Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 39: Một câu nói, vạn ma tan biến**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:29:38 | Lượt xem: 2

**Chương 39: Một câu nói, vạn ma tan biến**

Tiếng xì xào của gió lướt qua rặng trúc thanh mảnh, mang theo hơi nước mát lạnh từ mặt hồ Trường Sinh, thổi bay những tia tàn hỏa cuối cùng của chiến trận. Không gian vốn dĩ nhuốm đầy mùi máu tanh và ma khí bạo ngược, nay bỗng dưng sạch trong một cách kỳ lạ, cứ như thể sự hiện diện của vạn quân ma tộc lúc trước chỉ là một ảo giác của thời gian.

Liễu Nhất Phi đứng ngẩn ngơ giữa sườn núi, thanh kiếm trong tay nàng vẫn còn run rẩy. Không phải nàng sợ hãi, mà là kinh mạch đang chấn động trước một luồng uy áp vô hình vừa mới lướt qua. Nàng trố mắt nhìn về phía hạ nguồn hậu sơn, nơi mà trước đó mười vạn ma binh còn hò reo như triều dâng thác đổ, nay chỉ còn lại những vệt nước đọng lấp lánh dưới ánh chiều tà.

"Tất cả… biến mất rồi sao?" Nàng lẩm bẩm, giọng nói lạc đi vì không tin nổi vào mắt mình.

Phía trước nàng chừng trăm bước chân, một bóng lưng mặc áo bào đay sờn cũ, đội chiếc nón lá rách vành vẫn đang lững thững ngồi trên tảng đá ven hồ. Diệp Mặc chậm rãi nhấc chiếc cần câu trúc lên, vẻ mặt đầy sự oán trách nhìn vào cái móc câu trống rỗng.

"Cái lũ này…" Diệp Mặc khẽ thở dài, thanh âm nhỏ nhưng lại rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch: "Cứ thích kéo đàn kéo đống đến đây la hét. Xem kìa, cá thần của ta sợ đến mức lặn xuống đáy bùn cả rồi. Biết bao giờ chúng mới chịu ngoi lên lại đây?"

Linh Nhi, lúc này đã thu lại bản thể Cẩm Lý, biến thành một thiếu nữ nhỏ nhắn trong bộ váy yếm vàng kim, nhảy chân sáo quanh Diệp Mặc. Nàng cúi xuống nhặt một thứ gì đó lăn lóc dưới đất, rồi chạy lại khoe với hắn bằng vẻ mặt hớn hở.

"Chủ nhân, người xem này! Viên đá này đỏ rực như máu, lại còn ấm áp nữa, dùng để kê chân giường hay ném cho lão Quy gặm chơi chắc là thích hợp lắm!"

Liễu Nhất Phi nhìn kỹ thứ trong tay Linh Nhi, suýt chút nữa là ngã quỵ. Đó chẳng phải "đá kê chân" gì cả, đó chính là Ma Nhân tinh túy nhất của U Minh Ma Soái – một cường giả cấp Hóa Thần mà ngay cả Chưởng môn Thanh Vân Tử cũng phải e sợ ba phần. Vậy mà giờ đây, nó bị đứa nhỏ kia coi như món đồ chơi rác rưởi, còn Diệp Mặc thì chỉ liếc mắt một cái rồi phẩy tay.

"Thứ đó bẩn lắm, khí tức không thuần khiết. Đem ném vào hố rác phía sau vườn thuốc đi, đừng để làm ô uế nước hồ của ta."

"Tuân lệnh chủ nhân!" Linh Nhi cười khúc khích, ném "báu vật" Hóa Thần kia đi như ném một viên sỏi ven đường.

Đúng lúc này, từ trong hư không phía trên hồ Trường Sinh, một vết nứt đen kịt bất ngờ xuất hiện. Đó là thông đạo chưa kịp đóng lại của Ma tộc. Từ bên trong, một đạo ý chí khủng bố vượt xa Ma Soái lúc trước đang điên cuồng tràn ra.

"Kẻ nào?! Kẻ nào dám đồ sát vạn quân của bản tọa? Kẻ nào dám dùng nước hồ bẩn thỉu làm tan biến Ma vực của Cửu U?"

Thanh âm đó như tiếng sấm nổ vang trời, chấn động đến mức những ngọn núi xung quanh bắt đầu rung chuyển, đá lở ầm ầm. Liễu Nhất Phi cảm thấy lồng ngực đau nhói, phun ra một ngụm máu tươi. Uy áp của Đại Thánh Ma Tộc! Đây chắc chắn là tồn tại vượt cấp, chỉ một lời nói đã có thể khiến tu sĩ Trúc Cơ như nàng nổ tung.

