Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 38: Vạn ma hành quân, gặp phải Ngư Ông**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:29:03 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 38: VẠN MA HÀNH QUÂN, GẶP PHẢI NGƯ ÔNG**

Ánh rạng đông vừa ló dạng, xua tan đi màn đêm u tối bao phủ lấy Thanh Vân Môn. Thế nhưng, không khí trong lành của buổi sớm mai không mang lại cảm giác bình yên thường lệ. Phía chân trời xa tít tắp, một đám mây đen đặc quánh như mực đang cuồn cuộn kéo đến, che khuất cả ánh thái dương vừa hé.

Đó không phải là mây mưa, mà là Ma khí.

Sau khi Huyết Sát Ma Quân cùng chiến thuyền xương trắng biến mất một cách kỳ lạ, quân đoàn Ma tộc đóng giữ tại biên cảnh Thanh Minh Giới không hề rút lui. Ngược lại, cái chết bí ẩn của một vị Nguyên Anh đại năng đã kích động đến dây thần kinh nhạy cảm của Thiên Ma Tông. Lần này, kẻ dẫn đầu là U Minh Ma Soái – một cường giả đã chạm tới ngưỡng cửa Hóa Thần cảnh, cùng với mười vạn Ma binh tinh nhuệ, thệ sư san bằng Thanh Vân Môn để tìm ra chân tướng.

"Gầm!"

Tiếng gầm rống của những con ma thú kéo xe vang dội khắp tầng không, làm rung chuyển cả những ngọn núi già cỗi. Vạn quân đi qua, cỏ cây héo rũ, sinh linh vạn vật đều phủ phục run rẩy dưới áp lực kinh thiên động địa này.

Cùng lúc đó, tại hậu sơn Thanh Vân Môn, bên cạnh hồ Trường Sinh vẫn yên bình đến lạ lùng.

Làn sương mỏng manh bao phủ mặt hồ như một dải lụa tiên. Diệp Mặc vẫn bộ đồ đệ tử sờn cũ, trên đầu đội chiếc nón lá hơi lệch, tay cầm chiếc cần câu trúc xanh biếc, ngồi im lìm như một pho tượng đá bên bờ vực. Đối với hắn, việc mười vạn quân Ma tộc đang rầm rộ kéo đến dường như không quan trọng bằng việc con "Hắc Trê" dưới hồ hôm nay tại sao lại lười biếng không chịu cắn câu.

"Chủ nhân, chủ nhân! Người xem em mang gì về này!"

Một giọng nói trong trẻo như chuông bạc phá vỡ sự tĩnh lặng. Linh Nhi, cô bé vốn là Cẩm Lý hóa hình, đang hớn hở chạy tới. Trên tay nàng cầm một giỏ nấm rừng còn đọng sương sớm, đôi chân trần đạp trên thảm cỏ xanh mướt, mái tóc đuôi ngựa nảy lên theo từng bước chạy.

Diệp Mặc khẽ nâng nón lá, liếc nhìn cô bé một cái, lười biếng đáp: "Linh Nhi, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ở trong hồ phải giữ im lặng. Cá bị em làm sợ chạy hết rồi."

Linh Nhi chu môi, đặt giỏ nấm xuống cạnh chân Diệp Mặc, nhìn ra phía chân trời đen kịt, lẩm bẩm: "Chủ nhân, ngoài kia có nhiều ruồi bọ quá, chúng cứ kêu vo ve làm em không ngủ nướng được. Hay là để em ra quét dọn nhé?"

Diệp Mặc ngáp một cái dài, xoa đầu nàng: "Thôi, bụi bặm lắm. Để chúng nó tự đi đi, hồ Trường Sinh của chúng ta chỉ tiếp người có duyên, không tiếp lũ tạp nham đó."

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên ngay đỉnh núi Hậu Sơn. Ma khí cuồn cuộn như thác đổ, trực tiếp đánh nát trận pháp hộ môn yếu ớt của Thanh Vân Môn. Mười vạn quân Ma tộc như một bầy châu chấu tràn xuống, bao vây lấy hồ Trường Sinh vào giữa.

