Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 40: Thanh Vân Môn trở thành Đệ nhất tông môn (tạm thời)**
**CHƯƠNG 40: NHẤT NHÂN ĐẮC ĐẠO, GÀ CHÓ LÊN TIÊN**
Sau đêm kinh hoàng ấy, khi dư ba của sáu chữ "Biến đi" mang theo thiên uy cuồn cuộn còn chưa tan hết trên bầu trời Thanh Vân Môn, cả tông môn dường như đã lột xác thành một nơi hoàn toàn khác.
Sáng sớm, sương mù trắng xóa lờ mờ ôm lấy những đỉnh núi, nhưng bầu không khí không còn cái vẻ hiu hắt, rệu rã của một tông môn hạng ba đang trên đà lụi bại. Ngược lại, một luồng sinh khí mãnh liệt, xen lẫn sự thành kính đến cực đoan, đang bao trùm lấy từng tấc đất, từng ngọn cỏ.
Tại quảng trường chính của Thanh Vân Môn, hàng ngàn đệ tử, từ nội môn cho đến ngoại môn, đều đang quỳ rạp dưới đất, hướng về phía hậu sơn – nơi có hồ nước nhỏ của Diệp Mặc mà bái lạy.
Chưởng môn Thanh Vân Tử, lão già vốn bình thường luôn thích tưng tửng, nay mặc một bộ lễ phục trang trọng nhất, tóc tai chải chuốt gọn gàng, vẻ mặt nghiêm trang chưa từng thấy. Lão đứng trước đại điện, giọng nói vang dội như sấm truyền:
"Chúng đệ tử nghe lệnh! Từ nay về sau, khu vực bán kính mười dặm quanh hồ Trường Sinh ở hậu sơn chính là Cấm địa tối cao của Thanh Vân Môn. Phàm là đệ tử, nếu không có lệnh của ta hoặc Đại sư tỷ, kẻ nào dám bén mảng tới làm phiền sự thanh tu của… 'Vị ấy', lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tông môn!"
Đám đệ tử đồng thanh hô vang, âm thanh chấn động mây xanh: "Tuân lệnh Chưởng môn! Nguyện vì Thái Thượng Tổ Sư bảo vệ thanh tĩnh!"
Thái Thượng Tổ Sư.
Đó là danh hiệu mà Thanh Vân Tử và các trưởng lão đã họp bàn suốt đêm để đặt cho Diệp Mặc. Mặc dù bọn họ đều biết Diệp Mặc trên danh nghĩa chỉ là một đệ tử ngoại môn phụ trách nuôi cá, nhưng sau khi nghe Liễu Nhất Phi thuật lại những gì nhìn thấy, không một ai dám coi hắn là đệ tử nữa.
Một bát canh thừa cứu mạng thiên tài, một lời nói xua tan vạn quân ma tộc. Nếu đây không phải là đại năng chuyển thế hoặc Đạo Tổ ẩn cư, thì thế gian này làm gì còn thần tiên?
"Nhất Phi," Thanh Vân Tử quay sang nhìn Đại sư tỷ, giọng nói thấp xuống, chứa đựng sự lo lắng lẫn kỳ vọng. "Con là người duy nhất được ngài ấy tiếp kiến mà không bị đuổi cổ ngay lập tức. Sau này, mọi việc cung ứng cho hậu sơn đều do con đích thân phụ trách. Nhớ kỹ, ngài ấy thích đóng vai một người nuôi cá bình thường, chúng ta tuyệt đối không được làm lộ liễu, không được nịnh hót quá đà kẻo ngài ấy thấy phiền mà bỏ đi, đó sẽ là tai họa của Thanh Vân Môn."
Liễu Nhất Phi ôm kiếm đứng đó, đôi mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây lại lấp lánh một thứ ánh sáng sùng bái không giấu diếm. Nàng khẽ gật đầu: "Sư tôn yên tâm. Con biết phải làm gì."
