Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 53: Đan dược cấp thần dùng để nuôi cá lòng tong**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:40:15 | Lượt xem: 3

Chương 53: Đan dược cấp thần dùng để nuôi cá lòng tong

Sương mù buổi sớm trên đỉnh Thanh Vân vẫn còn vương vấn như những dải lụa mỏng, lững lờ trôi qua hồ Trường Sinh. Nơi này, so với vẻ nhộn nhịp, khẩn trương tu luyện của các ngọn núi khác, dường như nằm ngoài quy luật của thời gian.

Diệp Mặc ngáp một cái thật dài, tay cầm cần câu trúc có chút lỏng lẻo. Hắn lười biếng tựa lưng vào gốc liễu già đã rũ tán xuống mặt hồ, đôi mắt lim dim nhìn theo những vòng tròn lan tỏa trên mặt nước.

"Hệ thống, hôm nay phần thưởng điểm danh là gì?" Diệp Mặc lầm bầm trong đầu, thanh âm mang theo vẻ buồn ngủ chưa tan.

Trong tâm trí hắn, một giao diện huyền ảo hiện lên, kèm theo giọng nói máy móc nhưng thánh thót:
【Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành 3000 ngày nuôi cá liên tục. Kích hoạt phần thưởng 'Cơ duyên vạn năm'.】
【Phần thưởng: Một hũ 'Thái Sơ Quy Nguyên Đan' (Cấp bậc: Thần Đan Thượng Phẩm).】
【Mô tả: Được luyện chế từ khí hỗn độn sơ khai, một viên có thể giúp phàm nhân cải tử hồi sinh, giúp tu sĩ hóa thần vượt qua thiên kiếp trong nháy mắt, nghịch thiên cải mệnh, đúc lại tiên cơ.】

Một chiếc hũ bằng sành trông rất tầm thường, miệng hũ đậy bằng miếng vải thô, đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay Diệp Mặc. Hắn khẽ mở nút ra, một luồng mùi hương nhàn nhạt, thanh khiết như mùi cỏ non sau cơn mưa tỏa ra.

Diệp Mặc cầm một viên thuốc lên ngắm nghía. Viên thuốc có màu xám tro, không hào quang rực rỡ, không lôi điện quấn thân, trông chẳng khác gì mấy viên cám cá mà hắn thường thấy ở chợ phàm trần.

"Cái gì mà Thần Đan thượng phẩm chứ?" Diệp Mặc bĩu môi, ném viên thuốc tung tẩy trên tay. "Trông khô khốc, cứng nhắc thế này, chắc là để lâu quá bị quá hạn rồi. Hệ thống này càng ngày càng keo kiệt, chẳng cho được cái gì ngon lành cả."

Hắn đâu biết rằng, ngay khoảnh khắc nút hũ được mở ra, dù hắn đã cố ý thu liễm khí tức, nhưng một tia Đạo vận nhàn nhạt vẫn kịp thoát ra ngoài, khuấy động linh khí trong phạm vi mười dặm của Thanh Vân Môn.

Cùng lúc đó, trên con đường mòn dẫn vào hậu sơn, có hai bóng người đang tiến lại gần.

Đi phía trước là Liễu Nhất Phi, đại sư tỷ của Thanh Vân Môn. Nàng hôm nay diện một bộ thanh y đơn giản, mái tóc đen dài búi cao bằng một cây trâm gỗ, khí chất lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh núi cao. Đi bên cạnh nàng là một lão giả mặc trường bào dát vàng, râu dài tới ngực, đôi mắt quắc thước đầy vẻ ngạo nghễ.

Đây là Trình lão quan chủ của Thiên Hải Tông – một tông môn hạng nhì có danh tiếng lẫy lừng, người đang đến Thanh Vân Môn để thảo luận về việc trao đổi linh mạch.

"Liễu điệt nữ, Thanh Vân Môn các ngươi tuy rằng đã sa sút, nhưng cảnh sắc hậu sơn này quả thật không tệ." Trình lão quan chủ vuốt râu, giọng nói mang theo chút ban ơn. "Chỉ tiếc linh khí nơi này quá mỏng manh, không đủ để nuôi dưỡng kỳ hoa dị thảo. Theo lão phu thấy, cái hồ Trường Sinh này cũng chỉ là một vùng nước đọng mà thôi."

