Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 51: Câu lên một tòa cung điện dưới nước**
**Chương 51: Câu lên một tòa cung điện dưới nước**
Ánh hoàng hôn buông xuống trên đỉnh núi Thanh Vân, dát một lớp vàng ròng rực rỡ lên mặt hồ Trường Sinh. Sau trận đại biến của U Minh Yêu Vương, không khí ở hậu sơn dường như càng thêm tĩnh mịch, nhưng cái sự tĩnh mịch này lại mang theo một loại áp bách vô hình khiến chim chóc chẳng dám kêu to, thú rừng không dám bén mảng.
Diệp Mặc uể oải vươn vai một cái, xương cốt phát ra những tiếng kêu "răng rắc" vui tai. Hắn nhìn cái giỏ cá trống rỗng, lại nhìn sang đống tro tàn của bữa tiệc nướng mà Linh Nhi vừa thu dọn xong, trong lòng không khỏi nảy sinh một chút cảm giác "nghiệp chướng".
"Cá trong hồ dạo này khôn quá, hay là do mình cho tụi nó ăn đan dược nhiều quá nên giờ tụi nó khinh thường mấy loại mồi thường?" Diệp Mặc lẩm bẩm, tay gãi gãi cằm.
Hệ thống trong đầu hắn không hề lên tiếng, nhưng trên mặt hồ lại khẽ gợn sóng như muốn phản bác. Kỳ thực, cá trong hồ này đâu có khôn, chúng nó là đang sợ. Từ lúc con cá trê dọn bể – tức Hắc Long Ngư – "lỡ tay" tát bay một con Yêu Vương cấp Thần, cả cái quần thể sinh vật dưới đáy hồ Trường Sinh đều đồng loạt thực hiện chính sách "tọa thiền bảo mạng", con nào con nấy nấp kỹ dưới lớp bùn sâu, không dám trồi lên đớp mồi vì sợ mình chính là món tiếp theo trên vỉ nướng của Linh Nhi.
"Chủ nhân, cá không cắn câu là do mồi không thơm thôi!" Linh Nhi chạy lại, hai má vẫn còn hơi hồng vì hơi lửa từ món bạch tuộc nướng lúc nãy. Nàng đưa cho hắn một túi vải nhỏ: "Đây là thảo dược lão già Chưởng môn vừa sai người mang đến, nghe nói là 'Cửu Thiên Linh Chi' gì đó, cực kỳ quý hiếm."
Diệp Mặc liếc nhìn cái thứ "thần dược" mà bên ngoài giới tu tiên đang tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, chỉ thấy nó hơi héo úa. Hắn thản nhiên vo viên một mẩu linh chi, gắn vào đầu lưỡi câu bằng trúc sờn cũ của mình. Hành động này nếu để các trưởng lão nội môn thấy được, chắc chắn họ sẽ thổ huyết mà chết vì tức giận. Dùng Cửu Thiên Linh Chi làm mồi câu cá thường? Đây chính là định nghĩa hoàn hảo nhất cho hai chữ "phá của".
"Vèo—"
Tiếng sợi chỉ câu xé gió vang lên thanh thúy. Lưỡi câu vẽ thành một đường vòng cung hoàn hảo trên không trung rồi lặn ngụp vào giữa tâm hồ, nơi sương mù dày đặc nhất.
Diệp Mặc lần này không nhắm mắt ngủ ngay. Hắn cảm giác được, sau khi nạp vào một lượng lớn năng lượng từ tinh hoa của Yêu Vương, cái hồ Trường Sinh này dường như đang có sự biến hóa ngầm. Hồ nước vốn chỉ sâu chừng mười trượng, giờ đây trong cảm quan của hắn lại trở nên sâu thẳm khôn lường, như thể dưới đáy hồ vừa mở ra một cánh cổng dẫn đến một không gian khác.
Một canh giờ trôi qua…
Hai canh giờ trôi qua…
Mặt trời hoàn toàn lặn xuống, vầng trăng khuyết nhô lên cao, đổ xuống mặt nước những vệt sáng bạc lung linh. Linh Nhi đã cuộn tròn nằm ngủ bên gốc cây liễu cổ thụ, hơi thở đều đều.
Đột nhiên, sợi chỉ câu trong tay Diệp Mặc khẽ rung lên. Không phải kiểu rung của cá rỉa mồi, mà là một lực kéo trầm nặng, ổn định như thể đang móc phải một ngọn núi dưới đáy nước.