Trong khi đó, tại tâm điểm của mọi sự sùng bái – hậu sơn, "Thái Thượng Tổ Sư" Diệp Mặc vừa mới ngủ dậy, đang ngáp dài một cái, tay gãi gãi bụng rồi bước ra khỏi túp lều rơm lụp xụp.
Hắn dụi mắt, nhìn xuống hồ nước và bỗng khựng lại.
"Cái quái gì thế này?"
Hệ thống trong đầu hắn tối qua liên tục vang lên những âm thanh tưng tửng, nhưng hắn vì quá buồn ngủ mà lờ đi. Giờ nhìn lại, cái hồ cá cũ kỹ, vốn nước hơi đục và đầy rong rêu của hắn, nay đã biến thành một mảnh thần hồ tĩnh lặng như gương, lấp lánh ánh bạc.
Linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù mỏng manh bay lượn trên mặt nước, thỉnh thoảng lại kết lại thành hình những đóa hoa sen rồi tan biến. Con cá chép đỏ – Linh Nhi – lúc này đang ở dạng cá, đang tung tăng nhảy vọt lên mặt nước, mỗi lần nhảy là một vòng tròn vàng kim lan tỏa, mang theo đạo vận mênh mông.
* [Thông báo: "Tiên Linh Hồ" đã hoàn thành thăng cấp. Toàn bộ sinh vật trong hồ tăng 1000% tốc độ tiến hóa. Ký chủ nhận được "Ngư Vương Lĩnh Vực", trong phạm vi hồ cá, ký chủ chính là Thiên Đạo.] *
Diệp Mặc nhìn bảng thông báo, khóe miệng giật giật: "Ta chỉ muốn nuôi vài con cá để thi thoảng nấu canh thôi mà… Biến thành thế này thì khác gì bảo thiên hạ tới đây cướp?"
Nhưng điều khiến hắn nhức đầu hơn cả không phải là cái hồ, mà là những "vật phẩm" kỳ lạ đang chất đống trước hàng rào trúc của hắn.
Nào là Linh dược ngàn năm còn vương đất mới, nào là những hũ linh tửu hảo hạng tỏa hương ngào ngạt, thậm chí còn có cả một khối Thần Thiết đen kịt to bằng cái lu. Tất cả đều được đặt ngăn nắp, kèm theo những tờ giấy nhỏ viết đầy những lời cung kính: *"Đệ tử kính dâng lên Tổ sư, mong Tổ sư ngon miệng"*, *"Ngoại môn đệ tử xin hiến Thần Thiết để Tổ sư làm vật kê chân khi câu cá"*.
"Làm vật kê chân…" Diệp Mặc cầm khối Thần Thiết mà tu sĩ vạn người thèm khát lên, thở dài một tiếng rồi ném bừa vào góc tường. "Đám người này điên rồi sao? Ta chỉ là một kẻ nuôi cá!"
Hắn cầm lấy cần câu trúc, bước ra mỏm đá quen thuộc. Nhưng vừa ngồi xuống, hắn đã cảm thấy có gì đó không ổn. Phía sau những tán cây đại thụ, hàng chục con mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn với sự cuồng nhiệt tột độ.
Đó là những đệ tử tinh anh của Thanh Vân Môn, những kẻ vốn bình thường chỉ biết cắm đầu vào tu luyện. Giờ đây, bọn họ mỗi người cầm một cái cần câu gỗ sơ sài, ngồi cách hắn một khoảng rất xa, nín thở nhìn theo từng động tác của hắn.
Thanh Vân Tử đã ra lệnh không được làm phiền, nhưng không cấm bọn họ "quan sát và học hỏi". Đối với đám đệ tử này, việc nhìn Diệp Mặc câu cá chính là đang xem một vị thần diễn hóa thiên cơ.
"Nhìn kìa! Tổ sư nhấc cần câu rồi!" Một đệ tử thì thào, giọng run rẩy vì phấn khích.
