Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 59: Diệp Mặc: \”Linh Nhi, đừng nghịch nước nữa!\”**
Nắng chiều vàng vọt như mật ong rót xuống đỉnh núi phía sau của Thanh Vân Môn. Tiếng ve sầu kêu râm ran trong tán lá, hòa cùng tiếng nước róc rách của con suối nhỏ chảy vào hồ Trường Sinh.
Dưới bóng cây liễu cổ thụ rủ xuống mặt hồ, Diệp Mặc nằm trên một chiếc ghế nằm bằng mây cũ kỹ. Hắn đội một chiếc nón lá rách che khuất nửa khuôn mặt, tay cầm một cần câu bằng trúc vàng nhạt. Sợi dây câu mảnh như tơ nhện thả xuống mặt hồ không hề có phao, chỉ có những gợn sóng lăn tăn tản ra mỗi khi có gió thổi qua.
Cuộc sống này đối với Diệp Mặc mà nói, chính là cực lạc. Không tranh quyền đoạt lợi, không đao quang kiếm ảnh, chỉ có hắn, hồ cá và cái hệ thống “Nuôi Cá Chư Thiên” lười biếng đến mức thỉnh thoảng mới hiện lên một thông báo nhắc nhở hắn… cho cá ăn.
Nhưng hôm nay, không gian tĩnh lặng ấy đang bị phá vỡ.
Dưới mặt hồ xanh biếc, một bóng dáng nhỏ nhắn đang tung tăng bơi lội. Linh Nhi – con cá chép vàng (Cẩm Lý) đã hóa thành thiếu nữ – lúc này lại không chịu giữ hình người. Nàng biến lại thành một con cá vàng óng ánh dài chừng hơn một trượng, toàn thân vảy vàng rực rỡ như những phiến kim cương ròng.
Linh Nhi hôm nay có vẻ rất phấn khích. Nàng không ngừng quẫy đuôi, mỗi một lần vẫy là một luồng linh khí tinh thuần từ dưới đáy hồ cuộn trào lên. Nàng lặn xuống đáy, rồi đột ngột phóng vọt lên mặt nước như một tia chớp vàng, vẽ nên một đường cung hoàn mỹ trên không trung.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, mỗi khi nàng nhảy lên, mặt hồ lại chấn động dữ dội. Những giọt nước bắn tung tóe không đơn giản chỉ là nước hồ, mà là linh dịch hóa lỏng đã được Diệp Mặc “nuôi dưỡng” bằng vô số thần đan diệu dược ném xuống hằng ngày.
Chỉ là Linh Nhi không hề biết, hành động “vui chơi” này của nàng đang kích động tới một thứ vô cùng khủng khiếp.
***
Tại tiền điện Thanh Vân Môn, cách đó hàng chục dặm.
Lão chưởng môn Thanh Vân Tử đang cùng ba vị trưởng lão bàn bạc về việc mở mang dược viên. Bỗng nhiên, sắc mặt lão đại biến, cả người run rẩy, chén trà trong tay “choảng” một tiếng rơi xuống sàn vỡ tan tành.
“Cái… cái áp lực này là gì?” Thanh Vân Tử run giọng hỏi.
Không cần các trưởng lão trả lời, thiên địa đã tự đưa ra đáp án.
Vốn dĩ bầu trời đang trong xanh như ngọc bích, bỗng chốc mây đen từ hư không kéo đến như thủy triều. Những đám mây này không phải màu đen thông thường, mà là một màu tím sẫm đậm đặc đến mức nhỏ ra mực, mang theo hơi thở của sự diệt vong.
Giữa tầng mây, những tia lôi điện màu huyết hồng bắt đầu nảy nầm, rền rĩ như tiếng gầm của hàng vạn con ác long đang bị giam cầm. Áp lực nặng nề tới mức những đệ tử ngoại môn có tu vi thấp lập tức cảm thấy lồng ngực thắt lại, quỳ sụp xuống đất không thở nổi.
“Cửu Thiên Huyền Diệt Lôi Kiếp!” Một vị trưởng lão kinh hãi thét lên: “Ai… là ai đang độ kiếp? Chẳng lẽ trong tông môn ta có vị tiền bối nào đó đột phá lên Hóa Thần? Không, khí tức này… đây là lôi kiếp dành cho những thứ nghịch thiên mới có!”
Thanh Vân Tử nhìn về phía hậu sơn, đôi mắt già nua trợn trừng: “Hướng đó… là hồ Trường Sinh! Là nơi của Diệp sư điệt!”