Liễu Nhất Phi hơi nhíu mày, nhưng vẫn giữ lễ tiết: "Trình tiền bối quá lời, hồ Trường Sinh là tổ địa của tông môn chúng ta, tuy không giàu linh lực nhưng mang ý nghĩa tinh thần rất lớn."

"Tinh thần thì có ích gì?" Trình lão hừ lạnh một tiếng. "Trong giới tu tiên, thực lực là tất cả. Các ngươi nếu cứ bám víu vào quá khứ, chỉ sợ…"

Lời của lão chưa dứt, đột nhiên đồng tử lão co rút lại. Một luồng hương thơm thanh tao từ đâu bay đến, thấm sâu vào từng lỗ chân lông, khiến Nguyên Anh đang ngủ say trong cơ thể lão chợt rùng mình, hưng phấn như muốn thoát thai hoán cốt.

"Đây là… cái gì?!" Trình lão kinh hãi hô lên, vẻ ngạo mạn biến mất sạch sành sanh. Lão hít mạnh một hơi, gương mặt già nua đỏ bừng vì kích động. "Đan hương! Đây là Đan hương trong truyền thuyết! Không, còn vượt xa cả Thánh Đan!"

Liễu Nhất Phi cũng ngửi thấy mùi hương đó. Nàng cảm thấy kinh mạch vốn đang bị nghẽn ở cổ chai bỗng chốc thông suốt lạ thường. Cả hai nhìn nhau, rồi không hẹn mà cùng thi triển thân pháp, lao nhanh về phía phát ra mùi hương – hồ Trường Sinh.

Khi bọn họ đến gần bờ hồ, một cảnh tượng diễn ra khiến cả đời họ không bao giờ quên được.

Bên gốc liễu, vị đệ tử ngoại môn "phế vật" nổi tiếng nhất tông môn – Diệp Mặc, đang ngồi bệt dưới đất. Hắn tay trái cầm cái hũ sành, tay phải thọc vào bốc một nắm viên thuốc màu xám.

"Lũ nhóc các ngươi hôm nay sao cứ lặn kỹ thế?" Diệp Mặc lầm bầm. "Nào, đến đây, hôm nay đổi vị mới cho các ngươi này. Tuy trông hơi xấu nhưng chắc là bùi lắm."

Nói đoạn, hắn thản nhiên tung nắm "cám cá" đó xuống mặt hồ.

"DỪNG TAY!!!"

Trình lão quan chủ hét lên một tiếng đầy đau đớn, thanh âm vang vọng khắp các vách núi. Lão phóng tới như một tia chớp, nhưng đã muộn.

Nắm thuốc xám tro vẽ một đường vòng cung đẹp mắt trên không trung, rồi "tõm, tõm, tõm" rơi xuống nước.

Ngay lập tức, mặt nước hồ vốn tĩnh lặng như gương bỗng nhiên sôi sục. Hàng ngàn con cá lòng tong nhỏ xíu bằng ngón tay, loài cá tầm thường nhất, vô giá trị nhất, chen chúc nhau nhảy vọt lên khỏi mặt nước.

Bọn chúng tranh giành, đớp lấy những viên thuốc kia với vẻ cuồng nhiệt chưa từng có.

Trình lão quan chủ đứng hình ngay mép nước. Đôi mắt lão dán chặt vào những viên thuốc đang tan dần trong miệng lũ cá nhỏ. Lão thấy rõ trên mỗi viên thuốc đều ẩn hiện chín vòng văn hoa quy luật, tỏa ra hơi thở của khởi nguyên vũ trụ.

"Thái… Thái Sơ Quy Nguyên Đan? Chín vòng văn hoa? Thần Đan Cấp Cực?" Trình lão run rẩy, cả người lảo đảo như sắp ngã. "Trời ơi! Ngươi vừa mới làm cái gì thế hả tên nghịch tử kia?!"

Diệp Mặc giật mình, quay đầu lại thấy Liễu Nhất Phi và một ông già lạ mặt đang trợn mắt nhìn mình. Hắn gãi đầu, vẻ mặt vô tội: "Đại sư tỷ? Trình tiền bối? Hai người sao lại ra đây? À, tôi đang cho cá ăn thôi. Mấy con cá này mấy hôm nay biếng ăn quá, phải đổi loại thức ăn mới."

