Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 57: Danh tiếng \”Trường Sinh Ngư Ông\” bắt đầu lan xa**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:43:12 | Lượt xem: 3

Chương 57: Danh tiếng "Trường Sinh Ngư Ông" bắt đầu lan xa

Trong màn sương mù bao phủ mờ ảo của đỉnh Thanh Vân, Trường Sinh hồ giống như một tấm gương khổng lồ rơi rớt từ thượng giới xuống phàm trần. Mặt nước tĩnh lặng đến mức không thấy một gợn sóng, thi thoảng chỉ có một chiếc lá rụng chạm khẽ vào, tan ra những vòng tròn đồng tâm rồi biến mất vào cõi hư vô.

Diệp Mặc nằm trên chiếc ghế tre cũ kỹ, chiếc nón lá úp trên mặt, tiếng ngáy khò khò nhịp nhàng hòa quyện cùng tiếng chim hót sau rừng trúc. Hắn không hề hay biết rằng, lúc này ở thế giới bên ngoài, cái tên "Trường Sinh Ngư Ông" đang trở thành một loại đức tin, một nỗi kinh hoàng, và cũng là một ẩn số khiến vạn vạn tu sĩ phải điên cuồng.

Cửu Tiêu Thánh Địa, đỉnh núi cao vạn trượng chọc thủng tầng mây.

Nơi đây vốn dĩ quanh năm ánh hào quang rực rỡ, chim hạc bay lượn, là thánh địa tu tiên hàng đầu thiên hạ. Thế nhưng hôm nay, một bầu không khí u ám, áp bách bao trùm lên vạn dặm. Trong nội điện, sáu vị Thái Thượng Trưởng Lão với hơi thở như vực thẳm đang ngồi vây quanh một chiếc giường ngọc. Trên giường, Thánh tử Diệp Thiên – kẻ vốn dĩ sở hữu "Thôn Phệ Thể Chất", thiên tài ngút trời – giờ đây đang nằm đó, ánh mắt dại khờ, miệng lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa.

"Cá… cá khổng lồ… đừng nuốt ta… đừng nuốt hệ thống của ta…"

Thái Thượng Đại Trưởng Lão – một lão quái vật đã sống hơn hai ngàn năm, đôi lông mày dài trắng như tuyết run rẩy. Lão vừa rút tay khỏi mạch môn của Diệp Thiên, sắc mặt tái nhợt như vừa nhìn thấy quỷ dữ.

"Hỏng rồi… Không phải là kinh mạch bị đứt, mà là 'Căn' của hắn đã biến mất."

Một vị trưởng lão khác kinh hãi hỏi: "Căn? Đại huynh nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ là Đan Điền bị phế?"

"Không!" Đại Trưởng Lão lắc đầu, giọng run rẩy: "Đan điền còn đó, nhưng cái 'Thần' trong người hắn, cái mà hắn gọi là 'Thiên Mệnh Hệ Thống', đã bị một loại sức mạnh vô hình nào đó… ăn sạch. Kẻ ra tay không chỉ phế đi tu vi của hắn, mà là xóa sổ hoàn toàn sự hiện diện của hắn trong dòng chảy của thiên đạo. Tại vị trí hồ nước nhỏ bé ở Thanh Vân Môn kia, thực sự có một vị… Đạo Tổ ẩn cư."

Cả căn điện im phăng phắc. Hai chữ "Đạo Tổ" nặng tựa vạn quân, ép cho những cường giả đứng đầu thế giới này không thở nổi. Ở cái thời kỳ mạt pháp, linh khí suy kiệt này, Hóa Thần đã là đỉnh cao, Luyện Hư là truyền thuyết, còn Đạo Tổ? Đó là sự tồn tại chỉ có trong những điển tịch mục nát từ thời khai thiên lập địa.

"Truyền lệnh xuống!" Đại Trưởng Lão hít một hơi thật sâu, giọng điệu kiên định đến cực điểm: "Từ nay về sau, phàm là đệ tử Cửu Tiêu Thánh Địa, hễ nghe thấy ba chữ 'Thanh Vân Môn', lập tức đi đường vòng. Nếu vô tình gặp người trông hồ cá của phái đó, phải hành lễ như gặp phụ mẫu, không được có nửa điểm bất kính! Ai trái lệnh, trục xuất khỏi tông môn, tự gánh hậu quả!"