Lão không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức hóa thành một luồng ánh sáng xanh lao về phía hậu sơn. Các trưởng lão khác cũng vội vã theo sau, ai nấy đều đổ mồ hôi lạnh. Nếu lôi kiếp này thực sự giáng xuống, e rằng cả ngọn núi này sẽ bị san thành bình địa trong nháy mắt.
Khi họ đến bìa rừng dẫn vào hồ Trường Sinh, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt.
Vòng xoáy mây đen khổng lồ trên bầu trời đang thu nhỏ lại, trung tâm của nó chính là đỉnh đầu của hồ nước. Một luồng uy áp từ thượng cổ giáng xuống, khóa chặt lấy vạn vật xung quanh. Những tia lôi điện huyết hồng lúc này đã hội tụ thành một con lôi long khổng lồ, nó đang nhe răng múa vuốt, chuẩn bị bổ xuống kẻ dám khiêu khích uy nghiêm của trời xanh.
Kẻ “khiêu khích” ấy, không ai khác chính là Linh Nhi. Nàng lúc này đã nhảy lên tới lần thứ chín. Mỗi lần nhảy, huyết mạch trong người nàng lại tiến hóa thêm một bậc. Từ Cẩm Lý đang hướng tới Chân Long.
Trong mắt giới tu tiên, đây là “Cá Chép Hóa Rồng”, là hành vi nghịch thiên cải mệnh nghiêm trọng nhất, vì vậy Thiên Đạo mới giáng xuống loại lôi phạt tàn khốc nhất.
Thanh Vân Tử đứng ở xa, chân run cầm cập không dám tiến lại gần quá mười trượng. Lão nhìn thấy một con cá vàng lớn đang nhảy múa giữa không trung, xung quanh nó là những vòng tròn linh quang lộng lẫy.
“Trời ơi… con cá đó… nó đang ép Thiên Đạo phải tức giận!” Thanh Vân Tử kêu lên: “Nhưng… tại sao Diệp Mặc vẫn ngồi đó?”
Giữa cơn bão tố khiến cây cối đổ rạp, cát bụi mịt mù, lôi điện kinh thiên động địa, Diệp Mặc vẫn ngồi trên chiếc ghế mây đó. Chiếc nón lá trên đầu hắn thậm chí không thèm bay mất, giống như có một sức mạnh vô hình nào đó gạt phăng mọi cơn gió đi chỗ khác trước khi chúng chạm vào người hắn.
Hắn vẫn đang nhắm mắt, môi khẽ mấp máy, trông như đang ngủ mơ.
Nhưng sự thật thì… Diệp Mặc đang bực mình.
Rất bực mình.
Hắn vừa mới mơ thấy mình câu được một con cá khổng lồ đủ để ăn lẩu cả năm, chuẩn bị nhấc cần thì đột nhiên có tiếng sấm nổ vang trời làm hắn giật mình. Đã thế, không biết từ đâu ra cái luồng sáng tím huyết cứ nháy liên tục trước mắt làm hắn không sao ngủ lại được.
Chưa hết, tiếng nước bắn tung tóe cứ “ùm… oạp…” không ngớt bên tai.
Diệp Mặc khẽ nhíu mày. Hắn vẫn chưa mở mắt, nhưng cái sự khó chịu trong lòng đã lên đến đỉnh điểm. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hắn chỉ cảm thấy có đứa trẻ nào đó đang nghịch nước thái quá, phá hỏng không gian thư giãn quý giá của mình.
Đúng lúc này, Thiên Đạo như thể đã tích lũy đủ năng lượng. Con lôi long huyết hồng dài vạn trượng gầm thét một tiếng chấn động cả Thanh Minh Giới, hư không nứt toác ra. Nó bắt đầu lao xuống, mang theo sức mạnh có thể hủy diệt cả một vương quốc.
Thanh Vân Tử nhắm nghiền mắt lại: “Xong rồi! Thanh Vân Môn ta tiêu rồi!”
Cái chết đã cận kề trong gang tấc. Hơi nóng của lôi điện đã thiêu sém cả những ngọn cỏ trên bờ hồ.
Giữa lúc đó, một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ lười biếng nhưng lại ẩn chứa một thứ uy nghiêm tối cao, không thể khước từ, vang lên từ dưới tán cây liễu:
“Linh Nhi, đừng nghịch nước nữa! Có để cho người ta ngủ không?”