Diệp Mặc đang định móc lại mồi câu, bàn tay hắn bỗng khựng lại. Đôi lông mày của hắn hơi nhướng lên, thể hiện sự khó chịu rõ rệt. Hắn ghét nhất là khi đang tĩnh tâm câu cá mà có kẻ cứ hét vào tai mình.

Hơn nữa, cái kẻ trong cái hố đen kia lại nói nước hồ của hắn là "bẩn thỉu"? Đây là hồ mà hắn đã tốn bao nhiêu công sức dùng linh dịch quý giá nhất để nuôi dưỡng bao nhiêu năm qua!

Diệp Mặc không thèm quay đầu lại, cũng không vận dụng linh lực hào hùng gì. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt cần câu xuống, ngẩng đầu nhìn về phía vết nứt đang gào thét trên không trung, môi khẽ động, thốt ra một câu hết sức bình thản:

"Chỗ này không cho phép ồn ào. Biến đi."

Chỉ sáu chữ.

Nhưng ngay khi âm cuối vừa dứt, một cảnh tượng mà Liễu Nhất Phi cả đời này không thể quên đã xảy ra.

Thế giới bỗng chốc rơi vào một sự im lặng tuyệt đối. Tiếng sấm rền của Ma đạo đại năng bỗng nhiên nghẹn bặt, cứ như có một bàn tay vô hình của thiên địa vừa bóp nghẹt lấy cổ họng của hắn ta. Vết nứt đen ngòm kia, vốn đang rỉ ra ma khí cuồn cuộn, bỗng dưng co rút lại như một con thú bị hoảng sợ tột độ.

Một luồng quy tắc tối cao, mang theo đạo vận bao la như biển cả từ trong miệng Diệp Mặc hóa thành một vòng sóng âm vô hình. Vòng sóng đi đến đâu, ma khí tan rã đến đó, không phải là bị đánh tan, mà là bị "xóa sổ" khỏi sự tồn tại.

"A… Không! Đạo Tổ?! Đây là… lời nói hóa quy tắc… Ngài là…"

Tiếng hét thảm thiết từ bên kia vết nứt vọng lại đầy vẻ kinh hoàng tột độ, nhưng chỉ vang lên được nửa câu rồi hoàn toàn biến mất. Vết nứt không gian bị san phẳng một cách thô bạo, bầu trời trở lại trạng thái lành lặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Mười vạn ma quân? Tan biến.
Ma Soái Hóa Thần? Tan biến.
Đại Thánh ý chí xâm lược? Cút xéo.

Tất cả chỉ vì một câu nói "Chỗ này không cho phép ồn ào".

Diệp Mặc thở hắt ra một hơi, dường như việc nói sáu chữ đó đối với hắn còn mệt mỏi hơn cả việc gánh nước. Hắn cầm cần câu lên, lại tiếp tục trầm mặc nhìn mặt hồ.

"Cuối cùng cũng yên tĩnh. Linh Nhi, đi lấy cho ta ấm trà. Đánh nhau lâu như vậy… à không, ngồi xem bọn chúng diễn kịch lâu như vậy, ta thấy hơi khát rồi."

Linh Nhi hưng hái chạy đi, để lại một Liễu Nhất Phi đứng như tượng đá giữa rừng trúc. Nàng cảm thấy thế giới quan của mình đã hoàn toàn đổ vỡ. Những thứ gọi là thiên tài tu tiên, những thứ gọi là tông môn kiêu hãnh, trước cái cần câu trúc và nụ cười nhạt của người thanh niên này, chẳng qua cũng chỉ là một trò đùa không hơn không kém.

"Diệp… Diệp sư đệ?" Nàng lấy hết can đảm, bước chân run rẩy tiến lại gần, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Diệp Mặc nghe tiếng gọi, hơi ngoảnh đầu lại. Dưới vành nón lá, đôi mắt hắn trong vắt như nước hồ, không hề có chút sát khí hay uy nghiêm nào của một cao nhân tuyệt thế, chỉ có một chút vẻ buồn ngủ mơ màng.

"À, là Đại sư tỷ à?" Diệp Mặc gãi gãi đầu, cười hì hì đầy vẻ chất phác: "Sư tỷ đứng đó lâu rồi sao? Mau lại đây ngồi, chỗ này mát lắm. Trận gió lốc vừa rồi to thật đấy, làm sư tỷ sợ phải không? May mà nó qua rồi."

Gió lốc? Liễu Nhất Phi nghẹn lời. Huynh gọi mười vạn ma quân xâm lược là gió lốc sao?