"Hửm? Cá đá à?" Diệp Mặc hơi nheo mắt, tay phải siết chặt cán cần câu trúc.
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng kình lực khủng khiếp từ dưới hồ truyền lên. Cả cánh tay Diệp Mặc rung chuyển, mặt đất dưới chân hắn nứt toác ra. Đây là lần đầu tiên kể từ khi có được hệ thống, hắn cảm thấy mình phải "vận công" thực sự để giữ lấy cần câu.
"Bắt được đồ tốt rồi." Diệp Mặc cười khẽ, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị. "Lên cho ta!"
Hắn không lùi lại, mà chân trái bước tới trước một bước, đạp mạnh xuống. "Ầm!" Một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp Thanh Vân Tông. Toàn bộ đỉnh núi hậu sơn rung chuyển như gặp phải động đất cấp mười.
Ở cách đó vài dặm, Thanh Vân Tử vừa mới đặt lưng xuống giường liền bật dậy như lò xo, mặt cắt không còn giọt máu: "Lại chuyện gì nữa? Lẽ nào Yêu tộc lại đánh tới?"
Liễu Nhất Phi cũng lao ra khỏi động phủ, hướng ánh mắt kinh hãi về phía hậu sơn. Nàng thấy một cảnh tượng không thể nào quên: Giữa hồ Trường Sinh, một cột nước khổng lồ cao tới trăm trượng vọt lên trời, sấm sét từ hư không đánh xuống điên cuồng, nhưng mỗi tia sét khi chạm vào phạm vi của hồ đều bị tiêu tan thành những đốm sáng nhỏ li ti.
Quay lại ven hồ, Diệp Mặc đang nghiến răng, cơ bắp dưới lớp áo vải sờn cũ bắt đầu cuồn cuộn. Hắn không dùng linh lực để trấn áp, mà là dùng thuần túy "Đạo vận" mà hắn tích lũy được qua nghìn ngày câu cá.
Dưới đáy nước, một thứ ánh sáng vàng kim rực rỡ bắt đầu trồi lên. Ban đầu chỉ bằng kích cỡ một cái mâm, sau đó to dần bằng một gian nhà, rồi cuối cùng là một bóng đen khổng lồ che phủ cả một vùng mặt hồ.
"Đinh! Ký chủ đang câu được di tích cấp bậc 'Chuẩn Thánh': Linh Ngư Tiên Cung của Thái Cổ Long Nhân. Yêu cầu tiêu hao 100.000 điểm đạo hạnh để giữ vững cần câu."
Hệ thống vang lên âm thanh cơ khí cảnh báo, nhưng Diệp Mặc chẳng thèm để ý. Điểm đạo hạnh hắn tích lũy bấy lâu nay để làm gì nếu không phải để dùng vào những lúc như thế này?
"Xác nhận tiêu hao! Kéo nó lên cho ta!"
Một tiếng "ầm" rung trời chuyển đất. Hồ nước dường như bị lật ngược lại hoàn toàn. Từ trong làn nước cuồn cuộn và ánh sáng rực rỡ, một kiến trúc lộng lẫy bằng ngọc thạch vàng kim từ từ nhô lên mặt nước. Đó không phải là một căn nhà bình thường, mà là một tòa cung điện đồ sộ với những mái vòm uốn lượn như vây cá, những cột trụ chạm khắc hình chân long quấn quýt, và bao phủ xung quanh là một màn sương mù tinh thuần đến mức chỉ cần hít vào một hơi cũng khiến người ta cảm thấy như vừa đột phá một tiểu cảnh giới.
Tòa cung điện cứ thế hiện ra, trôi lềnh bềnh trên mặt hồ vốn đã cạn sạch nước do bị áp lực đẩy sang hai bên. Lưỡi câu của Diệp Mặc vẫn đang móc chặt vào cái vòng đồng lớn trên cửa chính cung điện.
Linh Nhi tỉnh dậy bởi tiếng động, dụi mắt nhìn cảnh tượng trước mặt mà hóa đá: "Chủ… chủ nhân… ngài không nuôi cá nữa mà định nuôi lâu đài à?"
Diệp Mặc thở hắt ra một hơi, thu lại cần câu, trên mặt hiện rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt lại đầy hứng thú. Hắn lau mồ hôi trên trán: "Ta tưởng câu được con cá to, ai ngờ lại là cái hòm đá lớn thế này."
