Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 52: Thừa kế di sản của Ngư Thần đời trước**
**CHƯƠNG 52: THỪA KẾ DI SẢN CỦA NGƯ THẦN ĐỜI TRƯỚC**
Tiếng cửa đá nặng nề ma sát với mặt đất tạo nên những âm thanh trầm đục, như thể một chương sử thi bị lãng quên vừa được lật mở.
Diệp Mặc chắp tay sau lưng, bước chân thong dong đi vào bên trong. Linh Nhi thì ngược lại, nàng như một chú chim nhỏ vừa thoát lồng, đôi chân trần trắng muốt chạy lướt trên những phiến đá cẩm thạch đen lánh, miệng không ngừng "Oa" lên những tiếng kinh ngạc.
Bên trong tiên cung không hề tối tăm như vẻ bề ngoài. Ngược lại, trên vòm trần cao vút tới hàng trăm trượng, hàng vạn viên Dạ Minh Châu được khảm theo vị trí của các chòm sao trên thiên hà, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ nhưng vô tận. Luồng linh khí tích tụ bấy lâu nay bên trong cung điện đậm đặc đến mức hóa thành một lớp sương mù mỏng manh nhàn nhạt bao phủ quanh cổ chân, mỗi hơi thở của người bình thường tại đây cũng đủ để kéo dài thọ nguyên thêm vài năm.
"Chủ nhân, chủ nhân xem kìa! Có cá kìa!"
Linh Nhi chỉ tay về phía chính điện. Ở đó, không có ngai vàng hay những cột trụ chạm rồng trổ phượng thường thấy, mà là một hồ nước khổng lồ hình bán nguyệt, mặt hồ phẳng lặng như gương, nằm tựa lưng vào một bức vách đá nguyên khối. Trên bức vách đó, hàng ngàn tia nước nhỏ như sợi chỉ bạc chảy xuống, tạo thành một bản nhạc nước róc rách nghe vô cùng êm tai.
Diệp Mặc bước tới gần hồ nước, đôi mắt vốn dĩ lười biếng của hắn chợt co rụt lại một chút.
Trong hồ nước này không có cá thật, mà là những tia kiếm ý, đạo vận và quy luật thiên địa đã hóa thành hình thái linh ngư. Chúng bơi lội tung tăng, thi thoảng nhảy lên khỏi mặt nước, mỗi khi rơi xuống lại tạo ra những gợn sóng mang theo hơi thở của thời gian.
"Đây là… Đạo Ngư?" Diệp Mặc khẽ lẩm bẩm.
Đúng lúc này, một luồng hào quang rực rỡ từ đáy hồ chợt lóe lên, lao thẳng vào giữa chân mày của Diệp Mặc. Hắn không né tránh, bởi hắn không cảm nhận được sát ý, chỉ có một sự ấm áp thân thuộc như máu mủ.
*“Đinh! Phát hiện di sản của Ngư Thần đời trước – ‘Thủy Nguyệt Tiên Cung’.”*
*“Đinh! Hệ thống đang nhận chủ, tiến hành hấp thu Đạo Vận cổ đại để nâng cấp bản thể.”*
*“Quá trình nâng cấp Hệ Thống Nuôi Cá Chư Thiên lên phiên bản 2.0 bắt đầu: 1%… 5%… 20%…”*
Cả tiên cung đột ngột rung chuyển. Những bức bích họa trên tường vốn đã mờ nhạt theo năm tháng bỗng chốc rực sáng. Diệp Mặc đứng đó, trung tâm của những vòng tròn ánh sáng vàng kim, mái tóc đen tung bay, vạt áo sờn cũ phất phơ theo luồng gió linh áp cực mạnh.
Trong cơn lốc ánh sáng, Diệp Mặc thấy mình như lạc vào một dòng sông thời gian. Ở phía thượng nguồn của dòng sông ấy, hắn nhìn thấy bóng lưng của một người đàn ông mặc áo bào xanh lục, tay cầm một chiếc cần câu làm từ một đoạn cành liễu già, ngồi lặng lẽ bên bờ đại dương mênh mông của hỗn độn. Mỗi lần người đó nhấc cần lên, là một đại thế giới được sinh ra; mỗi lần người đó buông cần xuống, là một thời đại đi vào dĩ vãng.
