Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 36: Ma tông rục rịch, nhắm vào Thanh Vân**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:27:49 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 36: MA TÔNG RỤC RỊCH, NHẮM VÀO THANH VÂN**

Vùng cực Bắc của Thanh Minh Giới quanh năm mây mù bao phủ, địa thế hiểm trở với những vách đá dựng đứng như những thanh kiếm rỉ sét cắm thẳng vào tầng mây xám xịt. Nơi đây linh khí loãng mà uế khí lại nồng đậm, chính là đại bản doanh của Cửu U Ma Tông – thế lực ma đạo đứng đầu vùng biên cương, luôn ẩn mình trong bóng tối như một con độc xà chực chờ cắn nuốt con mồi.

Trong thâm cung của Ma Điện, những ngọn trường minh đăng hỏa diễm màu xanh lục lập lòe, hắt lên vách đá những bóng ma vặn vẹo.

Trên ngai vàng chạm khắc bằng xương trắng, một nam tử mặc hắc bào thêu lân phiến màu huyết sắc đang tựa đầu trên tay, đôi mắt nửa nhắm nửa mở tỏa ra áp lực kinh người. Hắn chính là Huyết Sát Ma Quân – một trong tứ đại hộ pháp của Cửu U Ma Tông, tu vi đã đạt tới Hóa Thần cảnh đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là có thể chạm tới Luyện Hư.

“Báo… bẩm cáo Ma Quân, thám tử từ phương Nam trở về.” Một gã ma tu quỳ rạp dưới sàn, giọng run rẩy.

Huyết Sát Ma Quân không mở mắt, chỉ nhàn nhạt thốt ra một chữ: “Nói.”

“Dạ… Thanh Vân Tông vốn đã suy vi, nhưng gần đây có nhiều điềm lạ. Đệ tử ngoại môn của chúng vốn là đám phế vật, nhưng không hiểu sao mấy tháng nay khí sắc hồng hào, có kẻ đột phá cảnh giới liên tục. Đặc biệt là đại sư tỷ Liễu Nhất Phi của chúng, nghe đồn nàng ta từng bị phế bỏ kinh mạch, vậy mà giờ đây chẳng những hồi phục mà tu vi còn tiến triển thần tốc, đã đạt tới Kim Đan kỳ viên mãn.”

Đôi lông mày của Huyết Sát Ma Quân khẽ động. Hắn mở choàng mắt, hai tia sáng đỏ rực như máu quét qua căn điện: “Một tông môn hạng ba, linh mạch đã khô cạn từ ngàn năm trước, lấy đâu ra tài nguyên để làm được chuyện đó? Lão chưởng môn Thanh Vân Tử kia thọ nguyên sắp cạn, chắc chắn không có khả năng này.”

“Dạ, thám tử của chúng ta còn điều tra được một tin tức quan trọng. Ở Hậu sơn của Thanh Vân Tông, nơi vốn là cái hồ bỏ hoang, gần đây tỏa ra linh vận vô cùng thuần khiết. Có người thấy sương mù quanh hồ ấy tụ lại thành hình long phượng, vô cùng thần bí.”

Huyết Sát Ma Quân bật dậy, tiếng cười khàn đặc vang lên: “Long phượng trình tường? Hừ, Thanh Vân Tông kia chẳng qua là gặp được đại vận, tìm ra được di tích của tiền nhân hoặc là một đóa Thiên tài địa bảo nào đó sắp xuất thế. Vận mệnh của Thanh Minh Giới đang thời mạt pháp, linh khí cạn kiệt, nếu chúng ta chiếm được nguồn linh vận đó, ngày ta đột phá Luyện Hư sẽ không còn xa. Hơn nữa, việc phục sinh Ma Thần đại nhân cần một lượng linh lực cực lớn, có lẽ hồ nước kia chính là câu trả lời.”

Hắn vung tay, một khối lệnh bài màu đen bay ra: “Truyền lệnh xuống, tập hợp Vạn Ma Vệ, bí mật di chuyển về phía Thanh Vân Tông. Nhớ kỹ, không được đánh cỏ động rắn. Ta muốn xem thử, ở cái nơi rách nát đó rốt cuộc đang che giấu bí mật gì.”

Cùng lúc đó, tại Hậu sơn Thanh Vân Tông.

Trời vừa hừng sáng, mặt hồ Trường Sinh phẳng lặng như gương, bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng manh, trong sương nhàn nhạt ánh kim.

Diệp Mặc ngáp dài một cái, tay cầm chiếc gậy trúc nhỏ, lười biếng ngồi trên mỏm đá quen thuộc. Bên cạnh hắn là chiếc xô gỗ mòn vẹt và một cái giỏ nhỏ đựng đầy những viên cám đen nhẻm.

