Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 50: Hải quái nghìn năm gặp phải thiên địch**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:37:46 | Lượt xem: 3

Chương 50: Hải quái nghìn năm gặp phải thiên địch

Sương mù sáng sớm ở hậu sơn Thanh Vân Môn luôn mang theo một chút hơi lạnh đặc trưng của núi rừng. Diệp Mặc ngồi trên phiến đá nhẵn thín bên cạnh hồ Trường Sinh, chiếc nón lá sờn cũ kéo thấp che nửa khuôn mặt. Hắn đang thong thả nhấp một ngụm trà loãng, đôi mắt lờ đờ như chưa tỉnh hẳn sau giấc ngủ dài.

Phía dưới chân hắn, Linh Nhi – con cá chép vàng đã hóa hình thành thiếu nữ – đang tung tăng chạy đuổi theo một cánh bướm dập dìu ven bờ. Nàng mặc bộ váy yếm màu đỏ rực rỡ, mái tóc thắt bím đung đưa theo từng bước nhảy, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc.

“Chủ nhân, chủ nhân! Ngài nhìn xem, nước hồ hôm nay hình như hơi xanh hơn mọi khi?” Linh Nhi chợt dừng lại, đứng sát mép nước, đôi mắt to tròn long lanh vẻ hiếu kỳ.

Diệp Mặc khẽ liếc mắt nhìn xuống mặt hồ. Quả thật, mặt hồ Trường Sinh vốn xanh ngắt như ngọc phỉ thúy, sáng nay bỗng chuyển sang một màu xanh lục đậm, sâu không thấy đáy. Gió núi thổi qua, nhưng mặt nước lại tĩnh lặng đến lạ thường, không một gợn sóng nhỏ. Cảm giác này giống như có một bàn tay khổng lồ đang bóp nghẹt sự lưu thông của dòng nước dưới đáy sâu.

“Chắc là do rêu phong mọc nhiều thôi.” Diệp Mặc ngáp một cái, giọng nói mang theo vẻ lười biếng đặc trưng. “Để lát nữa ta quăng vài viên cám xuống cho con Hắc Long nó dọn dẹp.”

Hắn nói là “con Hắc Long”, nhưng thực chất đó là một con cá trê đen thui, dài cỡ một sải tay, lúc này đang lười nhác nằm phục dưới đáy hồ. Chỉ có Diệp Mặc biết, con “cá trê” này thực chất đã mang trong mình huyết mạch Thôn Thiên cổ thú, có thể nuốt chửng vạn vật nếu nó muốn.

Nhưng bình yên chẳng kéo dài được lâu. Đột ngột, mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ. Một âm thanh ầm ầm trầm đục vọng lại từ phía dòng suối dẫn nước từ Linh Tuyết Sơn đổ về hồ Trường Sinh.

Mùi vị của không khí đột ngột thay đổi. Một mùi tanh hưởi, mằn mặn của biển cả hòa lẫn với ma khí đậm đặc bắt đầu tràn ngập không gian. Linh Nhi bỗng khựng lại, bản năng của loài cá linh cảm thấy một áp lực đáng sợ. Nàng lùi lại sau lưng Diệp Mặc, túm lấy vạt áo sờn của hắn, nhỏ giọng run rẩy:

“Chủ nhân… có cái gì đó… to lắm đang đến.”

Cách đó không xa, tại chính điện của Thanh Vân Môn, lão chưởng môn Thanh Vân Tử và đại sư tỷ Liễu Nhất Phi cũng cảm nhận được sự bất thường này. Họ cùng nhau phi hành lên không trung, nhìn về phía dãy núi bao quanh tông môn.

“Chưởng môn, nhìn kìa!” Liễu Nhất Phi kinh hô, thanh kiếm trong tay nàng run rẩy phát ra tiếng vang thấp.

Từ hướng Đông, nơi tiếp giáp với biển U Minh, một bóng đen khổng lồ đang lừng lững tiến tới. Đó là một sinh vật quái dị với hàng chục, hàng trăm cái vòi khổng lồ dài hàng dặm, mỗi cái xúc tu đều to lớn như một tòa tháp, bao phủ bởi những cái giác hút chứa đầy nọc độc và ma khí đen đặc.

U Minh Hải Chương!