Người đàn ông đó đột ngột quay đầu lại. Khuôn mặt mơ hồ không rõ, nhưng đôi mắt thì rạng rỡ như nhật nguyệt. Ông ta mỉm cười với Diệp Mặc, một nụ cười vừa sảng khoái vừa tịch mịch, rồi khẽ búng tay một cái.
"Ngư giả, câu đạo, bất câu ngư. Hậu bối, ta đợi ngươi ở cuối chân trời này đã quá lâu rồi…"
Tiếng nói vang vọng như tiếng sấm từ thời viễn cổ dội thẳng vào tâm thức Diệp Mặc. Ngay lập tức, tất cả những thông tin, ký ức về cách vận hành của tòa tiên cung này cùng với những tinh túy tu luyện của đời trước tràn vào não bộ hắn như nước lũ.
*“Đinh! Hệ thống nâng cấp hoàn tất! Chào mừng ký chủ đến với phiên bản 2.0: ‘Vạn Vật Hóa Ngư’.”*
Thanh âm của hệ thống giờ đây không còn là tiếng máy móc khô khốc mà trở nên nhẹ nhàng, có chút gì đó linh động hơn trước. Diệp Mặc chớp mắt, thực tại quay trở lại. Tiên cung đã bình lặng như cũ, nhưng cảm giác của hắn về thế giới đã hoàn toàn khác biệt.
Hắn cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn về phía Linh Nhi.
Trong tầm mắt của hắn hiện giờ, Linh Nhi không chỉ là một thiếu nữ xinh đẹp hay một con cá chép hóa hình. Trên đầu nàng hiện ra một vầng hào quang rực rỡ mang hình bóng một đóa sen hồng và một con Kim Lý đang vượt Long Môn.
[Đối tượng: Linh Nhi (Cẩm Lý Thượng Cổ tiến hóa)]
[Đạo quả: Ngũ Đức Kim Thân (Sơ khai)]
[Trạng thái: Cực độ hưng phấn, tiềm năng vô hạn]
[Gợi ý: Chỉ cần một giọt ‘Thánh Linh Thủy’ tại hồ nước này, nàng sẽ lập tức đột phá lên cấp độ tiếp theo.]
Diệp Mặc kinh ngạc: "Xem ra hệ thống phiên bản mới này… lợi hại hơn nhiều so với mình nghĩ. Đây không phải là xem thấu tu vi, mà là xem thấu bản chất của Đạo sao?"
Hắn hướng tầm mắt ra xa hơn, xuyên qua bức tường tiên cung, nhìn xuống chân núi Thanh Vân. Hắn thấy Lão Chưởng môn Thanh Vân Tử đang đứng run rẩy khấn vái. Trên đầu lão là một con cá diếc gầy gò, đang gắng sức bơi ngược dòng nhưng đã sắp kiệt sức. Đó là biểu hiện thọ nguyên sắp cạn, căn cơ sắp tan.
Hắn nhìn thấy Liễu Nhất Phi, trên đầu nàng là một con cá kiếm sắc lạnh, toàn thân tỏa ra kiếm ý bén nhọn nhưng lại đang bị một đám mây mù màu đen bao phủ vây quanh – đó là tâm ma do áp lực quá lớn.
"Vạn vật hóa ngư… Trong mắt Đạo Tổ, chúng sinh đều chỉ là những con cá bơi lội trong dòng sông nhân quả sao?" Diệp Mặc thầm thở dài một tiếng, lòng có chút bùi ngùi.
Tiếp đó, một bảng thuộc tính mới tinh hiện ra trước mặt hắn:
**HỆ THỐNG NUÔI CÁ CHƯ THIÊN (V2.0)**
**Ký chủ:** Diệp Mặc.
**Cảnh giới thực tế:** Đạo Tổ (Sơ kỳ – Giai đoạn ẩn nấp).
**Công pháp:** Trường Sinh Câu Thuật (Tầng thứ 5/9).
**Linh hồ giới:** Thủy Nguyệt Tiên cung (Không gian độc lập, có thể thu phóng tùy ý).
**Tính năng mới 1: Thần Nhãn Giám Ngư.** (Nhìn thấu chân lý vạn vật dưới hình thái ngư chủng).
**Tính năng mới 2: Ngư Đường Chân Lĩnh.** (Có thể đưa những linh hồn thực sự trung thành hoặc sinh vật quý hiếm vào tiên cung để "dưỡng thành", biến họ thành thuộc hạ trung thành nhất).