Giọng nói ấy không lớn, nhưng khi vừa phát ra, thời gian như bị ngưng đọng.
Tiếng sấm gầm vang đột nhiên im bặt. Con lôi long huyết hồng hung hãn, chỉ cách mặt nước chưa đầy mười thước, bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Một giây sau, toàn bộ lôi long khổng lồ ấy run rẩy kịch liệt, nó không phải tan biến do bị tấn công, mà là nó đang… sợ hãi.
Cái luồng ý chí của Thiên Đạo vốn vô tình, lúc này giống như gặp phải tổ tiên của vạn vật, gặp phải kẻ sáng tạo ra quy tắc. Nó vội vã thu hồi toàn bộ lôi điện, giống như một con chó nhỏ bị chủ nhân mắng mỏ, cuống cuồng cúp đuôi chạy trốn.
Mây đen đang đặc quánh trên bầu trời bỗng dưng tản ra nhanh hơn cả lúc nó kéo đến. Những tia sáng tím lịm, huyết hồng biến mất trong tích tắc, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn ấm áp lúc ban đầu.
Bầu trời trở lại trong xanh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Oạp!”
Con cá vàng lớn – Linh Nhi – nghe thấy tiếng mắng của Diệp Mặc thì giật mình, cái đuôi quẫy mạnh một cái làm bắn lên một cột nước cao mười trượng, rồi ngoan ngoãn lặn xuống đáy hồ, biến lại thành dạng người thiếu nữ xinh xắn, len lén ngoi đầu lên mặt nước, hai tay bám vào thành hồ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía chiếc ghế mây với vẻ hối lỗi.
“Chủ nhân… Linh Nhi sai rồi.” Nàng nhỏ giọng lầm bầm, bĩu môi một cái.
Lúc này, Diệp Mặc mới uể oải gạt chiếc nón lá ra, nheo nheo mắt nhìn về phía mặt trời lặn. Hắn ngáp một cái thật dài, vươn vai nghe tiếng xương khớp kêu răng rắc.
“Biết sai là tốt.” Diệp Mặc lầm bầm, giọng điệu như một ông già khó tính: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, tu luyện thì cứ tu luyện, đừng có tạo ra tiếng động lớn như thế. Ta đã tốn bao nhiêu công sức mới làm cái ao này tĩnh lặng, ngươi lại cứ thích làm ầm lên. Ngươi có biết giấc ngủ đối với một người bình thường quan trọng thế nào không?”
Linh Nhi gật đầu như bổ củi: “Dạ, dạ, Linh Nhi nhớ rồi. Lần sau Linh Nhi sẽ đột phá… ý em là sẽ nghịch nước nhỏ nhẹ hơn ạ.”
Diệp Mặc hừ một tiếng, thu cần câu lại. Hắn không hề nhận ra phía sau lưng mình, cách đó mười trượng, Thanh Vân Tử và các trưởng lão đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run như cầy sấy, không ai dám nói một lời nào.
Thanh Vân Tử lúc này trong lòng như có hàng vạn con sóng thần đang vỗ.
Kinh tởm! Thực sự quá kinh tởm!
Lão đã thấy gì? Lão vừa thấy Thiên Đạo bị một lời mắng của một thanh niên nuôi cá đuổi đi!
Cái gì mà “đừng nghịch nước nữa”? Cái gì mà “có để cho người ta ngủ không”? Thiên Đạo vạn cổ uy nghiêm, lôi kiếp diệt thế huyền thoại, hóa ra trong mắt Diệp Mặc chỉ là trò nghịch nước của một đứa trẻ làm ồn giấc ngủ của hắn?
Lão trưởng lão bên cạnh run rẩy thì thào: “Chưởng… chưởng môn… chúng ta đang ở cạnh một vị… một vị Đạo Tổ sao?”
Thanh Vân Tử nuốt nước bọt cái “ực”, lão không dám đứng dậy, cũng chẳng dám đi tới gần. Lão chỉ cảm thấy nếu bây giờ mình ho một cái thôi, có khi cũng bị Diệp Mặc coi là làm ồn giấc ngủ mà “mắng” cho tan xác pháo.
Lúc này, Diệp Mặc đứng dậy, nhấc cái giỏ cá trống rỗng lên. Hắn chợt nhìn thấy một đám người đang quỳ ở đằng xa, nhướng mày tự hỏi: “Ơ, chưởng môn? Các ông đứng đó làm gì? Mà sao lại quỳ? Cỏ ở hậu sơn hôm nay cứng quá hay sao?”