"Tư thế đó… thật là phóng khoáng, thật là tự nhiên! Ngươi có thấy không? Mỗi một lần cần câu vung lên, dường như không gian chung quanh đều rung động theo một tần số bí ẩn."
"Suỵt! Khẽ thôi! Tổ sư đang giao tiếp với ý chí của nước. Ta vừa mới nhìn một cái, cảm giác bình cảnh Trúc Cơ bấy lâu nay đã có dấu hiệu nứt vỡ!"
Diệp Mặc nghe thấy những lời thì thầm ấy, mặt tối sầm lại. Hắn thề là hắn chỉ đang định xua con ruồi đậu trên chóp mũi, nhưng trong mắt đám đệ tử kia, đó lại là "nhất cử nhất động đều mang theo kiếm ý".
Hắn bực bội quăng lưỡi câu không có mồi xuống nước.
*Rào!*
Một con cá trê đen khổng lồ đột ngột trồi lên, há miệng ngoạm lấy cái lưỡi câu trơ trọi. Con cá trê này chính là con Thôn Thiên Ngư mà tối qua vừa mới "ăn quà vặt" là mấy vạn ma binh. Lúc này nó cực kỳ thức thời, biết chủ nhân đang tâm trạng không tốt nên chủ động cắn câu để làm hắn vui lòng.
Đám đệ tử phía sau xôn xao, có người thậm chí đã bật khóc vì xúc động.
"Lưỡi câu không mồi mà cá vẫn tranh nhau cắn! Đây chính là cảnh giới 'Vạn vật giai phục' trong truyền thuyết! Tổ sư không câu cá, ngài ấy đang câu vận mệnh!"
Diệp Mặc: "…"
Hắn hận không thể cầm cần câu lên đập cho mỗi tên một trận. Nhưng hắn biết, lúc này nếu hắn giải thích rằng "Đây chỉ là con cá này nó ngốc quá thôi", thì chắc chắn bọn họ sẽ suy diễn ra thành "Tổ sư đang khiêm tốn chỉ điểm chúng ta rằng tâm trí của sinh linh đối mặt với chân đạo đều khờ dại như thế".
Càng giải thích sẽ càng đen. Diệp Mặc quyết định im lặng, tiếp tục đóng vai cao nhân ẩn thế một cách miễn cưỡng.
Cùng lúc đó, tại chân núi Thanh Vân, một đoàn người đang rầm rộ kéo đến. Đó là sứ đoàn của Thần Kiếm Tông – một tông môn hạng hai mạnh hơn Thanh Vân Môn rất nhiều. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, tu vi đã đạt tới Nguyên Anh đỉnh phong, cùng với mấy vị trưởng lão điêu ngoạn.
"Thanh Vân Môn vốn dĩ đã khô kiệt linh khí, sắp sửa bị xóa tên khỏi bảng phong thần, vậy mà tối qua lại có dị tượng cực lớn xuất hiện tại đây." Lão giả râu trắng híp mắt nhìn lên đỉnh núi, giọng nói trầm tư. "Hơn nữa, vạn quân ma tộc của U Minh Điện đóng quân gần đây bỗng dưng biến mất không tăm tích trong một đêm. Chuyện này nhất định có liên quan đến bảo vật phương nào mới xuất thế."
"Tông chủ, chúng ta có nên trực tiếp tiến vào?" Một trưởng lão bên cạnh hỏi.
"Không cần, Thanh Vân Tử tuy là kẻ gàn dở nhưng dù sao cũng là chủ một phương. Chúng ta cứ vào hỏi cho ra nhẽ. Nếu thật sự có chí bảo, Thanh Vân Môn không đủ tư cách để nắm giữ nó."
Khi đoàn người Thần Kiếm Tông bước chân vào cổng môn, bọn họ vốn tưởng sẽ thấy cảnh đệ tử Thanh Vân Môn đang tất bật phòng thủ hoặc lo lắng. Nhưng không.
Đập vào mắt họ là một khung cảnh kỳ lạ đến mức nghẹt thở.