Vị vương giả nghìn năm của vùng biển sâu, kẻ mà truyền thuyết kể rằng một khi đã thức tỉnh, nó sẽ bò vào lục địa để tìm kiếm linh khí nồng đậm nhằm đột phá cảnh giới cuối cùng. Hóa ra, sự thay đổi linh khí đột ngột tại Thanh Vân Môn sau khi Diệp Mặc thu phục Thủy Linh Ngư đã đánh động tới con quái vật này.

Nó bò đi đến đâu, cây cối mục nát, đá núi vỡ vụn đến đó. Tiếng gầm rú của nó không phải phát ra từ miệng, mà là một loại sóng âm từ dưới lòng đất khiến tinh thần người nghe muốn suy sụp.

“Hóa Thần kỳ… Không, là nửa bước Luyện Hư!” Thanh Vân Tử tái mặt, râu tóc dựng ngược vì kinh hãi. “Kích hoạt đại trận! Toàn bộ đệ tử rút vào nội môn!”

Tuy nhiên, tốc độ của U Minh Hải Chương nhanh hơn tất cả. Một cái xúc tu khổng lồ cao tới vài trăm trượng đột ngột quất xuống từ trên cao, mục tiêu không phải là chính điện, mà chính là… hồ Trường Sinh. Có vẻ như, sinh vật tham lam này đã ngửi thấy mùi vị tinh khiết nhất của đạo vận nằm trong tay Diệp Mặc.

Tại hậu sơn, Diệp Mặc nhìn cái xúc tu đen xì, dơ bẩn đang che lấp cả ánh mặt trời trên đỉnh đầu, hắn không khỏi nhíu mày.

“Thật là… bẩn quá đi mất.”

Hắn lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự khó chịu. Diệp Mặc rất ghét bẩn. Hắn tốn bao nhiêu công sức để chăm sóc hồ cá này sạch sẽ, giờ lại có một thứ không rõ lai lịch đến đổ nước bẩn vào nhà mình.

Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống, cầm lấy chiếc cần câu trúc cũ kỹ đặt bên cạnh. Chiếc cần câu này nhìn qua thì mỏng manh, thậm chí chỗ cán còn có vài vết nứt li ti do năm tháng.

“Linh Nhi, đứng tránh ra một chút, đừng để nước bẩn bắn trúng áo mới.”

Linh Nhi ngoan ngoãn lùi lại, mắt không rời khỏi bóng dáng của Diệp Mặc. Nàng biết, mỗi khi chủ nhân cầm vào cần câu với vẻ mặt này, nghĩa là có kẻ sắp phải xui xẻo.

Lúc này, cái xúc tu khổng lồ của U Minh Hải Chương đã giáng xuống chỉ còn cách mặt hồ mười trượng. Uy áp từ nó khiến mặt hồ bị ép lún xuống một khoảng lớn. Các đệ tử Thanh Vân Môn đứng từ xa nhìn lại chỉ thấy một màn tối tăm, họ thầm nghĩ vị “đệ tử nuôi cá” và thiếu nữ kia chắc chắn đã tan thành mây khói.

Nhưng đúng lúc đó, Diệp Mặc ra tay.

Hắn không đứng lên, vẫn ngồi xếp bằng trên phiến đá, cánh tay hơi rung lên một cái, cổ tay chuyển động cực nhanh. Một sợi chỉ mảnh đến mức gần như vô hình từ đầu cần câu phóng vút ra.

Sợi chỉ câu bình thường này, trong khoảnh khắc tiếp xúc với không trung, bỗng dưng bộc phát ra một luồng kim quang nhạt. Nó không sắc lẹm như kiếm khí, cũng không ầm ầm như sấm sét, nó chỉ nhẹ nhàng như một sợi lụa vờn quanh gió.

*Xoẹt!*

Một tiếng động nhẹ như tiếng kéo cắt vải vang lên.

Cái xúc tu to lớn như cột trụ chống trời kia, vốn dĩ cứng rắn hơn cả huyền thiết, vậy mà khi gặp phải sợi chỉ của Diệp Mặc, nó bị cắt ngang một cách ngọt xớt. Khối thịt khổng lồ nặng hàng vạn tấn mất đi điểm tựa, ầm ầm rơi xuống sườn núi bên cạnh, máu xanh lè bắn tung tóe.