Thanh Vân Tử giật nảy mình, vội vã đứng phắt dậy nhưng vì chân run quá nên suýt ngã nhào. Lão nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả mếu, lắp bắp: “A… Diệp… Diệp đại ca… không, Diệp sư điệt! À không, tiền bối!”
“Tiền bối cái gì?” Diệp Mặc cau mày: “Chưởng môn hôm nay bị say nắng à? Ta là Diệp Mặc đây, đệ tử ngoại môn của ông mà. Mà các người tới đây có việc gì không? Nếu định đòi lại hồ này để nuôi cá khác thì ta nói trước là ta không đi đâu đấy.”
“Không! Tuyệt đối không!” Thanh Vân Tử xua tay loạn xạ như quạt máy: “Hồ này là của ngài! Toàn bộ ngọn núi này là của ngài! Ngài muốn ở bao lâu cũng được! Bọn ta… bọn ta chỉ đi ngang qua… đúng, đi ngang qua xem phong cảnh thôi!”
Nói đoạn, Thanh Vân Tử ra hiệu cho các trưởng lão, cả đám hốt hoảng quay đầu bỏ chạy nhanh nhất có thể, như thể sau lưng có ác ma đuổi theo.
Diệp Mặc ngơ ngác nhìn theo bóng lưng họ: “Kỳ lạ thật. Người tu tiên ai cũng thần thần bí bí vậy sao?”
Hắn quay sang nhìn Linh Nhi đang định bò lên bờ, lại dặn thêm một câu: “Mau đi nấu cơm đi. Nhớ đừng có nướng con cá nào trong hồ đấy, chúng nó đều là bạn của ta.”
Linh Nhi thầm nghĩ: *Vâng, toàn là bạn “cao cấp” cả. Con rùa kia là Huyền Vũ, con lươn kia là Giao Long, ngay cả con ốc sên đang bò trên tảng đá kia cũng là linh thú viễn cổ từ mười vạn năm trước lạc vào đây.*
Nhưng trước mặt Diệp Mặc, nàng chỉ dám ngoan ngoãn đáp: “Dạ, em biết rồi chủ nhân.”
Linh Nhi nhìn lên bầu trời, thầm xin lỗi Thiên Đạo một tiếng: *Xin lỗi nhé ông trời, lần sau nếu ông có muốn giáng lôi thì chọn lúc chủ nhân nhà tôi đi vắng ấy. Chứ đang lúc ngài ấy ngủ mà ông cứ oanh oanh tạc tạc, tôi sợ lần sau ngài ấy không chỉ mắng bằng lời đâu, mà cầm luôn cái cần câu đó câu luôn ông xuống hồ làm cá cảnh thì khổ.*
Trong khi đó, ở một nơi xa xôi phía trên tầng không của Thanh Minh Giới.
Một bóng người mờ ảo, đại diện cho ý chí của Thiên Đạo thế giới này, đang run rẩy ngồi co ro trong không gian hư vô. Đôi mắt nó nhìn xuống hướng hồ Trường Sinh với một vẻ đầy sợ hãi.
Vừa rồi, khoảnh khắc giọng nói kia vang lên, nó cảm thấy một luồng sức mạnh tối cổ, còn lớn lao hơn cả sự sinh ra của vũ trụ, bóp nghẹt lấy tâm can nó. Nếu nó chỉ chậm một bước thôi, có lẽ linh trí của Thiên Đạo đã bị xóa sổ vĩnh viễn.
“Đạo… Đạo Tổ thực sự… Tại sao ngài ấy lại đi nuôi cá ở một cái tông môn rách nát như vậy?”
Ý chí Thiên Đạo thề với lòng mình: Sau này, phàm là trong vòng bán kính mười vạn dặm quanh cái hồ đó, trời có thể không mưa, đất có thể nứt nẻ, nhưng tuyệt đối không bao giờ được phép có sấm nổ.
Thà là thất thu linh khí, còn hơn là bị ông nội kia mắng mỏ thêm lần nữa.
***
Đêm đó, Diệp Mặc ngồi bên bàn đá trước cửa lều tranh nhỏ, thong thả ăn bát cơm gạo linh cùng với một đĩa rau luộc mà Linh Nhi vừa hái trong vườn (mà theo giới tu tiên thì đó đều là những vị thuốc trường sinh quý hiếm).