Hàng trăm đệ tử Thanh Vân Môn không hề tập võ, không hề luyện kiếm. Bọn họ… đang ngồi xếp bằng bên cạnh những cái vũng nước nhỏ, chậu nước, hoặc thậm chí là bát nước, tay cầm những cọng cỏ khô giả làm cần câu, mắt nhắm nghiền, miệng lầm rầm gì đó.
"Bọn họ đang làm gì thế?" Tông chủ Thần Kiếm Tông ngây người.
"Báo… báo cáo Tông chủ, hình như bọn họ đang… học câu cá?" Một trưởng lão lắp bắp đáp.
Ngay lúc đó, một đệ tử Thanh Vân Môn bỗng nhiên đứng bật dậy, quanh thân bộc phát ra một luồng kiếm khí sắc lẹm, phá tan xiềng xích của cảnh giới hiện tại, đột phá từ Luyện Khí tầng chín lên Trúc Cơ kỳ ngay tại chỗ.
Đệ tử đó mừng rỡ khôn xiết, hướng về phía hậu sơn dập đầu ba cái: "Đa tạ Tổ sư chỉ điểm! Đệ tử đã ngộ ra đạo lý 'Cá không cắn câu là tại lòng không tĩnh'!"
Đoàn người Thần Kiếm Tông chết lặng.
Câu cá mà cũng đột phá được sao? Lại còn là đột phá dễ dàng như ăn cơm uống nước?
Thanh Vân Tử từ trong điện bước ra, cười hì hì nhìn đám người Thần Kiếm Tông: "Ô kìa, khách quý tới thăm. Các vị tới xem đệ tử chúng ta 'hành đạo' sao?"
Tông chủ Thần Kiếm Tông nuốt nước bọt, vẻ mặt ngạo mạn lúc trước hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nghi hoặc và kính sợ: "Thanh Vân lão hữu… đệ tử các ngươi… đây là công pháp gì?"
Thanh Vân Tử vuốt râu, nhìn về hướng hậu sơn, ánh mắt tràn đầy sự sùng kính chân thành: "Đây không phải công pháp. Đây là Ngư Đạo. Do Thái Thượng Tổ Sư của chúng ta mới truyền xuống. Các ngươi tới không đúng lúc rồi, Tổ sư đang bận… cảm ngộ thái sơ ở hậu sơn, không rảnh tiếp khách đâu."
Vừa dứt lời, một luồng áp lực vô hình từ hậu sơn tràn ra. Đó thực ra chỉ là do Diệp Mặc vừa mới kéo một con cá trê nặng gần trăm cân lên bờ và lỡ tay dùng hơi nhiều sức khiến nước hồ văng tung tóe. Nhưng trong mắt những cường giả Nguyên Anh kia, đó lại là một đạo ba động thiên địa kinh người.
Khí tức ấy cổ xưa, bao la và đầy uy quyền, khiến cho kiếm của tất cả đệ tử Thần Kiếm Tông trong bao đều run rẩy, đồng loạt phát ra tiếng kêu rên như muốn thần phục.
Tông chủ Thần Kiếm Tông sắc mặt trắng bệch, chân run rẩy suýt chút nữa là quỳ xuống. Lão thầm nghĩ: *"Chỉ là một đạo dư ba tỏa ra từ phía xa mà đã khiến Nguyên Anh của ta rúng động. Vị 'Tổ sư' kia… rốt cuộc là tồn tại khủng khiếp đến mức nào?"*
"Thất lễ rồi! Chúng ta thật sự thất lễ!" Tông chủ Thần Kiếm Tông lập tức ôm quyền, cung kính cúi người 90 độ về phía hậu sơn. "Hóa ra Thanh Vân Môn có chân nhân tọa trấn, tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn. Xin gửi lời bái kiến đến Tổ sư, đây là chút lễ mọn, mong Thanh Vân lão hữu nhận lấy để chuộc lỗi vì sự đường đột."