**Tính năng mới 3: Cửa Hàng Chư Thiên.** (Mở khóa các loại mồi câu huyền thoại bằng điểm Vận Mệnh nhận được khi thay đổi nhân quả của người khác).
Diệp Mặc nhìn lướt qua một lượt, lòng thầm gật đầu. Bản nâng cấp này thực sự đã biến hắn từ một "kẻ nuôi cá" đơn thuần trở thành một vị thần cai quản nhân quả.
Hắn quay sang nhìn bức vách đá ở hồ nước bán nguyệt. Trên đó, có một cái giá gỗ mục nát đặt một cái gáo gỗ cũ kỹ. Diệp Mặc tiến tới, cầm cái gáo gỗ lên.
Thông tin lập tức hiện ra:
[Vật phẩm: Thái Sơ Tiên Gáo]
[Tác dụng: Múc nước trong hồ này có thể tinh luyện linh khí thành tiên lộ, một giọt nhỏ đủ để khiến một cánh đồng khô cằn hóa thành linh địa bậc nhất.]
Diệp Mặc cười khổ: "Đúng là di sản của Ngư Thần, cái gì cũng gắn liền với cá và nước."
"Chủ nhân, chủ nhân! Ở kia có một cuốn sách kỳ lạ!" Linh Nhi reo lên từ phía sau hồ.
Diệp Mặc đi vòng qua vách đá, ở đó có một gian phòng nhỏ giản dị đến mức khó tin. Một cái giường đá, một bộ bàn trà bằng trúc, và trên bàn đặt một cuốn sổ tay mỏng manh bằng vỏ cây đã ố vàng.
Hắn mở trang đầu tiên. Không có công pháp cao thâm nào, chỉ có một dòng chữ xiêu vẹo nhưng mang theo chí lý cao thâm:
*"Cá bơi trong nước, người bơi trong đời. Nước đục hay trong không quan trọng, quan trọng là cá có muốn quẫy đuôi hay không. Đừng làm ngư ông câu lấy thế gian, hãy làm người cho cá ăn để nhìn thế gian nở hoa."*
Dưới cùng là một dòng chú thích nhỏ hơn, mang chút vị đùa cợt:
*"Nếu kẻ kế thừa sau này tìm được nơi này, nhớ hãy thay lão phu chăm sóc con 'Tiểu Hắc' ở đáy hồ cho tốt. Nó tính tình hơi nóng nảy, nhưng được cái trông nhà rất giỏi."*
Diệp Mặc vừa đọc đến đây, mặt hồ bán nguyệt bỗng nhiên nổ tung. Một cột nước khổng lồ dựng đứng lên, luồng khí tức u tối, hung bạo tràn ngập cả gian phòng.
Từ trong nước, một cái đầu đen kịt với đôi mắt đỏ rực như hai lồng đèn máu trồi lên. Đó không phải cá, mà là một thứ quái vật mang thân hình rồng nhưng lại có vây cá dài dằng dặc, răng nanh lởm chởm thoát ra tia sấm sét màu đen.
"Rống—!"
Con quái vật rống lên một tiếng làm rung chuyển cả không gian tiên cung, luồng uy áp từ nó tỏa ra có thể sánh ngang với một vị đại năng cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong. Linh Nhi giật mình, theo bản năng biến lại thành một con cá chép nhỏ rồi nhảy thẳng vào ngực Diệp Mặc núp kín.
Con "Tiểu Hắc" này nhìn thấy Diệp Mặc, nó không lao lên tấn công ngay mà dừng lại, cái mũi to tướng khịt khịt liên tục, như đang đánh hơi mùi vị trên người hắn.
Diệp Mặc nhướng mày, tay phải vẫn cầm cái gáo gỗ. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn nhàn nhã gãi gãi cằm: "Tiểu Hắc? Ngư Thần đời trước gọi ngươi là Tiểu Hắc sao? Nhìn ngươi thì giống cá trê lai rồng hơn."
Con quái vật nghe thấy cái tên "Tiểu Hắc", ánh mắt hung bạo chợt khựng lại, lộ ra vẻ hoang mang rồi lại chuyển thành phẫn nộ, nó nhe răng ra định đớp lấy kẻ lạ mặt dám nhạo báng nó.