"Cho cá ăn?!" Trình lão uất ức đến mức suýt chút nữa phun ra một ngụm máu già. Lão chỉ tay vào hồ nước, giọng run cầm cập: "Ngươi biết mình vừa ném cái gì xuống đó không? Đó là Thần Đan! Là món quà mà ngay cả Chân Tiên cũng phải liều chết để giành giật! Một viên của nó đủ để mua cả vạn cái Thiên Hải Tông của ta, đủ để tạo ra một vị Đại Thừa kỳ trong vài canh giờ!"

Lão đau lòng đến mức trái tim như bị ai bóp nghẹn. Một viên đã là kỳ tích của thế giới, vậy mà tiểu tử này vừa mới… ném một nắm? Ít nhất là mười mấy viên?

Liễu Nhất Phi đứng bên cạnh cũng hoàn toàn hóa đá. Nàng biết Diệp Mặc không tầm thường, nàng từng được uống canh cá của hắn mà đột phá, nhưng cảnh tượng này vẫn vượt quá sức chịu đựng của trí não nàng. Thần đan dùng nuôi cá lòng tong? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, chỉ sợ toàn bộ cao thủ của lục địa này sẽ kéo đến đây bóp chết Diệp Mặc vì tội phí phạm thiên vật.

Diệp Mặc nhìn vẻ mặt đau khổ của Trình lão, rồi nhìn hũ sành trong tay, bỗng nhiên có vẻ "hiểu ra". Hắn cười xòa: "À, hóa ra lão thích loại này à? Trình lão sớm nói chứ, tưởng gì cao sang, mấy viên cám cá khô khốc này tôi còn đầy."

Nói xong, hắn lại thọc tay vào hũ, bốc thêm một nắm lớn nữa đưa về phía Trình lão: "Nào, tặng lão một nắm mang về dùng thử. Coi như quà gặp mặt của tiểu tử."

Trình lão quan chủ nhìn lòng bàn tay thô ráp của Diệp Mặc đang vốc một nắm "Thái Sơ Quy Nguyên Đan" như bốc ngô rang, cả người lão cứng đờ. Hương dược nồng đậm đến mức hóa thành sương mù mờ ảo bao quanh bàn tay hắn.

Lão muốn đưa tay ra nhận, nhưng đôi tay vốn dĩ có thể dời non lấp biển lúc này lại nặng như ngàn cân. Lão không dám! Lão thực sự không dám nhận! Món quà này quá nặng, nặng đến mức nếu lão cầm lấy, lão sợ đạo tâm của mình sẽ trực tiếp tan vỡ vì quá hưng phấn.

"Cái này… cái này…" Trình lão lắp bắp, đôi mắt vốn sắc lạnh giờ đây chứa đầy sự hoảng loạn và thành kính.

Lúc này, một biến cố lại xảy ra dưới hồ.

Sau khi nuốt những viên "cám cá" của Diệp Mặc, lũ cá lòng tong nhỏ bé vốn dĩ vô tri bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Vảy cá từ màu bạc chuyển dần sang màu vàng kim lấp lánh, vây cá dài ra, uốn lượn như những dải lụa tiên.

"Rào!"

Một con cá lòng tong dài chưa đầy hai thốn bỗng nhiên nhảy vọt lên cao mười trượng. Trong sự chứng kiến đầy kinh hãi của Liễu Nhất Phi và Trình lão, thân hình nó phình to, mọc ra tứ chi, trên đầu nhú lên đôi sừng bé xíu. Một tiếng ngâm khẽ vang lên, mang theo long uy nhàn nhạt.

"Cá… cá chép hóa rồng? Không, là cá lòng tong hóa rồng?!" Trình lão kinh khiếp thét lên. "Chỉ một viên thuốc, đã biến một loài cá hạ đẳng thành Ấu Long chân chính?!"

Diệp Mặc nhíu mày, ném nắm thuốc ngược trở lại vào hũ, bực bội mắng: "Lại nữa rồi! Mấy cái thứ cám cá này đúng là chất lượng kém, nuôi con cá nào là biến dị con cá đó. Mấy con cá lòng tong nhỏ bé xinh xắn thế này, biến thành rồng thì còn gì là đẹp nữa? Tốn chỗ!"