Nàng nhìn xuống mặt hồ Trường Sinh. Lúc này nàng mới để ý thấy, trong nước hồ, những con cá chép đủ màu sắc đang thong dong bơi lội, mỗi lần chúng quẫy đuôi là một luồng linh khí tinh thuần nhất thế giới lại lan tỏa ra. Dưới đáy hồ, những viên sỏi lấp lánh mà nàng tưởng là đá cuội, nhìn kỹ lại chính là Linh Thạch Thượng Phẩm đã hóa thành tinh hoa.

Thanh Vân Môn vốn dĩ nghèo nàn, hóa ra bảo tàng lớn nhất lại nằm ở cái hồ bỏ hoang này. Và vị thần thủ hộ vĩ đại nhất, lại chính là kẻ mà ai cũng gọi là "tên nuôi cá lười biếng".

"Diệp sư đệ… chuyện vừa rồi… ngài thực chất là…" Liễu Nhất Phi muốn hỏi, nhưng lại không biết phải gọi hắn là gì. Là tiên nhân hạ giới? Hay là Đạo Tổ trùng sinh?

Diệp Mặc xua xua tay, cắt ngang lời nàng bằng một điệu bộ rất "cẩu đạo": "Sư tỷ đừng đa nghi. Ta chỉ là kẻ nuôi cá thôi. Có lẽ hôm nay tổ tiên Thanh Vân Môn hiển linh, thấy đám ma tộc kia ồn ào quá nên ra tay đuổi đi đấy. Ta ngồi đây câu cá, chẳng qua là gặp may, hưởng chút hào quang thôi."

Hắn nói dối một cách trơn tru, gương mặt thành thật đến mức nếu Liễu Nhất Phi không tận mắt chứng kiến sáu chữ "Biến đi" kia, nàng có lẽ đã tin hắn thật.

Nhìn thấy Diệp Mặc rõ ràng không muốn để lộ thân phận, Liễu Nhất Phi hít sâu một hơi, nén lại sự kinh ngạc vào đáy lòng. Nàng cúi đầu, ôm quyền cung kính hành lễ một cái thật sâu – cái lễ mà đệ tử chỉ dành cho bậc Thái Thượng Tổ Sư.

"Đã hiểu. Hôm nay đúng là tổ tiên hiển linh. Nhất Phi xin phép không làm phiền sư đệ… và các 'vị thần' trong hồ này nghỉ ngơi nữa."

Nàng lùi lại, bước chân nhẹ nhàng nhất có thể vì sợ làm ồn đến không gian này. Nàng biết, từ hôm nay trở đi, Thanh Vân Môn đã không còn là Thanh Vân Môn của ngày xưa nữa. Dù bên ngoài thế giới có sụp đổ, chỉ cần cái hồ này còn, chỉ cần người thanh niên đội nón lá kia còn ngồi đó, nơi này sẽ là nơi an toàn nhất chư thiên vạn giới.

Diệp Mặc thấy Liễu Nhất Phi rời đi, bấy giờ mới thật sự thả lỏng vai. Hắn lầm bầm: "Hù chết ta rồi, suýt nữa thì phải giải thích phiền phức. Nuôi cá thôi mà, sao đời cứ thích làm khó người hiền vậy chứ?"

Phía xa, một con cá chép đen (Hắc Long Ngư) nhảy lên khỏi mặt nước, vảy nó đen nhánh như sắt nguội, ánh mắt tràn đầy sự cung kính nhìn về phía chủ nhân. Nó vừa mới nuốt chửng một vạn ma hồn để làm "bữa chiều", lúc này đang cảm thấy cực kỳ mãn nguyện.

Bóng chiều tà đổ dài trên mặt hồ, phản chiếu hình ảnh một ngư ông đơn độc. Không ai biết rằng, một chương mới của Thanh Minh Giới đã chính thức được viết lại, bắt đầu từ một câu nói đuổi người đầy bình thản của kẻ đang lười biếng ngồi đợi cá cắn câu.

*[Thông báo hệ thống: Ký chủ dùng lời nói định ra luật lệ, dọa sợ Đại Thánh Ma Tộc, uy danh thầm lặng chấn động vạn giới. Thưởng: 50.000 điểm Đạo Vận, cấp độ Ao Cá thăng lên Tầng 2: "Tiên Linh Hồ". Chức danh hiện tại: Kẻ lười biếng đạt tới đỉnh cao xã hội.]*

Diệp Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn phớt lờ tiếng chuông thông báo của hệ thống. Đối với hắn, Đạo Tổ hay Đạo gì cũng không quan trọng bằng việc hôm nay hắn có câu được con cá nào để nấu canh hay không.

"Chẹp, lại ngủ quên mất rồi…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8