tím lan tỏa mặt nước, thu hút hàng vạn linh ngư lao đến tranh giành. Ánh mắt hắn nhìn về phía bóng đêm vô tận, nơi mà sau này Ma Thần sẽ thức tỉnh, giọng nói nhỏ nhưng kiên định:
"Ngủ đủ rồi. Từ ngày mai, mỗi ngày tất cả phải tập luyện 'vượt long môn' thêm mười vòng. Đứa nào lười biếng, ta sẽ cho nó vào nồi kho tiêu."
Lưới nhân quả đã bắt đầu dệt nên, Diệp Mặc biết mình không thể đứng ngoài cuộc được nữa. Muốn làm một lão ngư ông thong dong, trước hết, hắn phải biến cái ao này thành nơi mà ngay cả Thiên Đạo cũng không dám đặt chân vào.
"Thời gian không đợi người… Nhưng ít nhất, ta có con Thời Không Ngư này, ta có thể đánh cắp thêm một chút thời gian của ông trời."
Diệp Mặc ngồi xuống, lần đầu tiên sau khi xuyên không, hắn không nằm xuống ngủ ngay mà khoanh chân nhập định. Dưới sự ảnh hưởng của Thời Không Ngư, thời gian xung quanh hắn bắt đầu chậm lại.
Bên ngoài hồ chỉ trôi qua một khắc, nhưng trong tâm thức Diệp Mặc, hắn đã bắt đầu nghiên cứu phương pháp để nâng cấp toàn bộ đàn cá của mình. Một kế hoạch "Cá chép hóa rồng hàng loạt" bắt đầu thành hình.
Thế gian này, ai bảo nuôi cá là vô dụng?
Đạo tổ trong tương lai kia, dẫu có cô độc, nhưng chí ít… hắn vẫn còn một cái ao để quay về. Diệp Mặc khẽ nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển công pháp "Cửu Thiên Ngự Ngư Quyết" lần đầu tiên trong đời một cách nghiêm túc nhất.
Gió đêm vẫn thổi, hồ Trường Sinh dậy sóng lăn tăn. Chẳng ai biết rằng, số phận của cả Thanh Minh Giới vừa mới bị một nắm cám của một gã nuôi cá thay đổi hoàn toàn trong đêm nay.