U Minh Hải Chương gào thét đau đớn. Những cái xúc tu khác của nó bắt đầu vặn xoắn điên cuồng. Từ trong hư không, một con mắt khổng lồ to bằng cả gian phòng của con quái vật từ từ mở ra, nó nhìn chằm chằm xuống phía hậu sơn, rốt cuộc cũng nhận ra kẻ vừa gây thương tổn cho mình chỉ là một nam tử nón lá tầm thường.

Thù mới hận cũ cùng với dục vọng chiếm đoạt linh khí khiến con hải quái hoàn toàn mất trí. Nó phun ra một búng mực đen đặc, ma đạo quy tắc ngưng tụ thành những mũi tên đen nhắm thẳng về phía hồ Trường Sinh mà bắn tới. Mỗi mũi tên đều có sức mạnh đủ để giết chết một tu sĩ Nguyên Anh trong tích tắc.

“Còn dám phun nước bọt nữa sao?” Diệp Mặc hơi bực mình.

Hắn khẽ quát một tiếng: “Lên!”

Từ trong hồ Trường Sinh, một cột nước bắn lên cao, bao quanh lấy phiến đá của hắn như một lớp bình phong che chở. Tất cả những mũi tên mực đen khi chạm vào lớp nước hồ này đều tan chảy biến mất, không để lại một dấu vết nào.

Cùng lúc đó, Diệp Mặc dùng cần câu làm điểm tựa, hắn đứng bật dậy. Đôi mắt thường ngày vẫn hay buồn ngủ bỗng chốc lóe lên một đạo thần quang kinh người. Trong phút chốc, cả Thanh Minh Giới dường như chững lại một nhịp. Thiên đạo run rẩy, vạn pháp cúi đầu.

Hắn quăng dây câu lần thứ hai. Lần này không phải là cắt bỏ, mà là “câu”.

“Cá bống to xác như ngươi, nuôi tốn cơm, làm thức ăn cho cá của ta thì hợp hơn.”

Sợi chỉ câu xuyên qua tầng mây, xuyên qua màn sương mù của ma khí, chuẩn xác quấn chặt lấy cái thân hình đồ sộ đang ẩn nấp sau những dãy núi của U Minh Hải Chương. Con quái vật vùng vẫy kịch liệt, nó nhận ra sự hiện diện của một loại sức mạnh không thuộc về thế giới này. Nó cảm thấy linh hồn mình đang bị một lực lượng thô bạo lôi kéo.

Một con hải quái nghìn năm, dài hơn trăm trượng, vậy mà giờ đây giống như một con cá bống nhỏ bị mắc cạn, bị kéo lê lết trên mặt đất, hướng về phía hồ Trường Sinh.

Thanh Vân Tử và các trưởng lão đứng trên cao nhìn xuống mà chết lặng. Họ nhìn thấy cái gì đây? Một vị tổ tông nuôi cá đang cầm cần câu, lôi xềnh xệch một con Yêu vương Hóa Thần kỳ về nhà mình như lôi một con mèo nhỏ!

“Chủ… Chủ nhân! Đừng kéo nó vào đây!” Linh Nhi nhìn thấy con bạch tuộc khổng lồ sắp bị kéo tới bờ hồ thì hốt hoảng hét lên. “Cái hồ của chúng ta chật lắm, không chứa được nó đâu! Với lại nó hôi lắm!”

Diệp Mặc nghe vậy thì gật đầu: “Cũng đúng.”

Hắn dừng tay lại, ánh mắt nhìn lướt qua hàng trăm cái xúc tu của con hải quái. Trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên vài ý tưởng về ẩm thực.

“Bạch tuộc nướng muối ớt… Hay là lẩu thái?”

Hắn nhìn con quái vật, ánh mắt thèm thuồng khiến U Minh Hải Chương vốn đang hung dữ bỗng chốc rùng mình toàn tập. Đó là ánh mắt của thiên địch! Ánh mắt của một thợ săn đang nhìn con mồi trên bàn ăn.

Con hải quái cố gắng cắt đứt vòi của chính mình để tháo chạy, nhưng vô ích. Sợi chỉ câu của Diệp Mặc dường như đã phong tỏa hoàn toàn không gian và nhân quả xung quanh nó. Nó không thể biến mất, không thể tự sát, chỉ có thể run rẩy chờ đợi phán xét.