Lão vừa nói vừa vội vàng lấy ra mấy túi linh thạch cấp cao và mấy cuốn bí tịch quý giá nhất của tông môn đưa cho Thanh Vân Tử, sau đó không dám dừng lại thêm một giây nào, dắt theo đoàn người bỏ chạy thục mạng như sợ nếu chậm một chút sẽ bị vị cao nhân kia câu mất linh hồn.
Thanh Vân Tử nhìn đống linh vật trong tay, lại nhìn về phía hậu sơn, cười không khép được miệng: "Nhất nhân đắc đạo, gà chó lên tiên. Lời cổ nhân nói quả không sai. Chỉ cần giữ chặt cái đùi này, Thanh Vân Môn lo gì không thành đệ nhất tông môn?"
Trong khi đó, ở hậu sơn, Diệp Mặc đang nhìn con cá trê khổng lồ đang quẫy đuôi đôm đốp trên mặt đất.
Linh Nhi đã hóa thành hình người từ lúc nào, nàng diện một bộ váy lụa mỏng manh, chân trần trắng nõn đạp trên bãi cỏ, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn con cá: "Chủ nhân, con này béo thật đấy, tối nay nướng hay kho ạ?"
Diệp Mặc thở dài, nhìn quanh cảnh sương khói mờ ảo, nhìn đám đệ tử đang rình rập ở đằng xa, rồi lại nhìn cái ao "Tiên Linh" rực rỡ sắc màu của mình.
Hắn lầm bầm: "Nuôi cá mà cũng mệt mỏi thế này. Hay là mai ta đổi sang nuôi vịt nhỉ? Chắc nuôi vịt thì không ai thèm để ý đâu…"
Nhưng hắn không biết rằng, ở trong mắt đám đệ tử kia, câu nói của hắn vừa rồi đã được truyền tai nhau thành một bí mật đại đạo mới: *"Tổ sư muốn đổi sang nuôi vịt! Vịt chính là cầm tu, có cánh bay được! Đây chắc chắn là ám hiệu bảo chúng ta phải luyện hóa pháp môn không trung, chuẩn bị phi thăng!"*
Thế là, ngay ngày hôm sau, khắp Thanh Vân Môn bỗng nhiên rộ lên phong trào… học tiếng vịt kêu và luyện tập khinh công nhảy lên xuống vách đá.
Diệp Mặc nhìn xuống thung lũng, thấy một đám đệ tử đang nhảy cẫng lên và kêu "Quác quác", hắn hoàn toàn cạn lời, buông cần câu xuống, nằm vật ra bãi cỏ, che nón lá lên mặt.
"Cái thế giới này… điên thật rồi."
Dưới nón lá, đôi mắt Diệp Mặc khẽ nhắm lại. Hắn không hề nhận ra, khi hắn nằm xuống, dòng thời gian quanh hồ cá bỗng nhiên trôi chậm lại, từng nhịp thở của hắn đồng bộ với nhịp đập của long mạch Thanh Minh Giới. Một luồng tử khí vô hình từ chín tầng mây đang chậm rãi hạ xuống, cuộn tròn quanh chiếc nón lá sờn cũ của hắn như một con rồng đang phủ phục trước vị vua của nó.
Thanh Vân Môn, từ một tông môn tàn tạ, nay đã thực sự bước lên con đường trở thành truyền kỳ, dù rằng vị Tổ sư sáng tạo ra truyền kỳ đó chỉ muốn được ngủ một giấc trưa không ai làm phiền.
Những tin đồn về "Thần Ngư Tổ Sư" bắt đầu từ Thanh Vân Môn mà lan ra như vết dầu loang, vượt qua biên giới các vương quốc, bay tới tai những Thánh địa xa xôi.
Trường đời vốn dĩ là một cái ao lớn, và Diệp Mặc – người thợ câu không mồi – chính là kẻ đang cầm dây nhợ để điều khiển cả vạn dặm sóng xanh mà chính hắn cũng không hề hay biết.
—
**Hết Chương 40.**