Lúc này, Thanh Vân Tử và các trưởng lão nội môn đã kịp chạy tới. Khi nhìn thấy tòa cung điện thần thánh đang tọa lạc ngay giữa hồ Trường Sinh, toàn bộ bọn họ đều đồng loạt quỳ rạp xuống.
"Thần tích! Đây là thần tích hiển linh!" Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ run rẩy kêu lên.
Thanh Vân Tử thì không quỳ vì lão còn đang bận nhìn Diệp Mặc. Lão thấy Diệp Mặc đang cầm cần câu, tay kia xách giỏ cá, trông chẳng khác gì một ngư dân vừa hoàn thành buổi đánh bắt vất vả. Nhưng cung điện kia… cái lưỡi câu vẫn còn lủng lẳng ở cửa đó kìa!
"Tiểu… Tiền bối Diệp, đây là…" Thanh Vân Tử run giọng hỏi.
Diệp Mặc nhìn lão, rồi nhìn tòa cung điện, thản nhiên đáp: "À, hồ nước dạo này hơi chật, ta định tìm cái bể cá mới cho đàn cá của mình. Thấy dưới hồ có cái hầm đá này chắc chắn, nên kéo lên dùng tạm. Chưởng môn thấy sao? Có mất mỹ quan quá không?"
Nghe xong câu đó, một vị trưởng lão vì quá sốc mà trợn mắt lên rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.
Linh Ngư Tiên Cung — di tích từ thời Thái Cổ mà các đại môn phái Thượng Giới tìm kiếm hàng vạn năm không thấy, lại bị cái tên "đệ tử nuôi cá" này coi là một cái "bể cá" dùng tạm?
Diệp Mặc không quan tâm đến suy nghĩ của họ. Hắn bước trên mặt nước, đi về phía cung điện. Mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, mặt hồ đang hỗn loạn lập tức bình ổn đến đó.
"Rắc—"
Cánh cửa cung điện vốn đã bị đóng chặt bằng hàng ngàn phong ấn cổ xưa, giờ đây trước sự hiện diện của Diệp Mặc lại tự động rùng mình rồi mở ra một khe hở. Một luồng linh khí cổ xưa, nồng đậm như kết tinh của vạn năm chảy tràn ra ngoài, khiến cả ngọn núi Thanh Vân đột nhiên mọc lên muôn vàn hoa lạ cỏ quý ngay trong đêm.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn Linh Nhi: "Linh Nhi, đi thôi. Từ nay chúng ta có nhà mới rồi. Đỡ phải mỗi khi mưa gió lại phải núp dưới cái chòi lá dột kia."
Linh Nhi reo lên một tiếng rồi lon ton chạy theo. Để lại phía sau là một đám cường giả Thanh Vân Tông đang đứng ngơ ngác, lòng đầy chấn động và sùng bái.
Từ đêm đó, Thanh Vân Môn không còn là một tông môn hạng ba yếu ớt nữa. Bởi vì ngay tại hậu sơn của họ, đang tọa lạc một bí mật có thể khiến cả thế giới này điên cuồng. Nhưng chủ nhân của bí mật đó, hiện giờ chỉ đang bận rộn xem nên đặt cái chậu cây cảnh ở góc nào trong cung điện cho hợp phong thủy mà thôi.
Diệp Mặc nhìn vào bên trong cung điện, nơi có những hồ chứa nước bằng ngọc thạch thiên nhiên, thầm nghĩ: "Thế này thì con Hắc Long Ngư kia chắc chắn sẽ thích lắm. Mà cũng tốt, cung điện này chắc là chống cháy, sau này Linh Nhi có nướng cá cũng không sợ cháy rẫy nữa."
Trong đầu hắn, hệ thống lại vang lên một thông báo mà lần này khiến hắn phải mỉm cười:
*“Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ ẩn: ‘Cải thiện môi trường sống cho cá’. Phần thưởng: Kỹ năng ‘Ngôn Ngữ Linh Ngư’ và một bao cám cấp thần dành cho rồng.”*
"Cũng được, ít nhất thì sau này mình có thể hỏi tụi nó xem vì sao dạo này không chịu cắn câu." Diệp Mặc lẩm bẩm rồi bước hẳn vào trong bóng tối của tòa tiên cung cổ kính.
Trăng sáng trên cao, gió thổi rì rào qua lá cây. Một thời đại mới của Thanh Minh Giới, dường như đã chính thức bắt đầu từ cái lưỡi câu trúc của một ngư ông thích ngủ trưa.