“Chủ nhân, chủ nhân! Ngài xem này, Linh Nhi vừa mới vớt được cái này dưới đáy hồ!”

Một thiếu nữ mặc váy yếm màu hồng nhạt, mái tóc tết bím nhí nhảnh lao từ dưới nước lên. Người nàng không một chút nước nào bám lại, da dẻ mịn màng như mỡ đông. Nàng đưa ra một miếng vảy màu xanh lục, to bằng lòng bàn tay, tỏa ra kiếm ý bén ngót.

Diệp Mặc cầm lấy miếng vảy, nheo mắt nhìn rồi ném thẳng vào đống rác bên cạnh: “Chỉ là vảy của con cá chép xanh bị ghẻ thôi, có gì mà lạ. Linh Nhi, ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, mấy cái đồ bỏ đi này đừng có nhặt lên làm bẩn chỗ ta nằm.”

Linh Nhi bĩu môi, lầm bầm: “Nhưng mà cái vảy này nó sắc lắm, hôm qua em thấy nó cắt đôi cả một tảng đá ngàn năm dưới hồ đó…”

Nàng đâu biết rằng, thứ mà Diệp Mặc gọi là “vảy cá ghẻ” ấy, nếu lọt ra ngoài sẽ khiến cho tất cả kiếm tu trong thiên hạ phải điên cuồng chém giết nhau để giành giật. Đó chính là “Thanh Long Kiếm Vảy”, do một con cá trong hồ sau khi nuốt phải một mảnh kiếm gãy thời cổ đại mà rụng ra.

Diệp Mặc không quan tâm, hắn bốc một nắm cám ném xuống hồ.

“Lũ ranh con, dậy ăn sáng nào!”

Ngay lập tức, mặt hồ đang yên tĩnh bỗng sôi động hẳn lên. Những con cá vốn dĩ trông rất tầm thường, bỗng dưng quẫy đuôi, tạo nên những vòng tròn gợn sóng đầy đạo vận. Có con cá trê đen thui bỗng vọt lên cao mấy trượng, trên lưng mơ hồ hiện ra hình ảnh một đôi cánh hư ảo.

Diệp Mặc gõ nhẹ đầu gậy trúc xuống nước, quát: “Tiểu Hắc, mày định hóa rồng hay gì mà bay cao thế? Xuống ngay! Muốn làm cá trê kho tộ hay sao?”

Con cá trê “Tiểu Hắc” – thực chất là Thôn Thiên Ngư – nghe thấy tiếng quát thì sợ hãi rụt cổ, lặn sâu xuống đáy hồ, không dám làm loạn nữa.

Lúc này, từ phía đường mòn dẫn lên Hậu sơn, một bóng dáng thanh mảnh, mang theo luồng khí chất lạnh lùng như sương tuyết bước tới. Liễu Nhất Phi, đại sư tỷ của Thanh Vân Tông, hôm nay mặc một bộ võ phục gọn gàng, nhưng chân mày nàng khẽ chau lại, mang theo vẻ lo âu.

“Diệp sư đệ, đệ vẫn còn tâm trí ngồi đây câu cá sao?”

Diệp Mặc không quay đầu lại, uể oải đáp: “Đại sư tỷ, không câu cá thì tôi biết làm gì? Chẳng lẽ lại đi luyện cái công pháp ‘Thanh Vân Kiếm Pháp’ mà tỷ tập mười năm mới tới tầng thứ ba ấy à?”

Liễu Nhất Phi khựng lại, mặt hơi đỏ lên vì hổ thẹn, nhưng nàng nhanh chóng nghiêm giọng: “Đệ đừng đùa nữa. Mấy ngày gần đây, linh thú trong rừng liên tục bất an, quạ đen bay đầy trời. Chưởng môn sư tôn bấm quẻ, nói rằng đại nạn của Thanh Vân Tông sắp tới. Ngài ấy lệnh cho đệ tử ngoại môn phải di tản bớt đi, đệ cũng nên thu xếp sớm.”

Diệp Mặc hơi dừng tay, hắn nhìn làn nước trong xanh, đôi mắt lộ ra vẻ thâm thúy: “Di tản? Tôi đi rồi thì ai cho lũ cá này ăn? Tỷ nhìn xem, con nào con nấy bụng phệ ra cả rồi, bỏ một bữa là tụi nó quậy nát cái hồ này mất.”

Liễu Nhất Phi thở dài, bước lại gần ngồi xuống một mỏm đá khác. Càng gần hồ Trường Sinh, nàng càng cảm thấy tinh thần sảng khoái, mọi lo âu dường như vơi bớt. Nàng không hiểu nổi Diệp Mặc, một đệ tử mà ai cũng coi là phế vật, sao lại có thể thản nhiên trước sinh tử như vậy.