Lời lệnh này như một cơn bão, bắt đầu từ Cửu Tiêu Thánh Địa, nhanh chóng lan truyền qua các mật báo, truyền âm phù tới tai của những thế lực lớn khác.

Tại một quán trà dưới chân núi Thanh Vân, nơi vốn là chốn nghỉ chân của các tán tu và thương buôn linh dược.

Một lão già tán tu với mái tóc rối bù, quần áo vá chằng vá đục, tên gọi là Hồ Điên, đang say sưa kể lại câu chuyện mà lão cam đoan là "nghìn năm có một".

"Ta nói cho các ngươi biết, hôm đó ta leo nhầm lên hậu sơn của Thanh Vân Môn. Các ngươi biết ta thấy gì không? Một thiếu niên, vâng, trông thì như thiếu niên nhưng đôi mắt đó… trời ơi, nó chứa đựng cả sinh tử! Hắn chỉ cầm một sợi chỉ bình thường, không có lưỡi câu, vậy mà câu lên một con cá chép đỏ."

Một gã đại hán cười nhạo: "Lão Hồ, lão lại uống say rồi à? Không lưỡi câu mà đòi câu cá?"

Hồ Điên không giận, chỉ thần bí cười rồi móc từ trong ngực áo ra một chiếc vảy cá héo hắt, mỏng dính: "Thấy cái này không? Đây là chiếc vảy con cá chép đó quẫy đuôi rơi rớt lại. Ta chỉ nhặt về, để dưới gối một đêm, kết quả các ngươi đoán xem?"

Đám đông tò mò vây lại. Hồ Điên đột nhiên vận chuyển khí công. Một luồng linh áp Trúc Cơ kỳ nhàn nhạt tỏa ra, dù không mạnh nhưng cực kỳ tinh khiết.

"Lão Hồ… lão đột phá rồi? Ngươi chẳng phải bị kẹt ở Luyện Khí tầng chín suốt ba mươi năm sao?"

"Đúng! Là do hơi thở của chiếc vảy cá này! Chỉ là một con cá trong hồ của vị đại năng kia thôi, mà đã mang theo đạo vận nghịch thiên." Hồ Điên hạ thấp giọng: "Thiên hạ giờ đang gọi ngài ấy là 'Trường Sinh Ngư Ông'. Người ta nói rằng, uống một ngụm nước trong hồ của ngài, thọ nguyên tăng trăm năm. Được ngài chỉ điểm một câu, lập tức phá vỡ gông xiềng cảnh giới!"

Tin tức này như có cánh, chẳng mấy chốc, những kẻ tìm đến Thanh Vân Môn không còn là để gây sự, mà là để… hành hương.

Bên trong Thanh Vân Môn, Chưởng môn Thanh Vân Tử cùng Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi đang đau đầu không thôi.

Hàng vạn đạo kiếm quang bay lượn ngoài sơn môn. Các vị tông chủ của các môn phái lớn nhỏ, vốn trước đây chẳng thèm nhìn Thanh Vân Môn lấy một cái, giờ đây đang quỳ rạp trước cổng núi, trên tay bưng toàn là những bảo vật trấn phái, miệng thì đồng thanh hét lớn:

"Thương hải tông cầu kiến Trường Sinh Ngư Ông, nguyện hiến dâng Hải hồn ngọc, chỉ cầu được đứng xa nhìn ngài câu cá một lần!"

"Vạn Độc môn xin được làm nô bộc dọn dẹp quanh hồ Trường Sinh!"

Thanh Vân Tử lau mồ hôi trên trán, nhìn Liễu Nhất Phi với ánh mắt cầu cứu: "Nhất Phi à, con xem… thế này là sao? Chúng ta đâu có 'Trường Sinh Ngư Ông' nào? Hậu sơn chỉ có mỗi Diệp Mặc lười biếng nuôi mấy con cá trê dọn bể thôi mà?"