Diệp Mặc quay sang nhìn Linh Nhi, mỉm cười hỏi: “Linh Nhi, nàng muốn ăn phần nào trước?”

Linh Nhi suy nghĩ một lát, chỉ vào cái xúc tu to nhất: “Con nghe nói phần chân của loại cá này rất dai, làm món nướng là ngon nhất ạ!”

Diệp Mặc gật đầu tán thưởng: “Khá khen cho con cá có tâm hồn ăn uống như nàng.”

Nói đoạn, hắn khẽ vung tay. Cần câu trúc rung lên, hàng loạt tia sáng li ti bắn ra như mưa. Những tiếng *xoèn xoẹt* vang lên liên hồi. U Minh Hải Chương thậm chí còn chưa kịp thét lên lần cuối thì cơ thể khổng lồ của nó đã bị phân rã thành hàng nghìn khối thịt tinh khiết nhất, ma khí hôi thối bị tịnh hóa sạch sụp bởi đạo hỏa phát ra từ cần câu.

Lớp ma khí đen đặc bao trùm Thanh Vân Môn bỗng chốc tan biến, trả lại bầu trời xanh ngắt.

Dưới mặt hồ, con Hắc Long (cá trê) và những con cá khác tranh nhau nhảy lên khỏi mặt nước, đớp lấy những mẩu thịt linh khí từ con hải quái rơi xuống. Sau khi ăn xong, mỗi con cá đều phát ra hào quang rực rỡ, tu vi tăng tiến vùn vụt.

Một con Yêu vương nghìn năm, cứ như vậy biến thành bữa tiệc đứng cho một đàn cá cảnh và một đống nguyên liệu làm bếp cho Diệp Mặc.

Thanh Vân Tử hạ cánh xuống cách đó không xa, chân tay bủn rủn, không dám bước tới gần. Lão nhìn Diệp Mặc đang thản nhiên gom mấy cái xúc tu “ngon nhất” vào giỏ, lòng bàng hoàng không thôi.

“Tiểu… Diệp, à không, vị đại tiền bối này…” Thanh Vân Tử lắp bắp.

Diệp Mặc quay đầu lại, nón lá khẽ nâng lên, khuôn mặt trẻ trung nhưng mang theo nét tang thương bình thản nhìn lão: “Chưởng môn có việc gì sao? Nếu không có gì thì xin đừng làm ồn, cá của ta vừa mới được bữa no, đang cần ngủ nghỉ.”

Thanh Vân Tử lập tức ngậm miệng, gật đầu lia lịa rồi dắt Liễu Nhất Phi rút lui với tốc độ nhanh nhất có thể.

Khi sự yên tĩnh trở lại với hồ Trường Sinh, Diệp Mặc lại ngồi xuống phiến đá, lại rót cho mình một chén trà mới. Hắn nhìn cái giỏ cá chứa đầy chân bạch tuộc, thở dài một tiếng:

“Thế giới này quả thật nguy hiểm quá mà. Ngay cả ngồi nuôi cá cũng có quái vật to thế này tìm đến cửa. Mình phải tu luyện chăm chỉ hơn chút nữa, ít nhất cũng phải có khả năng tự vệ tối thiểu mới được.”

Nói rồi, hắn nhắm mắt lại, dường như đang tiến vào trạng thái “tu luyện” (mà thực chất là đi ngủ trưa). Phía sau hắn, Linh Nhi đang nhóm bếp lửa, chuẩn bị cho món nướng thần thánh.

Hệ thống trong đầu Diệp Mặc âm thầm vang lên một tiếng thông báo mà hắn vốn chẳng thèm quan tâm:

*“Đinh! Ký chủ đã câu được linh hồn của U Minh Yêu Vương. Độ tinh thuần đạo lực tăng 5%. Cấp độ ao cá thăng cấp. Danh hiệu ‘Ngư Ông Trảm Thần’ đang được kích hoạt…”*

Cơn gió chiều lại thổi qua, hồ Trường Sinh vẫn yên ả như cũ, như chưa từng có trận chiến chấn động thế gian nào xảy ra. Chỉ có vị Đạo Tổ ngồi ven hồ vẫn đang mơ màng về một bữa lẩu thịnh soạn buổi tối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8