Diệp Mặc nhẹ nhàng cầm cái gáo gỗ gõ cái "cốp" vào đầu con quái vật.
Động tác này nhìn thì chậm nhưng lại chứa đựng đạo vận vô cùng vô tận, khiến con quái vật không cách nào tránh khỏi. Một tiếng gõ thanh thúy vang lên, con quái vật to lớn như ngọn núi nhỏ lập tức bị gõ cho tối sầm mặt mũi, cả thân hình khổng lồ rơi rụm xuống hồ nước, bọt tung trắng xóa.
Nó lồm cồm bò dậy từ mặt nước, ánh mắt lúc này đã không còn một chút hung hăng nào, mà chỉ còn sự kinh hoàng tột độ. Trong giây phút đó, nó cảm nhận được người thanh niên trước mặt này không phải là người bình thường, mà là hiện thân của vị chủ nhân đáng sợ từ thuở khai thiên lập địa.
Diệp Mặc ném một cái nhìn lạnh lùng rồi khẽ quát: "Thu nhỏ lại! Nhìn thế này ngứa mắt lắm."
Con quái vật "Tiểu Hắc" run rẩy một cái, khói đen tản đi, rồi lập tức hóa thành một con cá trê đen tuyền dài chừng hai tấc, ngoan ngoãn bơi lội vòng quanh dưới chân Diệp Mặc, còn không quên quẫy đuôi làm vẻ nịnh nọt.
Linh Nhi từ ngực áo Diệp Mặc ló đầu ra, thấy cảnh này thì cười hì hì: "Chủ nhân thật giỏi! Con cá xấu xí này sợ người rồi kìa."
Diệp Mặc thở phào, thực chất hắn cũng vừa thử nghiệm sức mạnh của hệ thống 2.0. Kết quả khiến hắn vô cùng hài lòng. Tiên cung này không chỉ cung cấp cho hắn nơi ở mới sang trọng, mà còn cung cấp cả "vũ khí" và "người bảo vệ" (mặc dù con cá trê này có vẻ hơi dở hơi).
Hắn bước tới bên bàn trà, rót một chén nước lạnh từ chiếc bình ngọc. Nước vừa rót ra, cả căn phòng ngập tràn hương thơm của hoa sen viễn cổ. Diệp Mặc nhấp một ngụm, cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng, tu vi trong cơ thể dường như lại nhích lên thêm một chút dù hắn chẳng làm gì cả.
Hắn nhìn ra bên ngoài tiên cung, thông qua lớp cửa đá, hắn có thể thấy bầu trời đêm của Thanh Minh Giới đang dần chuyển mình sang màu xám xịt của bình minh.
Từ hôm nay, nơi này sẽ là khởi đầu của hắn.
Diệp Mặc khẽ lẩm bẩm: "Tiên môn nuôi cá… Thế đạo loạn lạc hay linh khí suy kiệt, liên quan gì đến ta đâu? Miễn là trong cái ao này cá vẫn bơi, và ta vẫn còn được uống chén trà thơm này là đủ."
Trong bóng tối của cung điện, hệ thống 2.0 lại vang lên một thông báo cuối cùng trước khi đi vào trạng thái ổn định:
*“Nhiệm vụ dài hạn được kích hoạt: ‘Khôi phục thời hoàng kim của Ngư Đạo’. Mục tiêu: Nuôi lớn mười con Đạo Ngư cấp Thần. Phần thưởng: Trở thành Đạo Tổ chân chính của toàn bộ chư thiên.”*
Diệp Mặc chỉ mỉm cười, ánh mắt xa xăm. Hắn đặt chén trà xuống, tìm một góc bằng phẳng và êm ái trên giường ngọc, nằm xuống chuẩn bị ngủ nốt giấc mơ đang dang dở lúc nãy ở chòi lá.
Tiên cung rực rỡ là vậy, nhưng đối với hắn, giá trị lớn nhất của nó lúc này chỉ đơn giản là… không bị dột khi trời mưa mà thôi.
Bên ngoài, cả Thanh Vân Tông đang nhốn nháo vì linh khí đột ngột tăng mạnh. Chẳng ai hay biết rằng, ở nơi cấm địa sâu nhất, vị "Ngư Ông" của họ đang ngủ một giấc ngon lành trên di sản của một vị thần vĩ đại nhất lịch sử. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, theo cách tĩnh lặng và hài hước nhất có thể.