Liễu Nhất Phi lúc này đã phục hồi hoàn toàn, khí chất của nàng không còn sắc lạnh như trước mà trở nên thâm trầm, huyền ảo. Nàng nhìn về hướng hậu sơn, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và kính ngưỡng:

"Chưởng môn, ngài vẫn chưa hiểu sao? Diệp sư đệ chính là vị Ngư Ông đó. Ngài ấy không muốn bị làm phiền, ngài ấy dùng cả cái hồ cá để phong ấn vận mệnh của thế giới này. Những kẻ ngoài kia chỉ là những con kiến hôi đang quấy rầy sự tĩnh lặng của Đạo. Nếu chúng ta để bọn họ vào, Diệp sư đệ nổi giận, Thanh Vân Môn e rằng chỉ cần một cái vẫy đuôi cá là tan thành tro bụi."

Thanh Vân Tử rùng mình. Lão nhớ lại những ván cờ lão từng đánh với Diệp Mặc. Mỗi lần lão đi sai, Diệp Mặc lại gõ vào đầu lão và bảo: "Lão già, chơi cờ mà tâm không tĩnh, nhìn cá mà chỉ thấy thịt, hỏng, hỏng hết rồi."

"Ra là vậy… ra là ngài ấy đang dạy ta cách 'Hợp Đạo'." Thanh Vân Tử nghẹn ngào, lập tức lấy lại vẻ uy nghiêm, đứng trên mây nói vọng xuống:

"Các vị đạo hữu! Trường Sinh Ngư Ông có lệnh: 'Thế gian vạn sự như câu cá, tâm tĩnh thì duyên tới, tâm loạn thì cá lặn sâu'. Ngài ấy không tiếp khách, cũng không nhận lễ vật. Ai còn dám ồn ào trước cổng núi, chính là tự chặt đứt nhân quả tu hành của mình!"

Chỉ một câu nói, hàng ngàn cường giả đang huyên náo lập tức im hơi lặng tiếng. Bọn họ cung kính để lại lễ vật trước sơn môn rồi lẳng lặng lui về phía xa, thậm chí không dám bay trên không trung vì sợ mạo phạm đến "linh khí" của vùng núi này.

Trong khi cả thiên hạ đang lên cơn sốt vì mình, Diệp Mặc cuối cùng cũng thức dậy sau giấc ngủ trưa.

Hắn vươn vai, tiếng xương cốt kêu răng rắc. Nhấc chiếc nón lá ra, hắn thấy Linh Nhi đang ngồi bệt bên bờ hồ, hai má phồng lên vì đang mải mê gặm một quả linh quả to tướng.

"Linh Nhi, em lại lấy trộm quả trong vườn của chưởng môn đấy à?" Diệp Mặc ngáp dài hỏi.

Linh Nhi nuốt ực một cái, xua tay rối rít: "Không có đâu chủ nhân! Là mấy ông lão râu trắng ở dưới núi cứ năn nỉ em cầm lấy. Họ bảo đây là 'Hỏa Phượng Quả' gì đó, ngon lắm, em định mang về cho mấy con cá trê ăn thử nhưng… em hơi đói nên…"

Diệp Mặc nhìn xuống nước. Con Hắc Long Ngư (thực chất là một con rồng đen đang giả vờ làm cá trê) đang lờ lững bơi lại gần chân hắn, cái đuôi nó quẫy nhẹ, tạo ra một cơn lốc xoáy nhỏ ở đáy hồ để đẩy những tạp chất đi. Nó dường như cũng đang thèm thuồng quả linh quả kia, nhưng không dám tranh với Linh Nhi.

"Hỏa Phượng Quả?" Diệp Mặc lầm bầm: "Nghe tên kêu đấy, chắc cũng chỉ là loại cam quýt đột biến thôi. Cho chúng nó ăn cám của ta còn bổ hơn."

Hắn đưa tay vào túi, móc ra một nắm bột xám xịt – thứ mà hệ thống gọi là "Cám Linh Ngũ Hành" – rồi rắc xuống nước.

Oanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong không gian mà mắt thường không thấy được. Khi nắm cám chạm mặt nước, nó lập tức tan chảy thành những sợi xích quy luật li ti, trực tiếp rót vào miệng con Hắc Long Ngư. Thân hình nó hơi rung lên, lớp vảy đen trở nên bóng loáng, mang theo một hơi thở khiến trời đất phải cúi đầu.

Nhưng trong mắt Diệp Mặc, nó chỉ là con cá ăn tham: "Ăn từ từ thôi, không ai tranh của ngươi đâu. Đúng là đồ phàm phu tục tử."