“Sư đệ, nghe nói Ma tông đã bắt đầu hành động. Bọn chúng cực kỳ tàn bạo, đi đến đâu cỏ cây không mọc được đến đó. Thanh Vân Tông chúng ta chỉ là một gốc cây khô giữa bão tố, sớm muộn gì cũng bị cuốn đi. Nếu đệ thực sự không muốn đi, hãy trốn sâu vào trong động đá đằng sau, ít nhất là giữ lấy mạng sống.”

Diệp Mặc nhếch mép cười, vẻ mặt đầy bất cần: “Ma tông à? Chắc cũng giống như mấy con cá lóc hung dữ thỉnh thoảng lẻn vào hồ thôi. Cứ dùng vợt mà hốt một mẻ là sạch.”

“Đệ… thiệt là hết thuốc chữa!” Liễu Nhất Phi dậm chân, định bỏ đi, nhưng rồi nàng chợt nhìn thấy cái bát canh cá mà Linh Nhi vừa bưng ra đặt cạnh Diệp Mặc.

Mùi thơm dịu nhẹ tỏa ra khiến khí hải của nàng run động, Kim Đan trong cơ thể dường như muốn nhảy nhót. Nàng không kiềm lòng được, khẽ nuốt nước miếng.

Diệp Mặc liếc mắt thấy, thở dài: “Thôi được rồi, ăn miếng rồi đi. Tỷ mà đói quá ra trận bị Ma quân đánh cho sưng mặt thì lại về đây bắt đền tôi.”

Hắn múc một bát nhỏ, đưa cho Liễu Nhất Phi. Trong bát canh trắng đục như sữa, chỉ có vài cọng hành và một miếng thịt cá trắng nõn, nhưng linh lực chứa đựng bên trong thì nồng đậm đến mức đáng sợ.

Liễu Nhất Phi nhận lấy, uống một ngụm nhỏ. Ngay lập tức, một luồng nhiệt năng tinh khiết như núi lửa phun trào cuộn lên trong kinh mạch nàng. Những tổn thương nhỏ nhất do luyện công quá độ bỗng chốc biến mất, tu vi Kim Đan của nàng vậy mà lại nới lỏng thêm một chút, mơ hồ chạm tới ranh giới của Nguyên Anh cảnh.

Nàng trợn tròn mắt nhìn Diệp Mặc: “Sư đệ, đây là loại cá gì?”

Diệp Mặc thản nhiên đáp: “Cá diếc bình thường thôi, chắc do nước hồ này tốt nên thịt nó hơi ngọt. Tỷ cứ làm quá.”

Cá diếc? Liễu Nhất Phi dở khóc dở cười. Nếu đây là cá diếc thì đám “Linh sâm ngàn năm” ngoài kia chắc chỉ là rau muống dại.

Ăn xong bát canh, Liễu Nhất Phi cảm thấy sức mạnh dâng trào, nỗi sợ hãi về Ma tông dường như tan biến không ít. Nàng nhìn sâu vào mắt Diệp Mặc, nhận ra rằng dù hắn luôn tỏ vẻ lười biếng, nhưng đôi mắt ấy chưa từng dao động trước bất cứ điều gì.

“Được rồi, nếu đệ đã quyết định ở lại, tỷ sẽ cố hết sức bảo vệ Hậu sơn. Nhưng đệ tuyệt đối không được lộ mặt ra ngoài!”

Nói xong, nàng hóa thành một đạo thanh quang biến mất vào sương mù.

Sau khi Liễu Nhất Phi đi khuất, Linh Nhi mới thò đầu ra từ sau gốc cây, lém lỉnh hỏi: “Chủ nhân, người đẹp kia lại đến xin ăn nữa hả? Sao người không đưa cho nàng ấy mấy con cá trê già, bảo đảm nàng ấy ăn xong có thể đánh bay cả Ma tông luôn đó.”

Diệp Mặc dùng cần câu gõ nhẹ vào trán Linh Nhi: “Con nít biết cái gì. Cá trê của ta nuôi cực khổ như vậy, cho nàng ấy ăn thì phí quá. Nàng ấy chỉ cần uống nước canh pha loãng là đủ dùng rồi.”

Hắn đứng dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc.

“Nhưng mà… Ma tông rục rịch sao? Phiền phức thật đấy. Chẳng biết bọn chúng có làm kinh động đến giờ ngủ trưa của ta không đây.”

Đúng lúc đó, trong một khu rừng cách Thanh Vân Tông mười dặm, những bóng đen mờ ảo bắt đầu xuất hiện. Một gã thám tử ma đạo mang mặt nạ quỷ nhìn về phía ngọn núi chính, trong tay cầm một cái địa bàn đang xoay tít.