Hắn nhặt một viên sỏi dưới đất, ném trúng đầu con "Ấu Long" vừa mới hóa hình: "Xuống đi! Làm màu cái gì, biến lại thành cá cho ta!"

Một cảnh tượng khiến người ta muốn đập đầu vào tường diễn ra: Con Ấu Long mang trong mình dòng máu thần thánh vừa mới thức tỉnh, bị viên sỏi của Diệp Mặc gõ nhẹ một cái, liền như gặp phải đại khủng bố, lập tức thu lại ánh sáng, hóa thành một con cá nhỏ bé tội nghiệp, run rẩy chui sâu xuống đáy hồ.

Mặt hồ trở lại yên tĩnh, nhưng trái tim của hai vị khán giả thì không thể nào bình yên được nữa.

Trình lão quan chủ hít sâu một hơi, vẻ ngạo mạn từ lúc mới đến giờ đã biến mất không còn một vết tích. Lão run rẩy quỳ sụp xuống mặt đất, không quan tâm đến danh tiếng hay tuổi tác: "Tiền bối… là vãn bối có mắt không tròng! Vãn bối thật sự là một con ếch ngồi đáy giếng, đã xúc phạm chân nhan của tiền bối!"

Diệp Mặc bị dọa giật bắn người, lùi lại hai bước: "Này này, ông già, ông làm cái gì vậy? Tôi chỉ là người nuôi cá thôi, có phải cao nhân gì đâu mà tiền với bối cái gì?"

Liễu Nhất Phi cũng run giọng nói: "Diệp sư đệ… không, Diệp sư huynh… rốt cuộc huynh là ai? Những viên đan dược đó… từ đâu mà có?"

Diệp Mặc nhún vai, nhét nút vải vào miệng hũ sành một cách tùy tiện: "Hệ thống… à không, tổ tiên để lại ấy mà. Tôi thấy nó để lâu trong kho, bụi bặm quá nên mang ra dùng dần. Mọi người làm gì mà cứ như gặp ma thế? Hay là… mọi người muốn ăn thử?"

Hắn lại mở hũ, định lấy một viên đưa cho Liễu Nhất Phi.

"Không! Đừng!" Trình lão và Liễu Nhất Phi đồng thanh hét lên.

Họ sợ! Thần vật này, bọn họ làm sao có tư cách dùng như kẹo lạc thế này? Với tu vi hiện tại của họ, nếu nuốt một viên "Thái Sơ Quy Nguyên Đan", e rằng ngay lập tức sẽ bị năng lượng khủng khiếp đó thổi cho tan xác pháo trước khi kịp tiêu hóa.

Trình lão quan chủ lau mồ hôi trên trán, nhìn hũ sành trong tay Diệp Mặc bằng ánh mắt như nhìn thấy tổ tông của mình. Lão lúc này mới nhận ra, linh khí ở hồ Trường Sinh mỏng manh là vì… toàn bộ tinh hoa linh khí của trời đất đã bị hũ thuốc kia và lũ cá quái dị dưới hồ nuốt sạch rồi!

"Diệp… Diệp sư huynh." Liễu Nhất Phi lấy lại bình tĩnh, dù đôi chân vẫn còn hơi run. "Sắp tới có cuộc thi hội ngộ các tông môn vùng Đông Hải, vốn dĩ chúng ta không có vật phẩm gì giá trị để làm quà giao lưu… Huynh có thể…"

Diệp Mặc liếc nhìn hũ thuốc trong tay, rồi nhìn sư tỷ mỹ nhân của mình. Hắn thở dài: "Cái này toàn hàng lỗi, mang đi người ta cười cho đấy. Nhưng thôi, tỷ đã nói vậy, để hôm nào tôi đi câu vài con cá lòng tong, bảo tụi nó 'nhả' lại mấy viên thuốc này rồi đưa tỷ mang đi nhé. Chứ đưa cả hũ này đi, tôi lấy gì nuôi cá?"

Câu nói của Diệp Mặc như một cú đánh bồi thêm vào trái tim già nua của Trình lão. "Nhả lại"? Thần đan người ta nuốt vào còn chưa hết, tiểu tử này định mang đan dược "đã qua miệng cá" đi làm quà ngoại giao?