U Minh Ma Soái đứng trên lưng một con Hắc Long Ma Ưng khổng lồ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xuống dưới. Lão vốn tưởng rằng sẽ gặp phải một đại trận kinh thiên hoặc một vị cao nhân nghịch thiên nào đó, nhưng trước mắt lão chỉ là một cái hồ nước cũ kỹ, một gã thiếu niên trông có vẻ nghèo túng đang ngồi câu cá, và một con bé con xinh xắn.

"Chỉ có thế thôi sao?" U Minh Ma Soái gầm lên, giọng nói như sấm sét nổ tung giữa không trung. "Huyết Sát rốt cuộc là bị thứ rác rưởi nào giết chết? Kẻ ẩn nấp trong bóng tối kia, mau cút ra đây chịu chết!"

Tiếng quát chứa đựng Ma uy khiến nước hồ Trường Sinh dao động dữ dội. Những con linh ngư bình thường bắt đầu hoảng loạn bơi lội tứ tán.

Diệp Mặc khẽ cau mày. Hắn rất ghét người khác làm ồn khi mình đang câu cá. Đặc biệt là lũ người này còn làm kinh động đến "bạn nhỏ" mà hắn đang kiên nhẫn chờ đợi cả buổi sáng.

"Này, cái ông lão cưỡi chim kia." Diệp Mặc không thèm quay đầu lại, giọng điệu nhàn nhạt truyền đi. "Im lặng một chút được không? Cá của ta sắp cắn câu rồi."

Mười vạn Ma binh bỗng chốc im bặt. Chúng không thể tin vào tai mình. Một tên thiếu niên phàm nhân, trên người không có nửa điểm linh áp, lại dám ra lệnh cho U Minh Ma Soái im lặng?

U Minh Ma Soái sững sờ trong giây lát, rồi cười lên sằng sặc, nụ cười đầy sát ý: "Khá khen cho một con kiến hôi gan lỳ. Được, ta sẽ dùng đầu của ngươi để làm mồi cho thú cưỡi của ta!"

Lão phất tay một cái, một đạo Ma quang đỏ rực như huyết đao từ trên trời bổ xuống, mang theo ý chí hủy diệt, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Mặc mà chém. Đòn này nếu trúng, đừng nói là người, ngay cả một ngọn núi cũng sẽ bị chẻ làm đôi.

Liễu Nhất Phi lúc này đang nấp ở đằng xa, mặt cắt không còn hạt máu. Nàng muốn xông ra cứu nhưng áp lực từ vạn quân Ma tộc khiến nàng không thể nhích chân dù chỉ một phân. "Diệp sư đệ, chạy mau!" Nàng hét lên trong tuyệt vọng.

Thế nhưng, Diệp Mặc vẫn không nhúc nhích.

Ngay khi huyết đao chỉ còn cách đầu hắn ba thước, Diệp Mặc khẽ thở dài: "Đã bảo là im lặng mà."

Hắn nhẹ nhàng nhấc cần câu lên, không phải để chống đỡ, mà chỉ là động tác kéo mồi theo bản năng. Sợi dây câu mảnh như tơ nhện khẽ quất vào không trung.

Xoẹt!

Một âm thanh xé rách lụa nhẹ nhàng vang lên. Đạo Ma quang đỏ rực hung tợn kia, ngay khi chạm phải sợi dây câu mảnh mai, bỗng chốc tan rã như tuyết gặp ánh mặt trời. Không chỉ có vậy, một luồng sức mạnh vô hình, huyền ảo đến cực điểm theo sợi dây câu lan tỏa ra xung quanh.

Vù…

Một làn gió mát từ mặt hồ thổi lên. Làn gió này đi đến đâu, Ma khí đặc quánh liền tan biến đến đó. Những tiếng gào thét của Ma tộc bỗng chốc bị nghẹn lại trong cổ họng.

U Minh Ma Soái trợn tròn mắt kinh hãi. Lão cảm thấy toàn bộ tu vi Hóa Thần của mình đang nhanh chóng biến mất, không phải bị hút đi, mà là bị một loại quy luật tối cao nào đó… xóa sổ.

"Ngươi… ngươi là…"

Lão chưa kịp thốt ra hết câu thì đã thấy một幕 (cảnh tượng) kinh hoàng nhất đời mình.