“Linh Nhi này.” Diệp Mặc đột nhiên lên tiếng.
“Dạ, chủ nhân?” Linh Nhi đang gặm một mẩu linh quả, giật mình hỏi.
“Hồi nãy… lúc mấy người chưởng môn tới, sao ta thấy sắc mặt họ có vẻ sợ sệt lắm? Hay là cá trong hồ của chúng ta thực sự quý lắm hả?” Diệp Mặc băn khoăn hỏi: “Ta thấy con cá chép vàng là ngươi cũng bình thường mà, được cái là lân quang sáng một chút thôi.”
Linh Nhi cười khổ, không biết nên trả lời sao cho đúng. Quý? Một cái vảy của nàng lúc này thôi cũng đủ để làm đám tu sĩ Nguyên Anh ngoài kia đánh nhau sứt đầu mẻ trán suốt trăm năm để tranh giành rồi.
“Chắc là họ… sợ em nghịch nước làm bẩn hồ cá công cộng thôi ạ.” Linh Nhi bẻ lái một cách điệu nghệ.
Diệp Mặc gật gù: “Cũng đúng. Hồ nước là tài sản chung, ta tuy được giao quản lý nhưng cũng phải có trách nhiệm giữ gìn. Thôi, sau này ngươi chơi gì thì chơi, nhẹ tay một chút. Ta không muốn mất cái công việc nhàn hạ này đâu.”
Linh Nhi vâng vâng dạ dạ cho qua chuyện, trong lòng thầm thở dài.
*Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài là Đạo Tổ cao cao tại thượng, là người duy nhất trên đời này có thể quát Thiên Đạo như quát một con cún, vậy mà ngài vẫn cứ lo lắng về việc bị “sa thải” khỏi cái chức đệ tử trông ao này sao?*
Trăng lên đỉnh núi. Ánh trăng chiếu xuống mặt hồ yên ả như một tấm gương lớn. Dưới đáy hồ, những sinh vật kinh thiên động địa đang nằm im thin thít, không con nào dám gây ra một tiếng động nhỏ.
Chúng nó cũng sợ bị mắng chứ.
Mà bị Đạo Tổ mắng, thì áp lực tâm lý lớn lắm, chịu không nổi đâu.
Diệp Mặc lại leo lên ghế nằm, nhắm mắt lại, tay vẫn nắm chặt cần câu trúc. Trong giấc ngủ, hắn mơ thấy mình đang ngồi bên một đại dương rộng lớn, trước mặt là những con cá rồng bay lượn trên mặt sóng.
Hắn khẽ mỉm cười, miệng lầm bầm trong mơ:
“Đừng chạy… con cá này… nướng lên chắc là ngọt lắm đây…”
Ở trên cao, ý chí Thiên Đạo nghe thấy câu này, sợ tới mức rùng mình một cái, suýt nữa thì làm rụng vài vì sao trên bầu trời đêm.
Trong khi cả giới tu tiên của Thanh Minh Giới đang xôn xao, các tông môn lớn cử gián điệp bí mật đi điều tra về “vụ nổ kinh thiên” tại Thanh Vân Môn, thì nhân vật chính gây ra mọi chuyện lại đang chảy nước miếng vì mơ thấy cá nướng.
Cẩu đạo đến mức này, có lẽ cũng chỉ mình Diệp Mặc làm được mà thôi.
Nhưng cuộc sống yên bình ấy có kéo dài được mãi không? Khi mà tiếng tăm về hồ Trường Sinh bắt đầu lan xa ra khỏi phạm vi Thanh Vân Môn, khi mà những con “cá” trong ao của Diệp Mặc dần dần lộ diện với những hình thù đáng sợ hơn, thế giới này rồi sẽ sớm nhận ra rằng:
Hóa ra, nuôi cá không phải là một nghề lao động tay chân đơn giản.
Nuôi cá, thực chất là nuôi dưỡng cả một vũ trụ.
Chương 59 kết thúc với cảnh đêm tĩnh lặng, nhưng trong sâu thẳm dưới lòng hồ và trong các chiều không gian xa xôi, một cơn bão mới đang dần hình thành. Tuy nhiên, bão có lớn đến đâu, hễ gặp nón lá và cần câu trúc của Diệp Mặc, thì chắc chắn cũng sẽ chỉ biến thành một cơn gió hiu hiu thổi mát giấc ngủ của hắn mà thôi.