“Linh khí phản hồi từ hướng Hậu sơn… mạnh hơn gấp trăm lần nơi khác! Không sai, kho báu chính là ở đó!”

Gã thám tử chưa kịp nói hết câu thì bỗng nhiên cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua gáy. Hắn chưa kịp phản ứng, một con quạ đen với đôi mắt đỏ ngầu từ trên cây lao xuống, mổ thẳng vào đỉnh đầu hắn.

Không một tiếng động, gã thám tử ngã xuống, linh hồn bị con quạ nuốt chửng trong tích tắc.

Trên một cành cây cao gần đó, một gã nam tử trung niên mặt gầy gò, hốc mắt sâu hoắm hiện ra. Hắn là Quỷ Ảnh – một trong những tâm phúc của Huyết Sát Ma Quân.

Hắn thu lại con quạ, ánh mắt nhìn về phía Hậu sơn Thanh Vân Tông, nở nụ cười tàn độc: “Thanh Vân Tông… Một đám tàn dư của thời cổ đại. Đêm nay, nơi này sẽ trở thành bãi tha ma của ma đạo chúng ta. Để ta xem cái hồ nước kia thần kỳ đến mức nào.”

Nhưng Quỷ Ảnh không hề nhận ra, ngay khi hắn vừa có ý niệm nhắm vào Hậu sơn, dưới mặt hồ Trường Sinh cách đó mười dặm, một con cá rồng màu đỏ rực – vốn đang nằm im lìm – bỗng mở to mắt, phát ra một tia lân quang màu vàng kim.

Sát khí vừa chớm nở đã bị cảm ứng bởi “Vạn Ngư Chi Tổ”.

Diệp Mặc đang ngồi câu cá, chợt cảm thấy dây câu rung lên một nhịp rất nhẹ. Hắn nhướn mày, khẽ lầm bầm: “Có con ruồi nào vừa mới vào nhà mình thì phải.”

Hắn chậm rãi lấy từ trong túi ra một viên sỏi nhỏ, bắn nhẹ một cái xuống mặt hồ.

Một vòng sóng gợn nhẹ nhàng lan tỏa, xuyên qua làn sương mù, đi xuyên qua không gian, nhắm thẳng về hướng khu rừng nơi Quỷ Ảnh đang đứng.

Quỷ Ảnh đang tính toán lộ trình xâm nhập, đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình lạnh toát. Một viên sỏi bình thường như vừa mới nhặt ven đường, nhưng trong mắt hắn lúc này, nó giống như một vì tinh tú từ trên trời rơi xuống, mang theo áp lực của cả một thế giới.

“Cái gì?!”

Quỷ Ảnh hét lên một tiếng kinh hoàng, định thi triển “Huyết Độn” để chạy trốn, nhưng không gian xung quanh đã bị đóng băng hoàn toàn. Viên sỏi nhẹ nhàng xuyên qua lá chắn ma khí, găm thẳng vào giữa trán hắn.

Bùm!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, thi thể Quỷ Ảnh biến thành bụi phấn ngay lập tức, không để lại một dấu vết nào, như thể hắn chưa từng tồn tại trên đời này.

Mười dặm ngoài kia, sóng yên biển lặng.

Diệp Mặc thu hồi gậy trúc, ngáp thêm một cái: “Gió hơi lớn rồi đấy. Linh Nhi, vào nhà nấu thêm nồi canh nữa, lát nữa có lẽ sẽ có khách quý tới ‘thăm’ hồ của chúng ta.”

Linh Nhi nhảy chân sáo vào căn chòi nhỏ, vừa đi vừa hát: “Khách đến nhà là thành cá kho, khách đi rồi là thành phân cho…”

Sóng ngầm cuộn dâng bên ngoài Thanh Vân Tông, nhưng trong cái hồ nhỏ ấy, thời gian vẫn cứ trôi đi một cách lười biếng. Ma tông vạn quân sắp đổ bộ, nhưng chúng đâu có biết rằng, thứ chúng sắp đối mặt không phải là một tông môn đang suy tàn, mà là một vùng trời cấm kỵ nơi một vị Đạo Tổ đang nghỉ trưa.

Chương 36 kết thúc bằng hình ảnh Huyết Sát Ma Quân từ xa nhìn về phía Thanh Vân Tông đầy hưng phấn, hoàn toàn không hay biết rằng quân bài tiên phong của mình vừa bị một viên sỏi “vô tình” xóa sổ khỏi nhân gian. Ma tông rục rịch, nhưng chúng không biết mình đang rục rịch bước vào miệng của một con quái vật thần thoại ẩn mình dưới hình hài một người nuôi cá bình phàm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8