Dưới mặt nước hồ Trường Sinh, một cái bóng đen khổng lồ vốn dĩ đang lờ mờ hiện rõ. Đó là con "Hắc Trê" dọn bể mà Diệp Mặc thường xuyên phàn nàn. Nhưng trong mắt vạn quân Ma tộc lúc này, đó đâu phải là cá trê?

Một cái đầu rồng đen kịt, vảy cá cứng cáp như hắc kim, đôi mắt to như hai cái đèn lồng đỏ rực hiện ra dưới làn nước trong vắt. Nó khẽ quẫy đuôi một cái.

Bùm!

Một cột nước khổng lồ phóng thẳng lên trời, hóa thành hàng vạn giọt nước li ti. Mỗi giọt nước rơi xuống, đâm xuyên qua ngực một tên Ma binh, nổ tung thành một đóa hoa huyết sắc rực rỡ.

"Mồi đến rồi, đừng để nó chạy." Diệp Mặc khẽ cười.

Chỉ trong một nhịp thở, mười vạn Ma binh hùng mạnh bỗng chốc hóa thành mây khói dưới cơn mưa nước hồ. Ngay cả U Minh Ma Soái cũng không ngoại lệ. Thân thể lão vỡ tan, nguyên thần định đào thoát nhưng bị một con cá chép vàng (Linh Nhi thực thể hóa) nhảy lên từ mặt nước đớp gọn trong một miếng.

Hậu sơn Thanh Vân Môn trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Ma khí tan biến, bầu trời xanh ngắt, mây trắng lững lờ trôi.

Diệp Mặc nhìn cái móc câu trống rỗng, chép miệng đầy vẻ tiếc nuối: "Lại trượt rồi. Linh Nhi, em xem, đều tại bọn họ cả. Con cá lớn nhất hồ lại chạy mất rồi."

Linh Nhi nhảy chân sáo lại gần, tay cầm một viên tinh thạch đỏ rực (là Ma nhân của Ma Soái còn sót lại), đưa cho Diệp Mặc: "Chủ nhân đừng buồn, viên kẹo này cho người này."

Diệp Mặc nhận lấy viên Ma nhân cấp Hóa Thần vốn đủ để khiến các đại tông môn tranh giành đến đầu rơi máu chảy, thản nhiên ném vào trong giỏ nấm của Linh Nhi: "Thứ này đắng lắm, mang về cho lão Quy ăn dọn bể đi."

Đứng từ xa, Liễu Nhất Phi chết lặng. Nàng dụi mắt liên tục, tự hỏi liệu mình có đang ở trong một ảo trận cực lớn nào không. Một vạn ma binh… chỉ một cái nhấc cần câu, một cái quẫy đuôi cá đã bay màu tất cả?

Nàng nhìn cái lưng rộng thênh thang của Diệp Mặc dưới nắng chiều, bỗng cảm thấy người thanh niên này không phải là một đệ tử nuôi cá đơn thuần nữa. Hắn chính là một vị thần đang dạo chơi giữa nhân gian, coi vạn vật như cỏ rác, coi thiên hạ như cái ao cá nhỏ bé của mình.

Diệp Mặc lại tiếp tục mắc mồi, ném lưỡi câu ra xa. Hắn mỉm cười nhìn mặt nước gợn sóng:

"Tu tiên làm gì cho mệt? Nuôi cá… vẫn là vui nhất."

Phía sau hắn, hệ thống âm thầm vang lên một tiếng thông báo mà chỉ mình hắn nghe thấy:
*[Chúc mừng ký chủ tiêu diệt mười vạn thiên ma, đạo vận hồ Trường Sinh tăng 10.000 điểm. Cảnh giới hiện tại: Gần như Đạo Tổ (Vẫn đang lười biếng chưa thèm đột phá)]*

Gió xuân thổi qua, lá trúc xào xạc, tiếng chuông đồng từ tông môn vang lại xa xăm. Thế gian ngoài kia dù có long trời lở đất, thì ở đây, câu chuyện của vị Ngư Ông trẻ tuổi vẫn chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8