Mà điều điên rồ nhất chính là: Trình lão biết chắc chắn rằng, dù là đan dược bị cá nhả ra, thì các vị đại năng đứng đầu giới tu tiên vẫn sẽ sẵn sàng giết chóc, tắm máu cả châu lục này để tranh đoạt lấy nó!

"Vãn bối… vãn bối không dám làm phiền thêm." Trình lão lắp bắp, quay sang Liễu Nhất Phi với thái độ thành kính đến mức đáng sợ. "Liễu chưởng môn, việc trao đổi linh mạch… Thiên Hải Tông chúng ta xin nhường lại toàn bộ cho Thanh Vân Môn. Ngoài ra, chúng ta xin gửi tặng thêm mười tòa quặng linh thạch cấp cao để làm lễ vật tạ lỗi."

Nói xong, lão không đợi Liễu Nhất Phi trả lời, lập tức thi triển hết sức bình sinh để độn tẩu. Lão phải về báo cáo với tông môn ngay lập tức: Thanh Vân Môn không phải là con hổ già suy yếu, mà là nơi trú ngụ của một vị thần minh đáng sợ nhất thế gian! Kẻ nuôi cá bằng Thần Đan, một cái tát của hắn có lẽ cũng đủ biến thế giới này thành tro bụi!

Bên bờ hồ, chỉ còn lại Diệp Mặc và Liễu Nhất Phi.

"Trình lão làm sao thế nhỉ? Vội thế không biết." Diệp Mặc lầm bầm, rồi ngồi lại vào gốc liễu, cầm lấy cần câu. "Đại sư tỷ, tỷ có muốn nán lại ăn bữa cơm không? Tiện thể tôi vừa vớt được mấy con tôm lòng tong… chúng nó mới ăn thuốc xong, chắc thịt ngọt lắm."

Liễu Nhất Phi nhìn mặt hồ, rồi nhìn vị sư đệ lười biếng trước mặt. Nàng cay đắng nhận ra, mình vất vả tu luyện cả đời, chẳng bằng một con cá lòng tong của hắn.

"Diệp sư đệ… thôi, huynh cứ nuôi cá đi." Liễu Nhất Phi thở dài, quay lưng bước đi. Nàng cần phải yên tĩnh một chút để điều chỉnh lại thế giới quan vừa mới sụp đổ của mình.

Diệp Mặc nhìn bóng lưng nàng xa dần, lẩm bẩm: "Đúng là người tu hành, ai nấy đều vội vàng, nóng nảy. Sống chậm lại như mình và mấy con cá này không phải tốt hơn sao?"

Hắn thò tay vào hũ thuốc, định bốc thêm một viên để ném chơi, nhưng rồi lại thôi.

"Ăn lắm quá tụi này lại đòi hóa rồng nữa thì phiền phức lắm. Thôi, hôm nay đi ngủ sớm."

Hắn đậy nút hũ sành, tiện tay ném cái vật phẩm mà cả thiên hạ thèm khát vào góc đống rơm khô cạnh chòi lá.

Trong khi đó, ở dưới đáy hồ Trường Sinh, hàng ngàn con cá lòng tong đang xếp hàng, quẫy đuôi một cách nhịp nhàng. Luồng ánh sáng vàng kim le lói từ cơ thể chúng khiến toàn bộ lòng hồ rực rỡ như một tòa long cung thực thụ. Đáng sợ hơn, ở chính giữa đàn cá, con cá vừa bị Diệp Mặc "gõ đầu" đang không ngừng phun ra hít vào một hạt châu màu vàng nhạt, xung quanh hạt châu ấy, quy luật thời gian đang bị vặn xoắn.

Thiên đạo của Thanh Minh giới vốn đang suy kiệt, bỗng nhiên rùng mình một cái. Ở hậu sơn Thanh Vân Môn này, một vận mệnh mới đang thành hình, mạnh mẽ đến mức che lấp cả mặt trời.

Và "kẻ gây ra tất cả" – Diệp Mặc, lúc này đã bắt đầu ngáy khò khò dưới gốc liễu già, chiếc nón lá úp ngược trên mặt để che ánh nắng ban mai rực rỡ. Đối với hắn, Đạo Tổ hay Thần Đan cũng chẳng quan trọng bằng giấc ngủ trưa sau khi đã cho cá ăn no.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8