Hắn quay sang nhìn về phía bìa rừng, cau mày: "Nhất Phi, sao cứ đứng đó mà không vào? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, muốn ăn cá nướng thì tự đi bắt con nào xấu nhất mà nướng, đừng có nhìn ta chằm chằm như thế, ta không biết nấu ăn đâu."

Liễu Nhất Phi từ sau gốc cây bước ra, gương mặt xinh đẹp ửng hồng vì xấu hổ. Nàng cúi đầu hành lễ: "Diệp sư đệ… không, tiền bối… con… con chỉ đến để đưa cho ngài cái này."

Nàng dâng lên một miếng ngọc giản. "Đây là 'Thiên Địa Bảng' mới nhất được cập nhật bởi Vạn Tượng Sào. Tên của ngài… đã đứng đầu danh sách 'Thập Đại Bất Khả Xâm Phạm' của toàn bộ Thanh Minh Giới."

Diệp Mặc ngớ người. Hắn giật lấy miếng ngọc, quét thần thức qua một cái rồi mặt nghệt ra.

[Vị trí số 1: Trường Sinh Ngư Ông (Cư trú tại Thanh Vân Môn). Cảnh giới: Không thể suy lường. Chiến tích: Một câu nói định sinh tử, một cần câu định càn khôn. Khuyên cáo: Tuyệt đối không được hỏi giá cá, không được nhìn vào cần câu quá lâu, nếu không sẽ bị lạc lối trong đạo tâm.]

"Cái quái gì thế này?" Diệp Mặc vò đầu bứt tai: "Ta là Ngư Ông lúc nào? Ta chỉ là thằng nuôi cá thuê lấy lương tháng thôi mà! Nhất Phi, cô có nhầm không? Có lẽ có một vị cao nhân nào đó trùng tên với ta đang ẩn dật đâu đây chăng?"

Liễu Nhất Phi chỉ biết mỉm cười cay đắng. Nàng hiểu, cao nhân chân chính thường hay thích đóng kịch, hoặc là cảnh giới của ngài ấy đã vượt qua cả sự nhận thức về danh vọng, coi nó như phù vân.

"Ngài nói đúng, là chúng ta hiểu lầm." Nàng thuận theo ý hắn, nhưng trong lòng càng thêm kính sợ.

Diệp Mặc thở phào: "Đấy, ta đã bảo mà. Ta làm gì có bản lĩnh đó. Ta chỉ muốn yên tĩnh câu cá, ngủ nướng, rồi đợi ngày nào đó đủ tiền thì mua cái ao riêng thôi. Danh tiếng với chả danh tiếng, chỉ tổ làm phiền lũ cá của ta biếng ăn."

Hắn vừa dứt lời, từ sâu dưới đáy Trường Sinh hồ, một đạo âm thanh vô hình vang lên, giống như tiếng gầm của một con thần thú thượng cổ đang đáp lại lời chủ nhân. Toàn bộ Thanh Vân Môn đột ngột bừng sáng, linh khí từ bốn phương tám hướng đổ về như triều dâng, khiến cho toàn bộ đệ tử tông môn lập tức rơi vào trạng thái đốn ngộ tập thể.

Diệp Mặc chỉ thấy trời bỗng nhiên xanh hơn, gió mát hơn, hắn lại ngáp thêm cái nữa: "Không khí vùng này đúng là trong lành thật, rất thích hợp để… đi ngủ tiếp."

Dưới bóng hoàng hôn, bóng lưng của hắn cô độc mà vĩ đại, tay cầm cần câu trúc rủ xuống mặt hồ, dường như đang câu cả một thời đại sắp tới.

Ở phương xa, tại "Đông Hải Long Cung", một vị Long Vương vừa thức tỉnh sau vạn năm giấc nồng, đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi từ sâu trong huyết quản. Lão nhìn về phía Thanh Vân Môn, lẩm bẩm:

"Khí tức này… lẽ nào… Ngài ấy đã trở lại?"

Vị "Ngư Ông" ấy, người từng coi Long tộc chỉ là những con "lươn dài" để nấu canh, rốt cuộc đã tái thế.

Câu chuyện về Trường Sinh Ngư Ông, giờ đây mới thực sự bắt đầu lan truyền tới những góc tối nhất của chư thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8